Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 80: Chuẩn Bị Cho Trận Chiến Lớn**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:42:48 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 80: CHUẨN BỊ CHO TRẬN CHIẾN LỚN

Tây Hoang Cổ Địa vốn là vùng đất bị thần linh ruồng bỏ, nơi chỉ có cát vàng vô tận và những khe nứt không gian có thể xé toạc bất kỳ kẻ nào lầm đường lạc lối. Nhưng đêm nay, vùng đất chết này lại rung chuyển bởi một luồng khí tức mạnh mẽ đến mức khiến những cơn bão cát ngàn năm cũng phải đứng khựng lại.

Bên trong mật thất sâu dưới lòng địa cung Vạn Ma Điện, Diệp Phi đứng lặng thinh. Hắn không còn là gã đệ tử ngoại môn phế vật của Hỏa Long Tông ngày nào, cũng không còn nét điên cuồng, bạo ngược của Ma Đế kiếp trước. Lúc này, hắn đứng đó như một đạo vực sâu thăm thẳm, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ngũ hành tinh hoa đã hoàn toàn dung hợp vào trong "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết". Trong đan điền của hắn, một vòng xoáy thái cực khổng lồ đang xoay vần không nghỉ. Một nửa đen kịt như vĩnh hằng dạ tối, một nửa lấp lánh ngũ sắc thần quang của linh khí chính tông. Hai luồng năng lượng vốn dĩ xung khắc như nước với lửa, giờ đây lại nương tựa vào nhau, chuyển hóa qua lại dưới sự điều phối của đạo sẹo mờ hình tia sét trên trán hắn.

"Cảm giác này…"

Diệp Phi khẽ nắm tay lại. Một tiếng nổ đanh gọn vang lên trong không khí, không phải do va chạm vật lý, mà là do không gian xung quanh không chịu nổi áp lực từ nhục thân của hắn mà nứt vỡ. Sau khi nghịch chuyển ngũ hành, mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đã biến thành một tiểu thế giới thu nhỏ, chứa đựng sức mạnh khai thiên lập địa.

"Tiểu tử, ngươi thực sự đã đi trên một con đường mà từ cổ chí kim chưa ai dám bước."

Từ trong chiếc nhẫn cổ đen bóng trên ngón tay Diệp Phi, tàn hồn của Cửu U Lão Tổ ngưng tụ thành một bóng hình mờ ảo. Lão già lúc này không còn vẻ lôi thôi, cợt nhả thường ngày, mà ánh mắt đầy sự nghiêm nghị xen lẫn thán phục.

"Ngũ hành quy vị, Ma đạo nghịch thiên. Hiện tại tu vi của ngươi tuy chỉ ở cảnh giới Ma Tôn đỉnh phong, nhưng nếu luận về thực lực thật sự, dù là cường giả Hợp Thể kỳ của cái gọi là chính đạo kia cũng đừng mong lấy được nửa phần ưu thế từ tay ngươi."

Diệp Phi thu lại khí tức, chiếc hắc bào thêu chỉ bạc khẽ lay động dù trong mật thất không hề có gió. Hắn nhàn nhạt đáp:

"Ma Tôn hay Hợp Thể, đối với ta mà nói chỉ là hư danh. Điều ta quan tâm là vào ngày mai, khi thanh kiếm này chém xuống, liệu Kim Phù Đồ có thể chống đỡ được mấy chiêu?"

Vừa nói, hắn vừa khẽ vuốt ve thân kiếm *Trảm Thiên Kiếm*. Thanh kiếm gãy năm nào, sau khi được đúc lại từ mảnh vỡ thần khí và tẩm bổ bằng máu của vô số đại ma, giờ đây đã lột xác hoàn toàn. Trên lưỡi kiếm không có ánh hào quang chói mắt, chỉ có một màu đen sâu hoắm như thể hút sạch mọi ánh sáng xung quanh vào bên trong.

Cửu U Lão Tổ thở dài, trầm giọng nhắc nhở: "Đừng khinh địch. Kim Phù Đồ nắm giữ 'Thôn Phệ Linh Căn', lại được Thiên Đạo Minh dốc toàn lực hỗ trợ. Kế hoạch 'Tế Đàn Càn Khôn' của hắn là muốn dùng sinh linh vạn vật để lót đường phi thăng. Hắn không còn là người bình thường, mà là một kẻ mang nửa bước khí vận của Thiên Đạo hiện hữu."

"Thiên Đạo sao?" Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt lóe lên tia sáng khinh bạc. "Kiếp trước ta chết dưới tay Thiên Đạo, kiếp này ta sinh ra chính là để dẫm nát nó dưới chân. Hắn là Thiên Mệnh Chi Tử, vậy ta chính là kẻ Nghịch Mệnh."

