Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 107: Vạn Cổ Anh Linh, nghe ta triệu hoán**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:28:09 | Lượt xem: 1

Sắc đen của màn đêm tại U Minh Cấm Địa không giống với bóng tối thông thường. Nó đặc quánh, mang theo mùi vị của sự mục nát và hơi lạnh thấu xương từ dưới lòng đất mười vạn năm thoát ra.

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Cố Trường An vẫn đứng đó. Tà áo thô bị gió rít thổi phần phật, nhưng thân hình hắn vững chãi như một ngọn thương cắm sâu vào mặt đất. Trước mặt hắn, cái hố đen khổng lồ của Ma Khe đang co bóp phập phồng, mỗi nhịp đập lại phun trào ra hàng vạn tà linh xanh xao, gào thét đòi xâu xé bất cứ sinh linh nào còn sót lại trên nhân gian.

"Lồng lộn đủ chưa?"

Cố Trường An lẩm bẩm, giọng nói bình thản đến lạ lùng. Hắn khẽ đưa tay che miệng ho nhẹ một tiếng, cứ như thể luồng ma khí khiến người khác nghẹt thở này chỉ là một chút bụi bặm vẩn vơ.

Hắn chậm rãi nhấc *U Minh Đăng* lên. Ngọn lửa màu xanh đậu tương bên trong lung linh tỏa sáng. Kỳ lạ thay, khi ánh sáng ấy chạm đến đâu, đám tà linh hung hãn đang lao tới bỗng chốc khựng lại, đôi mắt trống rỗng của chúng hiện lên vẻ sợ hãi tột độ, như thể vừa nhìn thấy thiên địch vạn cổ.

Cố Trường An không nhìn vào Ma Khe, mà quay sang nhìn dãy bia mộ san sát phía sau lưng mình.

Dưới ánh đèn u minh, mười vạn ngôi mộ như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài. Có những bia mộ đã mòn vẹt vì tuế nguyệt, có những ngôi mộ chỉ là một đống đất đá vô danh, nhưng tại thời khắc này, tất cả đều cộng hưởng với một nhịp điệu thần bí.

"Keng! Phát hiện sự xói mòn của ma khí cường độ cao. Nhiệm vụ bảo vệ tịnh thổ nghĩa trang được kích hoạt."
"Khen thưởng tiềm năng: Mười vạn năm Đạo vận kết tinh."

Âm thanh hệ thống khô khốc vang lên, nhưng đối với Cố Trường An, đó là tín hiệu để hắn "kết thúc công việc".

Hắn cầm chắc *Trần Hiêu Chổi*, không phải để quét rác, mà là để thực hiện một nghi thức mà hắn đã diễn tập hàng triệu lần trong mười vạn năm qua.

Cố Trường An bước tới một ngôi mộ cao lớn nằm ở rìa phía đông. Trên tấm bia chỉ khắc vẻn vẹn một chữ "Kiếm". Hắn nghiêng mình, đưa chổi quét nhẹ ba nhát vào lớp bụi mỏng mới bám trên bệ đá.

"Lão Trần, mười vạn năm trước ngươi dùng một kiếm trấn áp yêu tộc phía Bắc, đến chết vẫn không chịu thu kiếm vào bao. Nay ma tà quấy nhiễu giấc ngủ của ngươi, liệu có cam lòng?"

*Vù!*

Một luồng kiếm ý nghẹt trời bỗng chốc từ dưới ngôi mộ bùng phát. Một bóng hình hư ảo của một nam tử trung niên, lưng mang trường kiếm, phong thái tiêu sái bỗng chốc hiện hình bên cạnh mộ phần. Vị Kiếm Tiên ấy không nói lời nào, chỉ hướng về phía Cố Trường An chắp tay hành lễ — lễ tiết của một kẻ được người khác trông coi giấc ngủ suốt vạn cổ.

Cố Trường An gật đầu, lại bước sang ngôi mộ thứ hai, một ngôi mộ tỏa ra hơi nóng rực lửa.

"Dược Thần lão quái, ngươi ghét nhất là thứ mùi hôi thối của tà ma này. Nếu để chúng làm ô uế vườn thuốc bỉ ngạn của ta, ngươi biết hậu quả rồi đấy."

Một lão giả đỏ râu, tay cầm dược đỉnh cũng hiện ra, hừ lạnh một tiếng, lửa cháy hừng hực quanh người khiến sương mù ma quái xung quanh tan chảy như tuyết gặp ánh mặt trời.

Cứ mỗi bước chân của Cố Trường An, một anh linh lại hiện thế.

