Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 144: Lâm Thanh Diệp đạt đến đỉnh phong thế giới này**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:57:04 | Lượt xem: 1

**Chương 144: Lâm Thanh Diệp đạt đến đỉnh phong thế giới này**

Vạn Cổ Nghĩa Trang, mười vạn năm như một ngày.

Gió ở nơi này dường như cũng mang theo hơi thở của thời gian, khi thổi qua những phiến đá rêu phong chỉ để lại những tiếng rít khe khẽ, u trầm. Những cây hoa bỉ ngạn rực cháy như máu dọc theo con đường mòn, lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo của vùng cấm địa. Ở trung tâm của sự tĩnh lặng đó, một dáng người gầy gò, khoác trên mình bộ y phục bằng vải thô sờn cũ, vẫn đang đều đặn đưa nhịp chổi tre.

*Xào xạc… xào xạc…*

Cố Trường An cúi đầu, ánh mắt bình thản nhìn những chiếc lá khô đang cuộn tròn theo nhịp chổi. Mỗi một nhát quét của hắn dường như đang xua đi lớp bụi bẩn của nhân quả, khiến không gian xung quanh hắn trở nên tinh khiết đến mức lạ kỳ.

Lão Hắc nằm phục bên gốc cây tùng già vạn tuổi, cái đầu rùa to tướng khẽ rụt vào trong mai, đôi mắt lim dim nhìn cái bóng của Cố Trường An kéo dài trên mặt đất. Nó lầm bầm trong họng, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm từ lòng đất vọng lên:

– Trường An, tiểu nha đầu kia sắp về rồi. Khí tức của nàng ta… chậc chậc, xem ra mười vạn dặm sơn hà bên ngoài đều đang nằm dưới chân nàng ta cả. Ngươi nói xem, tại sao cùng sống trong cái nghĩa trang ám quế này, nàng ta thì xưng vương xưng đế, còn ngươi vẫn chỉ là một lão quét rác không hơn không kém?

Cố Trường An dừng chổi, không ngẩng đầu lên, nhẹ giọng đáp:

– Mỗi người có một cái đạo riêng. Nàng thích đứng trên đỉnh mây nhìn xuống chúng sinh, còn ta chỉ thích ở dưới hố nhìn lên bầu trời. Trên cao gió lớn, lạnh lắm, không ấm áp bằng nắm đất ở nghĩa trang này đâu.

Lão Hắc khịt mũi, biểu tình đầy khinh thường:

– Ngươi đúng là tên nhát chết hạng nhất vạn cổ. Nhưng cũng phải nói, tư chất của con bé đó thật sự đáng sợ. Mới có bao nhiêu năm chứ? Ngàn năm? Hai ngàn năm? Đối với chúng ta chỉ là một giấc ngủ trưa, vậy mà nàng đã sờ tới cái trần nhà của thế giới này rồi.

Đúng lúc đó, không gian bên ngoài U Minh Cấm Địa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Một dải lụa vàng kim rực rỡ từ chân trời phía Đông trải dài tới tận cổng nghĩa trang, giống như một con đường thánh khiết nối liền phàm trần và tiên cảnh. Mây trắng kết thành hình rồng phượng, hương thơm thanh khiết của bách hoa từ hư không lan tỏa, che lấp đi mùi tử khí nồng đậm vốn có của nơi đây.

Mười vạn linh hồn đại năng dưới mộ phần như cảm nhận được cái gì đó, đồng loạt run rẩy. Trận pháp hộ sơn của nghĩa trang phát ra những tiếng *ong ong* trầm thấp, không phải là phản kháng, mà là đang nghênh đón một vị chân chủ của thời đại này.

Một thân ảnh từ trên không trung bước xuống.

Nàng mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt, đơn giản nhưng thanh thoát như mây trôi. Mái tóc dài đen nháy được búi lại bằng một thanh trâm gỗ giản đơn – chính là thanh trâm mà Cố Trường An đã tùy tay gọt cho nàng năm xưa. Bước chân của nàng rất nhẹ, mỗi lần chạm đất, những đóa sen trắng hư ảo lại nở rộ rồi tan biến ngay lập tức.

Lâm Thanh Diệp – vị Nữ Đế trấn áp tám phương Bát Hoang, người mà chỉ cần một cái nhíu mày cũng khiến các đại tông môn phải rung chuyển, lúc này đây lại thu liễm hoàn toàn uy thế vô thượng của mình. Khi nàng bước qua cánh cổng nghĩa trang, đôi mắt sắc lạnh vốn thường nhìn chúng sinh như kiến cỏ bỗng chốc trở nên mềm mại và chứa chan sự hoài niệm.

