Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 81: Tấn Công Thái Huyền Tiên Môn**
**CHƯƠNG 81: TẤN CÔNG THÁI HUYỀN TIÊN MÔN**
Gió trên đỉnh Thái Huyền Sơn hôm nay không mang theo hơi ẩm của mây ngàn, mà nồng nặc mùi gỉ sắt và sự chết chóc.
Thái Huyền Tiên Môn, nơi được xưng tụng là "Đệ Nhất Chính Phái" của Thương Khung Giới, ngàn năm nay vẫn sừng sững giữa trời mây với những tòa lầu các dát vàng rực rỡ, những thác nước linh khí đổ xuống từ vách đá vôi trắng muốt. Thế nhưng, vào thời khắc này, bầu trời phía trên dãy núi hùng vĩ ấy không còn là màu xanh thanh khiết, mà bị một tấm màn đen đặc như mực nuốt chửng từng chút một.
"Ầm… Ầm… Ầm…"
Từng tiếng sấm đen nổ rền trên tầng không, xé toạc những dải mây lành. Từ trong hư không, hàng trăm chiến thuyền khổng lồ rèn từ Hắc Thạch trồi ra, trên cột buồm cao vút, lá đại kỳ thêu hình một đóa sen đen đang nở rộ bay phần phật.
Trên chiếc kỳ hạm dẫn đầu, Diệp Phi đứng đó, hắc bào tung bay trong gió dữ. Gương mặt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, nhưng vết sẹo hình tia sét trên trán lại đang lóe lên những tia điện màu tím sậm đầy hung hiểm. Phía sau hắn, Mặc Ly như một pho tượng sắt, tay nắm chặt cán đại đao đen ngòm, sát khí từ người thiếu niên này tỏa ra khiến không gian xung quanh như bị đóng băng.
"Diệp Phi! Ngươi là đồ súc sinh phản sư diệt tổ! Thân là đệ tử Hỏa Long Tông, lại dám đi cấu kết với dư nghiệt Ma đạo, mưu đồ đại nghịch bất đạo!"
Một tiếng quát như sấm rền vang lên từ phía đỉnh núi chính của Thái Huyền Tiên Môn. Một lão giả mặc đạo bào trắng tinh khôi, tay cầm phất trần, cưỡi một con hạc trắng bay lên không trung. Đó là Thanh Vân đạo nhân, một trong bát đại trưởng lão của Thái Huyền, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần đỉnh phong.
Diệp Phi nhếch mép, một nụ cười khinh bạc hiện lên: "Hỏa Long Tông? Khi các người cấu kết với Kim Phù Đồ để tế sống một thành trì dân thường chỉ để luyện hóa Khí Vận Đan, sao không thấy ai nói đến hai chữ chính đạo? Khi các người phế đi tu vi của ta, đẩy ta vào vũng bùn chết chóc, sao không ai nói đến tình nghĩa sư môn?"
Hắn tiến lên một bước, mỗi bước chân đều đạp trên không trung tạo thành những vòng sóng ma khí đen kịt.
"Thanh Vân, bộ mặt giả nhân giả nghĩa này của các người, ta đã nhìn đến phát ngán rồi. Hôm nay, Thái Huyền Tiên Môn chính là tế phẩm đầu tiên để ta tế cáo vong linh của những người đã chết oan dưới cái danh nghĩa 'thay trời hành đạo' của các người!"
"Lao xao! Cuồng vọng!" Thanh Vân đạo nhân mặt đỏ gay vì giận dữ, phất trần trong tay vung lên, tỏa ra hàng vạn sợi tơ vàng lấp lánh: "Thanh Khung Thập Phương Trận, khởi cho lão phu!"
Chỉ trong nháy mắt, mười ngọn núi chính của Thái Huyền Tiên Môn đồng loạt bùng phát hào quang rực rỡ. Một màng bảo vệ hình bán cầu bao trùm lấy toàn bộ tông môn, trên bề mặt màng bảo vệ luân chuyển những phù văn cổ xưa, uy áp nặng nề như cả một bầu trời sụp xuống. Đây là đại trận trấn phái đã tồn tại vạn năm, tương truyền có thể chống đỡ được đòn tấn công của cường giả Đại Thừa kỳ.
Tô Nguyệt Thiềm từ phía sau lướt tới bên cạnh Diệp Phi, hồng y của nàng rực rỡ như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa chiến trường. Đôi mắt tím nhạt của nàng nheo lại, nhìn chằm chằm vào đại trận: "Công tử, Thanh Khung đại trận này lấy linh mạch của mười ngọn núi làm mắt trận, chính là thuận theo thiên đạo vận hành, nếu dùng sức mạnh cường liệt tấn công, chỉ sợ sẽ bị phản phệ gấp đôi."
Diệp Phi không chút dao động, bàn tay hắn lật lại, Trảm Thiên Kiếm – thanh kiếm gãy được chắp vá lại từ những mảnh vỡ thần khí – bắt đầu phát ra những tiếng ngân run rẩy, khát máu.
