Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 83: Ma Đế Uy Áp**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:45:21 | Lượt xem: 2

Tiếng chuông Trấn Hồn của Hỏa Long Tông vang lên dồn dập giữa đêm thanh vắng, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của dãy núi Long Vân. Từng hồi chuông như từng nhát búa nện vào tâm can các đệ tử, báo hiệu một sự kiện động trời vừa xảy ra.

Tại Quảng trường Long Hỏa, ánh đuốc cháy rực trời, soi rõ hàng trăm khuôn mặt đang kinh hoàng và nghi hoặc. Ở trung tâm quảng trường, Lục Trình — thiên tài nội môn vốn cao ngạo — giờ đây đang nằm vật vã như một cái xác không hồn, đôi mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép, toàn thân không có lấy một vết thương ngoài da nhưng linh đài hoàn toàn sụp đổ.

“Ai? Kẻ nào đã ra tay độc ác như vậy?” Một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên.

Trưởng lão Chấp pháp Hình Thiết bước ra từ bóng tối. Lão mặc một bộ xám y, khuôn mặt hốc hác nhưng đôi mắt rực lửa giận. Lục Trình là cháu họ của lão, cũng là quân cờ lão dốc lòng bồi dưỡng. Nhìn thấy đứa cháu yêu quý bị phế thành phế nhân ngay trong khuôn viên tông môn, Hình Thiết như một con mãnh hổ phát điên.

“Báo cáo Trưởng lão…” Một tên đệ tử run rẩy bẩm báo, “Tiểu nhân… tiểu nhân nhìn thấy trước khi xảy ra chuyện, Lục sư huynh đã đi tìm Diệp Phi của ngoại môn để đòi lại món nợ cũ ở Dược Tàng Các.”

“Diệp Phi?”

Cái tên này vừa thốt ra, đám đông lập tức xôn xao. Diệp Phi, cái tên gắn liền với danh xưng “phế vật ngoại môn” suốt ba năm qua, kẻ mà ngay cả một con chó ở nội môn cũng có thể sủa vang khiêu khích. Làm sao một kẻ Luyện Khí tầng ba có thể đánh bại Lục Trình đã đạt tới đỉnh cao Trúc Cơ?

“Bắt lấy hắn! Đem hắn đến đây cho ta!” Hình Thiết gầm lên, sát khí ngút trời khiến những đệ tử đứng gần đó phải lùi lại mấy bước.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, từ phía con đường mòn dẫn lên rừng phong, một bóng người chậm rãi bước tới. Diệp Phi vẫn khoác trên mình bộ hắc bào đơn giản, mái tóc đen hơi rối bay trong gió đêm. Bước chân hắn thong dong, ung dung tự tại như đang dạo chơi trong vườn hoa của chính mình, hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí căng như dây đàn xung quanh.

“Không cần bắt, ta đã đến.” Giọng nói của Diệp Phi thanh lãnh, bình thản đến mức đáng sợ.

“Súc sinh! Ngươi đã dùng yêu thuật gì để hại cháu ta?” Hình Thiết không nói hai lời, bàn tay khô héo như móng vuốt đại bàng trực tiếp chộp tới cổ họng Diệp Phi. Một luồng áp lực của tu vi Nguyên Anh sơ kỳ cuồn cuộn đổ ập xuống, khiến mặt đất dưới chân Diệp Phi nứt toác.

Mọi người nín thở, tưởng chừng chỉ trong chớp mắt, đầu của Diệp Phi sẽ lìa khỏi cổ.

Nhưng, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra.

Diệp Phi không tránh, không né, thậm chí mắt cũng không chớp. Khi móng vuốt của Hình Thiết chỉ còn cách cổ hắn gang tấc, một luồng khí tức đen ngòm, lạnh lẽo và cổ xưa đột ngột bộc phát từ bên trong cơ thể hắn.

*Oanh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên không phải từ thính giác, mà từ sâu trong linh hồn của mọi người hiện diện. Một luồng uy áp bá đạo, tàn khốc, vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân hay tiên nhân thông thường, đột ngột giáng lâm.

