Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 106: Ma Khe chính thức vỡ trận**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:27:26 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 106: MA KHE CHÍNH THỨC VỠ TRẬN

Trời đất trong phạm vi vạn dặm quanh U Minh Cấm Địa đột ngột mất đi ánh sáng.

Không phải kiểu đêm tối luân chuyển thông thường, mà là một thứ hắc ám đặc quánh, nhầy nhụa như mực tàu dâng tràn từ dưới lòng đất, nuốt chửng từng sợi thiên cơ cuối cùng. Trên bầu trời, những tầng mây vốn dĩ mang sắc xám xịt của tử khí nay lại bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm như máu loãng, cuồn cuộn đổ về tâm điểm của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Cố Trường An đứng ở trước túp lều cỏ, bàn tay đang cầm ấm trà hơi khựng lại. Một sợi dư chấn cực nhẹ từ sâu trong tầng đất truyền đến, lướt qua lòng bàn chân, đi dọc theo xương sống rồi nổ tung trong thức hải của hắn.

"Răng rắc —"

Một tiếng rạn nứt thanh thúy vang lên, nhưng không phải từ vật chất, mà là thanh âm của phong ấn cổ xưa bị vỡ vụn.

"Lão Cố, lần này xong đời thật rồi! Cái mùi hôi thối này… khụ khụ, là mùi của lũ bọ hung dưới đáy vực Cửu U!" Lão Hắc vốn đang nằm bò dưới gốc cây héo, lúc này bốn chân đạp loạn xạ, cái đầu rùa rụt hẳn vào trong mai, chỉ dám thò hai con mắt ti hí ra nhìn về phía khu mộ trung tâm.

Cố Trường An không đáp, hắn đặt chén trà xuống chiếc bàn đá đã rêu phong. Ánh mắt hắn xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhìn thẳng về phía sau rặng núi giả – nơi tọa lạc của Ma Khe đã bị trấn áp mười vạn năm.

Dưới đó, một luồng ý chí thâm độc, cổ xưa và cuồng bạo đang như một con rồng đất thức tỉnh, điên cuồng va đập vào những xiềng xích nhân quả cuối cùng.

"Ầm!!!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những ngôi mộ vô danh ở ngoại vi nghĩa trang bắt đầu lung lay, lớp đất vàng vốn khô khốc giờ đây nứt toác ra thành những khe rãnh sâu hoắm, từ bên trong phun trào ra làn khói đen kịt mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc.

"Grào!!!"

Tiếng gào rống đầu tiên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Từ trong vết nứt đầu tiên, một cánh tay đen đúa, đầy vảy sừng và gai nhọn đâm sầm lên mặt đất. Theo sau đó là một thân hình cao tới trượng rưỡi, nửa người nửa thú, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma chơi cháy rực trong sương mù.

Dực Ma. Loại ma vật cấp thấp nhất trong quân đoàn Cửu U, nhưng đó chỉ là khởi đầu.

Một con, mười con, một trăm con… rồi hàng ngàn con. Ma khí tràn ra như thủy triều vỡ đê, che trời lấp đất. Những bóng đen vặn vẹo chen chúc nhau trồi lên từ khe nứt, chúng giẫm đạp lên nhau, tham lam hít hà không khí của nhân gian sau mười vạn năm bị giam cầm.

Cố Trường An nheo mắt lại. Hắn cảm nhận được, luồng sức mạnh này không chỉ đơn thuần là phá hủy phong ấn, mà là đang nhắm trực tiếp vào những anh linh trong mộ. Tà Ma Thần Chủ – Cửu U muốn dùng tử khí của mười vạn vị cường giả ở đây làm chất dinh dưỡng để tái tạo chân thân.

"Đến rồi thì cứ đến, nhưng dám làm bẩn đất của ta… thì đúng là không có giáo dục."

Cố Trường An lẩm bẩm, giọng nói bình thản như thể đang quở trách một đứa trẻ nghịch ngợm. Hắn thong thả cầm lấy *Trần Hiêu Chổi* tựa bên vách nứa.

Lão Hắc thấy Cố Trường An cầm chổi, liền hét lên: "Lão Cố! Ngươi còn định quét rác lúc này à? Chạy đi! Lão tử nhìn thấy đằng sau lũ tiểu ma đó có mấy cái khí tức tương đương với Hợp Thể cảnh, thậm chí là Đại Thừa cảnh đấy! Chúng ta chạy về hướng Tây, lặn xuống Minh Hà mà trốn!"

