Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 79: Thu Thập Ngũ Hành Tinh Hoa**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:41:34 | Lượt xem: 2

Trong không gian u tối của Địa Sát Tuyệt Cốc, tiếng gió rít qua những khe đá hẹp nghe như tiếng gào thét của vạn quỷ bị giam cầm. Diệp Phi đứng khoanh tay trên một mỏm đá nhô ra, hắc bào của hắn phần phật bay trong gió lạnh, đôi mắt thâm trầm nhìn về phía xa xăm, nơi luồng hào quang nhạt nhòa của Tế Đàn Càn Khôn đang khẽ dao động.

Bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Thiềm nhẹ nhàng tiến tới. Mái tóc trắng muốt của nàng lấp lánh trong bóng tối như những sợi tơ bạc, đôi mắt tím nhạt lộ ra vẻ ngưng trọng chưa từng có.

“Diệp Phi, ngươi thực sự định dùng cách này sao?” Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói như tiếng chuông bạc nhưng ẩn chứa sự lo âu. “Ngũ Hành Tinh Hoa là cốt lõi của trời đất, mỗi loại đều do thiên địa linh khí tinh túy nhất kết tụ thành. Muốn thu thập đủ cả năm loại trong thời gian ngắn như vậy, lại còn phải dung hợp chúng để nghịch chuyển tế đàn… áp lực đối với thân thể ngươi là quá lớn.”

Diệp Phi không quay đầu lại, giọng hắn lạnh lùng nhưng kiên định như sắt đá: “Kim Phù Đồ muốn mượn vận mệnh chúng sinh để phi thăng, hắn đã tính toán kỹ lưỡng nghìn năm. Nếu ta không dùng phương pháp cực đoan này để đánh gãy căn cơ của hắn, thì khi hắn bước vào hàng ngũ Chân Thần, thế gian này sẽ chẳng còn ai có thể ngăn cản. Thân thể ta dù có vỡ nát, cũng phải khiến hắn rơi xuống vực sâu.”

Hắn xòe bàn tay ra, trên lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện ba luồng sáng rực rỡ với ba màu sắc khác nhau: màu xanh biếc của *Thanh Mộc Tinh Hoa* mượn từ Yêu tộc, màu đỏ rực lửa của *Địa Hỏa Chi Tâm* mà hắn đoạt được từ mật cảnh Hỏa Long Tông, và màu xanh thẳm như đại dương của *Nhược Thủy Hàn Băng* thu thập từ đáy sâu Vô Tận Hải.

“Chúng ta đã có Mộc, Hỏa và Thủy.” Diệp Phi nhìn vào ba luồng sáng, trong mắt hiện lên một tia tính kế. “Còn thiếu Canh Kim và Mậu Thổ. Chỉ khi Ngũ Hành tương sinh tương khắc, tuần hoàn vô tận trong *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, ta mới có đủ lực lượng để bố trí một đạo ‘Nghịch Thiên Ma Trận’ bên trong tế đàn của hắn.”

Tô Nguyệt Thiềm thở dài một tiếng, nàng biết không thể lay chuyển được ý chí của vị Ma Đế trọng sinh này. Nàng chỉ tay về phía Bắc, nơi những rặng núi đen kịt trông như những chiếc răng nanh của quái thú khổng lồ: “Theo tin tức từ mật thám của Yêu tộc, ở phía sau dãy Thiên Canh Sơn chính là ‘Vạn Kiếm Trũng’ – nơi chôn cất hàng vạn thanh binh khí thượng cổ. Ở đó tích tụ sát khí kim thuộc tính mạnh nhất, chắc chắn có *Vạn Niên Canh Kim* nảy sinh. Tuy nhiên, nơi đó bị kiếm khí tàn dư bao phủ quanh năm, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh đi vào cũng lành ít dữ nhiều.”

“Kiếm khí sao?” Một nụ cười ngạo nghễ thoáng hiện trên môi Diệp Phi. Hắn nhẹ nhàng vỗ vào chuôi *Trảm Thiên Kiếm* đã gãy một nửa sau lưng. “Thiên hạ này, có kiếm khí nào sắc bén hơn ý chí của ta? Đi thôi, thời gian không còn nhiều.”

Hai bóng người lập tức hóa thành hai luồng tàn ảnh, một hắc một hồng, biến mất vào trong màn sương mù dày đặc của vùng cấm địa.

***

Thiên Canh Sơn, Vạn Kiếm Trũng.

