Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 143: Chôn sống một vị phản đồ cấp Hóa Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:56:14 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 143: CHÔN SỐNG MỘT VỊ PHẢN ĐỒ CẤP HÓA THẦN

Trong màn sương dày đặc của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tiếng mảnh đồng cổ vỡ vụn phát ra âm thanh lạch cạch khô khốc, giống như tiếng xương cốt người già bị bóp gãy. Luồng thần niệm mạnh mẽ của Thiên Hỏa Tông chủ vốn dĩ đang uy trấn bát phương, chỉ trong một nháy mắt đã bị xé toạc thành nghìn vạn mảnh vụn, tan biến vào hư không như khói mây gặp gió dữ.

Tạ Huyền đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt vốn đầy vẻ cuồng loạn và đắc ý giờ đây dại ra, đồng tử co rút lại chỉ bằng hạt đậu xanh. Hắn cảm nhận được một luồng hàn ý thấu xương bò dọc theo sống lưng, trực tiếp đóng băng cả nguyên anh đang ngồi xếp bằng trong đan điền.

“Không… không thể nào…”

Hắn lắp bắp, đôi môi run rẩy không ngừng. Một vị tông chủ cấp Hóa Thần đỉnh phong, mượn nhờ bí bảo thượng cổ để giáng xuống thần niệm, vậy mà lại bị một tên phàm nhân quét rác dùng một ngón tay bóp nát? Đây không phải là tu vi, đây là một loại quyền năng tối cao vượt ra ngoài quy luật mà hắn có thể hiểu được.

Cố Trường An khẽ phủi tay, rũ bỏ những hạt bụi đồng cuối cùng vướng trên ngón cái. Hắn nhìn Tạ Huyền, ánh mắt bình thản đến mức khiến người ta cảm thấy phát điên.

“Hết bài tẩy rồi chứ?” Cố Trường An hỏi, giọng nói đều đều như đang hỏi một vị khách xem có muốn uống thêm trà không.

Tạ Huyền run bắn người, hắn đột ngột quỳ sụp xuống đất, trán đập mạnh xuống lớp bùn nhão nhoét đầy tử khí, tiếng kêu rên vang lên thảm thiết:
– Cố sư huynh! Trường An đại nhân! Là tiểu đệ nhất thời hồ đồ! Là Thiên Hỏa Tông ép buộc ta, bọn chúng bắt giữ người thân của ta… Phải, chính là bọn chúng! Cầu xin ngài nhìn tình nghĩa đồng môn mười vạn năm trước, xin hãy tha cho ta một mạng!

Từ một vị cường giả cấp Hóa Thần hô phong hoán vũ ở bên ngoài, lúc này Tạ Huyền không khác gì một con chó hoang đang cận kề cái chết, tôn nghiêm và kiêu ngạo đã sớm bị vứt vào đống rác.

Lão Hắc nằm trên phiến đá cách đó không xa, lim dim đôi mắt rùa, miệng thản nhiên nhả ra một bãi nước bọt:
– Mười vạn năm trước? Ngươi có tư cách nói bốn chữ đó sao? Mười vạn năm qua, Trường An mỗi ngày đều thắp cho ngươi một nén hương trên mộ gió, vì tưởng rằng linh hồn ngươi đã tan biến trong chiến tranh. Còn ngươi, ngươi dùng mười vạn năm để tính kế làm thế nào để quật mộ tổ tiên mình. Loại súc sinh này, đến chó đen đầu thôn cũng không thèm kết giao.

Tạ Huyền không dám ngẩng đầu, chỉ biết dập đầu liên tục:
– Ta sai rồi! Ta sẽ quét rác cho ngài! Ta sẽ làm nô bộc cho nghĩa trang mãi mãi! Xin đừng giết ta! Tu vi Hóa Thần của ta có thể giúp ngài làm rất nhiều việc…

Cố Trường An không nhìn hắn nữa. Hắn quay người, từ từ cầm lấy chiếc xẻng sắt đã rỉ sét để bên cạnh túp lều tranh. Chiếc xẻng này trông bình thường vô cùng, cán gỗ lên nước bóng loáng vì hơi tay, nhưng khi Cố Trường An cầm vào, cả nghĩa trang vạn dặm bỗng nhiên khẽ rung chuyển một cái.

*Xoẹt.*

Cố Trường An cắm chiếc xẻng xuống lòng đất ngay cạnh chân Tạ Huyền. Một đường rạch hoàn hảo hiện ra trên mặt đất khô cằn.