Hình Thiết kinh hoàng phát hiện móng vuốt của mình như đập vào một bức tường sắt vạn năm, không thể tiến thêm dù chỉ một phân. Hơn thế nữa, một luồng phản chấn âm hàn cuồn cuộn từ tay truyền lên tận tim phổi, khiến lão hộc ra một ngụm máu tươi, bị văng ngược ra xa hơn mười trượng.

Cả quảng trường rơi vào sự im lặng chết chóc.

Diệp Phi đứng đó, tà áo đen tung bay. Lúc này, khuôn mặt hắn vẫn thanh tú như cũ, nhưng trong đôi mắt ấy không còn là vẻ thâm trầm của một đệ tử ngoại môn, mà là sự hờ hững của một vị thần đang nhìn xuống đám kiến hôi.

“Nguyên Anh sơ kỳ? Tu hành trăm năm mới đến mức này, ngươi lấy tư cách gì để động vào ta?”

Thanh âm của hắn không lớn, nhưng truyền đi trong không trung với một sức nặng ngàn cân.

Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn khẽ chậc lưỡi: *“Tiểu tử, ngươi lại bắt đầu rò rỉ bản chất Ma Đế rồi. Tiết chế một chút, kẻo lũ lão quái vật trong quan tài lại bò dậy.”*

Diệp Phi phớt lờ lời lão tổ. Hắn nhìn quanh, bắt gặp những gương mặt trưởng lão khác vừa từ trên đỉnh núi hạ cánh xuống. Đó là Tam Trưởng lão, Nhị Trưởng lão, thậm chí là cả Đại Trưởng lão uy nghiêm nhất của Hỏa Long Tông — Vân Thiên Nhai.

Vân Thiên Nhai đáp xuống, sắc mặt vô cùng ngưng trọng. Lão nhìn Hình Thiết đang lồm cồm bò dậy, rồi nhìn về phía Diệp Phi với vẻ cảnh giác cao độ. Là một cao thủ Nguyên Anh hậu kỳ, lão cảm nhận được luồng khí tức quanh người thiếu niên này vô cùng quỷ dị. Nó không phải là linh khí thuần khiết của đạo gia, nhưng cũng không hẳn là ma khí vẩn đục của bọn tiểu ma đầu ngoài kia. Nó là một thứ sức mạnh tối thượng, áp chế cả thiên địa.

“Ngươi… thực sự là Diệp Phi sao?” Vân Thiên Nhai trầm giọng hỏi, bàn tay sau lưng đã bí mật bấm ấn, kích hoạt hộ tông trận pháp cục bộ.

Diệp Phi nhếch môi cười, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ vốn đã bị chôn vùi nghìn năm: “Tên chỉ là một danh xưng. Thứ các ngươi nên quan tâm không phải ta là ai, mà là tại sao thiên tài Lục Trình lại biến thành như vậy.”

“Ngươi thừa nhận là ngươi làm?” Hình Thiết gào lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí, “Chư vị đồng môn, tên này rõ ràng đã nhập ma! Hắn cấu kết với tà ma ngoại đạo để hại đệ tử bản môn! Xin Đại Trưởng lão hạ lệnh tru sát kẻ này!”

“Tru sát ta?” Diệp Phi tiến lên một bước.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, linh khí xung quanh như bị đông cứng lại. Một tầng sương đen nhạt bắt đầu lan tỏa dưới chân hắn, không gian xung quanh dường như bị bẻ cong đi.

“Thiên Đạo lấy nhân nghĩa làm gốc, nhưng các ngươi lại lấy thực lực làm chân lý. Khi Lục Trình cướp đoạt tài nguyên của kẻ yếu, các ngươi không nói đến công lý. Khi hắn muốn phế bỏ tu vi của ta chỉ vì một cái liếc mắt, các ngươi không nói đến luật pháp. Giờ đây khi hắn gặp phải kẻ mạnh hơn, các ngươi lại nhân danh chính nghĩa để phán xét?”