Càng tiến sâu vào bên trong, không khí càng trở nên sắc lạnh. Từng luồng gió thổi qua không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương mà còn mang theo những tia kiếm khí li ti, đủ sức cắt rách da thịt của những tu sĩ có nhục thân yếu ớt.

Trước mắt Diệp Phi là một thung lũng khổng lồ đầy rẫy những thanh kiếm gãy nát, cũ kỹ cắm chi chít trên mặt đất. Mỗi thanh kiếm đều mang theo oán niệm và sát khí của chủ nhân đã khuất, chúng rung động bần bật, tạo ra những tiếng "oanh oanh" trầm mặc.

Ở trung tâm thung lũng, một khối quặng lấp lánh ánh vàng kim rực rỡ đang lơ lửng, tỏa ra uy áp kinh người. Đó chính là *Vạn Niên Canh Kim Tinh Hoa*.

“Cẩn thận!” Tô Nguyệt Thiềm đột ngột cảnh báo.

Ngay khi Diệp Phi bước chân vào phạm vi mười trượng quanh khối tinh hoa, hàng nghìn thanh kiếm gãy trên mặt đất đột ngột bay lên, xoay tròn giữa không trung tạo thành một vòng xoáy kiếm trận khổng lồ. Một hư ảnh khổng lồ khoác giáp trụ, tay cầm thanh đại đao bằng kiếm khí hiện ra, gầm vang:

“Kẻ nào dám nhòm ngó thần vật, chết!”

Đây là Kiếm Linh oán hận được hình thành từ sát khí của hàng vạn chiến binh quá cố.

Diệp Phi không hề lùi bước, hắn bước tới một bước, chân trái dậm mạnh xuống đất, một luồng ma khí đen đặc từ dưới chân hắn bùng nổ, hóa thành những sợi xích hắc ám quấn chặt lấy các thanh kiếm đang lao tới.

“Chỉ là tàn hồn kiếm ý, cũng muốn cản bước Ma Đế?”

Hắn rút ra *Trảm Thiên Kiếm*. Tuy chỉ là kiếm gãy, nhưng vào khoảnh khắc hắn vận hành *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, thanh kiếm bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ, một luồng kiếm quang màu bạc đen sậm dài tới mười trượng quét ngang qua.

“Nghịch Thiên Thức: Đoạn Vạn Cổ!”

Một tiếng nổ đập vào tai, kiếm trận bị chẻ làm đôi. Diệp Phi xuyên qua làn khói bụi, bàn tay mang theo ma khí mạnh mẽ chộp thẳng vào khối Canh Kim. Khối tinh hoa gầm lên, muốn thoát ra khỏi sự khống chế, nhưng lực lượng của Diệp Phi như một đầm lầy không đáy, từ từ nuốt chửng sự kháng cự của nó.

Khi khối Canh Kim chui vào đan điền, Diệp Phi cảm thấy một cơn đau nhói như vạn mũi kim đâm vào kinh mạch. Hắn nghiến răng, ép buộc kim khí sắc bén phải thuần phục theo lộ trình của công pháp. Mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm điên cuồng.

“Loại thứ tư… đã xong.” Diệp Phi khàn giọng nói, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hắn chưa kịp nghỉ ngơi thì đột nhiên, từ phía lối vào thung lũng, một giọng cười cao ngạo và thanh khiết vang lên:

“Diệp sư đệ, quả nhiên ngươi đang ở đây lén lút thu thập tài nguyên ma đạo. Xem ra lời đồn không sai, ngươi thực sự đã đọa ma.”

Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm đồng loạt quay lại. Đứng đó là một nhóm tu sĩ mặc đạo bào trắng tinh của Thiên Đạo Minh, dẫn đầu là một nam tử khôi ngô, khí thế chính trực nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự khinh miệt. Đó là Lục Viễn – đại đệ tử của một vị trưởng lão dưới quyền Kim Phù Đồ.

“Thiên Đạo Minh đúng là âm hồn bất tán.” Tô Nguyệt Thiềm che trước mặt Diệp Phi, tay nàng khẽ kết ấn, những đóa hoa yêu dị màu hồng rực bắt đầu nở rộ dưới chân nàng.

Lục Viễn lạnh lùng nhìn Tô Nguyệt Thiềm: “Yêu nữ, hôm nay bọn ta phụng mệnh Thánh tử đến đây để tiêu diệt mầm mống họa hại. Diệp Phi, ngươi dám đánh cắp tài nguyên của chính phái, tội đáng muôn chết!”

