Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 77: Kẻ Thù Của Kẻ Thù**
Gió tuyết rít gào bên ngoài thạch động, mang theo cái lạnh thấu xương của đỉnh Tuyết Phong ngàn năm không dấu chân người. Bên trong động, ngọn lửa ma trắc le lói ánh tím nhuộm lên vách đá những bóng hình chập chờn. Không khí đặc quánh sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng hít thở dồn dập chưa ổn định của Liễu Như Yên và nhịp đập trầm hùng như trống trận từ lồng ngực Diệp Phi.
Liễu Như Yên tựa đầu vào lồng ngực ấy, nơi vết sẹo hình tia sét — tàn tích của Thiên Kiếp kiếp trước — vẫn còn hơi ấm. Nàng cảm thấy mình như một con thuyền lá sau cơn bão dữ vừa tìm được bến đỗ, nhưng bến đỗ này lại là một vực thẳm đen ngòm mà cả thế giới đang phỉ nhổ.
"Huynh… thật sự muốn muội trở về đó?" Liễu Như Yên ngẩng mặt lên, đôi mắt vốn trong vắt như nước hồ Dao Trì giờ đây hằn lên những tia máu mệt mỏi. "Kim Phù Đồ là kẻ đa nghi. Hắn đã bắt đầu nghi ngờ muội kể từ khi muội thất bại trong việc đoạt lấy Trảm Thiên Kiếm. Trở về lúc này, chẳng khác nào tự đâm đầu vào lưới."
Diệp Phi không mở mắt, ngón tay hắn khẽ mơn trớn mái tóc mây của nàng, hành động này chứa đựng một sự dịu dàng xa xăm, nhưng lời nói lại lạnh thấu tâm can:
"Kẻ đa nghi nhất cũng chính là kẻ tự phụ nhất. Hắn tin rằng mọi thứ trong thiên hạ, kể cả tâm trí nàng, đều nằm trong sự khống chế của Thiên Đạo. Nàng trở về không phải với tư cách là Liễu Như Yên thất bại, mà là một Liễu Như Yên 'thanh tỉnh' sau khi suýt chết dưới tay Ma Đế."
Tô Nguyệt Thiềm đứng ở góc tối của thạch động, khoanh tay trước ngực, đôi mắt tím nhạt khẽ nheo lại. Nàng nhếch môi, nụ cười mang theo chút châm biếm:
"Diệp đại ma đầu, ngươi đang chơi đùa với lửa đấy. Dao Trì Thánh Địa là nơi nào? Đó là thánh địa của những kẻ tự xưng là thanh cao nhất. Để nàng ta trở về làm nội ứng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, Kim Phù Đồ sẽ dùng 'Thôn Phệ Linh Căn' hút cạn nàng ta trước khi nàng kịp truyền ra một chữ."
Diệp Phi lúc này mới từ từ mở mắt. Đồng tử của hắn biến ảo giữa màu đen tuyền và sắc vàng kim của thần khí, trông vô cùng quỷ dị. Hắn nhìn về phía Tô Nguyệt Thiềm, rồi lại nhìn xuống Liễu Như Yên, thanh âm trầm thấp:
"Thế nên, ta cần một thứ có thể che mắt cả Thiên Đạo."
Hắn đưa tay vào không trung, hư không khẽ rung động, một viên đan dược màu xám tro, tỏa ra khí tức tang thương và mục nát hiện ra. Viên đan dược này không có hào quang, trái lại, nó hấp thụ tất cả ánh sáng xung quanh, tạo thành một lỗ đen nhỏ trong lòng bàn tay hắn.
"Đây là 'Hỗn Nguyên Phách Đan'. Nó được luyện từ mảnh vỡ tàn hồn của một vị thần thượng cổ và ma khí chí thuần của ta. Như Yên, sau khi nuốt nó, tu vi của nàng sẽ bị che phủ bởi một tầng khí tức mục nát, trông giống như nàng đã bị trọng thương do trúng phải 'Cửu U Ma Chưởng'. Ngay cả Kim Phù Đồ cũng sẽ tin rằng nàng đã suýt bị ta xóa sổ."
Liễu Như Yên nhìn viên đan dược, không một chút do dự, nàng vươn tay cầm lấy và nuốt chửng. Một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống, khiến nàng run rẩy, sắc mặt vốn trắng trẻo bỗng chốc trở nên xám xịt, khí tức yếu ớt đến mức tưởng như có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.
"Được rồi," nàng thều thào, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. "Huynh muốn muội làm gì?"
Diệp Phi đứng dậy, bóng hắn đổ dài trên vách động như một vị ma thần uy nghiêm. Hắn tiến đến gần cửa động, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi hào quang của Thiên Đạo Minh vẫn đang tỏa sáng lộng lẫy nhưng giả dối.
"Kim Phù Đồ đang chuẩn bị cho 'Thiên Tiên Đại Hội' sau ba tháng nữa. Hắn muốn dùng máu của hàng vạn tu sĩ để hiến tế, mở ra cánh cổng tiến vào Thái Cổ Thần Cảnh. Như Yên, nàng phải lấy được danh sách các điểm đặt 'Càn Khôn Tụ Linh Trận' tại Dao Trì. Đó chính là những nút thắt mà hắn dùng để rút cạn linh mạch của cửu châu."
Hắn quay lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh:
"Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Trong Thiên Đạo Minh, không phải ai cũng mù quáng theo hắn. Những trưởng lão thủ cựu của Dao Trì vẫn còn nghi ngờ về sự thăng tiến quá nhanh của hắn. Hãy âm thầm gieo rắc sự hoài nghi. Cho họ thấy bản chất của 'Thôn Phệ Linh Căn' mà hắn đang che giấu."