Kẻ cầm búa, người cầm đàn, kẻ khoác hoàng bào, người mặc chiến giáp rách nát. Đây đều là những cường giả đỉnh tiêm của vô số kỷ nguyên đã mất. Họ có thể đã chết, thân xác đã hóa thành cát bụi, nhưng "ý chí" và "Đạo" của họ đã được Cố Trường An dùng mười vạn năm để ôn dưỡng, dùng tử khí của nghĩa trang để giữ lại hơi tàn cuối cùng.

Lúc này, phía trên không trung, một bàn tay đen kịch khổng lồ từ Ma Khe vươn ra, tóm lấy không gian, muốn bóp nát cả Vạn Cổ Nghĩa Trang. Tiếng cười kèn kẹt của Cửu U Thần Chủ vang lên chấn động tâm can:

"Cố Trường An! Ngươi chỉ là một tên giữ mộ hạ đẳng, tưởng rằng dùng đám tàn hồn mục nát này có thể cản được đại quân của bản tọa sao? Thế giới này đã đến lúc phải diệt vong!"

Cố Trường An đứng giữa vòng vây của hàng ngàn anh linh, ánh mắt vẫn tịch mịch như giếng cổ. Hắn từ từ giơ cây chổi tẩy trần lên cao, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp tầng mây:

"Vạn cổ anh linh, nghe ta triệu hoán!"

"Hôm nay, không cầu chinh chiến thiên hạ, chỉ cầu quét sạch nhân quả, giữ cho nghĩa trang một mảnh thanh tịnh."

"Các vị… giúp ta một tay!"

*Ầm!*

Theo lời hô của hắn, mười vạn anh linh đồng loạt chuyển động.

Vị Kiếm Tiên hư ảo bước ra một bước, rút kiếm. Một đạo kiếm quang trắng muốt, dài hàng ngàn dặm xé toạc bầu trời đen kịt, chém thẳng vào bàn tay khổng lồ của Ma Khe. Tiếng gào thét đau đớn vang lên, máu ma đen ngòm tuôn rơi như mưa đại hồng thủy.

Dược Thần ném dược đỉnh ra không trung, hóa thành một mặt trời rực cháy, thiêu rụi hàng vạn tà linh trong nháy mắt.

Một vị chiến tướng mặc giáp rách, tay cầm trường thương rỉ sét, cưỡi một con chiến mã chỉ còn xương trắng, dẫn đầu mười vạn bóng ma binh lính lao thẳng vào cửa Ma Khe.

Từ phía xa, bên ngoài cấm địa, các đại lão của Kim Đan, Nguyên Anh, thậm chí là mấy vị Hóa Thần lão tổ đang nấp sau trận pháp phòng ngự của tông môn đều đồng loạt quỳ sụp xuống. Áp lực linh hồn ấy quá lớn. Họ thấy gì đây? Họ thấy những huyền thoại chỉ có trong thần thoại cổ xưa đang tái hiện.

"Đó… đó là Thái Cổ Kiếm Đế! Người đã mất tích mười hai vạn năm trước!" Một lão quái vật lắp bắp, nước mắt chảy ròng ròng.

"Thánh Thiên Đại Đế! Người không phải đã hóa đạo trong cuộc chiến Ma Thần sao? Tại sao… tại sao người lại hiện thân ở đó?"

Lâm Thanh Diệp đứng lặng người, hai tay siết chặt đến trắng bệch. Nàng nhìn thấy sư tôn của mình — người mà nàng vẫn thấy ngồi câu cá bên bờ Minh Hà, người hay phàn nàn nàng quét rác không sạch — lúc này đang điềm nhiên bước đi giữa đám quân đoàn anh linh cuồng bạo ấy.

Mỗi bước chân của hắn đi qua, mặt đất rung chuyển, hoa bỉ ngạn nở rộ dọc đường. Hắn đi đến đâu, ma khí lui đến đó. Hắn không cần vung kiếm, không cần thi triển pháp thuật rực rỡ, nhưng hắn là trung tâm của vạn vật.

Cố Trường An đi đến tận mép của Ma Khe. Cái hố đen ngòm ấy đang rung chuyển dữ dội dưới sức ép của mười vạn anh linh.

"Cửu U, ngươi có biết tại sao ta thích ở đây không?" Cố Trường An đột ngột hỏi.

Ma Khe truyền ra thanh âm run rẩy của Thần Chủ: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?"

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười hiền lành nhưng lại khiến trái tim của vạn ma đông cứng:

"Bởi vì ở đây rất yên tĩnh. Và ta… ghét nhất là ai làm phiền sự yên tĩnh của bạn bè ta."

Hắn vung chổi.

