Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 76: Giải Cứu Linh Hồn**
Trong thạch động ẩm ướt ẩn sâu dưới lòng Tuyết Phong, ánh sáng lập lờ từ những viên minh châu gắn trên vách đá chỉ đủ soi rõ gương mặt tái nhợt như tờ giấy của Liễu Như Yên. Nàng nằm đó, trên một phiến đá lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng, tơ máu rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ một mảng vạt áo trắng tinh khôi.
Bên cạnh nàng, Tô Nguyệt Thiềm khoanh tay đứng nhìn, đôi mắt tím nhạt lấp lánh sự phức tạp. Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp như sương muội: "Ngươi thực sự muốn làm vậy sao? 'Thiên Đạo Tế Hồn Ấn' của Kim Phù Đồ không phải thứ tầm thường. Nó được tôi luyện từ ý chí của Thiên Đạo tông, lại mang theo cấm chế của Kim Phù Đồ, một khi cưỡng cầu tháo gỡ, linh hồn nàng ta sẽ nổ tung, mà ngay cả thức hải của ngươi cũng sẽ bị phản phệ không còn mảnh giáp."
Diệp Phi không quay đầu lại. Hắn đang nhìn chăm chằm vào vết sẹo mờ hình tia sét trên trán mình — vết tích của một đời thù hận và sự phản bội. Bàn tay hắn run nhè nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì một loại xúc động nguyên thủy nhất đang trào dâng.
"Ta nợ nàng một mạng ở kiếp trước, và nàng nợ ta một lời giải thích ở kiếp này," Diệp Phi lạnh lùng nói, thanh âm như từ cửu u địa ngục vọng về. "Cho dù là Thiên Đạo thực sự giáng thế, cũng đừng hòng ngăn cản ta lấy lại những gì thuộc về mình."
Hắn ngồi xếp bằng sau lưng Liễu Như Yên, hai tay kết ấn, một luồng khí tức đen kịt và một luồng linh khí vàng rực bắt đầu xoắn xuýt lấy nhau, tạo thành một đồ hình Thái Cực huyền ảo bao phủ lấy cả hai.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên — Khai!"
Diệp Phi khẽ quát một tiếng, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, điểm thẳng vào vị trí ấn đường của Liễu Như Yên.
"Uỳnh!"
Một tiếng nổ chấn động phát ra từ sâu trong linh hồn. Thức hải của Liễu Như Yên vốn dĩ phải là một vùng biển tinh thần bình lặng, nhưng lúc này, trong mắt Diệp Phi, nó lại là một khung cảnh tàn lụi khôn cùng. Khắp nơi đều là những xiềng xích bằng ánh sáng vàng rực, quấn chặt lấy một hư ảnh mờ nhạt của Liễu Như Yên. Những sợi xích ấy không chỉ giam cầm, mà còn đang không ngừng hút lấy sinh mệnh lực của nàng, truyền về một hướng vô định nào đó ở Thánh Vực.
Ngay chính giữa thức hải, một vầng mặt trời nhỏ tỏa ra hào quang chính nghĩa nhưng đầy rẫy hơi thở của sự thối nát chính là tâm điểm của cấm chế. Đó là một đạo ấn ký mang đậm hơi thở của Kim Phù Đồ.
"Diệp… Phi…?"
Hư ảnh của Liễu Như Yên run rẩy ngẩng đầu lên. Đôi mắt nàng đờ đẫn, đầy vẻ mê mang và thống khổ. Nàng nhìn thấy bóng dáng khoác hắc bào, gương mặt trẻ tuổi nhưng đôi mắt già dặn đầy sương gió đang bước đi trên vùng biển linh hồn đang sụp đổ của mình.
"Đừng đến đây… Hắn… hắn sẽ thấy huynh…"
"Im miệng." Diệp Phi quát lạnh, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một tia run rẩy không dễ nhận ra. "Kim Phù Đồ dùng nàng làm 'lò luyện' linh hồn, mỗi khi nàng tu luyện, thực chất là đang dâng hiến khí vận cho hắn. Đồ ngu xuẩn, nàng còn muốn bảo vệ bí mật cho hắn đến bao giờ?"
Cùng với lời nói của hắn, ma khí cuồn cuộn từ tay Diệp Phi hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, hung bạo chém thẳng vào những sợi xích vàng.
"Keng! Keng! Keng!"
Mỗi nhát chém đều khiến toàn bộ thạch động rung chuyển. Liễu Như Yên hét lên đau đớn, cơ thể nàng trên phiến đá uốn cong như một dây cung bị kéo căng quá mức.
"Diệp Phi, dừng lại! Nàng ta sẽ chết!" Tô Nguyệt Thiềm ở bên ngoài tái mặt, nàng cảm nhận được linh lực trong động đang trở nên hỗn loạn vô cùng.
