Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 78: Kế Hoạch Tế Đàn Càn Khôn**
**Chương 78: Kế Hoạch Tế Đàn Càn Khôn**
Bên ngoài Dao Trì Thánh Địa, mây mù che phủ những đỉnh núi nhấp nhô như sóng biển đại ngàn. Ánh trăng bàng bạc phủ xuống, tĩnh lặng đến lạ lùng. Thế nhưng, ẩn dưới lớp màn tiên khí thoát tục ấy, một dòng chảy ngầm của ma tính và sát cơ đang điên cuồng cuộn xoáy.
Tại tầng sâu nhất của "Địa Sát Tuyệt Cốc" – nơi vốn là cấm địa hẻo lánh bậc nhất phía sau Thánh địa, Diệp Phi lặng lẽ đứng đó. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn như hòa tan vào bóng tối đặc quánh. Đôi mắt thâm trầm như đầm nước cổ xưa của hắn đang nhìn chằm chằm vào một khe nứt không gian ẩn hiện những tia sáng đỏ tía đầy hung hiểm.
Cạnh bên, Tô Nguyệt Thiềm trong bộ hồng y đỏ rực như huyết ngạn hoa, đôi mắt tím nhạt khẽ nheo lại. Nàng cảm nhận được một áp lực kinh khủng đang đè nặng lên linh hồn, khiến hơi thở trở nên dồn dập.
"Diệp Phi, ngươi chắc chắn chứ?" Tô Nguyệt Thiềm hạ thấp giọng, thanh âm trong trẻo như chuông bạc nhưng ẩn chứa vẻ lo ngại. "Nếu linh cảm của ngươi sai, chúng ta xâm nhập vào đây chính là tự tìm đường chết. Kim Phù Đồ không phải là kẻ dễ đối phó."
Diệp Phi không quay đầu lại, tay phải hắn khẽ vuốt ve chuôi của Trảm Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy này dù chưa hoàn chỉnh nhưng lại rung lên những nhịp đập phẫn nộ, như thể nó đã ngửi thấy mùi vị của kẻ thù từ ngàn năm trước.
"Hắn có thể đánh lừa cả thiên hạ bằng cái vẻ tiên phong đạo cốt đó, nhưng không thể lừa được ta." Diệp Phi lạnh lùng đáp, giọng nói vang lên như từ cõi u minh truyền về. "Tu luyện *Thôn Phệ Linh Căn* đến tầng thứ cao nhất sẽ khiến linh lực trở nên vô tận, nhưng cơ thể con người có hạn, hắn cần một 'cái bình' khổng lồ để chứa đựng và chuyển hóa toàn bộ khí vận của Thương Khung Giới. Địa Sát Tuyệt Cốc này chính là miệng phễu đó."
Ngay lúc này, trong thức hải của Diệp Phi, giọng nói già nua, lôi thôi của Cửu U Lão Tổ vang lên:
"Tiểu tử, cẩn thận một chút. Lão phu cảm nhận được một luồng dao động trận pháp thượng cổ cực kỳ tàn ác. Đây không phải là thủ đoạn của giới tu tiên hiện tại, nó mang hơi thở của *Vạn Linh Huyết Tế* thời Thái Cổ. Kim Phù Đồ này… tâm địa của hắn so với đám Ma tu các ngươi còn muốn đen tối hơn vạn lần."
Diệp Phi khẽ gật đầu, hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Một luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn chân lan tỏa, nhưng ngay lập tức lại bị một tầng linh lực chính tông tinh thuần bao bọc bên ngoài. Thái Cực Nghịch Chuyển, âm dương đan xen, khiến khí tức của hắn hoàn toàn biến mất trong môi trường đầy rẫy sự xung đột này.
"Đi thôi."
Hắn khẽ quát một tiếng, thân hình hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng vào khe nứt không gian. Tô Nguyệt Thiềm cắn nhẹ môi, hồng y tung bay, hóa thành một đóa hoa ảnh bám sát theo sau.