Tô Nguyệt Thiềm lúc này tiến tới, bàn tay nhỏ nhắn của nàng chạm nhẹ vào vai Liễu Như Yên, một sợi chỉ đỏ mờ ảo hiện ra giữa hai người rồi biến mất.
"Ta đã hạ trên người ngươi 'Yêu Huyết Đồng Tâm Ấn'. Nếu ngươi gặp nguy hiểm đến tính mạng hoặc nảy sinh ý định phản bội, ta sẽ biết ngay lập tức. Nhưng đồng thời, nếu cần, ta có thể thông qua dấu ấn này để truyền tống cho ngươi một đòn công kích tương đương với tu vi của một Ma Tôn để thoát thân."
Liễu Như Yên khẽ gật đầu, nàng biết mình không còn đường lui. Nàng đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng trắng đã rách nát, vết máu khô cứng trên đó lại càng làm tôn lên vẻ thê lương, tiêu sái.
"Huynh… bảo trọng." Liễu Như Yên nhìn Diệp Phi lần cuối, ánh mắt chứa đựng hàng vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ đọng lại thành một tiếng thở dài.
"Đi đi," Diệp Phi vung tay. "Nhớ lấy, nàng là Tiên tử của Dao Trì trước mặt chúng sinh, nhưng trong bóng tối, nàng là lưỡi dao của ta."
Liễu Như Yên xoay người, hóa thành một luồng sáng trắng yếu ớt, lao thẳng vào bão tuyết, hướng về phía Thánh Vực.
Sau khi nàng đi khuất, Tô Nguyệt Thiềm mới tiến lại gần Diệp Phi, giọng nói mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy:
"Ngươi thật sự tin nàng ta? Hay nàng ta chỉ là một nước cờ thí để ngươi kéo dài thời gian?"
Diệp Phi im lặng hồi lâu, hắn cầm lấy mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm đang đặt trên bệ đá, cảm nhận hơi lạnh sắc bén của nó thấm vào da thịt.
"Trên thế giới này, lòng tin là thứ xa xỉ nhất. Ta không tin nàng ta, ta chỉ tin vào sự thù hận của nàng ta đối với việc bị lừa dối. Kim Phù Đồ đã hủy hoại hình tượng thánh khiết trong lòng nàng, và một người phụ nữ bị phản bội về niềm tin sẽ đáng sợ hơn bất kỳ vị Ma Đế nào."
Hắn siết chặt thanh kiếm, ánh mắt hướng về phía Đông — nơi Thiên Đạo Minh đang ngự trị.
"Mặc Ly đâu?"
Một bóng đen từ góc tối hiện ra, quỳ một chân xuống đất. Mặc Ly, thiếu niên lầm lì với sát khí ngút trời, lên tiếng:
"Chủ thượng, thuộc hạ đã chuẩn bị xong. Ba ngàn ám vệ Ma Đạo đã thâm nhập vào các thành trì lớn của Thánh Vực dưới danh nghĩa tán tu."
"Tốt." Diệp Phi cười lạnh, nụ cười không có một chút ấm áp nào. "Kim Phù Đồ muốn dùng chúng sinh làm vật tế, vậy ta sẽ biến 'Thiên Tiên Đại Hội' của hắn thành một mồ chôn tập thể cho chính những kẻ tự xưng là thần thánh."
Trong lúc đó, tại Dao Trì Thánh Địa.
Khắp nơi là một màu trắng tinh khiết, hương hoa sen thoang thoảng cùng tiếng chuông đồng vang vọng giữa những ngọn núi bồng bềnh mây khói. Kim Phù Đồ đang ngồi xếp bằng trên một đài sen vàng ròng, quanh thân hắn là chín rồng linh khí lượn lờ, uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Bỗng nhiên, hắn mở mắt, một tia sáng hoàng kim bắn ra khiến không gian xung quanh vỡ vụn.
"Về rồi sao?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt không vui không buồn.
Bên ngoài điện, một đạo hạc giấy truyền tin bốc cháy, mang theo tiếng gọi xé lòng của đệ tử canh cửa:
"Thánh Tử! Thánh Tử cứu mạng! Liễu sư tỷ… nàng ấy trọng thương trở về rồi!"
Kim Phù Đồ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện trên khuôn mặt hoàn mỹ. Hắn chậm rãi đứng dậy, tà áo bào bay phất phơ.
"Như Yên ơi Như Yên, hy vọng nàng mang về cho ta tin tức mà ta muốn, nếu không… món đồ chơi này của ta cũng đến lúc phải thay đổi rồi."
Cơn gió lạnh thổi qua đỉnh núi Dao Trì, kéo theo mây mù che khuất cả mặt trăng. Cuộc chơi giữa Tiên và Ma, giữa kẻ phản bội và người báo thù, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới khốc liệt hơn. Diệp Phi đứng trên đỉnh Tuyết Phong, trong tay là thanh kiếm gãy, nhưng khí thế lại đủ để trấn áp cả càn khôn. Hắn biết, kể từ giây phút Liễu Như Yên bước chân vào Dao Trì, bánh xe của định mệnh đã chính thức xoay chuyển theo hướng mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể lường trước.
"Nghịch chuyển càn khôn, tái tạo luân hồi. Kim Phù Đồ, cái đầu của ngươi, ta sẽ sớm lấy thôi."
Tiếng cười của hắn tan vào bão tuyết, chỉ để lại một bóng lưng cô độc nhưng mang theo sức mạnh có thể phá vỡ cả bầu trời. Bắt đầu từ đêm nay, cả Thương Khung Giới sẽ không còn được bình yên nữa. Kẻ thù của kẻ thù đã trở thành đồng minh, và ma ảnh đã bắt đầu bao trùm lên chính đạo thanh cao.