Diệp Phi đứng thẳng người dậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Hắn liếc nhìn nhóm tu sĩ tự xưng là chính đạo kia, rồi nói với giọng trầm thấp: “Chính phái? Tài nguyên của thế gian vốn là vô chủ, kẻ mạnh thì giữ lấy. Các ngươi mang danh nghĩa chính đạo để đi cướp bóc, so với Ma đạo bọn ta thì có gì khác biệt? Không, các ngươi còn tệ hơn, vì các ngươi còn phải đeo thêm một cái mặt nạ giả dối.”

“Láo xược!” Lục Viễn phất tay, “Bắt lấy hắn! Nếu kháng cự, sát vô xá!”

Hơn mười vị tu sĩ đồng loạt rút pháp bảo, hào quang tiên gia chói mắt chiếu sáng cả thung lũng u tối. Nhưng Diệp Phi lúc này chẳng khác nào một con mãnh thú đã bị chọc giận. Hắn cần tinh hoa ngũ hành để đối phó với Kim Phù Đồ, bất kỳ kẻ nào cản đường lúc này đều phải trả giá.

“Thiềm nhi, lui ra. Những kẻ này… để ta.”

Diệp Phi bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển. Kim khí trong người hắn vẫn chưa hoàn toàn ổn định, lại càng kích phát thêm sự tàn bạo trong chiến ý. Hắn vung *Trảm Thiên Kiếm*, nhưng lần này không phải là kiếm quang đơn thuần, mà là sự kết hợp giữa ma khí và sát khí kim thuộc tính vừa thu được.

“Ma Huyết Kiếm Vũ!”

Không gian xung quanh Diệp Phi bỗng chốc vỡ nát, hàng ngàn tia kiếm khí màu đỏ thẫm như máu tươi bắn ra bốn phương tám hướng. Những tu sĩ Thiên Đạo Minh còn chưa kịp tiếp cận đã bị kiếm khí xuyên qua phòng ngự hộ thân. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp Vạn Kiếm Trũng.

Lục Viễn kinh hoàng, hắn không ngờ một đệ tử ngoại môn phế vật mà hắn từng nghe danh lại có thể mạnh đến mức này. “Ngươi… tu vi của ngươi không phải Trúc Cơ! Ngươi đã giấu giếm bao lâu rồi?”

“Ngươi không cần biết.” Diệp Phi đã xuất hiện ngay trước mặt Lục Viễn tự lúc nào. Bàn tay hắn bóp chặt lấy cổ họng đối phương, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một xác chết. “Về báo cho Kim Phù Đồ, mạng của hắn, Diệp Phi ta đã đặt trước.”

*Rắc!*

Tiếng xương gãy giòn tan. Diệp Phi ném xác Lục Viễn sang một bên như ném một mớ rác rưởi. Những tu sĩ còn lại sợ hãi đến mức hồn bay phách tán, không ai bảo ai đều bỏ chạy thục mạng.

Tô Nguyệt Thiềm tiến lại gần, vẻ mặt phức tạp: “Ngươi lại giết thêm người của Thiên Đạo Minh, xung đột này không thể vãn hồi nữa rồi.”

“Ta chưa bao giờ có ý định vãn hồi.” Diệp Phi bình thản đáp, rồi đột ngột hắn ôm ngực, một dòng máu đen chảy ra từ khóe môi. Việc ép buộc dung hợp kim khí khi đang chiến đấu đã làm tổn thương kinh mạch hắn nghiêm trọng.

“Ngươi sao rồi?” Nguyệt Thiềm lo lắng đỡ lấy hắn.

“Chưa chết được.” Diệp Phi gạt đi dòng máu. “Còn một loại cuối cùng… *Mậu Thổ Địa Tâm*. Nó nằm ở nơi sâu nhất dưới lòng đất phía Tây Hoang. Đi!”

***

Địa điểm cuối cùng là một hang động ngầm dưới lòng sa mạc Tây Hoang. Nơi đây áp lực vô cùng lớn, càng xuống sâu, cảm giác như cả bầu trời đang đè nặng lên vai. Đây chính là đặc trưng của Mậu Thổ – trầm trọng, bao dung nhưng cũng vô cùng cứng cỏi.

Tại đáy hang, một viên châu màu vàng đất đục ngầu, bao quanh là những vòng xoáy bụi bặm khổng lồ đang xoay chuyển chậm rãi. Mỗi một vòng xoay của nó dường như đều điều khiển nhịp đập của cả vùng đất Tây Hoang này.

“*Mậu Thổ Địa Tâm Châu*.” Ánh mắt Diệp Phi rực sáng.

