Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 102: Lão Hắc Quy đột phá, hóa thành Huyền Vũ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:21:47 | Lượt xem: 1

Gió ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng sáng nay, hơi thở của đất trời bỗng nhiên trở nên đặc quánh. Những dải tử khí vốn lờ lững trôi quanh các ngôi mộ đá giờ đây lại như bị một lực hút vô hình nào đó lôi kéo, bắt đầu cuộn xoáy về phía lán cỏ ở góc phía Đông — nơi Cố Trường An thường ngồi thoát tục bên ấm trà xanh.

Cố Trường An dừng nhát chổi. Chiếc chổi Trần Hiêu cũ kỹ chạm khẽ xuống mặt đất đầy lá khô, đôi mắt thâm trầm của hắn nhìn về phía góc tường. Ở đó, Lão Hắc — con rùa đen mà hắn vẫn thường gọi là “miếng đá kê chân” — đang có những biểu hiện cực kỳ bất thường.

Lớp mai rùa xám xịt, vốn đầy những vết nứt nẻ và rêu xanh của tuế nguyệt, bỗng chốc phát ra những luồng sáng lập lòe giữa hai màu huyền và hoàng. Tiếng hít thở của Lão Hắc không còn khò khè như ông lão hen suyễn nữa, mà mỗi nhịp thở ra đều kéo theo một luồng bạch khí dài tới ba thước, đâm xuyên qua sương mù, phát ra tiếng rít xé gió.

"Lão Hắc, ngươi định phá nhà đấy à?" Cố Trường An khẽ hừ một tiếng, nhưng trong ánh mắt không có chút gì là trách móc, mà chỉ toàn là sự thâm thúy.

Hắn biết ngày này cuối cùng cũng sẽ đến. Mười vạn năm qua, hắn thủ mộ, Lão Hắc thủ hắn. Con rùa già này từ một sinh linh phàm trần tình cờ lạc vào nghĩa trang, hằng ngày hít hà tàn dư linh khí của chư tiên đại đế, lại được Cố Trường An thỉnh thoảng đổ chút cặn trà ngâm từ ngàn năm dược cỏ vào bát, huyết mạch bên trong sớm đã bị mài giũa đến mức kinh người.

"Oanh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ tận sâu dưới lòng đất nghĩa trang. Mặt đất rung chuyển nhẹ, nhưng những ngôi mộ cổ xung quanh bỗng nhiên phát ra những tiếng ngân nga cộng hưởng. Đó là tiếng reo vui của các anh linh khi cảm nhận được một sinh mệnh cổ xưa đang chuẩn bị thoát thai hoán cốt.

Lâm Thanh Diệp từ phía xa hớt hải chạy lại, thanh kiếm đeo bên hông rung lên bần bật:
"Sư tôn! Có chuyện gì vậy? Đệ tử cảm thấy… có một áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên linh hồn, dường như có một vị viễn cổ thần linh nào đó đang thức tỉnh!"

Cố Trường An không quay đầu lại, tay phải vẫn cầm chổi, tay trái khẽ vuốt râu:
"Không có thần linh nào cả, chỉ có một con rùa lười biếng cuối cùng cũng chịu dậy ăn sáng mà thôi. Thanh Diệp, lui ra sau ba trăm trượng, mở 'Hộ Tâm Phù' ra, nếu không tu vi Trúc Cơ của ngươi sẽ bị sóng xung kích này đánh tan mất."

Lâm Thanh Diệp kinh hãi, không dám chậm trễ, lập tức lui lại. Nàng trợn tròn mắt nhìn con hắc quy vốn ngày thường chỉ biết nằm phơi nắng, giờ đây đang dần phình to lên.

Lớp vỏ già cỗi của Lão Hắc bắt đầu bong tróc. Từng mảng mai rùa rụng xuống, lộ ra bên dưới là một lớp vảy mới đen tuyền, bóng loáng như hắc kim, trên mặt vảy khắc sâu những văn lộ của đại đạo, trông như những chòm sao đang vận hành.

Nhưng biến hóa chưa dừng lại ở đó. Từ phía đuôi của Lão Hắc, một luồng hắc khí cuồn cuộn hóa thành hình dạng một con mãng xà khổng lồ, mắt đỏ như máu, quấn chặt lấy thân rùa.

"Rùa rắn hợp thể… Đây là… Huyền Vũ chân thân trong truyền thuyết?!" Lâm Thanh Diệp thốt lên, giọng run rẩy.

Trên bầu trời U Minh Cấm Địa, mây đen từ khắp nơi kéo đến, che lấp cả chút ánh sáng leo lét của mặt trời âm giới. Đây là Thiên Kiếp. Hơn nữa, đây không phải là loại Thiên Kiếp mà tu sĩ thường gặp, mà là "Yêu Thần Diệt Thế Kiếp" dành riêng cho những thần thú nghịch thiên cải mệnh.