Vừa bước qua cửa ải không gian, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra trước mắt khiến Tô Nguyệt Thiềm vốn đã kinh qua bao sóng gió cũng phải sững sờ, da đầu tê dại.
Đó là một hang động khổng lồ được đào sâu lòng núi, nhưng tường đá không phải màu xám mà là một màu đỏ thẫm như bị máu tươi tưới đẫm suốt ngàn năm. Ở trung tâm hang động là một tế đàn khổng lồ, cao tới chín tầng, được xây dựng hoàn toàn bằng *Thiên Khí Thạch* và *U Minh Huyết Ngọc*.
Phía trên tế đàn, hàng ngàn sợi dây xích màu vàng kim – thứ khí cụ đặc trưng của Thiên Đạo Tông – đang lơ lửng giữa không trung. Điều kinh khủng là cuối mỗi sợi dây xích không phải là vũ khí, mà là những bộ xương khô, thậm chí là những cơ thể tu sĩ còn thoi thóp. Những người này, từ đệ tử ngoại môn đến cả những trưởng lão vang danh của các môn phái nhỏ, tất cả đều bị treo ngược. Linh lực và sinh mệnh của họ bị sợi dây xích rút tỉa từng chút một, truyền vào trung tâm của tế đàn.
"Tế Đàn Càn Khôn…" Diệp Phi nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo sát ý thấu xương.
"Hắn… hắn điên rồi!" Tô Nguyệt Thiềm run rẩy nói. "Đây là hành vi của một Thánh tử được vạn người tôn kính sao? Hắn đang hiến tế chúng sinh để đổi lấy đạo quả cho riêng mình!"
Diệp Phi chậm rãi tiến lại gần chân tế đàn. Hắn nhìn thấy những đường hoa văn phức tạp khắc trên mặt đất, chúng uốn lượn như những con rắn độc, hội tụ về một điểm duy nhất ở đỉnh tế đàn. Tại đó, một khối tinh cầu lấp lánh đang xoay tròn, bên trong chứa đựng một nguồn sức mạnh thuần khiết nhưng lại mang hơi thở của sự hủy diệt.
"Ngươi chưa thấy hết đâu." Diệp Phi chỉ tay về phía những cột đá xung quanh. "Nhìn xem, đó là linh căn của những thiên tài đã 'mất tích' trong vài trăm năm qua. Kim Phù Đồ dùng *Thôn Phệ Linh Căn* tước đoạt chúng, nhưng hắn không tiêu hóa hết ngay mà đem giam cầm ở đây, dùng chúng như những cột thu lôi để hút khí vận của trời đất. Khi thiên hạ rơi vào đại loạn, khí vận suy yếu, hắn sẽ kích hoạt tế đàn này, đảo ngược càn khôn, hút khô linh khí của toàn bộ lục địa để một mình hắn phi thăng thành Thần."
"Hắn muốn trở thành vị Thần duy nhất trên đống tro tàn của Thương Khung Giới…" Tô Nguyệt Thiềm bàng hoàng nhận ra sự thật kinh khủng. "Thiên Đạo Minh thực chất là một lò mổ, và chúng sinh chính là bầy cừu được nuôi béo."
"Đúng vậy." Cửu U Lão Tổ lại lên tiếng, lần này giọng lão đầy nghiêm trọng. "Tiểu tử Diệp Phi, ngươi nhìn kỹ vào lõi của tinh cầu kia đi. Đó là mảnh vỡ của Thiên Đạo ý chí đã bị ô nhiễm. Kim Phù Đồ muốn dùng máu của hàng vạn tu sĩ để tẩy uế nó, biến nó thành nô lệ cho hắn. Một khi hắn thành công, thế giới này sẽ không còn sự cân bằng nữa. Tiên, Ma, Yêu, Nhân… tất cả đều sẽ tan biến."