"Thuận thiên sao? Ta tu luyện chính là *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Thứ chúng coi là thiên đạo, trong mắt ta chỉ là một đống rác rưởi bị bóp méo."
Diệp Phi giơ cao Trảm Thiên Kiếm, giọng nói hắn không lớn nhưng vang vọng vào tận sâu linh hồn của mọi tu sĩ đang có mặt: "Tất cả ma tu nghe lệnh, rót ma khí vào hộ hạm, chuẩn bị 'Nghịch Chuyển'!"
Ngay lập tức, hàng vạn ma tu trên các chiến thuyền đồng loạt gầm vang. Những luồng ma khí đen kịt, quỷ mị từ cơ thể bọn họ tuôn ra như thác đổ, truyền thẳng vào mũi thuyền.
Diệp Phi nhắm mắt lại, trong đầu hắn, bộ công pháp tối thượng bắt đầu vận chuyển. Thái Cực hiện ra sau lưng hắn, nhưng khác với Thái Cực thông thường, phần đen và phần trắng không hòa quyện mà đang điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau, đảo lộn quy luật vốn có.
"Càn khôn điên đảo, Tiên hóa Ma, Ma dẫn Tiên! Phá cho ta!"
Một luồng kiếm quang màu xám tro, mang theo hơi thở của sự mục nát nhưng lại tinh khiết đến lạ thường, từ mũi kiếm của Diệp Phi chém thẳng xuống Thanh Khung Thập Phương Trận.
Khi kiếm quang chạm vào màng bảo vệ vàng rực, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Lớp linh khí chính tông, thuần khiết của đại trận không những không đẩy lùi được đòn tấn công, mà trái lại còn như gặp phải khắc tinh. Những phù văn vàng rực bỗng chốc chuyển sang màu đen xám, chúng bắt đầu tự phân rã, tự cấu xé lẫn nhau.
"Cái gì?! Hắn đang đồng hóa sức mạnh của đại trận!" Thanh Vân đạo nhân thất sắc, giọng run rẩy.
Sức mạnh "Nghịch Chuyển" của Diệp Phi chính là ở điểm này: hắn không phá hủy bằng sức mạnh thô bạo, mà hắn dùng quy luật đối lập để chuyển hóa nguồn năng lượng của đối thủ thành năng lượng của chính mình. Linh khí càng dồi dào, trận pháp càng mạnh, thì sức công phá ngược lại càng khủng khiếp.
"Răng rắc!"
Một tiếng rạn vỡ chói tai vang lên. Màng bảo vệ vạn năm không đổ nay xuất hiện một vết nứt dài vạn trượng. Từ vết nứt đó, ma khí tràn vào như nước vỡ đê, thiêu rụi những rừng tùng, làm khô cạn những dòng thác linh thiêng.
"Giết!"
Mặc Ly là người đầu tiên lao xuống. Thiếu niên với Thiên Ma Thể phát động sức mạnh tối đa, cơ thể bỗng chốc to lớn gấp đôi, bao phủ trong một bộ giáp đen kịt đầy gai nhọn. Một đao vung ra, mười mấy tên đệ tử Thái Huyền đang đứng trên tường thành chưa kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành sương máu.
Cuộc thảm sát bắt đầu.
Đội quân Vạn Ma Điện không giống như những đám ma tu ô hợp bình thường. Họ tiến quân theo trận pháp, tàn khốc nhưng kỷ luật. Diệp Phi đã dạy họ: không cần tàn sát người không có khả năng chống cự, nhưng với kẻ cầm kiếm đối diện, tuyệt đối không được để lại một mảnh vụn linh hồn.
Diệp Phi không nhìn đến những trận chiến tầm thấp. Ánh mắt hắn khóa chặt vào tòa điện thờ uy nghiêm nhất trên đỉnh núi cao nhất – Thái Huyền Điện. Ở đó, hắn cảm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc, một luồng hơi thở lạnh lùng và kiêu ngạo mà hắn đã ghi tạc vào xương tủy suốt một ngàn năm.
Liễu Như Yên.
Bạch y tiên tử của Dao Trì Thánh Địa đang đứng đó. Nàng đứng trên bậc thềm đá trắng, xung quanh là hàng trăm cao thủ chính đạo đang vây quanh bảo vệ. Gương mặt nàng vẫn đẹp như một bức tranh thủy mặc, thoát tục và không nhuốm bụi trần, nhưng trong đôi mắt vốn dĩ phẳng lặng ấy, nay đã hiện lên một sự kinh hoàng không thể che giấu.
Diệp Phi lướt đi trong không trung, mỗi bước hắn đi, máu tươi phía dưới lại hóa thành những đóa hoa sen máu đỏ rực, làm nền cho con đường của vị Ma Đế trở về.
Thanh Vân đạo nhân điên cuồng lao đến chặn đường: "Đồ ma đầu, đừng hòng chạm đến Tiên tử!"
"Cút!"
Diệp Phi ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, chỉ phất tay một cái. Trảm Thiên Kiếm rung lên, một đạo kiếm khí hình bán nguyệt quét qua. Thanh Vân đạo nhân cùng con hạc trắng, cả người lẫn thú bỗng chốc đứng khựng lại giữa hư không, sau đó vỡ vụn thành những hạt bụi sáng, ngay cả nguyên anh cũng không kịp trốn thoát.