– Tạ Huyền, ngươi nói sai rồi. – Cố Trường An chậm rãi nói, nhát xẻng đầu tiên hất tung một tảng đất lên. – Ngươi vốn đã chết từ mười vạn năm trước trong tâm trí ta. Người đang đứng ở đây chỉ là một kẻ phản bội không tên không họ, đang làm phiền sự yên nghỉ của các anh linh.

– Trường An! Ngài thật sự tuyệt tình như thế sao? – Tạ Huyền thấy van xin không thành, vẻ mặt bỗng chốc trở nên dữ tợn. Hắn biết mình không thể trốn thoát, khí thế Hóa Thần trong cơ thể bộc phát dữ dội. Một vòng tròn lửa cháy rực rỡ bao quanh thân thể hắn, định thiêu đốt không gian để phá vỡ trận pháp nghĩa trang mà bỏ chạy.

Nhưng, điều kinh dị đã xảy ra.

Những ngọn lửa Thiên Hỏa cấp Hóa Thần vốn có thể đốt trụi một tòa thành trì, khi vừa chạm vào luồng sương mù đen đặc xung quanh Cố Trường An, liền im hơi lặng tiếng mà tắt ngóm, giống như một ngọn nến gặp phải cơn bão lớn.

– Ở đây, ta bảo chết, lửa không được cháy. – Cố Trường An nói nhẹ như không.

Hắn lại xúc thêm một xẻng đất nữa.

Kỳ lạ thay, mỗi khi Cố Trường An hất một xẻng đất lên, Tạ Huyền lại cảm thấy thân thể mình nặng thêm một phần. Đó không phải là áp lực của đất cát, mà là áp lực của “Nhân Quả”. Hắn cảm thấy nguyên anh của mình đang bị một bàn tay vô hình kéo mạnh xuống dưới lòng đất, thọ nguyên vốn dĩ còn hơn ba ngàn năm bỗng nhiên trôi đi như nước vỡ bờ.

– Không! Thọ nguyên của ta! Tu vi của ta!

Tạ Huyền hét lên kinh hoàng khi thấy làn da mình bắt đầu nhăn nheo, mái tóc đen nhánh chuyển thành màu trắng tro trong tích tắc. Hắn muốn nhấc chân lên để chạy, nhưng đôi chân như đã mọc rễ xuống lòng đất.

Hố đất dần dần sâu xuống.

Mỗi một nhát xẻng của Cố Trường An đều mang theo một loại nhịp điệu thần bí, hòa quyện cùng tiếng thở dài của mười vạn linh hồn đang trú ngụ trong những ngôi mộ xung quanh. Ánh trăng phía trên bị mây đen che khuất, cả nghĩa trang chỉ còn lại tiếng *sột soạt* của sắt chạm vào đất và tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng của kẻ sắp chết.

– Ngươi có biết vì sao ta không dùng thần thông giết ngươi trong nháy mắt không? – Cố Trường An vừa đào vừa hỏi, ánh mắt hắn phản chiếu chút ánh lửa le lói từ chiếc đèn U Minh bên cạnh.

Tạ Huyền lúc này đã già khú đế, hàm răng rụng gần hết, lắp bắp không thành lời.

– Bởi vì quy tắc của nghĩa trang này rất công bằng. – Cố Trường An bình thản giải thích. – Ai mang theo lòng tham đến quật mộ, kẻ đó phải tự mình nếm trải cảm giác nằm xuống mộ. Ta đào hố này cho ngươi, chính là đang trả lại cho ngươi sự yên tĩnh mà ngươi vốn dĩ nên có.

Cái hố đã đủ sâu, hình dáng dài hẹp, vừa vặn với kích thước một người.

Cố Trường An dừng tay, nhìn về phía bóng tối mịt mờ, nơi dường như có hàng vạn đôi mắt của các vị anh linh quá cố đang lặng lẽ quan sát màn hành hình này.

– Tạ Huyền, xuống đi.

Lời vừa dứt, một áp lực vô hình từ trên cao giáng xuống, trực tiếp ép Tạ Huyền rơi tọt xuống hố đất lạnh lẽo. Tạ Huyền muốn vùng vẫy, nhưng tử khí nồng đậm từ đáy hố lập tức quấn lấy tay chân hắn như những sợi xiềng xích của âm tào địa phủ, khóa chặt cả lục phủ ngũ tạng và linh hồn của hắn vào trong lớp đất đá.

Cố Trường An bắt đầu xúc đất lấp xuống.

– Đừng… xin đừng… chôn ta… – Tiếng của Tạ Huyền nhỏ dần, xen lẫn tiếng đất rơi *lộp bộp* lên mặt, lên ngực.