Diệp Phi nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Kiếp trước, hắn bị Kim Phù Đồ và Liễu Như Yên vây sát, hắn vốn tưởng đó chỉ là một cuộc tranh giành quyền lực đỉnh cao. Nhưng giờ đây, đứng trước sự thật này, hắn mới hiểu được quy mô của âm mưu ấy khủng khiếp đến mức nào. Kim Phù Đồ không chỉ muốn giết hắn, mà còn muốn dùng mạng của một Ma Đế làm chất xúc tác cuối cùng cho tế đàn này.
"Kim Phù Đồ, ngươi tự xưng là Thiên mệnh chi tử, thay trời hành đạo." Diệp Phi cười khẩy, đôi mắt lóe lên hắc mang đầy điên cuồng. "Vậy hôm nay, ta – kẻ bị ngươi coi là tà ma ngoại đạo – sẽ cho ngươi biết thế nào là 'Nghịch Thiên'."
Hắn đột nhiên vung tay, Trảm Thiên Kiếm gãy đôi hiện ra, phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Hắn không định phá hủy tế đàn ngay lập tức, bởi vì một khi chạm vào cấm chế, Kim Phù Đồ sẽ nhận ra ngay lập tức.
Hắn muốn "nghịch chuyển".
"Thiềm nhi, bảo vệ cho ta!" Diệp Phi ra lệnh ngắn gọn.
Tô Nguyệt Thiềm hiểu ý, nàng lập tức lùi lại, đôi tay ngọc ngà kết ấn liên tục. Một màn sương tím mờ ảo bao phủ lấy khu vực xung quanh, che giấu mọi động tĩnh linh lực. Nàng biết, nếu để lọt ra một tia hơi thở, cái giá phải trả là mạng sống của cả hai.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trước tế đàn, tay trái ấn vào mặt đất, tay phải cầm kiếm cắm sâu xuống khe đá. Hắn nhắm mắt lại, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành đến cực hạn.
Trong tâm thức của hắn, một đồ hình Thái Cực khổng lồ bắt đầu hiện ra, nhưng nó không quay theo chiều thuận. Từng luồng Ma khí đen thẳm bắt đầu xâm nhập vào các mạch máu đỏ tía của tế đàn. Hắn không phá hủy chúng, mà đang thầm lặng "tiêm nhiễm" ý chí của chính mình vào đó.
Hắn muốn đảo ngược quyền điều khiển của tế đàn. Kim Phù Đồ muốn hút linh khí thiên hạ, vậy Diệp Phi sẽ biến tế đàn này thành một "bom nổ chậm". Đến thời khắc quyết định, khi Kim Phù Đồ định thu hoạch đạo quả, hắn sẽ nhận ra toàn bộ sức mạnh đó sẽ phản phệ lại chính bản thân hắn.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Diệp Phi. Việc can thiệp vào một trận pháp cấp bậc này giống như đi trên dây thép qua vực thẳm. Linh hồn hắn dường như đang bị hàng vạn tiếng khóc than của những vong hồn bị giam cầm dày xéo.
"Gào…!"
Bỗng nhiên, một bóng ma từ trong tế đàn trỗi dậy, hình dạng là một tu sĩ rách rưới nhưng tỏa ra uy áp của Hóa Thần kỳ. Đó là linh hồn của một vị đại năng bị giam cầm quá lâu, đã mất đi lý trí, trở thành thủ vệ của tế đàn.
Linh hồn nọ lao về phía Diệp Phi với bộ móng vuốt sắc lẹm mang theo tử khí nồng đậm.
"Cút!"
Tô Nguyệt Thiềm khẽ quát, hồng y của nàng bay lên, từ trong tà áo bắn ra hàng ngàn sợi tơ hồng rực lửa, quấn chặt lấy bóng ma nọ. *Huyễn Ảnh Vô Hình* triển khai, nàng không tiêu diệt bóng ma để tránh gây động tĩnh lớn, mà dùng huyễn thuật đánh lừa giác quan của nó, khiến nó lầm tưởng nơi này không có ai.