Diệp Phi lại bước thêm bước nữa. Lúc này, luồng uy áp thực sự của Cửu U Ma Đế từ kiếp trước được hắn mượn dùng Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết để tái hiện một phần nhỏ.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng những cây cột đá quanh quảng trường nứt vỡ. Những đệ tử yếu kém trực tiếp quỳ thụp xuống đất, sắc mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim họ. Thậm chí các chấp sự cấp Kim Đan cũng cảm thấy hai chân run rẩy, ý chí chiến đấu tiêu tán sạch sành sanh.

Đó không phải là áp chế về tu vi, mà là sự áp chế về đẳng cấp linh hồn. Như thể một con thỏ đối diện với một con rồng cổ đại, dù con rồng ấy đang bị thương hay ẩn mình, uy nghiêm của nó vẫn đủ để làm vạn vật phục tùng.

Vân Thiên Nhai đổ mồ hôi hột trên trán. Lão cảm thấy linh anh trong cơ thể mình đang rúng động, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà lão chưa từng trải qua suốt năm trăm năm tu hành đang trỗi dậy.

“Dừng tay!” Vân Thiên Nhai hô vang, âm thanh mang theo linh lực hóa giải áp lực, “Diệp Phi, dù có chuyện gì xảy ra, nơi này vẫn là Hỏa Long Tông! Ngươi muốn phản môn sao?”

“Phản môn?” Diệp Phi đứng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Thiên Nhai, thâm trầm như vực thẳm. “Một cái tông môn nhỏ nhoi thế này, đáng để ta phải dùng đến từ ‘phản’ sao? Các ngươi tự xưng là danh môn chính phái, nhưng nội tâm thối nát không khác gì dã thú. Kim Phù Đồ — vị Thánh tử cao cao tại thượng của các ngươi, rốt cuộc đang làm gì ở thượng tầng, các ngươi tưởng ta không biết?”

Khi cái tên Kim Phù Đồ vang lên, không gian bỗng dưng lặng ngắt như tờ. Kim Phù Đồ là hy vọng của Hỏa Long Tông, là đệ tử yêu quý của Thiên Đạo Minh, là biểu tượng của một thời đại chính nghĩa.

“Hỗn xướng! Thánh tử đại nhân mà một kẻ như ngươi có thể nhắc tên sao?” Hình Thiết không chịu nổi sự nhục nhã, một lần nữa liều mạng xuất thủ. Lão lấy ra một lá bùa màu đỏ rực, thiêu đốt tinh huyết: “Hỏa Long Chấn Thiên phù! Đi chết đi!”

Lá bùa hóa thành một con hỏa long khổng lồ dài hơn mười trượng, mang theo nhiệt độ khủng khiếp lao thẳng về phía Diệp Phi. Hỏa quang chiếu sáng rực rỡ cả vùng trời đêm, uy lực này đủ để san bằng một ngọn núi nhỏ.

Diệp Phi đứng yên, một tay chắp sau lưng, tay kia từ từ đưa lên. Ngón trỏ của hắn chỉ nhẹ vào khoảng không.

“Ma cực – Tịch diệt.”

Một điểm đen nhỏ xíu xuất hiện ngay đầu ngón tay hắn. Trong khoảnh khắc hỏa long chạm vào điểm đen đó, thay vì một tiếng nổ lớn, con rồng lửa dường như bị một hố đen nuốt chửng hoàn toàn. Ngọn lửa rực rỡ tắt lịm trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Không có khói, không có nhiệt độ dư thừa, chiêu thức mạnh nhất của Hình Thiết cứ thế biến mất một cách kỳ quặc.

Điểm đen ấy sau khi nuốt chửng hỏa long, hóa thành một đạo ánh sáng đen mỏng như sợi chỉ, xuyên qua khoảng không, bắn trúng vai của Hình Thiết.

“Á!”

Hình Thiết thét lên thảm thiết. Bả vai lão không phải bị đứt lìa, mà là bị héo rũ, sưng tấy đen ngòm. Chất kịch độc và ma khí đáng sợ bắt đầu thôn phệ linh lực nội thể của lão.

“Ai còn muốn thử nữa không?” Diệp Phi quét mắt qua dãy trưởng lão.