Dứt lời, Diệp Phi bước ra khỏi mật thất. Cánh cửa đá nặng hàng vạn cân ầm ầm mở ra.

Bên ngoài địa cung, tại Quảng trường Hắc Thạch, một khung cảnh hoành tráng đến mức có thể khiến bất kỳ vị đại năng chính đạo nào cũng phải rùng mình kinh sợ.

Dưới ánh trăng đỏ quạch đặc trưng của Tây Hoang, hàng vạn Ma tu đang đứng trang nghiêm thành từng phương trận. Không có tiếng la hét điên cuồng, không có sự hỗn loạn thường thấy của ma môn, tất cả đều im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá. Những bộ giáp đen ròng, những thanh ma đao tỏa ra tử khí đặc quánh, tất cả tạo nên một áp lực đè nặng lên cả bầu trời.

Đứng đầu quân đoàn là Mặc Ly. Thiếu niên năm xưa giờ đây đã cao lớn vượt bậc, trên vai mang một thanh cự kiếm rộng bằng cả bàn tay, khí tức *Thiên Ma Thể* trên người gã đã được Diệp Phi tôi luyện đến mức viên mãn. Gã không nói lời nào, chỉ quỳ một chân xuống ngay khi bóng dáng hắc bào của Diệp Phi xuất hiện.

"Bái kiến Điện chủ!"

Vạn người đồng thanh hét lớn. Tiếng hô vang vọng xuyên thủng mây mù, làm rung chuyển cả dãy núi hoang sơ.

Diệp Phi bước lên đài cao bằng xương trắng, nhìn xuống những kẻ bị thế giới coi là rác rưởi, là quỷ dữ. Hắn thấy trong mắt họ không phải là ác tâm thuần túy, mà là khát vọng được sống, được đứng dưới ánh mặt trời mà không bị truy sát.

"Đã bao lâu rồi, Ma đạo chúng ta phải chui rúc dưới lòng đất?" giọng Diệp Phi bình thản nhưng xuyên thấu linh hồn mỗi người. "Thiên Đạo Minh nói chúng ta là ác, nhưng chúng lấy sinh linh làm tế phẩm. Chúng nói chúng chính nghĩa, nhưng chúng cướp đoạt linh căn thiên hạ để mình chúng trường sinh. Trật tự này, các ngươi có phục không?"

"KHÔNG PHỤC!" Tiếng gầm thét như sấm sét.

"Ngày mai, tại Thánh Vực, Kim Phù Đồ sẽ tổ chức Thăng Thiên Đại Hội. Hắn muốn trở thành Thần, muốn biến thế giới này thành vườn rau của riêng hắn." Diệp Phi nâng cao Trảm Thiên Kiếm, một luồng ma khí đen ngòm phóng thẳng lên trời xanh, xé tan mây mù. "Vạn Ma Điện chúng ta không cứu thế, chúng ta chỉ đòi lại những gì vốn thuộc về mình. Ai muốn cùng ta đi lật đổ cái bàn cờ khốn kiếp này?"

"Thề chết theo Điện chủ! Nghịch chuyển càn khôn! Tái lập thiên địa!"

Khí thế của đám ma tu bùng nổ đến đỉnh điểm. Những Ma đầu khét tiếng vốn dĩ ngang tàng, lúc này đều nhìn Diệp Phi với ánh mắt tôn thờ như nhìn một vị thần thực thụ.

Lúc này, một đạo hồng quang lướt tới, đáp xuống bên cạnh Diệp Phi. Tô Nguyệt Thiềm xuất hiện trong bộ hồng y đỏ rực như máu, mái tóc trắng bay múa trong gió, đôi mắt tím mang theo vẻ ma mị và lo âu kín đáo.

"Vạn tộc yêu thú tại Vô Tận Hải đã sẵn sàng." Nàng khẽ nói, hương thơm nhàn nhạt của loài hoa lạ lan tỏa. "Ám vệ của ta đã thâm nhập vào các trận nhãn xung quanh Thánh Vực. Chỉ chờ hiệu lệnh của huynh, tất cả các linh mạch cấp cao của Thiên Đạo Minh sẽ bị cắt đứt đồng loạt."

Diệp Phi quay đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu lại một chút. "Lần này đi, khả năng quay về là rất thấp. Nàng vốn không cần phải mạo hiểm cả tộc như vậy."

Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả màn đêm u tối của Tây Hoang. Nàng tiến lại gần, khẽ chỉnh lại cổ áo hắc bào cho hắn, động tác tự nhiên như một người vợ hiền tiễn chồng ra trận.