Thời gian trôi qua từng giây trong sự căng thẳng cực độ.
Bỗng nhiên, toàn bộ hang động rung chuyển nhẹ. Từ đỉnh tế đàn, tinh cầu lấp lánh kia phát ra một đạo quang mang vàng kim rực rỡ, xuyên qua tầng tầng lớp lớp đất đá, bắn thẳng lên bầu trời phía trên Dao Trì.
"Hỏng rồi! Kim Phù Đồ đang cảm ứng tế đàn!" Cửu U Lão Tổ hét lớn trong đầu Diệp Phi. "Tiểu tử, mau thu hồi khí tức!"
Tại điện thờ chính của Dao Trì, Kim Phù Đồ đang cùng Liễu Như Yên và các tông chủ chính đạo thảo luận về "Thiên Tiên Đại Hội". Bỗng nhiên, lông mày hắn khẽ giật. Một cảm giác bất an không tên thoáng qua trong lòng.
"Thánh tử, có chuyện gì vậy?" Liễu Như Yên nhận ra vẻ khác lạ của hắn, nàng hỏi với giọng quan tâm, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm khó đoán. Kể từ khi gặp lại "Diệp Phi" dưới thân phận mới, tâm trí nàng vẫn luôn xao động.
Kim Phù Đồ lấy lại vẻ bình thản, cười nhạt đáp: "Không có gì, có lẽ là do đạo cơ gần đây sắp đột phá nên có chút cộng hưởng với địa mạch. Chúng ta tiếp tục bàn về việc thanh trừng tàn dư Ma giáo…"
Sâu trong Địa Sát Tuyệt Cốc, Diệp Phi phun ra một ngụm máu nhỏ. Sắc mặt hắn trắng bệch nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao.
"Thành công rồi sao?" Tô Nguyệt Thiềm lao đến đỡ lấy hắn, giọng đầy lo lắng.
Diệp Phi lau vết máu trên khóe môi, nở một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ cuồng vọng của một vị Ma Đế:
"Ta đã để lại một 'hạt giống' trong cốt lõi của tế đàn. Kim Phù Đồ muốn dùng chúng sinh làm vật tế? Vậy thì hãy chuẩn bị tâm lý để trở thành vật tế cho chính tham vọng của mình đi."
Hắn đứng dậy, nhìn lại những bộ hài cốt đang rủ xuống, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả. Kiếp trước, hắn tu Ma để theo đuổi sức mạnh đơn thuần. Nhưng kiếp này, khi tận mắt chứng kiến sự thối nát dưới cái mác chính nghĩa, hắn mới nhận ra, đạo của hắn không phải là Ma, mà là "Nghịch".
Nghịch lại một thiên đạo đã mục nát, nghịch lại một trật tự giả dối.
"Thiềm nhi, đi thôi. Chơi đùa trong tối lâu rồi, cũng đến lúc phải cho những kẻ 'cao thượng' ngoài kia nếm mùi sợ hãi."
Bóng dáng hai người dần tan biến vào bóng tối, để lại sau lưng một Tế Đàn Càn Khôn vẫn lộng lẫy uy nghiêm, nhưng bên trong đã ẩn chứa một mầm mống của sự sụp đổ.
Trăng bên ngoài Dao Trì vẫn sáng, nhưng đêm nay, bóng tối dường như đậm đặc hơn, báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa cuốn phăng cả Thương Khung Giới. Một khi hạt giống mà Diệp Phi gieo xuống nảy mầm, đó cũng là lúc hồi chuông tang lễ của Thiên Đạo Minh bắt đầu vang vọng.
Bầu trời sắp đổi chủ, và càn khôn sắp sửa nghịch chuyển.