Không ai dám lên tiếng. Ngay cả Đại trưởng lão Vân Thiên Nhai cũng chỉ có thể đứng đó, cơ bắp cứng đờ. Lão hiểu rằng thiếu niên trước mặt này đang kiểm soát toàn bộ cục diện. Nếu hắn muốn giết sạch mọi người ở đây, e rằng chỉ cần một ý niệm.

Tô Nguyệt Thiềm ẩn mình trong bóng tối từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt tím của nàng long lanh vẻ thán phục nhưng cũng không kém phần lo lắng: “Vân Tiêu, huynh điên rồi. Lộ ra thực lực vào lúc này, thiên hạ sẽ sớm không còn nơi nào cho huynh dung thân.”

Nhưng nàng cũng hiểu, đó mới là phong thái của người đàn ông mà nàng chọn. Hắn không cần thế giới này chấp nhận, hắn muốn cả thế giới này phải run sợ dưới chân hắn.

Diệp Phi tiến tới gần Hình Thiết đang đau đớn quằn quại trên đất, dùng chân giẫm lên bàn tay đã từng tấn công hắn.

“Nói cho ta nghe, Kim Phù Đồ đang ở đâu? Và… Liễu Như Yên đang làm gì ở nội điện của ngươi?”

Mọi người sững sờ. Liễu Như Yên, nữ thần của Dao Trì Thánh Địa, đang có mặt ở Hỏa Long Tông? Tại sao một phế vật ngoại môn lại biết được những bí mật tầng thứ cao nhất này?

Trong khoảnh khắc đó, từ phía đỉnh núi cao nhất, nơi bị sương mù che phủ quanh năm, một luồng hào quang vàng kim đột nhiên bùng lên, soi sáng vạn dặm. Tiếng nhạc tiên thanh thoát vang vọng, lấn át cả không khí âm trầm trên quảng trường.

Một cỗ kiệu rồng bằng bạch ngọc được kéo bởi chín con hạc tiên từ từ bay xuống. Phía trên cỗ kiệu, một thanh niên mặc y phục trắng muốt, toàn thân toả ra khí tức thanh cao thoát tục như một vị trích tiên giáng trần. Gương mặt hắn hoàn mỹ không góc chết, nụ cười ôn hòa nhưng mang theo sự xa cách ngàn trùng.

Đó chính là Thánh tử Kim Phù Đồ.

Theo sát bên cạnh cỗ kiệu, một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, mặc váy dài xanh nhạt như mây, khuôn mặt mang theo sự lãnh đạm của băng tuyết. Nàng nhìn xuống đám đông bên dưới với ánh mắt thương hại, cho đến khi… mắt nàng dừng lại trên dáng hình hắc y đang đứng giữa quảng trường.

Ánh mắt của Liễu Như Yên co rụt lại. Dù diện mạo đã khác, dù tu vi đã thay đổi, nhưng cái bóng lưng ấy, cái tư thái hiên ngang không sợ trời không sợ đất ấy… dường như đã hằn sâu vào tâm trí nàng trong nhát kiếm phản bội một ngàn năm trước.

Kim Phù Đồ hạ kiệu, đôi chân bước đi trên hư không như đạp trên bình địa. Hắn nhẹ nhàng hạ xuống trung tâm quảng trường, đứng đối diện với Diệp Phi.

Chính và Tà. Trắng và Đen. Ánh sáng giả tạo và Bóng tối chân thực.

“Vị sư đệ này, có vẻ như ngươi có chút hiểu lầm với tông môn?” Kim Phù Đồ dịu dàng nói, giọng nói như gió xuân thổi qua, lập tức xoa dịu nỗi sợ hãi của các đệ tử xung quanh. “Dừng tay đi, có chuyện gì chúng ta vào điện nói chuyện phải trái.”

Diệp Phi nhìn thẳng vào mắt kẻ thù truyền kiếp của mình. Hắn thấy được sâu trong đôi đồng tử đẹp đẽ ấy là một vòng xoáy của dục vọng và tà ác được che đậy bằng thuật pháp cao minh.

“Kim Phù Đồ, một ngàn năm rồi, vẻ ngoài giả nhân giả nghĩa của ngươi vẫn không hề thay đổi.” Diệp Phi lên tiếng, thanh âm nhỏ đến mức chỉ có hắn, Kim Phù Đồ và Liễu Như Yên nghe thấy.

