Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 104: \”Tiên nhân thì cũng phải nằm xuống\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:25:54 | Lượt xem: 1

Bầu trời trên rặng núi U Minh chưa bao giờ u ám đến thế. Những tầng mây cuộn lại như lốc xoáy, bị xé toạc bởi một luồng sáng vàng rực rỡ mang theo khí tức thoát tục, thanh cao nhưng đầy áp lực. Đó là Tiên uy.

Giữa khoảng không vô định, một bóng người khoanh tay đứng đó. Y khoác trên mình bộ trường bào thêu dệt từ những sợi chỉ lấp lánh ánh sao, gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm. Vân Đạo Tử – Chân Tiên hạ giới, kẻ vừa bị một nhát chổi quét văng khỏi kết giới ban nãy, giờ đây đã trở lại với trạng thái chân thân đầy đủ nhất.

Áp lực từ một vị Chân Tiên khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Ở phía xa, những tu sĩ của các tông môn đang quỳ sụp xuống, lồng ngực phập phồng, máu tươi từ khóe miệng không ngừng chảy ra vì không chịu nổi linh áp khủng khiếp này.

Vân Đạo Tử nhìn xuống lều cỏ rách nát và bóng dáng gầy gò của Cố Trường An, giọng nói của y vang dội như sấm truyền, làm rung chuyển cả những dãy mộ đá cổ xưa:

"Kẻ phàm trần kia, ngươi dám dùng thủ đoạn dơ bẩn của minh giới để sỉ nhục tiên thể của ta? Vạn Cổ Nghĩa Trang này, rốt cuộc ẩn giấu thứ gì mà một kẻ canh mộ như ngươi lại có được chút Đạo vận đó?"

Bên dưới túp lều tranh, Cố Trường An vẫn không ngẩng đầu. Hắn thong dong nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt đục ngầu như đã nhìn thấu hồng trần. Bên cạnh hắn, con chó đen Lão Hắc khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ khinh miệt.

"Trà này hơi chát rồi." Cố Trường An lẩm bẩm, rồi mới chậm rãi ngước mắt nhìn lên thiên không. "Thượng tiên, ta đã nói rồi, nơi này là nơi nghỉ ngơi của người đã khuất. Ngài cứ làm ồn như thế, người nằm dưới đất sẽ khó ngủ lắm."

"Hỗn xược!" Vân Đạo Tử gầm lên. "Ngươi coi Chân Tiên như phường phàm phu tục tử sao? Hôm nay ta sẽ san phẳng cái nghĩa trang xui xẻo này, đào xới từng tấc đất để xem ngươi che giấu bí mật gì!"

Vân Đạo Tử vung tay, một thanh tiên kiếm mang theo thiên hỏa rực cháy hiện ra, bổ xuống từ trên cao. Nhát kiếm này đủ để chẻ đôi một vương triều, phá nát một sơn môn. Lửa tiên rực sáng cả vùng trời đêm, khiến lá cây bỉ ngạn dưới chân Cố Trường An héo rũ vì khô nóng.

Lâm Thanh Diệp đứng sau lưng Cố Trường An, sắc mặt nàng trắng bệch, đôi tay run rẩy bám chặt vào vạt áo của hắn. Nàng cảm thấy linh hồn mình như sắp bị xé nát trước uy lực của thanh tiên kiếm kia.

Nhưng, ngay khi thanh kiếm ấy chạm vào ranh giới của nghĩa trang, một âm thanh thanh thúy vang lên.

*Xoẹt.*

Cố Trường An không dùng kiếm, không dùng pháp bảo. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy cái chổi tre – *Trần Hiêu Chổi* – và thực hiện một động tác quét ngang bình thường.

"Sàn sạt…"

Tiếng quét rác vang lên khô khốc giữa tiếng sấm sét rền vang.

Một luồng khí tức xám xịt, tịch mịch vô biên từ mặt đất bốc lên. Đó không phải là tử khí bình thường, mà là Đạo vận tích lũy suốt mười vạn năm, là hơi thở của thời gian vĩnh hằng mà hàng vạn vị anh hùng, cường giả đã nằm xuống đây lưu lại.

Thiên hỏa rực cháy trên thanh tiên kiếm bỗng nhiên tắt lịm, giống như một ngọn nến trước gió bão. Thanh tiên kiếm rên rỉ, những vết nứt bắt đầu lan tỏa trên thân kiếm rực rỡ, rồi trong sự bàng hoàng của Vân Đạo Tử, nó tan vỡ thành nghìn mảnh bụi trần.