Nhưng Diệp Phi không dừng lại. Ánh mắt hắn đỏ rực, Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận chuyển đến cực hạn. Hắn hiểu rõ, muốn giải cứu linh hồn đã bị ăn mòn, cách duy nhất là dùng sức mạnh bá đạo nhất để phá hủy, sau đó mới dùng sinh cơ để tái tạo.
"Ma đạo nghịch chuyển, Tiên khí hóa sinh! Cháy cho ta!"
Ma khí của hắn bỗng nhiên chuyển từ đen sang tím thẫm, bùng cháy như một ngọn lửa địa ngục, bao phủ lấy toàn bộ các xiềng xích. Ngay lập tức, từ vầng mặt trời nhỏ kia phát ra một giọng cười ngạo nghễ và lạnh lùng. Đó là ý niệm của Kim Phù Đồ.
"Cửu U Ma Đế, ngươi quả nhiên chưa chết. Nhưng ngươi nghĩ có thể cướp người từ tay ta sao? Nàng ta là tế phẩm của ta, là đạo lữ ta đã nuôi dưỡng ngàn năm. Một quân cờ đã bị ta đóng dấu, dù chết cũng phải chết trong tay ta!"
Vầng mặt trời bỗng nhiên nổ tung, hóa thành một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ chém thẳng về phía linh hồn mỏng manh của Liễu Như Yên. Kim Phù Đồ muốn hủy diệt hoàn toàn món đồ chơi này thay vì để rơi vào tay Diệp Phi.
"Kim Phù Đồ! Ngươi dám!"
Diệp Phi gầm lên một tiếng như dã thú bị thương. Vào giây phút sinh tử ấy, hắn không hề do dự, dùng chính thần niệm của mình hóa thành một bức tường thành hắc ám, chắn ngang trước mặt Liễu Như Yên.
"Phập!"
Thanh kiếm ánh sáng đâm xuyên qua thần niệm của Diệp Phi. Ở thực tại, cơ thể Diệp Phi chấn động kịch liệt, máu từ tai, mắt, mũi bắt đầu trào ra. Hắn đang dùng chính linh hồn mình để gánh chịu đòn tấn công của Thiên Đạo ý chí.
Trong Thức Hải, Liễu Như Yên sững sờ nhìn bóng lưng to lớn đang che chắn cho mình. Những ký ức bị cấm chế phong tỏa bắt đầu nứt ra như băng tan ngày xuân.
Nàng nhớ lại…
Ngàn năm trước, trên đỉnh núi vạn trượng, cũng chính là tấm lưng này đã vì nàng mà đối đầu với mười đại cao thủ.
Nàng nhớ lại nhát kiếm mình đã đâm vào ngực hắn… Không, không phải nàng muốn đâm! Là một bàn tay vô hình, là một loại tà thuật thao túng đã điều khiển tâm trí nàng vào khoảnh khắc ấy.
"Sư… sư huynh…" Liễu Như Yên nức nở, hư ảnh của nàng vươn tay ra, chạm vào lớp ma khí lạnh lẽo trên vai Diệp Phi. "Là muội… là lỗi của muội…"
Diệp Phi cắn chặt răng, cảm giác đau đớn như bị hàng vạn con kiến đục khoét linh hồn khiến hắn muốn phát điên. Nhưng hắn nghe thấy tiếng gọi ấy. "Sư huynh". Hai chữ đã biến mất khỏi cuộc đời hắn suốt một ngàn năm cô độc và thù hận.
"Muội còn nhận ra ta, nghĩa là linh hồn muội chưa bị thối nát hoàn toàn," Diệp Phi thì thầm, giọng nói khản đặc. "Vậy thì nhìn cho kỹ… Ma đạo mà muội kinh tởm, mới chính là thứ cứu muội khỏi thiên đường giả dối của hắn!"
Diệp Phi đột ngột thu hồi toàn bộ ma khí, để mặc cho thanh kiếm ánh sáng của Kim Phù Đồ đâm sâu vào ngực mình. Tô Nguyệt Thiềm ở bên ngoài hét lên một tiếng kinh hãi, nàng tưởng hắn đã tự sát.
Nhưng không.
"Nghịch Chuyển Càn Khôn — Thôn Phệ!"
Toàn bộ linh hồn của Diệp Phi hóa thành một cái hố đen khổng lồ. Hắn không chống cự nữa, mà ngược lại, hắn bắt đầu thôn phệ chính đạo ấn của Kim Phù Đồ vào trong cơ thể mình. Đây là một hành động điên cuồng bậc nhất: dùng Ma thể để nuốt chửng ý chí của Thiên Đạo.
"Ngươi… ngươi là kẻ điên!" Ý niệm của Kim Phù Đồ vang lên đầy vẻ hoảng loạn trước khi bị hút vào hư vô đen kịch.
"Răng rắc!"
Xiềng xích cuối cùng vỡ tan. Thức hải của Liễu Như Yên tràn ngập một luồng hơi ấm kỳ lạ — đó là sự kết hợp giữa tiên và ma, một luồng năng lượng thuần khiết nhất giúp hồi sinh những tế bào não đã chết và chữa lành những tổn thương tâm linh.