Đất lạnh thấm vào miệng, vào mắt. Nỗi sợ hãi khi bị chôn sống – sự trừng phạt tột cùng đối với một tu sĩ khao khát trường sinh – khiến thần trí hắn hoàn toàn sụp đổ. Hắn có tu vi Hóa Thần, hắn sẽ không chết ngay vì thiếu oxy, hắn sẽ phải cảm nhận từng hạt cát nén chặt vào phổi, từng chút một cảm nhận sự lạnh lẽo của lòng đất trong hàng chục năm trời cho đến khi nguyên anh cạn kiệt linh lực mới thực sự tiêu tán.

– Đây là vị trí phong thủy mà ngươi hằng mong ước. – Cố Trường An nói giọng lạnh nhạt, nhát xẻng cuối cùng lấp bằng mặt hố.

Hắn dẫm dẫm đôi chân lên lớp đất mới, sau đó cầm lấy một tấm bia đá trống không, dựng lên ở đầu mộ. Trên bia không có tên, không có chữ, chỉ có một vệt màu đen kịt.

Màn sương mù bao quanh khu vực bỗng nhiên cuộn xoáy mãnh liệt, rồi một âm thanh lạnh lẽo vang lên trong thức hải của Cố Trường An:

【 Chúc mừng ký chủ chôn cất thành công "Kẻ phản đồ cấp Hóa Thần". Đạo vận tích lũy tăng thêm 500 năm. 】
【 Phần thưởng bổ sung: Nhận được "Hóa Thần Tinh Túy" và bí pháp Thiên Hỏa Tông – "Cửu Dương Chân Hỏa". 】
【 Hệ thống đánh giá: Nhân quả viên mãn, trừng phạt đúng tội. Thọ nguyên vĩnh hằng được củng cố. 】

Cố Trường An thở ra một hơi dài, cảm nhận được một luồng nhiệt lưu thanh khiết chảy vào tứ chi bách骸 (hài). Tu vi của hắn không thay đổi nhiều, nhưng khí chất lại càng thêm phần u thâm, tịch mịch.

Lão Hắc từ từ bò lại gần tấm bia mới, ngửi ngửi một chút rồi khịt mũi:
– Thứ phế thải này làm bẩn đất của chúng ta quá. Ngươi nên trồng lên đây mấy cây bỉ ngạn cho nó hút sạch tàn hồn của hắn đi, kẻo đêm đêm hắn lại rên rỉ dưới kia làm ta mất ngủ.

Cố Trường An nhìn xuống mặt đất phẳng lặng, ánh mắt không hề có chút vui mừng vì vừa giết được kẻ thù, chỉ có một sự mệt mỏi xa xăm.

– Hắn thích danh vọng, thích trường sinh, giờ thì hắn có cả hai rồi. Mãi mãi nằm lại trong Vạn Cổ Nghĩa Trang này, danh tự cũng sẽ chẳng ai nhớ tới, chỉ có thời gian làm bạn.

Nói xong, hắn lại cầm lấy cây chổi tre già nua, lặng lẽ quét đi những dấu chân còn vương lại trên mặt đất. Tiếng chổi *xào xạc* đều đặn vang lên, xua tan những hơi hám của cuộc chiến vừa qua.

Bên ngoài nghĩa trang, mây đen dần tản đi, ánh trăng bạc lại đổ xuống, rát một lớp lân tinh lên mười vạn ngôi mộ. Ở một góc xa xôi của tu tiên giới, một cái bài vị trong linh đường của Thiên Hỏa Tông bỗng nhiên nổ tung thành trăm mảnh, báo hiệu một vị Hóa Thần trưởng lão đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

Cố Trường An đứng dựa vào cán chổi, nhìn về phía chân trời nơi ánh hừng đông sắp ló rạng. Mười vạn năm trôi qua, người đến rồi đi, kẻ phản bội rồi cũng về với cát bụi. Chỉ có hắn, vẫn đứng đây, quét đi bụi trần của nhân gian, bảo vệ sự bình yên cho những kẻ đã nằm xuống.

– Lão Hắc, mai mua thêm chút rượu nhé. – Cố Trường An nói khẽ. – Coi như tiễn một đoạn đường cũ.

Lão Hắc gật gù, thu đầu vào mai, giọng ngái ngủ:
– Được thôi, nhưng nhớ dùng tiền của ngươi, đừng có móc tiền của ta…

Gió đêm lùa qua kẽ lá bỉ ngạn đỏ rực, tiếng thở dài của đại ngàn vang vọng, che lấp hẳn tiếng cào cấu tuyệt vọng vọng ra từ sâu dưới lòng đất mới. Ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, cái chết không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một sự im lặng vĩnh hằng mà kẻ sống không bao giờ hiểu được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8