Nàng dừng bước trước túp lều rách của Cố Trường An, nhìn bóng lưng quen thuộc của người đàn ông vẫn đang cầm chổi, hốc mắt chợt đỏ hoe.

– Đệ tử Thanh Diệp, bái kiến Sư tôn.

Nàng quỳ xuống, hai tay chắp lại, dập đầu thật sâu xuống nền đất đầy lá khô. Hành động này nếu để các bậc Tiên Đế bên ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ khiến họ kinh hãi đến mức vỡ vụn đạo tâm. Một vị cường giả đã chạm tới đỉnh phong, chuẩn bị phi thăng Tiên giới, vậy mà lại quỳ lạy một lão quét rác không chút tu vi lộ diện?

Cố Trường An từ từ quay người lại. Hắn nhìn đứa trẻ năm xưa mình nhặt được giữa đống đổ nát, giờ đây đã trở thành đại năng sừng sững giữa thiên địa, lòng không khỏi có chút cảm thán. Hắn mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo như nước trà nhưng lại ấm áp vô cùng:

– Đã đứng trên đỉnh cao nhất rồi, sao còn quỳ ở đây làm gì? Đất ở đây bẩn lắm.

Lâm Thanh Diệp ngẩng đầu, giọng nói run rẩy:

– Dù Thanh Diệp có đi xa đến đâu, dù có đứng trên đỉnh của chín tầng mây, thì nơi này vẫn là nhà, và người vẫn là sư tôn duy nhất của con. Nếu không có những năm tháng quét lá cùng người, nếu không có bát cháo nóng của người đêm ấy, Thanh Diệp đã sớm tan biến giữa vòng xoáy nhân quả rồi.

Cố Trường An buông cán chổi, tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai nàng.

Hắn cảm nhận được hơi thở của nàng đã đạt tới cảnh giới "Đại Thừa Viên Mãn", chỉ còn một bước nhỏ nữa là sẽ phá tan lồng giam của thế giới này, hóa rồng bay lên trời cao. Thế giới này đối với nàng hiện giờ quá nhỏ hẹp, nó giống như một cái ao tù không còn chứa nổi một vị Chân Long như nàng nữa.

– Sắp đi rồi phải không? – Cố Trường An khẽ hỏi.

Lâm Thanh Diệp cắn môi, gật đầu:

– Thiên Đạo đã khóa chặt hơi thở của con. Trong vòng ba ngày tới, Thiên Kiếp sẽ hạ xuống. Con… con không sợ sấm sét, chỉ sợ…

Nàng nhìn quanh nghĩa trang một lượt, nhìn những ngôi mộ tĩnh lặng, nhìn Lão Hắc đang ngáp dài, rồi lại nhìn về phía sư tôn.

– Con sợ sau khi phi thăng, sẽ không còn ai có thể rót trà cho sư tôn nữa. Sợ rằng người cứ ở mãi nơi này, tuế nguyệt dài đằng đẵng, sẽ cảm thấy cô đơn.

– Ha ha! – Lão Hắc bỗng cười rộ lên, chen ngang. – Nha đầu thối, ngươi lo lắng quá rồi. Tên sư tôn này của ngươi mới chính là kẻ sống dai nhất, hưởng thụ nhất thế giới này. Ngươi có chết vì già ở Tiên giới thì hắn có lẽ vẫn đang cầm chổi quét chỗ này thôi. Lo cho hắn? Chi bằng lo xem ngươi có mang nổi một vò Tiên tửu nào từ trên đó xuống cho ta không thì hơn!

Cố Trường An cười khổ lắc đầu, rồi dẫn Lâm Thanh Diệp vào trong gian lều nhỏ. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc, một ấm trà sen đã sớm được đun nóng, hương thơm dịu nhẹ bốc lên nghi ngút.

Nàng ngồi đối diện với hắn, cảm nhận sự tương phản rõ rệt. Bên ngoài kia, thiên hạ đang sục sôi vì việc nàng sắp phi thăng. Các thế lực lớn đang chuẩn bị lễ bái, vạn dân đang cầu nguyện, thiên địa dị tượng liên miên. Nhưng trong căn lều này, mọi thứ đều tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng nước trà rót vào chén nghe thánh thót.

– Thanh Diệp, con đã đi đến nước này, ta cũng không còn gì để dạy con về đạo pháp nữa. – Cố Trường An đưa chén trà cho nàng. – Những gì con học được từ những ngôi mộ kia, đều là tinh hoa của kỷ nguyên trước. Nhưng Tiên giới… nơi đó không giống ở đây. Ở đây con là đỉnh phong, nhưng ở trên đó, con có lẽ lại trở thành một "tân binh".

