Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 82: Phá Giải Hộ Tông Đại Trận**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:44:22 | Lượt xem: 2

**Chương 82: Phá Giải Hộ Tông Đại Trận**

Đêm mùa hạ, dãy núi Hỏa Long Tông bị bao phủ bởi một màn sương mù mỏng manh, nhưng không khí chẳng hề mát mẻ. Ngược lại, hơi nóng từ mạch địa hỏa bên dưới không ngừng bốc lên, khiến những phiến đá ven đường cũng tỏa ra hơi ấm hầm hập. Giữa bóng tối nhập nhạng, những rặng cây ngô đồng lửa lấp lánh sắc đỏ như những đốm lửa ma trơi lập lờ.

Phía trên đỉnh núi chính, một quầng sáng màu hổ phách rực rỡ đang bao phủ lấy toàn bộ tông môn. Đó chính là Cửu Chuyển Hỏa Long Trận – niềm kiêu hãnh của Hỏa Long Tông suốt ba ngàn năm qua. Nghe đồn, trận pháp này do một vị tổ sư cảnh giới Đại Thừa lưu lại, mượn lực lượng của chín đạo hỏa mạch dưới lòng đất, hóa thành chín con rồng lửa trấn thủ chín phương vị. Ngay cả cao thủ Hóa Thần kỳ nếu không biết lối vào cũng sẽ bị nung chảy thành tro bụi trong nháy mắt.

Dưới chân vách đá dựng đứng dẫn lên ngoại môn, một bóng người mặc hắc bào thêu chỉ bạc lặng lẽ đứng đó. Diệp Phi ngước nhìn quầng sáng lung linh phía trên, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu phản chiếu những tia lửa hồng. Gió đêm thổi mạnh làm vạt áo hắn bay phần phật, để lộ ra chuôi thanh kiếm gãy bọc trong lớp vải cũ kỹ treo sau lưng.

“Hỏa Long Tông… Cửu Chuyển Hỏa Long Trận…” Diệp Phi lẩm bẩm, thanh âm khàn khàn mang theo một chút trào phúng. “Vẫn là cái bố cục cũ kỹ này. Qua ngàn năm, bọn hậu bối các ngươi ngay cả một chút biến hóa cũng không dám thêm vào sao?”

Trong đầu hắn, một giọng nói khàn khàn, lôi thôi vang lên, mang theo hơi men của rượu:

“Tiểu tử, ngươi chớ có chủ quan. Trận pháp này tuy cũ, nhưng linh khí tích tụ ngàn năm đã khiến nó sản sinh ra một chút ‘trận linh’ sơ khai. Ngươi định dùng cái thân xác Trúc Cơ này để xông vào sao? Lão phu thấy ngươi là đang chán sống rồi!”

Cửu U Lão Tổ trong nhẫn trữ vật hiển nhiên lại đang ngồi trên đống vò rượu ảo ảnh của lão mà càm ràm. Lão tuy miệng mồm không mấy thiện cảm, nhưng trong lòng cũng có vài phần lo lắng cho đồ đệ này.

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười ẩn chứa một sự ngạo nghễ không thuộc về tuổi đôi mươi: “Lão tổ, trận pháp mạnh không nằm ở việc nó tồn tại bao lâu, mà nằm ở người điều khiển. Đối với người khác, đây là thiên la địa võng, nhưng với Diệp Phi ta, nó chẳng khác gì một cái sân nhà không khóa.”

Dứt lời, Diệp Phi không đi theo lối đường mòn dẫn lên sơn môn – nơi có hàng trăm đệ tử và cơ quan canh gác. Hắn chọn vách đá dựng đứng nhất, nơi hỏa độc bốc lên nồng nặc nhất. Đôi tay hắn linh hoạt bám vào các kẽ đá, mỗi bước tiến lên đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như hoàn toàn hòa nhập vào nhịp thở của ngọn núi.