Một nhát chổi bình dị nhất, như cách hắn quét đi lá rụng vào mỗi buổi sáng sớm. Nhưng dưới sức mạnh của mười vạn năm Đạo vận tích lũy, nhát chổi này mang theo sức mạnh của thời gian.

*Xoạt!*

Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một luồng sáng trắng bạc mượt mà như lụa lướt qua. Toàn bộ Ma Khe đang lồng lộn bỗng chốc bị nhát chổi này "quét" sạch vào hư vô. Không gian vỡ nát, quy tắc hỗn loạn của ma tộc bị lực lượng "Tẩy Trần" xóa sổ tận gốc rễ.

Hắc ám tan đi. Bầu trời của U Minh Cấm Địa lần đầu tiên sau mười vạn năm lộ ra những vì sao lấp lánh, dù mỏng manh nhưng đầy sức sống.

Đám anh linh dần dần mờ nhạt đi. Vị Kiếm Tiên trước khi biến mất lại quay đầu nhìn Cố Trường An, khẽ gật đầu mỉm cười. Dược Thần lão quái thì vẫy vẫy tay, biến thành một đốm sáng bay về ngôi mộ cũ.

Cố Trường An đứng một mình giữa nghĩa trang đã trở lại sự tĩnh lặng vốn có. Hắn thở hắt ra một hơi, tu vi trên người như thủy triều rút xuống, trở lại vẻ bình thường không chút linh khí.

Hắn cúi xuống, nhặt một chiếc lá héo bị gió thổi tới, rồi lại tiếp tục bước đi chậm rãi.

"Lão Hắc, đừng giả chết nữa. Ra đây dọn dẹp chút phân ma còn sót lại đi. Nếu không tối nay đừng hòng có cơm ăn."

Từ góc tối của một ngôi mộ cổ, một cái đầu rùa đen xì thò ra, miệng lầm bầm: "Biết rồi, biết rồi… Chủ nhân thật là, vừa làm một trận kinh thiên động địa xong lại bắt đầu nghĩ đến chuyện ăn cơm. Đúng là cái đồ nhát chết, lúc nãy ta thấy ngài rõ ràng đã chuẩn bị sẵn ba cái trận pháp chạy trốn dưới chân rồi đấy nhé…"

Cố Trường An cười khà khà, không phủ nhận. Cẩn thận vẫn là trên hết, ngộ nhỡ Ma Khe có cái "pháp bảo" gì đó bất ngờ thì sao? Thủ mộ mười vạn năm mà không học được cách chừa đường lui thì hắn đã chết lâu rồi.

Ở bên ngoài cổng nghĩa trang, Lâm Thanh Diệp đang định chạy vào thì nghe thấy một giọng nói vang vọng truyền ra:

"Thanh Diệp, đứng đó làm gì? Vào quét dọn cửa phía Tây đi. Bụi bám đầy cả rồi kìa."

Lâm Thanh Diệp ngây người, nhìn vào bên trong sương mù đang tản dần. Bóng dáng già nua, gầy gò của sư tôn nàng đang lom khom bên một bia mộ, trong tay vẫn cầm cây chổi tre cũ kỹ.

Cứ như thể, trận chiến hủy thiên diệt địa vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao thoáng qua.

Nhưng nàng biết, từ hôm nay trở đi, tu tiên giới sẽ không bao giờ dám dòm ngó mảnh đất này nữa. Bởi vì họ đã thấy, trong cái nghĩa trang vắng vẻ ấy, không chỉ có người chết, mà còn có một vị Tiên — vị Tiên thủ hộ nhân quả mười vạn năm.

"Vâng, sư tôn! Đệ tử vào ngay đây!"

Tiếng bước chân chạy rộn ràng của thiếu nữ vang lên trên đường mòn, xóa đi chút không khí u tịch của vùng cấm địa.

Dưới ánh sao mờ, Cố Trường An ngẩng đầu nhìn lên trời, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự thâm trầm của kẻ đã sống quá lâu. Hắn lẩm bẩm một mình:

"Thiên Đạo… Ngươi thấy rồi chứ? Đừng thử chạm vào đây. Ta chỉ muốn làm một người giữ mộ bình thường mà thôi. Đừng ép ta… phải đi chôn cất cả cái ông trời này."

Cây chổi trong tay hắn khẽ rung lên, như thể đồng tình.

Trường sinh vốn cô độc, nhưng nếu có thể canh giữ những mảnh ký ức này của vạn cổ, Cố Trường An thấy mình cũng không hề nhàm chán chút nào.

Chương 107 khép lại trong sự bình lặng giả tạo ấy, nhưng hạt giống về một truyền thuyết mang tên "Mộ Trung Tiên" đã bắt đầu nảy mầm khắp chư thiên vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8