Lâm Thanh Diệp đón lấy chén trà bằng cả hai tay, kính cẩn lắng nghe.

– Con hiểu. Đi đến đâu, con cũng sẽ ghi nhớ lời sư tôn: "Ẩn nhẫn là gốc, sinh mệnh là quý".

– Đúng vậy. – Cố Trường An gật đầu. – Nhìn ta xem, mười vạn năm thủ mộ, không ai biết ta là ai, cũng chẳng ai thèm tranh đoạt với ta cái gì. Ta sống lâu hơn tất cả những thiên tài từng khinh thường ta, chôn cất tất cả những cường giả từng muốn tiêu diệt ta. Cái gọi là "đỉnh phong", thực chất cũng chỉ là một danh hiệu phù vân. Sống sót mới là đạo lý thật sự.

Lâm Thanh Diệp nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa khắp tứ chi bách骸 (hài). Nàng đột nhiên cảm thấy, những đấu đá, những vinh quang, những cuộc chinh phạt mệt mỏi trong ngàn năm qua bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. Trong giây phút này, nàng không còn là Nữ Đế uy chấn thiên hạ, nàng lại trở về làm cô bé mồ côi nhỏ bé ngồi bên bếp lửa của Cố Trường An năm nào.

– Sư tôn… – Nàng bỗng ngập ngừng. – Con nghe đồn, thế giới sắp bước vào một cuộc đại thanh trừng mới. Linh khí bắt đầu khô kiệt, Thiên Đạo đang muốn nuốt chửng những cấm địa để bổ sung sức mạnh. Nghĩa trang của chúng ta… liệu có an toàn không?

Cố Trường An nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một dải ngân hà.

– Trời muốn thu lúa, cũng phải hỏi xem chủ ruộng có cho phép hay không. Nghĩa trang này chôn cất mười vạn anh linh, mỗi người họ đều từng là một huyền thoại của một thời đại. Thiên Đạo muốn động vào nơi này, nó phải trả một cái giá không nhỏ đâu. Con cứ yên tâm phi thăng, chuyện ở đây… vẫn còn ta và Lão Hắc.

Nghe thấy lời khẳng định chắc chắn của sư tôn, gánh nặng trong lòng Lâm Thanh Diệp hoàn toàn được trút bỏ. Nàng biết, sư tôn của nàng chưa bao giờ nói chơi. Dù hắn trông giống như một phàm nhân không có tu vi, nhưng sau mười vạn năm nhìn mây tan mây tụ, ai biết được hắn đang nắm giữ sức mạnh kinh khủng đến mức nào?

Nàng bỗng lấy ra một chiếc túi trữ vật được khảm nạm tinh xảo, đặt lên bàn:

– Đây là những linh tài, tiên thạch và bí pháp đỉnh cao nhất mà con thu thập được trong mấy trăm năm qua. Có cả hạt giống của vài loại linh dược hiếm thấy. Sư tôn, xin người hãy nhận lấy. Coi như… chút lòng thành của đứa đồ đệ không hiếu thuận này.

Cố Trường An nhìn lướt qua cái túi chứa đựng gia sản có thể gây ra những cuộc đại chiến diệt môn, chỉ khẽ thở dài:

– Con lại tiêu xài hoang phí rồi. Những thứ này ta dùng làm gì? Cho ta cũng chỉ để kê chân giường hoặc ném vào bếp lò nhóm lửa thôi.

– Sư tôn! – Lâm Thanh Diệp dở khóc dở cười. Nữ Đế thiên hạ tôn sùng mà trước mặt người đàn ông này lại chẳng khác gì một đứa trẻ đang làm nũng.

– Được rồi, ta sẽ giữ lại mấy hạt giống cây. Còn mấy món thần binh lợi khí này, để ta tặng lại cho lão Hắc làm chỗ gãi lưng đi. – Hắn tùy ý đẩy túi đồ ra một góc.

Đêm hôm đó, hai thầy trò ngồi đàm đạo đến tận lúc bình minh. Cố Trường An kể cho nàng nghe về những nhân vật nằm dưới mộ mà nàng chưa từng biết. Về một vị Kiếm Tiên vì yêu mà điên cuồng, về một vị Ma Tôn từng dùng cả đời để cứu thế gian, về những góc khuất của lịch sử đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian.