Khi chỉ còn cách quầng sáng bảo hộ chưa đầy mười trượng, không khí bắt đầu vặn xoắn. Một luồng uy áp nóng rực từ trên cao ập xuống, như muốn ép chặt phổi người ta lại. Những tia lửa nhỏ bắt đầu nhảy múa không trung, tụ lại thành hình dáng vảy rồng li ti.

“Dừng bước!” Một giọng nói trầm đục phát ra từ không gian ảo mộng phía trước. Đây chính là linh lực phản phệ của trận pháp.

Diệp Phi không những không dừng lại, mà trái lại còn nhắm mắt lại. Hắn vận hành *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Linh khí chính đạo ôn hòa trong đan điền bắt đầu nghịch chuyển, biến thành một luồng khí tức đen kịt, lạnh lẽo nhưng đầy tính ăn mòn. Luồng ma khí này bao phủ lấy đầu ngón tay hắn, biến chúng thành màu xanh xám của đá mục.

“Thiên đạo hữu khuyết, vạn vật hữu lậu. Cửu chuyển linh hỏa, lấy dương cực hóa âm!”

Hắn đột ngột ra tay, hai ngón tay đâm thẳng vào một khoảng không vẻ như chẳng có gì.

*Xèo xèo…*

Một tiếng động chói tai vang lên như sắt nung gặp nước lạnh. Chỗ Diệp Phi vừa chạm vào, quầng sáng màu hổ phách bỗng nhiên tối sầm lại, một khe hở nhỏ chỉ bằng sợi tóc xuất hiện.

Cửu U Lão Tổ kinh ngạc thốt lên: “Ngươi… ngươi tìm ra ‘Lỗ Hổng Luân Hồi’ của trận pháp này rồi sao? Làm sao có thể? Điểm này cứ mỗi canh giờ lại di chuyển một lần theo tinh tú trên trời!”

“Lão già, kiếp trước ta đã từng bị nhốt trong trận pháp này mười ngày mười đêm để nghiên cứu cấu trúc của nó trước khi tiêu diệt một môn phái đối địch. Tinh tú chuyển dời có thể thay đổi, nhưng ‘Địa Hỏa Mạch’ thì ngàn năm không đổi. Tâm trận của Hỏa Long Tông nằm ngay dưới chân dung nham kia.”

Diệp Phi thản nhiên đáp lời, người hắn nhẹ nhàng lách qua khe hở. Một cảm giác nóng cháy thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị ma khí lạnh lẽo trên cơ thể hắn dập tắt. Hắn tiến vào bên trong phạm vi bảo hộ của tông môn một cách thầm lặng như một hạt cát rơi vào sa mạc, không hề làm lay động một gợn sóng nào trên trận pháp hộ tông.

Sau khi đã vào được bên trong, trước mặt Diệp Phi là một khu rừng phong lá đỏ bạt ngàn. Đây là nơi tiếp giáp giữa Ngoại môn và Nội môn. Xa xa, có thể thấy những tòa lâu đài nguy nga rực rỡ dưới ánh đuốc. Tiếng chuông báo giờ của tông môn vang lên âm vang, khiến lũ chim rừng giật mình bay tán loạn.

Diệp Phi điềm tĩnh bước đi trên con đường nhỏ, né tránh những toán đệ tử tuần tra đêm. Đám đệ tử này tuy khoác lên mình y phục danh môn, nhưng sắc mặt lại lộ vẻ kiêu căng, ngạo mạn. Đối với họ, hộ tông trận pháp chính là bảo hiểm tuyệt đối, không một ai ngờ được có kẻ lại đi dạo trong tông môn như đi chợ đêm thế này.

Hắn tiến dần về phía phía Bắc của khu ngoại môn, nơi tọa lạc của *Dược Tàng Các*. Mục tiêu của hắn hôm nay không phải là trả thù ngay lập tức, mà là tìm lấy ‘Hỏa Linh Chi’ ngàn năm để ổn định linh căn mới hồi sinh của mình.