Cơ thể Liễu Như Yên khẽ run lên một cái. Nàng kinh ngạc nhìn Diệp Phi. Hắn nói cái gì? Một ngàn năm?

Ánh mắt Kim Phù Đồ lóe lên một tia sắc lạnh cực nhanh rồi biến mất. Hắn vẫn giữ nụ cười ấy: “Sư đệ đang nói gì vậy? Chắc là ngươi bị tà khí xâm nhập, thần trí bất ổn rồi. Để ta giúp ngươi thanh lọc tâm trí nhé?”

Vừa dứt lời, Kim Phù Đồ phất tay áo một cái. Một dải lụa vàng chứa đầy sức mạnh thánh đức từ trên trời giáng xuống, mục tiêu không phải là trị thương, mà là trực tiếp nghiền nát linh hồn Diệp Phi.

Diệp Phi cười lạnh một tiếng, *Trảm Thiên Kiếm* (lúc này vẫn là một thanh kiếm gãy tồi tàn) xuất hiện trên tay. Hắn không dùng kiếm chiêu rườm rà, chỉ đơn giản là vung ngang một đường.

*Keng!*

Hào quang vàng kim vỡ tan tành như thủy tinh. Diệp Phi đứng đó, chân không lùi lấy nửa bước, Ma khí trên người cuộn xoáy lên cao hóa thành một hình bóng quỷ thần khổng lồ phía sau lưng, đối đầu trực diện với hào quang thánh khiết của Kim Phù Đồ.

“Thanh lọc tâm trí ta? Bằng thứ tu vi ‘mượn’ từ thiên phú của kẻ khác sao?” Diệp Phi nhạo báng, giọng nói vang vọng khắp Quảng trường Long Hỏa, khiến tất cả các trưởng lão và đệ tử đều chết lặng.

Trận chiến chưa thực sự bắt đầu bằng sức mạnh thể chất, nhưng uy áp từ cuộc đối đầu giữa hai kẻ đứng đầu hai phe Tiên – Ma đã khiến trời đất biến sắc. Mây đen cuồn cuộn bao phủ Hỏa Long Tông, sấm sét tím rạch ngang bầu trời đêm.

Ma Đế đã thực sự trở lại, và lần này, cả thế giới chính đạo này sẽ phải rung chuyển.

Diệp Phi thu kiếm, lạnh lùng nói: “Hôm nay ta mệt rồi, không rảnh chơi với ngươi. Kim Phù Đồ, giữ kỹ cái mạng của ngươi và Liễu Như Yên thêm vài ngày nữa. Món nợ một ngàn năm trước, ta sẽ đến thu cả vốn lẫn lời.”

Dưới cái nhìn bàng hoàng của hàng nghìn người, dưới sự áp chế đáng sợ của Thánh tử Kim Phù Đồ, Diệp Phi cứ thế xoay người, thong dong bước đi ra phía ngoài quảng trường.

Lạ lùng thay, không một ai, kể cả Kim Phù Đồ, dám tiến lên ngăn cản. Bởi vì lúc này, trên người Diệp Phi toả ra một luồng sát ý ngưng đặc tới mức nếu ai chạm vào, linh hồn sẽ lập tức bị đóng băng.

Vân Thiên Nhai và các trưởng lão khác nhìn bóng lưng Diệp Phi khuất dần trong bóng đêm, trong lòng họ đồng thời nảy sinh một dự cảm kinh hoàng: Hỏa Long Tông, và cả giới tu tiên thái bình bấy lâu nay, từ hôm nay sẽ không bao giờ bình yên nữa.

Bầu trời đêm tại Long Vân Sơn nổ tung một tia sét rực trời, soi rõ khuôn mặt tái mét của Liễu Như Yên và nụ cười đã bắt đầu cứng lại của Kim Phù Đồ.

Ma đạo tranh phong, nghịch chuyển càn khôn. Bánh xe vận mệnh đã bắt đầu quay, và không gì có thể ngăn cản được con đường báo thù của Ma Đế Cửu U.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8