Những tia chớp màu tím sậm như những con rồng điên cuồng nhảy múa trong tầng mây, nhắm thẳng xuống vị trí lán cỏ. Thiên địa uy nghiêm bất khả xâm phạm, kẻ nào muốn hóa thánh, kẻ đó phải chịu được sự khảo nghiệm của lôi đình.

Cố Trường An nheo mắt nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm:
"Mười vạn năm ta ở đây ẩn dật, ông trời già này thật là không nể mặt. Ngươi muốn đánh xuống cũng được, nhưng đừng có làm hỏng mấy khóm hoa bỉ ngạn ta vừa trồng."

Dứt lời, Cố Trường An hành động. Hắn không dùng thần thông kinh thiên động địa, mà chỉ đơn giản là khua nhẹ chiếc chổi quét rác.

"Xào xạc…"

Tiếng chổi quét qua lá khô nghe vô cùng bình thường, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một màng sáng mờ nhạt, trong suốt như bong bóng xà phòng lặng lẽ bao trùm lấy toàn bộ nghĩa trang.

Đây chính là "Vạn Cổ Tàng Tướng Trận". Trong mắt người ngoài, lúc này nghĩa trang vẫn tĩnh mịch như cũ, mây đen trên trời dường như cũng bị đánh lừa, không tìm thấy mục tiêu. Nhưng ở bên trong màng sáng, Thiên Kiếp vẫn cuồng bạo giáng xuống.

"Ầm!"

Đạo lôi đình thứ nhất giáng thẳng vào mai của Lão Hắc. Lão rùa rú lên một tiếng, không phải đau đớn mà là một tiếng gầm đầy hào khí, vang vọng khắp cõi u minh. Luồng sét tím vừa chạm vào mai rùa liền bị những văn lộ đại đạo hấp thụ hoàn toàn, trở thành nguồn năng lượng rèn luyện gân cốt.

Lão Hắc ngẩng đầu, đôi mắt rùa già nua giờ đây rực cháy ngọn lửa màu vàng. Cái đầu rùa của nó bắt đầu biến đổi, mọc ra cặp sừng dài của rồng, râu dài tung bay trong gió dữ.

Cố Trường An vừa quét rác, vừa lên tiếng chỉ điểm:
"Tâm không tạp niệm, thu nạp linh khí của mười vạn anh linh làm cốt, lấy tử khí của U Minh làm huyết. Lão Hắc, mười vạn năm qua ta đọc kinh thư, ngươi đều nghe thấy cả, chẳng lẽ còn không qua được mấy đạo sét này?"

Nghe thấy lời của chủ nhân, Lão Hắc rung mình một cái. Con hắc xà quấn quanh thân nó cũng ngửa cổ lên trời gầm thét, đối diện trực tiếp với đạo lôi đình thứ hai to bằng cột đình.

Đất đá bay mù mịt, sương mù bị xé toạc. Lúc này, tại một vài đại tông môn ở bên ngoài cấm địa, những lão quái vật đang bế quan bỗng mở mắt, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.

"Hướng của U Minh Cấm Địa… dường như có dao động huyết mạch của Thần thú?"
"Không thể nào, nơi đó là vùng đất chết, đến cả cỏ còn khó mọc, lấy đâu ra Thần thú đột phá?"
"Nhưng cỗ uy áp này… rõ ràng là thuộc về hàng ngũ Tứ Linh!"

Những luồng thần thức cường đại định len lỏi vào dò xét, nhưng khi chạm đến ranh giới nghĩa trang đều bị một lực lượng vô hình đánh bật trở lại, hoặc là bị cuốn vào vòng xoáy hư vô, khiến những lão quái nọ kinh hồn bạt vía, không dám mạo hiểm thêm.

Bên trong trận pháp, Lão Hắc đang trải qua giai đoạn đau đớn nhất. Lớp thịt phàm cũ đang bị hỏa diễm từ bên trong thiêu đốt để tái tạo tiên thân. Nó bắt đầu run rẩy, hình thái Huyền Vũ có dấu hiệu tan vỡ.

Cố Trường An thở dài một tiếng:
"Vẫn là tâm tính chưa đủ bền. Thôi được, xem như trả nợ mười vạn năm ngươi cho ta gác chân."

Hắn bước tới một ngôi mộ lớn vô danh ở trung tâm, vỗ nhẹ vào tấm bia đá đã mòn:
"Vị đạo hữu này, mượn một giọt 'Bất Tử Dịch' của ngươi dùng chút."

Bia đá khẽ rung, một giọt nước màu xanh lục bảo thoát ra khỏi kẽ nứt, bay về phía Cố Trường An. Hắn búng tay một cái, giọt dịch thể đó hóa thành một làn mưa bụi li tâm, rơi thẳng lên người Lão Hắc.

Ngay lập tức, khí tức của Lão Hắc bùng nổ. Sức sống mãnh liệt trỗi dậy như triều dâng.

Lão Hắc gầm lên một tiếng cuối cùng, phá tan mọi xiềng xích của thiên đạo. Chín đạo thiên kiếp giáng xuống đồng loạt bị con hắc xà trên lưng nó nuốt chửng hoàn toàn.