"Cái gì?!" Vân Đạo Tử kinh hãi lùi lại mấy bước trên không trung. "Quy tắc của thế giới này đã suy tàn, làm sao có thể chứa đựng sức mạnh đủ để bẻ gãy linh bảo của ta?"

Cố Trường An chống chổi xuống đất, nhẹ nhàng đứng dậy. Mỗi bước chân hắn bước đi trên nền đất đầy lá rụng, đều khiến mặt đất rung nhẹ. Những bia mộ vốn im lìm mười vạn năm, nay bỗng nhiên phát ra những tiếng ngân nga u uất.

"Mười vạn năm trước, kẻ nằm ở ngôi mộ số ba ngàn lẻ bảy từng là một vị Tiên Đế." Cố Trường An chỉ tay về phía một ngôi mộ đá đã rêu phong phủ kín. "Hắn chết vì kiêu ngạo. Mười vạn năm sau, dường như cái thói ấy của các ngươi vẫn không đổi."

"Tiên Đế?" Vân Đạo Tử cười lạnh, nhưng trong ánh mắt đã thoáng qua vẻ sợ hãi. "Ngươi điên rồi! Tiên Đế là tồn tại trong truyền thuyết cổ đại, làm sao có thể nằm ở cái hố đất xập xệ này!"

"Nằm ở đâu không quan trọng, quan trọng là…" Cố Trường An dừng lại, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sâu thẳm như hố đen vũ trụ, "…một khi đã vào đến nghĩa trang của ta, thì tiên hay quỷ, cũng đều phải nằm xuống."

Hắn nhấc cây chổi lên, lần này không quét ngang, mà nhẹ nhàng gõ xuống mặt đất ba cái.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Mỗi tiếng gõ như đập vào tim của Vân Đạo Tử.

Bỗng nhiên, từ dưới những lòng mộ sâu thẳm, mười vạn sợi xích đen kịt được bện bằng quy tắc tử vong trồi lên. Chúng không phải là vật chất, mà là những sợi dây nhân quả kéo dài từ quá khứ đến hiện tại. Chúng lao vút lên không trung với tốc độ vượt xa ánh sáng, quấn chặt lấy tứ chi của vị Chân Tiên đang đứng cao cao tại thượng kia.

"Không! Đây là tà thuật gì?" Vân Đạo Tử gầm thét, tiên lực trong người y bùng nổ, cố gắng thiêu đốt những sợi xích đen. Thế nhưng, tiên lực càng mạnh, sợi xích càng siết chặt. Y nhận ra một điều đáng sợ: tiên lực của y đang bị những sợi xích này hút đi, sau đó truyền ngược xuống đất để tưới tắm cho những bông hoa bỉ ngạn.

Vẻ thanh cao thoát tục biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi cùng cực. Vân Đạo Tử thấy da dẻ mình bắt đầu nhăn nheo, mái tóc đen bạc trắng đi trong chớp mắt. Tuổi thọ vĩnh hằng của một vị Chân Tiên đang trôi tuột đi như nước chảy qua kẽ tay.

Hắn đang già đi! Tại hạ giới này, có một kẻ có khả năng tước đoạt thọ nguyên của Tiên nhân!

"Ngừng lại! Xin hãy ngừng lại tiền bối!" Vân Đạo Tử khuỵu gối ngay trên không trung. "Ta là người của Vĩnh Hằng Tiên Điện, giết ta, các ngươi sẽ gặp tai ương hủy diệt!"

Lão Hắc bên dưới tạch lưỡi: "Lại là câu thoại này. Mười vạn năm qua, ta đã nghe ít nhất tám trăm lần từ miệng của những kẻ tự xưng là thiên tài."

Cố Trường An tiến lại gần bờ rào gỗ mục của nghĩa trang, ngước nhìn kẻ đang thoi thóp trên cao. Giọng nói của hắn vẫn không hề mang chút sát khí, chỉ có sự bình thản lạnh người:

"Vĩnh Hằng Tiên Điện sao? Mười vạn năm trước, tổ sư khai phái của bọn ngươi cũng từng lết đến đây, cầu xin ta cho hắn một chỗ nằm bên cạnh con suối Minh Hà phía sau núi kia. Ngươi nói xem, nếu hắn biết đồ tôn của mình lại dám đến đây gây huyên náo, liệu hắn có bật nắp quan tài dậy để dạy bảo ngươi không?"

