Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 101: Chế tạo quan tài bằng gỗ lôi kích vạn năm**
**CHƯƠNG 101: CHẾ TẠO QUAN TÀI BẰNG GỖ LÔI KÍCH VẠN NĂM**
Ánh nắng sớm mai của ngày đầu tiên trong mười vạn năm thứ hai không có gì quá khác biệt so với mười vạn năm trước đó. Nó vẫn nhợt nhạt, xuyên qua lớp sương mù vĩnh hằng của U Minh Cấm Địa, loang lổ chiếu xuống những ngôi mộ đá rêu phong.
Cố Trường An đứng dậy khỏi chiếc ghế mây, vươn vai một cái thật dài. Tiếng xương khớp vang lên "rắc rắc" như tiếng gỗ khô nứt nẻ, báo hiệu một cơ thể tuy mang thọ nguyên vô tận nhưng vẫn giữ thói quen của một phàm nhân.
Bên cạnh hắn, Lão Hắc – con hắc quy to bằng chiếc bàn bát tiên – khẽ ti hí đôi mắt đỏ ngầu, lầm bầm:
— Chẳng phải đã đạt tới Thái Sơ Tiên Thể rồi sao? Ngủ thêm mấy vạn năm nữa cũng có chết ai đâu. Ngươi dậy sớm như vậy, chẳng lẽ lại định đi quét rác?
Cố Trường An cầm lấy cây *Trần Hiêu Chổi*, động tác thong thả như đang thực hiện một nghi lễ thần thánh. Hắn cười nhẹ, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà những đám mây đen đang lặng lẽ ngưng tụ, mang theo một luồng khí tức tiêu sát nồng đậm.
— Lão Hắc, ngươi không thấy sao? Gió sắp đổi chiều rồi.
— Gió nào? Ta chỉ thấy có mùi tiền… à không, mùi tử khí. — Lão Hắc vươn cái cổ dài ra, hít hà không khí, sau đó thu đầu vào mai, giọng điệu chán chường — Mười vạn năm trước, mỗi lần ngươi nói câu này là thiên hạ lại loạn một trận. Lần này, không biết là vị đại năng nào sắp "đến hạn" đây.
Cố Trường An không đáp. Hắn đi đến góc sân, nơi có một đống gỗ đen nhánh như than, nhưng nếu nhìn kỹ, bên trong những thớ gỗ thỉnh thoảng lại có những tia sét màu tím nhạt chạy qua, phát ra tiếng "tê tê" trầm đục. Đó là gỗ Lôi Kích vạn năm, một loại bảo vật hiếm thấy, được hình thành từ những gốc tiên mộc bị thiên lôi hủy diệt nhưng ý chí không tan, tôi luyện trong tử địa mà sinh ra một tia sinh cơ thần bí.
Mười vạn năm thủ mộ, thứ Cố Trường An nhặt được nhiều nhất chính là thi thể, nhưng thứ hắn dày công sưu tầm nhất lại chính là nguyên liệu chế tác quan tài. Với hắn, mỗi người nằm xuống tại Vạn Cổ Anh Linh Mộ đều là một vị khách quý, và một chiếc quan tài tốt chính là món quà cuối cùng hắn dành cho họ.
— Tiền bối, người… người định làm gì với đống gỗ đáng sợ kia thế?
Một giọng nói thanh thót nhưng mang theo vài phần e dè vang lên. Lâm Thanh Diệp bước ra từ gian nhà cỏ, trên tay ôm một bình nước sương sớm. Nàng nhìn thấy đống gỗ Lôi Kích thì không tự chủ được mà lùi lại vài bước. Tu vi của nàng bây giờ tuy đã tiến bộ vượt bậc, nhưng đối với loại thần vật chứa đựng thiên uy như gỗ Lôi Kích, linh hồn nàng vẫn cảm thấy run rẩy.
Cố Trường An không ngẩng đầu, tay phải hắn khẽ phất một cái. Một chiếc bào đục làm từ thép thiên tinh hiện ra trong lòng bàn tay.