"Chạy?" Cố Trường An khẽ cười, một tay vuốt ngược mái tóc mai: "Ta đã ở đây mười vạn năm, sớm đã cùng đất này hòa làm một. Chạy đi đâu bây giờ? Huống hồ… nợ của lũ này với chủ nhân những ngôi mộ này, mười vạn năm trước vẫn chưa tính xong đâu."

Hắn bước ra một bước.

Bước chân này vô cùng nhẹ nhàng, nhưng ngay khi gót chân chạm đất, một vòng gợn sóng màu vàng kim từ tâm điểm đôi chân hắn lan tỏa ra tứ phía. Đi đến đâu, mặt đất đang rung chuyển bỗng chốc lặng tờ như mặt nước mùa thu.

"Vạn Cổ Trấn Ma Trận – Lớp thứ nhất: Tĩnh."

Cố Trường An khẽ quát. Mười vạn tám ngàn phù văn ẩn giấu dưới lớp đất nghĩa trang đồng loạt sáng rực lên. Những con Dực Ma đang hung hăng lao tới bỗng chốc cứng đờ, giống như những bức tượng đá bị đóng băng giữa chừng.

Nhưng, Ma Khe vỡ trận không phải chuyện đùa.

Sâu trong khe nứt, một tiếng cười lạnh lẽo, ma mị vang lên, chấn động cả tâm hồn: "Mười vạn năm… Người canh mộ đời này, ngươi thực sự nghĩ mình có thể ngăn cản bước chân của Cửu U? Ngay cả chủ nhân của những ngôi mộ này năm đó cũng chỉ có thể cùng ta đồng quy vu tận, ngươi lấy cái gì để chặn?!"

Theo tiếng nói, một đạo trụ đen khổng lồ từ trung tâm nghĩa trang phun thẳng lên chín tầng trời, xé toạc mọi tầng mây. Áp lực kinh khủng từ bên trong tỏa ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo, vỡ vụn như thủy tinh.

Sáu bóng người khổng lồ bước ra từ trong đạo trụ đen đó. Mỗi kẻ đều cao hàng chục trượng, mang theo uy áp trấn áp thiên địa.

"Lục Đại Ma Tướng…" Lão Hắc run cầm cập, cái mai rùa của nó cũng bắt đầu hiện lên những tia sáng trấn áp. "Thăng thiên rồi… phen này thăng thiên thật rồi…"

Lục Đại Ma Tướng vừa xuất hiện, ma khí cuồn cuộn lập tức ép vỡ lớp trấn pháp đầu tiên của Cố Trường An. Hàng vạn ma vật như được tiếp thêm sức mạnh, bắt đầu phát điên, móng vuốt của chúng cào cấu lên những bia mộ, tiếng kim loại va chạm với đá kêu ken két chói tai.

Cố Trường An đứng giữa vòng vây của vạn ma, bóng dáng nhỏ bé như một chiếc lá khô giữa cơn bão tố. Nhưng đôi mắt hắn vẫn bình lặng như giếng cổ, không một gợn sóng.

Hắn từ tốn cầm chổi, nhẹ nhàng quét một nhát lên không trung.

Một nhát quét này, không có kình lực bá đạo, không có hào quang rực rỡ, nhưng lại khiến cả không gian như khựng lại một nhịp.

"Trần Hiêu nhất tảo, quét sạch nhân quả."

Ngay khi lời vừa dứt, một tiếng kêu thanh thúy vang lên từ phía Đông nghĩa trang. Ngôi mộ của vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước bỗng chốc rung chuyển. Một thanh kiếm rỉ sét cắm trên bia mộ đột ngột phát ra tiếng ngâm vang tận trời xanh.

Không chỉ một, mà hàng loạt ngôi mộ cổ bắt đầu đáp lại.

Mộ của Dược Thánh tỏa ra hương dược thoang thoảng làm tan biến độc sương của ma tộc.
Mộ của Phù Thần bay lên hàng ngàn đạo kim phù treo lơ lửng giữa trời, tạo thành một lưới điện khổng lồ bao vây Ma Khe.
Mộ của Chiến Thần phát ra tiếng trống trận dồn dập, thôi thúc linh hồn của những anh hùng tử trận trỗi dậy.

Cố Trường An thắp lên *U Minh Đăng*. Ánh đèn leo lét trong đêm tối nhưng lại giống như ngọn hải đăng vĩnh cửu.

"Các vị lão hữu, ngủ mười vạn năm cũng đủ rồi. Hôm nay có khách không mời mà đến quấy rầy giấc nồng, các vị không ra chào hỏi một tiếng sao?"

Trong màn sương hắc ám, bắt đầu xuất hiện những bóng người mờ ảo. Đó là tàn hồn của các đại năng đã được Cố Trường An "chăm sóc", quét dọn mộ phần suốt mười vạn năm qua. Dù chỉ là một tia ý niệm chưa tan, nhưng dưới sự dẫn dắt của Đạo vận trên người Cố Trường An, chúng tụ lại thành một ý chí bất khuất.

Lục Đại Ma Tướng cảm nhận được nguy hiểm, đồng loạt gầm thét, tung ra những chiêu thức diệt thế. Ma khí hóa thành những thanh trọng kiếm, những đầu lâu khổng lồ lao về phía Cố Trường An.

"Bình tĩnh, đừng làm hỏng hoa cỏ của ta."

Cố Trường An tiến lên một bước, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện. Hắn dùng chổi gạt nhẹ một cái, một thanh ma kiếm khổng lồ đủ sức san bằng một tòa thành thị cứ thế bị gạt sang một bên, chém sầm xuống khoảng đất trống không có mộ phần.

Hắn không chiến đấu theo kiểu tu sĩ thông thường. Hắn di chuyển giữa vạn quân ma như đang tản bộ trong khu vườn của mình. Mỗi bước đi của hắn đều trùng khớp với một điểm nút của đại trận nghĩa trang.

"Keng! Thủ mộ nhân thực hiện quét dọn chiến trường, độ thuần thục đạt mức tuyệt đối. Kích hoạt thuộc tính: Vĩnh Hằng Trấn Áp."

Thanh âm hệ thống vang lên trong đầu, Cố Trường An cảm nhận được một luồng sức mạnh từ lòng đất tràn vào cơ thể. Tu vi vốn dĩ được giấu kín của hắn bắt đầu bộc phát từng chút một.

Nguyên Anh… Hóa Thần… Luyện Hư… Hợp Thể…

Khí tức của hắn thăng tiến không ngừng, nhưng vẫn giữ được sự tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Cho đến khi khí tức ấy đạt đến đỉnh cao nhất của thế giới này, hắn dừng lại, tay trái cầm đèn dẫn hồn, tay phải cầm chổi tẩy trần, đối mặt với hố đen sâu thẳm của Ma Khe.

"Cửu U, ngươi muốn vỡ trận để tái thế. Ta muốn quét rác để cầu thanh tịnh. Vậy thì xem, nhát chổi này của ta, ngươi có chịu nổi không?"

Cố Trường An nâng cao chổi, thiên địa linh khí trong vòng vạn dặm dường như bị hút cạn trong nháy mắt. Vạn Cổ Nghĩa Trang bỗng chốc bùng lên hào quang chói lòa, lấn át hoàn toàn hắc ám của ma tộc.

Trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu, nhưng với Cố Trường An, đây chỉ là một buổi lao động thêm giờ có phần vất vả hơn bình thường một chút mà thôi.

Bên ngoài cấm địa, những cường giả của các đại tông môn đang kinh hoàng nhìn về hướng nghĩa trang. Họ thấy một màn sương đen che trời bị một đạo kim quang xé nát, thấy những bóng ma khổng lồ đang bị tiêu diệt hàng loạt bởi một thứ ánh sáng thánh khiết và cổ xưa.

Lâm Thanh Diệp đứng trên đỉnh núi cao, nắm chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt run rẩy nhìn về phía bóng dáng thanh gầy đang cầm chổi giữa vòng vây ma quỷ.

"Sư tôn… người rốt cuộc là ai?"

Gió thốc lên, thổi tung tà áo thô của Cố Trường An. Giữa vạn ma reo hò, giữa trời đất đảo lộn, hắn vẫn lẳng lặng quét đi lớp bụi đen đang bám trên một tấm bia mộ vô danh gần đó, trước khi vung chổi về phía vực thẳm.

Trận chiến của kẻ trường sinh, vốn dĩ không có hào nhoáng, chỉ có sự kiên trì mười vạn năm hóa thành một kích định giang sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8