Diệp Phi thu hồi ngón tay, cả người hắn lảo đảo rồi ngã gục xuống cạnh phiến đá. Hơi thở hắn yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được.
Tô Nguyệt Thiềm ngay lập tức lao đến, đỡ lấy hắn, vội vàng đổ vào miệng hắn những viên đan dược quý giá nhất của Yêu tộc. "Ngươi điên rồi! Suýt chút nữa là ngươi đã hồn phi phách tán!"
Diệp Phi không trả lời, hắn chỉ nhìn về phía Liễu Như Yên.
Sau một hồi im lặng kéo dài, đôi mi dài của Liễu Như Yên run rẩy rồi từ từ mở ra. Đôi mắt nàng không còn vẻ đờ đẫn, trống rỗng như trước, mà tràn đầy một nỗi đau thương thấu tận tâm can. Nàng nhìn thấy Diệp Phi đang nằm đó, nhìn thấy máu tươi của hắn thấm đẫm sàn đá.
Nàng cố gắng ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt của kẻ mà nàng vừa căm ghét, vừa sợ hãi, nhưng cũng là người duy nhất trên thế giới này liều mạng vì nàng.
"Vân Tiêu…" Nàng gọi tên thật của hắn ở kiếp trước, nước mắt lăn dài trên má. "Muội không đáng được huynh cứu… Muội đã… muội đã đâm nhát kiếm đó…"
Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười ấy chứa đầy sự mỉa mai và cả một chút giải thoát. "Nhát kiếm đó… là do Kim Phù Đồ khống chế nàng. Ta đã nhìn thấy dấu ấn thao túng trong sâu thẳm chân hồn của nàng. Hắn dùng một loại 'Huyễn Thuật Chúc Phúc' để nàng nghĩ rằng nàng làm vậy là vì đại nghĩa, nhưng thực chất nàng chỉ là một quân cờ bị giật dây."
Liễu Như Yên sụp đổ. Toàn bộ thế giới quan của nàng về một chính đạo cao cả, về một Thánh tử Kim Phù Đồ nhân từ như một vị thần, giờ đây nát vụn thành những mảnh gương sắc nhọn đâm vào trái tim nàng.
"Nàng hãy nghỉ ngơi đi," Diệp Phi yếu ớt nói, mắt khép lại. "Bắt đầu từ ngày mai, Thánh Vực không còn là nhà của nàng nữa. Dao Trì Thánh Địa… cũng chỉ là một cái lồng chim. Nàng sẽ phải sống dưới danh nghĩa một 'ma nữ' phản đạo. Nàng… có sợ không?"
Liễu Như Yên nhìn vào đôi mắt của Diệp Phi — đôi mắt đã vì nàng mà trải qua hai kiếp luân hồi, đã vì nàng mà nhuốm màu đen tối của ma đạo. Nàng khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, áp vào mặt mình.
"Có huynh ở đây… muội không sợ gì cả. Dù là rơi xuống vực thẳm sâu nhất của ma đạo, chỉ cần có huynh…"
Tô Nguyệt Thiềm đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng này mà không khỏi chua chát. Nàng biết, từ nay về sau, cuộc tranh phong giữa Tiên và Ma sẽ không còn là một cuộc chiến của các tông môn nữa, mà là một cuộc báo thù cá nhân của một người đàn ông đối với một trật tự thế giới giả dối.
"Nguyệt Thiềm," Diệp Phi đột ngột lên tiếng, dù vẫn chưa mở mắt.
"Ta đây."
"Thông báo cho Mặc Ly và các bộ hạ. Sửa soạn lại Vạn Ma Điện. Chúng ta sẽ không ẩn dật ở Tây Hoang nữa." Ánh mắt Diệp Phi đột ngột mở ra, bắn ra hai luồng hàn quang rúng động. "Chúng ta sẽ tiến thẳng về hướng Đông, nơi có Thiên Đạo Minh. Ta muốn nhìn thấy bộ mặt của Kim Phù Đồ khi hắn nhận ra quân cờ của hắn đã trở thành lưỡi đao lấy mạng hắn."
Trong thạch động, không khí bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo lạ thường. Ma khí không còn bùng nổ dữ dội, mà nó bắt đầu lắng đọng, ẩn vào trong từng tấc da thịt, từng thớ thịt của Diệp Phi, tạo thành một loại sức mạnh trầm mặc và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Dưới chân Tuyết Phong, gió tuyết lại bắt đầu thổi mạnh. Nhưng trên đỉnh núi, một ngọn lửa đen đã được thắp lên, sẵn sàng thiêu rụi cả một bầu trời hào quang giả tạo. Liễu Như Yên nằm bên cạnh Diệp Phi, linh hồn nàng lúc này đã thực sự thuộc về hắn, không còn sự cưỡng ép, chỉ còn một sự cam chịu tự nguyện và thề nguyền vĩnh cửu.
Cuộc nghịch chuyển thực sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu.