Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 103: Một vị Tiên nhân hạ giới tìm kiếm di vật**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:25:11 | Lượt xem: 1

Trong không gian tịch mịch của Vạn Cổ Nghĩa Trang, làn khói sương vốn dĩ lười biếng trôi dạt đột ngột bị một luồng khí tức sắc lạnh cắt ngang. Khói trà trong chén của Cố Trường An vừa nhấp nhô một chút, hắn đã khẽ nheo mắt lại, nhìn về hướng Đông Nam của bầu trời.

Ở đó, tầng mây xám xịt của vùng đất bị nguyền rủa này đang bị một vệt sáng vàng rực rỡ xé toạc. Không phải tia sét, mà là một đường rạn nứt không gian chân chính. Từ trong kẽ nứt ấy, những dòng chảy tiên khí nồng đậm chưa từng thấy ở hạ giới cuồn cuộn đổ xuống, tạo nên những tiếng sấm rền không dứt giữa tầng không.

Lão Hắc, lúc này đang trong hình dáng một lão già mặc hắc y trường bào, đột ngột dừng động tác quét lá. Hắn ném cái chổi qua một bên, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng lăng lệ, thanh âm trầm thấp truyền đến tai Cố Trường An:
"Chủ nhân, là kẻ từ phía trên xuống. Mùi vị nồng nặc này… không giống kẻ xuống đây để du ngoạn, mà là đến đòi nợ."

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, sắc mặt lập tức tái nhợt. Nàng cảm thấy một áp lực nặng nề như cả một ngọn núi cổ đại đang đè nặng lên vai mình. Tiên uy! Đây là tiên uy đích thực, thứ mà những tu sĩ hóa thần hay đại thừa ở giới này cũng không bao giờ có được. Nàng run rẩy nhìn về hướng kẽ nứt: "Tiền bối, đó là…"

Cố Trường An không đáp, hắn đặt chén trà xuống bàn đá một cách thong thả. Đầu ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi một nhịp gõ đều khiến sương mù tử khí xung quanh nghĩa trang dày thêm một tầng, âm thầm hóa giải áp lực đang đè nặng lên Lâm Thanh Diệp.

"Người chết cần sự yên tĩnh, kẻ sống lại cứ thích mang ồn ào đến." Cố Trường An nhàn nhạt nói.

Từ trong vết nứt không gian, một bóng người thanh tao bước ra. Người nầy vận trường bào thêu hoa văn mây tía, tay cầm một dải lụa tiên lung linh ánh bạc, đôi mắt lạnh lùng như sương giá nhìn xuống vùng đất dưới chân. Mỗi bước đi của hắn trên không trung đều tạo ra những đóa sen vàng rực rỡ. Vân Đạo Tử – một chân tiên đến từ Thượng Giới, người nắm giữ pháp tắc không gian của một tiểu tiên đình.

Vân Đạo Tử nhíu mày nhìn xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang. Ở trên cao nhìn xuống, nơi này như một khối u ám tối tăm đang gặm nhấm linh khí của thế giới này. Hắn hừ lạnh một tiếng, thanh âm vang dội khắp ngàn dặm:
"Thánh vật của Vân Gia ta mất tích ba vạn năm, khí tức cuối cùng vương lại ở chốn ô uế này. Kẻ thủ mộ đâu, ra đây diện kiến tiên giá!"

Thanh âm chứa đựng tiên lực trấn áp trực tiếp vào tâm thần. Các tông môn cách nghĩa trang hàng vạn dặm cũng đều cảm thụ được cơn địa chấn linh hồn này. Vô số lão quái vật đang bế quan đều kinh hoàng mở mắt, không hiểu tại sao lại có một vị Tiên nhân chân chính hạ giới.

Tại cổng nghĩa trang, Lão Hắc khẽ khạc một bãi nước bọt, lầm bầm: "Diện cái con khỉ. Thượng giới giờ toàn mấy tên trẻ con mới lớn, chẳng biết lễ nghi là gì."

Nói xong, Lão Hắc vươn tay chộp lấy cây chổi gỗ cũ kỹ, bước ra trước một bước. Động tác này thoạt nhìn rất bình thường, nhưng dưới chân lão, một đạo hư ảnh Huyền Vũ khổng lồ thoáng hiện rồi biến mất, trực tiếp đem làn sóng âm của Vân Đạo Tử chặn đứng bên ngoài nghĩa trang.

Vân Đạo Tử kinh ngạc "ồ" một tiếng. Hắn không ngờ ở cái chốn cằn cỗi, linh khí đã cạn kiệt này lại có kẻ hóa giải được tiên uy của mình dễ dàng như vậy. Ánh mắt hắn khóa chặt vào Lão Hắc, sau đó dời sang người đang ngồi uống trà – Cố Trường An.

Cố Trường An trông như một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, nhưng chính cái vẻ bình thản đến cực đoan ấy mới làm Vân Đạo Tử cảm thấy bất an. Hắn hạ xuống, đứng lơ lửng cách mặt đất trượng dư, ngay trước cổng chính của nghĩa trang.

"Bản tiên hạ giới tìm kiếm 'Hỗn Nguyên Châu', đó là di vật của tổ sư Vân Gia. Theo tính toán nhân quả, món đồ đó đã bị chôn vùi trong nghĩa trang này. Giao ra đây, bản tiên có thể ban cho các ngươi một lần phi thăng cơ duyên. Nếu không…" Vân Đạo Tử vung dải lụa tiên, không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn.

Cố Trường An rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Hắn không nhìn dải lụa kia, mà nhìn vào những ngôi mộ nằm san sát bên trong.
"Hỗn Nguyên Châu? Ngươi nói đến hạt châu cũ kỹ nằm trong quan tài của Vân Diệt lão nhân mười hai vạn năm trước?"

Sắc mặt Vân Đạo Tử đại biến: "Ngươi biết tên tổ sư ta? Hỗn xược! Danh hiệu của Tiên Đế há lại để một kẻ thủ mộ tiểu tốt như ngươi gọi thẳng?"

"Hắn không phải Tiên Đế." Cố Trường An thản nhiên cắt lời. "Lúc hắn lết đến cổng nghĩa trang của ta, hắn chỉ là một lão già bị đồng môn truy sát, tu vi sụp đổ, nội đan nứt nẻ. Hắn cầu xin ta cho một chỗ nằm sạch sẽ, dùng hạt châu đó để trả công đào hố. Giờ ngươi đến đòi, là muốn quật mộ của tổ sư mình lên sao?"

"Ngươi… nói láo!" Vân Đạo Tử giận dữ. "Thánh vật nhà ta sao có thể dùng để trả công đào mộ! Chắc chắn ngươi đã dùng tà thuật trấn yểm linh hồn ông ấy!"

Dải lụa tiên trong tay Vân Đạo Tử bùng nổ ánh sáng vàng kim, biến hóa thành một con Kim Long dài vạn trượng, rống lên một tiếng làm sụp đổ các ngọn núi xung quanh, lao thẳng về phía Cố Trường An.

Lão Hắc định ra tay, nhưng Cố Trường An nhẹ nhàng đưa tay ngăn lại.
"Ngươi vừa đột phá, tiên cơ chưa vững, để ta."

Cố Trường An cầm lấy cây *Trần Hiêu Chổi* nằm bên cạnh. Hắn không đứng dậy, chỉ đơn giản vung chổi một cái theo chiều ngang.

Một động tác bình thường như thể đang phủi bụi trên mặt bàn.

Nhưng trong mắt Vân Đạo Tử, thế giới lúc này đột ngột biến đổi. Không gian vốn đang vặn xoắn do tiên thuật của hắn lập tức đóng băng. Con Kim Long kia vừa chạm vào phạm vi của nghĩa trang liền bị một loại lực lượng thần bí tách rời ra. Từng sợi lụa tiên vốn là cực phẩm tiên bảo lại bắt đầu mục rữa, biến thành tro bụi đen ngòm trong tích tắc.

"Quy tắc thời gian? Không, đây là quy tắc Tịch Diệt!" Vân Đạo Tử hét lên kinh hoàng.

Nhát chổi của Cố Trường An không mang theo linh khí hay tiên khí, nó mang theo *Tuế nguyệt khí* của mười vạn năm tích lũy. Đối với người thủ mộ, vũ khí mạnh nhất không phải là thần binh, mà là cái chết của vạn vật.

Nhát chổi lướt qua, không gian phía trước cổng nghĩa trang sạch bóng như mới. Tiên uy, đóa sen vàng, con rồng vàng… tất cả biến mất tăm hơi, như thể chúng chưa từng tồn tại.

Vân Đạo Tử bị đẩy lùi hàng nghìn trượng, bộ trường bào tía của hắn rách nát, tiên cơ trong cơ thể dao động mãnh liệt. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, thấy những nếp nhăn già nua bắt đầu hiện lên trên làn da vốn mịn màng của tiên nhân. Chỉ một cái phủi tay, hắn đã bị cướp đi nghìn năm thọ nguyên!

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Vân Đạo Tử run rẩy, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Ngay cả vị hoàng giả mạnh nhất ở tiểu tiên đình cũng không thể khiến hắn cảm thấy tuyệt vọng chỉ bằng một động tác quét rác như vậy.

Cố Trường An đứng dậy, chậm rãi bước từng bước ra cổng. Mỗi bước hắn đi, mặt đất khô cằn của nghĩa trang lại nở ra những bông hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ như máu.

"Mười vạn năm qua, có rất nhiều kẻ đã hỏi ta câu đó." Cố Trường An đứng ở ranh giới giữa nghĩa trang và thế giới bên ngoài. "Có người gọi ta là ác ma, có người gọi ta là tiên. Nhưng thật ra, ta chỉ là kẻ quét bụi trần gian mà thôi."

Hắn đưa mắt nhìn lên bầu trời, nhìn vào vết nứt không gian đang khép lại.
"Vân Diệt đã nằm xuống, nhân quả của hắn ở giới này đã đoạn. Ngươi từ Thượng Giới xuống, muốn đòi món nợ này, tức là muốn nối lại nhân quả với người chết. Mà người chết… thì không thể trả nợ bằng đồ vật, họ chỉ có thể trả bằng sinh mệnh."

Cố Trường An giơ chổi lên lần nữa, lần này đầu chổi chỉ thẳng vào ngực Vân Đạo Tử.
"Ngươi muốn ở lại đây để bầu bạn với hắn không? Ta còn một cái hố trống ở góc phía Tây, phong thủy khá tốt, có thể chứa được một vị chân tiên."

Vân Đạo Tử run bắn người. Hắn nhìn thấy phía sau Cố Trường An, hàng vạn linh hồn đại năng trong các ngôi mộ dường như đang tỉnh giấc, hàng vạn đôi mắt từ hư không đang nhìn chằm chằm vào hắn, thèm khát, lạnh lẽo.

"Không… không cần! Tiền bối tha mạng!" Vân Đạo Tử không còn chút vẻ cao ngạo nào của tiên nhân hạ giới. Hắn vội vàng vung tay tạo ra một cánh cửa không gian, dùng hết sức bình sinh tông vào đó để tháo chạy về phía thượng giới, ngay cả món tiên bảo bị mục rữa cũng không dám nhặt lại.

Cố Trường An nhìn cánh cửa không gian khép lại, cũng không đuổi theo. Hắn quay người lại, thở dài một tiếng: "Chỉ biết quấy rầy. Lão Hắc, dọn dẹp chỗ đó đi, vết nứt kia làm bẩn bầu không khí nghĩa trang rồi."

Lão Hắc gật đầu cái rụp, nhanh nhẹn chạy ra cổng, dùng thần thông thu dọn những mảnh vỡ của tiên khí và không gian rách nát.

Lâm Thanh Diệp đứng lặng đi một hồi lâu, cho đến khi cảm giác áp bách biến mất hoàn toàn, nàng mới có thể thở phồng một hơi. Nàng nhìn tấm lưng gầy gò của Cố Trường An, trong lòng là một nỗi sùng bái xen lẫn sợ hãi không thể diễn tả thành lời.

"Sư tôn… vị vừa rồi là tiên nhân chân chính sao?" Nàng khẽ hỏi.

Cố Trường An đi về phía ghế mây, ngồi xuống tiếp tục cầm lấy chén trà đã nguội lạnh.
"Tiên cũng chỉ là người có thọ nguyên dài hơn một chút, quyền lực lớn hơn một chút thôi. Khi đối mặt với quy luật sinh tử chân chính, họ cũng nhỏ bé như cát bụi trên mộ này."

Hắn liếc nhìn ra xa, nơi những tông môn phàm trần vẫn đang quỳ sụp dưới tiên uy vừa rồi. Hắn thầm nghĩ, có lẽ mình lại phải "cẩu" kỹ hơn một chút. Lần này đuổi đi một chân tiên, chắc chắn sẽ kinh động đến những thế lực phía trên. Nhưng mười vạn năm đã trôi qua, sóng gió gì hắn chưa từng thấy?

Lão Hắc sau khi dọn dẹp xong, đi tới châm thêm nước nóng vào ấm trà cho Cố Trường An, cười hì hì:
"Chủ nhân, lần này người hạ thủ hơi nhẹ. Nếu là lão nô, chắc chắn sẽ kéo hắn vào đây làm phân bón cho cây cổ thụ. Dù sao tiên khí của chân tiên cũng rất bổ dưỡng."

Cố Trường An nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng rồi để lại dư vị ngọt thanh.
"Làm người phải có đức, giết người thượng giới nhiều quá, thiên đạo lại đi tìm ta gây rắc rối. Ta chỉ muốn sống thọ thêm chút nữa, quét mộ thêm chút nữa. Đánh đánh giết giết, không phù hợp với không khí yên bình nơi đây."

Gió đêm bắt đầu thổi, lướt qua những bia mộ cũ kỹ, phát ra tiếng rít nghe như những lời thì thầm của lịch sử. Trong ánh đèn lồng lờ mờ của *U Minh Đăng* treo trước hiên nhà, Cố Trường An vẫn ngồi đó, bình thản như một pho tượng đá vạn năm không đổi.

Ở nơi xa, một vì sao lớn ở Thượng giới vừa lụn bại, nhưng tại nghĩa trang này, bụi trần đã được quét sạch. Nhân quả của Vân Đạo Tử đã bị một cái chổi quét văng khỏi hạ giới, không để lại dấu vết gì ngoài một chút tro bụi tan biến vào hư không.

Nghĩa trang mười vạn năm, một lần nữa trở về với vẻ tĩnh lặng thường hằng. Người sống đi qua, người chết nằm lại, chỉ có người thủ mộ là đứng giữa, chứng kiến vạn cổ luân hồi trong một chén trà nhạt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8