Một vị cường giả Hóa Thần đỉnh phong, lại bị giết chỉ trong một chiêu!
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy quảng trường trước Thái Huyền Điện. Các đệ tử chính đạo run rẩy lùi lại, nhìn Diệp Phi như nhìn thấy tử thần tái thế.
Diệp Phi đáp xuống bậc thềm, cách Liễu Như Yên mười bước chân.
"Đã lâu không gặp, Tiên tử của ta." Giọng Diệp Phi trầm thấp, vang lên giữa tiếng la sát từ phía chân núi.
Liễu Như Yên siết chặt cán kiếm trong tay, giọng nàng run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự cao ngạo: "Diệp Phi… ngươi thật sự là hắn? Tại sao? Tại sao ngươi không chết đi cho trọn vẹn kiếp trước? Tại sao phải quay lại để hủy diệt tất cả?"
"Hủy diệt?" Diệp Phi bước tới thêm một bước, sát ý khiến những cột đá xung quanh nứt toác. "Các người gọi việc xây dựng quyền lực trên xác người là 'thanh bình', còn việc ta đòi lại nợ máu là 'hủy diệt' sao?"
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nàng, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng một cách đáng sợ: "Như Yên, nàng có biết cảm giác khi bị người mình yêu nhất đâm một kiếm xuyên tim là như thế nào không? Hơi lạnh của kiếm, và sự lạnh lẽo trong lòng… cái nào đáng sợ hơn?"
Liễu Như Yên tái mặt, nàng vô thức lùi lại: "Ta… ta lúc đó không còn cách nào khác. Con đường tu tiên là vô tình, ngươi chính là ma tâm của ta, ta buộc phải chém đứt!"
"Vậy hôm nay, ta đến để làm ma tâm của cả cái thế giới này." Diệp Phi cười lạnh, Trảm Thiên Kiếm chĩa thẳng về phía nàng: "Gọi Kim Phù Đồ ra đây. Nếu không, Thái Huyền Tiên Môn hôm nay sẽ không còn một ngọn cỏ nào có thể mọc lại."
Đúng lúc này, một luồng hào quang vàng kim rực rỡ từ sâu trong Thái Huyền Điện bùng nổ, đánh tan ma khí đang bao phủ xung quanh. Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong ánh hào quang ấy. Hắn mặc hoàng bào, đầu đội mũ miện, toàn thân tỏa ra khí chất vương giả và sự thánh khiết không thể xâm phạm.
Kim Phù Đồ.
"Diệp huynh, ngàn năm không gặp, thực lực của huynh lại tinh tiến đến mức này, thật khiến tiểu đệ thán phục." Kim Phù Đồ mỉm cười, nụ cười của hắn ấm áp như gió xuân, nhưng trong mắt lại chứa đựng sự lạnh lẽo còn hơn cả ma quỷ.
Hắn nhìn lướt qua chiến trường rướm máu phía dưới, thở dài một tiếng: "Nhìn xem, vì sự thù hằn cá nhân của huynh mà bao nhiêu sinh linh phải đồ thán. Huynh nói huynh không phải ma, vậy hành động này là gì?"
Diệp Phi nhìn kẻ thù lớn nhất đời mình, máu trong người hắn như sôi lên. Hắn không nói lời dư thừa, Trảm Thiên Kiếm bỗng chốc hắc quang đại phóng.
"Hành động này, gọi là 'Công Lý của Ma'!"
Hắn dậm chân, cả ngọn Thái Huyền Sơn rung chuyển dữ dội. Một luồng lực lượng Nghịch Chuyển cực đại tập trung vào mũi kiếm. Không gian xung quanh Kim Phù Đồ bắt đầu sụp đổ, bị nén lại thành một điểm đen vô cực.
Kim Phù Đồ thu lại nụ cười, tay hắn kết ấn, một bức tranh khổng lồ vẽ cảnh non sông gấm vóc hiện ra phía sau lưng – đó là *Sơn Hà Xã Tắc Đồ*, một món thần khí thái cổ trấn giữ vận mệnh của Thương Khung Giới.
"Tranh Phong? Huynh không đủ tư cách." Kim Phù Đồ lạnh giọng.
Hai luồng sức mạnh mạnh nhất thế gian va chạm vào nhau trên đỉnh Thái Huyền Sơn. Tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra khiến cả khu vực bán kính vạn dặm đều cảm nhận được sự rung chuyển.
Ở phía dưới, Tô Nguyệt Thiềm nhìn lên đỉnh núi, tay nàng siết chặt chiếc khăn lụa, lầm bầm: "Hôm nay, trời đất sẽ thật sự đảo lộn."
Trận chiến mở màn đã đến hồi gay cấn nhất. Thái Huyền Tiên Môn – biểu tượng của trật tự cũ – đang sụp đổ trong lửa và máu, mở đường cho một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên mà kẻ đi ngược lại thiên đạo sẽ là người phán xét cuối cùng.