"Diệp Phi, huynh quên rồi sao? Càn khôn đảo lộn, nếu không có một thế giới mới, Yêu tộc chúng ta cũng chẳng có nơi nào để trốn chạy. Vả lại…" Nàng hơi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn bằng sự kiên định chưa từng có. "Ta không muốn kiếp này lại phải nhìn thấy bóng lưng của một Ma Đế cô độc. Dù là thần điện hay địa ngục, ta đều muốn cùng huynh bước vào."

Diệp Phi cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nàng qua lớp áo. Hắn khẽ gật đầu, sự quyết tâm trong lòng càng thêm vững chãi.

"Mặc Ly!" Diệp Phi ra lệnh.

"Có thuộc hạ!"

"Ngươi dẫn theo 'Hắc Sát Quân' thâm nhập vào hướng Nam Thánh Vực, chặn đứng mọi viện binh từ các tiểu tông môn. Nhớ kỹ, kẻ nào đầu hàng thì tha, kẻ nào dám ngăn cản con đường của Vạn Ma Điện, giết không tha!"

"Tuân lệnh!"

"Nguyệt Thiềm, nàng cùng yêu tộc của nàng lo liệu việc phá hủy Tế Đàn Càn Khôn ở các vị trí ngoại vi. Đừng đối đầu trực diện với Kim Phù Đồ, hắn giao cho ta."

Sắp xếp xong xuôi, Diệp Phi đứng nhìn về hướng Bắc, nơi Thánh Vực đang chìm trong ánh hào quang rực rỡ nhưng thối nát. Hắn biết, ở đó có một người phụ nữ tên Liễu Như Yên đang chờ đợi, và một kẻ thù không đội trời chung là Kim Phù Đồ đang chuẩn bị cho giờ khắc vinh quang nhất của hắn.

Đêm nay, toàn bộ Vạn Ma Điện không ngủ. Những tiếng mài kiếm vang lên lẻng xẻng, những đan dược cuối cùng được phân phát, những trận pháp di chuyển liên tục được kiểm tra.

Khí vận của Thương Khung Giới đang hỗn loạn đến cực điểm. Sự cân bằng giữa âm và dương đã bị phá vỡ, linh khí trên thế giới đang cuồn cuộn đổ về Thánh Vực như bị một lỗ đen hút vào. Những tu sĩ thấp kém ở khắp nơi bắt đầu cảm thấy khó thở, linh lực trong người có dấu hiệu tan rã.

Đây chính là sự thật của "Chính Đạo" hiện nay: Dùng sự sống của vạn dân để tạo ra một vị Thần giả tạo.

Diệp Phi một mình đứng trên đỉnh tháp cao nhất của Vạn Ma Điện. Hắn lôi từ trong ngực áo ra một tấm thẻ bài gỗ cũ kỹ đã phai màu — đây là di vật duy nhất của sư phụ hắn ở Hỏa Long Tông, người duy nhất đã đối xử tốt với hắn trước khi hắn bị ép vào con đường Ma đạo ở kiếp này.

"Sư phụ, người nói công lý ở trong lòng mỗi người." Diệp Phi bóp nát tấm thẻ bài, để những hạt bụi gỗ bay theo gió. "Ngày mai, con sẽ cho thế giới này thấy cái 'lòng' của con lớn đến mức nào."

Mặt trời bắt đầu hé rạng nơi chân trời, nhưng ánh sáng của nó không có vẻ ấm áp của sự sống, mà mang một màu vàng vọt như màu của lá rụng. Một ngày đại biến chính thức bắt đầu.

Trên bầu trời Thánh Vực, tiếng chuông đồng đại điện của Thiên Đạo Minh đã bắt đầu ngân vang chín hồi — đây là nghi lễ cao nhất dành cho vị tân thần sắp ra đời. Hàng triệu tu sĩ đang quỳ lạy, chờ đón khoảnh khắc phi thăng vĩ đại mà họ tưởng là phúc lành.

Cách đó vạn dặm, những đài truyền tống cổ xưa của Tây Hoang đồng loạt bừng sáng một màu đen tía đậm đặc.

Diệp Phi bước vào đài truyền tống đầu tiên. Phía sau hắn là đại quân Ma tộc cuồn cuộn như mây đen che lấp cả bình minh.

"Khởi binh!"

Hai chữ đơn giản vang lên, kết thúc một chương sử cũ và mở ra một cuộc đại thanh trừng tàn khốc nhất lịch sử tu tiên. Ma Đạo Tranh Phong, không phải để làm bá chủ, mà là để nghịch chuyển một thiên đạo đã mục ruỗng tận xương tủy.

Trận chiến lớn nhất, cuối cùng cũng bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8