Ánh sáng rực rỡ lan tỏa, sau đó thu lại thành một khối cầu đen lánh. Khi ánh sáng tắt hẳn, lán cỏ vẫn là lán cỏ, nhưng con hắc quy cũ kỹ đã biến mất.

Thay vào đó, một người đàn ông trung niên với vóc dáng đậm người, mặc bộ đạo bào màu đen thẫm, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt toát lên sự tinh anh và cổ quái, đang đứng lóng ngóng giữa đống lá khô. Sau lưng ông ta, một con hắc xà nhỏ xíu quấn quanh cánh tay như một món trang sức sống động.

Lão Hắc nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn Cố Trường An, lắp bắp:
"Chủ… chủ nhân… Lão Hắc hóa hình rồi? Ta không còn phải bò nữa rồi?"

Lâm Thanh Diệp đứng xa xa, há hốc mồm không nói nên lời. Con rùa lười biếng hay ngủ gật ấy, giờ đây khí tức lại mạnh mẽ hơn cả phụ vương của nàng – vị hoàng đế của một triều đại đã mất. Uy áp tỏa ra từ người ông ta khiến nàng có cảm giác chỉ cần ông ta hắt hơi một cái, cả vương quốc cũ của nàng cũng có thể bay màu.

Cố Trường An tiếp tục cúi xuống quét rác, giọng thản nhiên:
"Hóa hình thì đã sao? Hóa hình rồi thì cầm chổi lên mà làm việc đi. Đống lá này từ sáng đến giờ vẫn chưa quét sạch."

Lão Hắc ngẩn ra một lúc, rồi gãi đầu cười hì hì, vẻ mặt chất phác hiện lên rõ rệt. Ông ta vội vàng chạy lại, giật lấy chiếc chổi trong tay Cố Trường An:
"Để đó cho lão nô! Chủ nhân nghỉ ngơi đi, uống trà đi! Để lão nô quét, quét sạch nhân quả, quét sạch bụi trần!"

Cố Trường An buông chổi, phủi phủi tà áo, ung dung đi về phía ghế mây.
"Huyền Vũ hóa hình, vốn dĩ phải làm chấn động chín tầng trời, nghênh tiếp vạn tiên triều bái. Ngươi lại ở đây quét rác cho ta, có thấy uổng phí không?"

Lão Hắc vừa khom lưng quét lá vừa cười:
"Chín tầng trời thì có gì hay? Vạn tiên thì có gì giỏi? Ở cạnh chủ nhân, mỗi ngày được nghe kinh, được uống cặn trà, sống thêm mười vạn năm nữa mới là sướng. Hóa hình rồi, lão nô mới thấy… đứng quét rác thoải mái hơn nằm bò nhiều!"

Lâm Thanh Diệp đi tới, ngập ngừng chào: "Tiền bối… chúc mừng ngài đột phá."

Lão Hắc liếc nhìn nàng một cái, con hắc xà trên tay khẽ thè lưỡi phát ra tiếng xì xì, khiến nàng rùng mình. Lão Hắc lại hừ một tiếng:
"Nha đầu, tu luyện cho tốt vào. Sư tôn của ngươi ban cho ngươi bao nhiêu tạo hóa, đừng có để sau này già chết sớm, lại để lão phu phải tự tay đào hố chôn ngươi. Lúc đó lão phu sẽ không nể mặt mà đào chỗ phong thủy xấu đâu nhé!"

Lâm Thanh Diệp chỉ biết cười khổ. Tính cách mỉa mai này của Lão Hắc đúng là dù hóa thành thần thú cũng không thay đổi được.

Cố Trường An ngồi xuống ghế, nhìn về phía ranh giới của nghĩa trang. Sự đột phá của Lão Hắc dù đã được che đậy, nhưng vẫn để lại những gợn sóng không nhỏ trong quy luật vận hành của thế giới. Hắn biết, sự yên bình của mười vạn năm qua có lẽ đang dần đi đến hồi kết.

Bầu trời phía trên nghĩa trang lại trở về màu xám xịt thường lệ. Lão Hắc quy giờ đã thành Huyền Vũ chân nhân, cần mẫn cầm chổi quét lá rào rào. Lâm Thanh Diệp lại ngồi xuống luyện công dưới gốc cây cổ thụ.

Cố Trường An nâng chén trà lên, nhìn làn khói sương mờ ảo, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Huyền Vũ hiện thế, chân long xuất uy. Kỷ nguyên này, dường như bắt đầu thú vị hơn ta tưởng."

Trong gió, dường như có tiếng thở dài của những vị đại năng nằm sâu dưới mộ, vừa như chúc mừng cho một sinh linh mới bước vào hàng ngũ bất tử, vừa như đang chờ đợi một cuộc phong vân sắp tới mà Cố Trường An sẽ là người cầm trịch.

Một ngày mới ở nghĩa trang mười vạn năm, cứ thế trôi qua, giản đơn mà cũng đầy bí ẩn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8