— Chuẩn bị hậu sự cho những kẻ mạnh nhất.
Lâm Thanh Diệp ngẩn người:
— Hậu sự? Thiên hạ thái bình đã lâu, ngoài kia tuy có tranh đấu nhưng làm gì đến mức phải khiến tiền bối đích thân chuẩn bị quan tài? Hơn nữa… loại gỗ này, e rằng ngay cả cấp bậc Hóa Thần cũng không chịu nổi uy áp của nó.
Cố Trường An cười nhàn nhạt, bắt đầu đặt nhát đục đầu tiên xuống mặt gỗ.
— Thanh Diệp, con mắt ngươi nhìn thấy chỉ là mặt hồ yên tĩnh. Nhưng đáy hồ, phù sa đã chuyển động. Những kẻ tự xưng là Chí Tôn, Tiên Đế kia, họ đã sống quá lâu rồi. Thiên Đạo không cho phép kẻ nào đứng mãi trên đỉnh cao. Mười vạn năm là một cái mốc, cũng là một cái bẫy. Những kẻ mạnh nhất thiên hạ đang dần kiệt quệ về thọ nguyên, họ sẽ làm mọi cách để tìm đến đây… để cầu một tia trường sinh, hoặc cầu một chỗ nằm bình yên.
"Keng!"
Tiếng đục va chạm với gỗ Lôi Kích không phải là âm thanh chát chúa của kim loại, mà là một tiếng sấm rền vang vọng khắp nghĩa trang. Từng mảnh vụn gỗ bay ra, tỏa ra mùi thơm của nhựa thông cổ đại hòa quyện với mùi cháy khét của sấm sét.
Cố Trường An hành động vô cùng chậm rãi, nhưng mỗi động tác đều mang theo một loại nhịp điệu khó tả. Hắn không dùng tu vi để áp chế gỗ, mà dùng "Đạo". Cây đục trong tay hắn giống như đang khiêu vũ, khắc họa lên thân gỗ những đường vân phức tạp, ẩn chứa quy luật của sự sống và cái chết.
— Lão Hắc, giúp một tay. — Cố Trường An nói.
Lão Hắc từ từ bò đến, thở ra một ngụm tinh huyết vào mặt gỗ. Tinh huyết của một con rùa sống mười vạn năm chứa đựng sinh khí khổng lồ, ngay lập tức khiến những tia sét tím trong gỗ dịu đi, quấn quýt lấy nhau như những sợi chỉ nhỏ thêu dệt nên một lớp rào chắn vô hình.
— Hừ, mất đi mấy ngàn năm tu vi của ta đấy! Lần này ngươi định thu bao nhiêu thọ nguyên của khách mà bắt ta chịu thiệt thế này? — Lão Hắc lẩm bẩm oán trách nhưng động tác vẫn rất phối hợp.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Cố Trường An, điều này thật hiếm thấy với một kẻ đã có Thái Sơ Tiên Thể. Chế tạo quan tài bằng gỗ Lôi Kích vạn năm không chỉ là sức lao động, mà là cuộc chiến về tinh thần. Mỗi nhát đục phải đi xuyên qua những ký ức hỗn loạn chứa trong gỗ, hóa giải những uất hận của cây tiên mộc năm xưa trước khi bị thiên lôi đánh trúng.
Mặt trời dần lên cao, rồi lại ngả về tây.
Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh quan sát đến ngây người. Nàng thấy xung quanh Cố Trường An không còn là một nghĩa trang hoang tàn, mà dường như có muôn vàn hình bóng đang quỳ lạy. Đó là anh linh của những cường giả đã mất, họ dường như đang dõi theo quá trình sinh ra của một "ngôi nhà mới".
Chiếc quan tài dần hiện ra hình dáng. Nó không vuông thành sắc cạnh như những loại bình thường mà có những đường cong mềm mại như một giọt nước sắp rơi, bề mặt đen tuyền nhưng dưới ánh hoàng hôn lại lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ.