Hắn ngồi xếp bằng giữa trung tâm hang động, bắt đầu vận hành chương cuối cùng của công pháp thu thập. Lần này không có sự chiến đấu bằng đao kiếm, mà là sự chiến đấu của ý chí với trọng lực khổng lồ.

Khi viên châu thổ thuộc tính dần dần tiến nhập vào cơ thể, toàn thân Diệp Phi nứt nẻ như ruộng hạn hán. Màu nâu đất lan tỏa khắp da thịt hắn, biến hắn thành một bức tượng đá.

Tô Nguyệt Thiềm đứng bên cạnh, không dám thở mạnh. Nàng biết đây là lúc nguy hiểm nhất. Ngũ hành trong người Diệp Phi lúc này như năm con mãnh thú đang xâu xé lẫn nhau để giành vị trí bá chủ. Nếu hắn không thể khiến chúng đạt đến trạng thái cân bằng hoàn mỹ, kết cục duy nhất là tự bạo, hồn phi phách tán.

Trong ý thức của Diệp Phi, một không gian hỗn độn hiện ra. Kiếp trước, hắn chỉ biết dùng Ma đạo lực lượng để trấn áp vạn vật, dùng bạo lực để đạt được mục đích. Nhưng lần này, khi nhìn sâu vào bản chất của Ngũ Hành, hắn bỗng hiểu ra điều gì đó.

Kim sắc bén nhưng cần Thổ nuôi dưỡng. Thủy mềm mại nhưng cần Kim tạo thế. Mộc sinh sôi nhờ Thủy, Hỏa bùng nổ nhờ Mộc, và Thổ lại được hình thành từ tro tàn của Hỏa.

Đây không phải là sự tranh giành, đây là một vòng tròn vô tận.

“Nghịch Chuyển Càn Khôn, không phải là tiêu diệt, mà là tái lập cân bằng!”

Diệp Phi gầm lên trong tâm trí. Ngay lập tức, năm luồng khí trong đan điền của hắn ngừng hỗn loạn. Chúng bắt đầu di chuyển theo một quỹ đạo hình thái cực. Ma khí đóng vai trò là chất kết dính, hòa trộn sự đối lập giữa các thuộc tính.

Bên ngoài, lớp đá vảy trên da Diệp Phi bong ra từng mảng, để lộ ra làn da mới mịn màng nhưng rắn chắc hơn cả tinh cương. Một khí thế cổ xưa, thâm thúy bùng nổ từ người hắn, quét sạch bụi bặm trong hang động.

Diệp Phi mở mắt, đồng tử của hắn giờ đây dường như chứa đựng cả năm màu sắc luân chuyển, sau đó thu nhỏ lại thành một hố đen thăm thẳm.

Hắn đứng dậy, mỗi cử động nhỏ đều mang theo sức mạnh của trời đất.

“Chúc mừng ngươi, Diệp Phi.” Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ nhẹ nhõm. “Ngươi đã làm được điều mà ngay cả các đại năng cổ đại cũng khó lòng thực hiện.”

Diệp Phi đưa tay ra, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong kinh mạch. Hiện tại, hắn không chỉ là Ma Đế trọng sinh, mà là một thực thể đã vượt qua định nghĩa thông thường của tu tiên giới.

“Ngũ hành đã hội tụ. Giờ là lúc để cái tế đàn lộng lẫy kia của Kim Phù Đồ sụp đổ.” Diệp Phi nhìn về hướng Thánh Vực, ánh mắt lộ ra sát cơ lạnh lẽo. “Ngày mai là ‘Thăng Thiên Đại Hội’ đúng không?”

“Phải, đó là ngày hắn dự định thực hiện kế hoạch cuối cùng.” Tô Nguyệt Thiềm gật đầu.

“Tốt lắm.” Diệp Phi cầm lấy Trảm Thiên Kiếm, trên lưỡi kiếm cũ kỹ giờ đây ẩn hiện hào quang ngũ sắc nhạt nhòa nhưng vô cùng đáng sợ. “Hắn muốn hóa thần, ta sẽ cho hắn thấy… dưới tay Diệp Phi ta, thần cũng phải gục ngã.”

Dưới bóng tối của lòng đất Tây Hoang, một hồi chuông tử thần dành cho trật tự cũ của giới tu tiên đã bắt đầu ngân vang. Hạt giống nghịch chuyển mà Diệp Phi gieo xuống giờ đây đã được tưới đẫm bằng ngũ hành tinh hoa, chuẩn bị bùng nổ, làm chấn động cả chín tầng mây xanh.

Càn khôn, thực sự đã bắt đầu nghịch chuyển từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8