Vân Đạo Tử trố mắt, đồng tử co rụt lại. Một sự thật kinh hoàng hiện lên trong tâm trí y. Kẻ trước mặt… không phải là kẻ thừa kế hay truyền nhân. Hắn thật sự đã sống từ kỷ nguyên đó đến nay! Một kẻ chứng kiến sự sụp đổ của các vị thần và sự trỗi dậy của các đạo thống.

"Tiền bối… ta có mắt không thấy Thái Sơn… xin tha mạng…" Giọng Vân Đạo Tử khàn đặc, cơ thể y lúc này chỉ còn là một bộ xương khô khoác lên chiếc bào rách nát.

Cố Trường An khẽ thở dài, tay vung chổi một nhịp nhẹ nhàng.

Lập tức, những sợi xích nhân quả kéo mạnh Vân Đạo Tử xuống đất. Vị Chân Tiên từng oai phong lẫm liệt, giờ đây bị ghim chặt trên nền đất bẩn, quỳ rạp dưới chân kẻ canh mộ già nua. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc đầy đau đớn của kẻ thất bại.

"Tiên nhân thì cũng phải nằm xuống thôi." Cố Trường An cúi người, nhặt một chiếc lá vàng rụng trên vai Vân Đạo Tử. "Đất ở đây dày lắm, đủ để chôn tất cả sự kiêu ngạo của thế gian này."

Hắn quay sang nhìn Lâm Thanh Diệp đang đứng đờ đẫn: "Thanh Diệp, đi lấy cái cuốc ở góc nhà lại đây."

Lâm Thanh Diệp giật mình, lắp bắp: "Sư… Sư tôn, người định chôn hắn luôn sao? Hắn là Chân Tiên mà!"

Cố Trường An lắc đầu, thản nhiên đáp: "Hắn còn một hơi tàn, chôn sống thì hơi thất đức. Nhưng nghĩa trang lâu rồi chưa có phân bón mới, để hắn ở đây tưới hoa bỉ ngạn ba nghìn năm, sau đó mới cho hắn một cái hố tốt. Ngươi thấy thế nào?"

Vân Đạo Tử nghe xong, hai mắt trợn ngược, ngất xỉu ngay tại chỗ. Đường đường là một vị Chân Tiên thượng giới, giờ đây lại bị đối xử như một loại phân bón lâu năm.

Lúc này, trên bầu trời xa xôi, những vết nứt không gian do trận chiến ban nãy gây ra bắt đầu khép lại. Áp lực nặng nề biến mất, trả lại bầu không khí tĩnh mịch của vùng cấm địa. Những tu sĩ ở thế giới bên ngoài, từ lúc này, chỉ còn biết truyền tai nhau về một vùng đất mà đến cả Thượng Tiên cũng phải quỳ gối.

Cố Trường An trở lại ghế mây, chậm rãi rót thêm một chén trà mới. Hơi nước bốc lên mù mịt, che lấp khuôn mặt không chút biểu cảm của hắn.

Lão Hắc đi vòng quanh Vân Đạo Tử, khẽ hít hà rồi quay sang bảo: "Chủ nhân, tên này hơi gầy, chắc không bón được mấy mẫu hoa đâu."

"Cứ dùng tạm đi." Cố Trường An nhấp một ngụm trà, dư vị ngọt thanh lần này đã rõ rệt hơn. "Dạo này người già tìm đến mộ nhiều, khách hàng tiềm năng tăng cao, ta cũng cần chuẩn bị thêm chút thể lực. Thế giới bên ngoài… dường như lại bắt đầu loạn rồi."

Trong bóng tối lập lòe của cây đèn *U Minh Đăng*, bóng của Cố Trường An đổ dài trên mặt đất, trùm lấy hàng vạn ngôi mộ cổ. Mười vạn năm đã qua, và đối với hắn, đây cũng chỉ là một đêm canh mộ bình thường, không khác gì triệu đêm trước đó.

Chỉ có điều, sương mù của nghĩa trang hình như lại đậm thêm một chút, che giấu đi sự thật rằng, vị Tiên nhân hạ giới kia, giờ đây đã trở thành một phần trang trí cho khu vườn đầy tử khí này. Quy tắc của Cố Trường An rất đơn giản: muốn sống thì cứ đi qua, muốn thể hiện uy phong… thì cứ việc nằm lại.

Mọi thứ lại trở về với sự tĩnh lặng vô tận. Tiếng chổi quét lá rụng lại vang lên đều đặn trong màn đêm: *sàn sạt… sàn sạt…* quét đi tiên khí, quét sạch nhân quả, và quét luôn cả tham vọng của những kẻ lỡ chân bước vào cấm địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8