Đến trước cửa Dược Tàng Các, Diệp Phi thấy hai đệ tử ngoại môn đang gà gật canh cổng. Hắn khẽ búng tay, hai luồng khí xám nhạt bay vào mũi họ. Đám đệ tử chỉ kịp rùng mình một cái rồi chìm sâu vào giấc ngủ li bì, ngay cả mơ cũng không thấy được kẻ vừa lướt qua mình.

Khóa cửa của Dược Tàng Các là một loại ‘Vạn Tự Tỏa’, yêu cầu linh lực hỏa hệ đúng tần số mới mở được. Diệp Phi đặt lòng bàn tay lên ổ khóa, thay vì tìm kiếm tần số hỏa hệ, hắn lại trực tiếp truyền vào một luồng ma khí bá đạo. Hắn không phá khóa, mà là dùng ma khí “thôn phệ” cơ chế bên trong của nó, ép ổ khóa tự nhận diện hắn là người có thẩm quyền cao nhất.

*Cạch.*

Cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra. Mùi thuốc thơm nồng đậm ập vào mặt. Diệp Phi liếc mắt qua những hàng kệ gỗ đỏ dài dằng dặc, nơi đặt hàng nghìn loại linh thảo hiếm có.

“Tìm thấy rồi.”

Ở trên kệ cao nhất, bên trong một hộp ngọc bích tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, là một cây nấm màu đỏ tươi như máu, gân nấm lấp lánh như dung nham chảy dọc qua các thớ thịt. Hỏa Linh Chi ngàn năm.

Đúng lúc tay hắn vừa chạm vào hộp ngọc, một tiếng cười lạnh lẽo từ trên xà nhà vang xuống:

“Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám đột nhập vào cấm địa của Hỏa Long Tông ta?”

Diệp Phi khựng lại, đôi mắt nheo lại một cách nguy hiểm. Hắn chậm rãi quay người lại, tay vẫn nắm chặt hộp ngọc. Từ trong bóng tối trên trần nhà, một thanh niên mặc nội y xanh thẫm, vẻ mặt bệ rạc nhưng đôi mắt đầy sự âm hiểm đang đứng khoanh tay nhìn hắn.

Lục Trình – đệ tử nội môn có tiếng là kẻ biến thái, kẻ thường xuyên xuống ngoại môn để uy hiếp các nữ đệ tử, cũng chính là kẻ đã đánh đập thân xác cũ của Diệp Phi đến chết vài ngày trước.

Lục Trình liếc nhìn Diệp Phi, ban đầu hắn kinh ngạc vì diện mạo này rất quen, sau đó bật cười ha hả:

“Ôi trời, ta tưởng là ai cao siêu, hóa ra là tên phế vật Diệp Phi? Ngươi chưa chết sao? Hay là bị ta đánh cho ngu ngơ, tưởng mình là đại tặc phương nào?”

Lục Trình không cảm nhận được chút ma khí nào trên người Diệp Phi, vì Diệp Phi đã hoàn toàn che giấu nó dưới công pháp *Nghịch Chuyển*. Trong mắt Lục Trình, Diệp Phi vẫn chỉ là cái tên phế vật Trúc Cơ tầng thứ nhất có thể bị hắn bóp chết bằng một ngón tay.

Diệp Phi không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cất Hỏa Linh Chi vào ngực áo. Hắn nhìn Lục Trình như nhìn một người chết.

“Ngươi muốn chết ở đây, hay muốn ta ném ngươi từ trên cao xuống cho cả tông môn chứng kiến?” Diệp Phi bình thản hỏi, tông giọng không có một chút sợ hãi.

Lục Trình như nghe được câu chuyện cười nhất đời, hắn rút thanh kiếm rực lửa ra, mặt đỏ bừng vì tức giận: “Tên súc sinh, hôm trước đánh ngươi chưa đủ sao? Hôm nay ta sẽ róc thịt ngươi để tế linh căn của ta!”