Cố Trường An cầm lấy *Trần Hiêu Chổi*, không quét lá mà quét lên mặt quan tài một cái. Bụi bặm nhân gian biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp u huyền, tĩnh lặng đến cực điểm.
— Xong rồi. — Hắn thở hắt ra một hơi.
Lâm Thanh Diệp bước tới gần, nàng bất chợt nghe thấy trong chiếc quan tài phát ra tiếng gầm của rồng, tiếng hót của phượng và tiếng thở dài của thời gian.
— Tiền bối, chiếc quan tài này… người định để dành cho ai?
Cố Trường An xoa tay, ánh mắt sâu thẳm:
— Có lẽ là cho một vị cố nhân từ mười vạn năm trước, kẻ đang cố gắng dùng chút tàn hồn cuối cùng để vượt qua Luân Hồi. Hoặc cũng có lẽ… cho một kẻ ngạo mạn sắp sửa bước tới đây với ý định san bằng nơi này.
Hắn vừa dứt lời, từ phía chân trời xa xôi phía Đông, một luồng ánh sáng vàng rực xé toác không gian, kéo theo một vết rạn nứt dài hàng vạn dặm. Tiếng chuông vang lên từ các đại tông môn khắp thế giới, báo hiệu một đại biến cố đã bắt đầu.
Một vị Chân Tiên ẩn thế đã lâu vừa chính thức tọa hóa, nhưng di chúc để lại chỉ có bốn chữ: "Vạn Cổ Anh Linh".
Cố Trường An nhìn luồng ánh sáng kia, khẽ lẩm bẩm:
— Nhìn xem, khách hàng đầu tiên của kỷ nguyên này đang trên đường tới. Gỗ Lôi Kích vẫn còn nóng hổi, hi vọng người khách này có đủ tư cách để nằm vào bên trong.
Hắn lại ngồi xuống chiếc ghế mây, chậm rãi pha một ấm trà, nhấp một ngụm cay đắng của tuế nguyệt. Chiếc quan tài gỗ Lôi Kích đứng sừng sững bên cạnh hắn, lặng lẽ chờ đợi chủ nhân tương lai của nó.
Trong cõi chết tìm thấy sinh cơ, trong sự tĩnh lặng thấy sóng trào. Cố Trường An biết rõ, sau mười vạn năm thủ mộ bình yên, trò chơi của những kẻ đứng trên đỉnh cao thực ra bây giờ mới chỉ chính thức bắt đầu. Mà hắn, vẫn như cũ, là kẻ duy nhất nắm giữ chiếc chìa khóa của sự an nghỉ vĩnh hằng.
Lão Hắc lại rụt đầu vào mai, giọng ngái ngủ:
— Lần này nhất định phải đòi thêm mấy bình đan dược của bọn chúng đấy. Gỗ tốt như vậy, nằm vào đúng là phúc phần tổ tông mười tám đời rồi…
Cố Trường An chỉ mỉm cười không đáp. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, lướt qua những ngôi mộ, vang lên tiếng u u như khúc nhạc tiễn đưa một thời đại cũ vừa mới bắt đầu lụi tàn.
Mười vạn năm linh một ngày, nghĩa trang đón vị khách đầu tiên. Quan tài Lôi Kích, rốt cuộc sẽ dành cho ai?
Câu trả lời ấy, dường như đã được khắc sẵn bên dưới nắp quan tài mà ngay cả Lâm Thanh Diệp cũng không nhìn thấy được. Đó là một cái tên cổ xưa, cái tên từng khiến vạn giới run rẩy, nay đang trên hơi thở cuối cùng hướng về cõi chết để cầu sinh.
— Đến rồi sao? — Cố Trường An nhấp trà, mắt nhìn vào hư không, môi khẽ máy động.
Phía xa, một luồng tử khí tím ngắt đã bắt đầu xâm lấn vào bìa rừng U Minh. Cuộc chơi đã bắt đầu.