Thanh kiếm của Lục Trình bổ xuống mang theo một luồng hỏa lãng cuồn cuộn. Trong căn phòng chật hẹp, sức nóng dường như muốn thiêu rụi mọi thứ linh thảo xung quanh.

Nhưng, Diệp Phi chỉ nhếch môi. Hắn không lùi lại, mà bước tới một bước. Tốc độ của hắn nhanh đến mức để lại một bóng nhòe trên không trung.

“Thái Cực Nghịch Chuyển – Nhất Chỉ Định Càn Khôn.”

Ngón tay Diệp Phi nhẹ nhàng gõ lên sống kiếm đang rực lửa của Lục Trình. Một cảnh tượng kinh dị xảy ra: Luồng linh hỏa trên kiếm bỗng dưng quay ngược trở lại, không những không gây sát thương cho Diệp Phi mà trái lại còn bị hắn “mượn” sức, nén lại thành một điểm nóng đỏ rồi bắn ngược vào ngực Lục Trình.

*Bùm!*

Lục Trình bay ngược ra sau, đâm sầm vào kệ sách gỗ đỏ, máu mồm phun ra như suối. Hắn kinh hoàng nhìn thanh kiếm trong tay mình đã vỡ tan tành, còn kẻ đứng trước mặt hắn lúc này, toàn thân phát ra một luồng khí tức đen ngòm, hai mắt đỏ rực như ánh hoàng hôn sắp lụi tàn.

“Ngươi… ngươi không phải Diệp Phi! Ngươi là yêu nhân Ma giáo!” Lục Trình lắp bắp, nỗi sợ hãi tột cùng xâm chiếm lấy đại não hắn.

Diệp Phi bước tới, đôi ủng đen giẫm lên ngực Lục Trình, tiếng xương sườn gãy vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng của Dược Tàng Các.

“Ngươi nói đúng một phần.” Diệp Phi cúi xuống, ghé sát tai Lục Trình thì thầm bằng một giọng nói lạnh lẽo thấu xương. “Diệp Phi cũ đã chết rồi. Còn ta… là ác mộng của tất cả bọn ngụy quân tử các ngươi.”

Bàn tay hắn bóp chặt cổ Lục Trình, ma khí lạnh lẽo truyền thẳng vào não bộ đối phương, tước đoạt toàn bộ ký ức của hắn trong vài giây ngắn ngủi. Diệp Phi không giết hắn ngay, vì hắn biết một xác chết trong Dược Tàng Các sẽ gây ra náo động quá sớm. Hắn dùng một thuật pháp cổ xưa, phong ấn ý thức của Lục Trình vào một trạng thái thực vật, khiến hắn vĩnh viễn không thể tỉnh lại mà cũng không chết hẳn.

Thu dọn hiện trường một cách nhanh chóng, Diệp Phi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Trăng đã lên đến đỉnh đầu. Nhiệm vụ tối nay đã hoàn thành, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Hắn lại một lần nữa biến mất vào bóng tối, xuyên qua khu rừng phong, lách qua lỗ hổng của Cửu Chuyển Hỏa Long Trận một cách êm ái. Khi hắn đứng trên vách đá dưới chân núi, quầng sáng bảo hộ vẫn lung linh như cũ, không một ai biết rằng ‘khóa nhà’ của mình đã bị kẻ khác phá nát từ bên trong.

Gió đêm vẫn thổi, Diệp Phi lấy Hỏa Linh Chi ra nhìn lại một lần, sau đó hướng mắt về phía cung điện huy hoàng nhất trên đỉnh núi – nơi ở của Kim Phù Đồ trong tương lai.

“Chính đạo à? Càn khôn à? Sớm thôi, tất cả sẽ phải xoay chuyển theo nhịp kiếm của ta.”

Dáng hình hắc bào dần khuất bóng dưới thung lũng, để lại sau lưng một Hỏa Long Tông vẫn đang say ngủ trong vinh quang ảo ảnh của quá khứ. Trận chiến nghìn năm, nay mới thực sự bắt đầu màn dạo đầu tàn khốc nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8