Mỗi câu chuyện là một bài học, là một phần nhân quả mà Cố Trường An đã dày công quét dọn mười vạn năm qua.

Khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa, Lâm Thanh Diệp đứng dậy.

Thân ảnh nàng bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, áp chế cả ánh thái dương. Trên bầu trời, những đám mây đen khổng lồ mang theo lôi đình tím ngắt bắt đầu hội tụ. Tiếng sấm vang rền kinh động toàn bộ Thánh Di Khư Giới. Các cường giả khắp nơi đều đổ dồn ánh mắt về phía này, họ biết, một huyền thoại sắp rời đi, và một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu.

Lâm Thanh Diệp quỳ xuống lần cuối, hành lễ đủ ba lần.

– Sư tôn, Thanh Diệp xin bái biệt. Ở phía trên đó, con sẽ cố gắng sống sót, chờ ngày người đến tìm con.

Cố Trường An đứng dựa vào cửa lều, gió thổi mái tóc hắn có chút rối bời. Hắn nhẹ nhàng giơ tay lên, vẫy vẫy:

– Đi đi. Nhớ lấy, ở trên đó nếu không đánh lại người ta thì cứ tìm chỗ nào hẻo lánh mà trốn. Không có gì xấu hổ khi sống lâu hơn kẻ thù cả. Đừng có học theo mấy tên ngu ngốc trong mộ kia, đòi làm anh hùng cứu thế để rồi cuối cùng lại chui vào hố của ta.

Lâm Thanh Diệp bật cười, nước mắt trào ra. Nàng xoay người, hóa thành một luồng thanh quang rực rỡ, lao thẳng lên tầng mây đen nghịt nơi Thiên Kiếp đang gầm thét.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Tiếng sấm sét rền trời không dứt, những tia sét màu tím to như cột đình giáng xuống, nhưng không thể làm lung lay thân ảnh kiên định của nàng. Dưới chân nàng, đạo liên nở rộ, hộ tống nàng bước lên nấc thang cuối cùng của phàm giới.

Cố Trường An đứng đó, nheo mắt nhìn lên bầu trời cho đến khi luồng ánh sáng kia hoàn toàn biến mất sau cánh cửa Tiên môn hư ảo.

Nghĩa trang trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.

Lão Hắc từ từ bò ra khỏi mai, nhìn lên lỗ hổng không gian vừa khép lại, thở dài:

– Đi rồi. Nha đầu này đúng là có khí phách. Trường An, ngươi thật sự không có ý định theo nàng ta lên đó sao? Với thực lực của ngươi, Thiên Đạo thế giới này căn bản không quản được ngươi.

Cố Trường An cúi xuống, nhặt cây chổi tre lên, lẩm bẩm:

– Lên đó làm gì? Lại phải bắt đầu lại từ đầu, lại phải tranh giành, lại phải đối phó với những lão quái vật mấy triệu năm tuổi? Thôi, thà ở đây quét mộ còn hơn. Đất ở đây thân thuộc lắm, hơn nữa…

Hắn nhìn về phía những ngôi mộ mới đắp gần đây, ánh mắt thoáng hiện lên một tia u buồn.

– …Ở đây vẫn còn nhiều khách hàng chờ ta chăm sóc lắm. Công việc của ta vẫn chưa xong đâu.

Nói rồi, hắn lại bắt đầu nhịp chổi của mình.

*Xào xạc… xào xạc…*

Mười vạn năm qua, có người đến xin sự che chở, có người đến tìm bí pháp, có người đến để tìm sự vĩnh hằng. Có người rời đi như một ánh sao chổi rực rỡ, có người lại nằm xuống âm thầm như cát bụi.

Người quản mộ vẫn đứng đó, bóng dáng nhỏ bé che khuất cả một vùng cấm địa linh thiêng. Ở Vạn Cổ Nghĩa Trang này, vinh quang của một vị đỉnh phong thiên hạ cũng chỉ là một trang truyện vừa mới lật qua trong cuốn sách dài bất tận của một lão quét rác.

Cố Trường An đột nhiên dừng lại, nhìn vào túi linh hạt mà Lâm Thanh Diệp để lại. Hắn lấy ra một hạt giống nhỏ màu xanh biếc, tiến đến cạnh một ngôi mộ vô danh ở góc xa nhất, đào một cái hố nhỏ rồi vùi xuống.

– Đã đứng trên đỉnh cao, vậy thì ta gieo cho con một hạt mầm. Chúc cho con ở Tiên giới… trường sinh bất tử.

Nắng vàng xuyên qua sương mù, chiếu lên đôi bàn tay đầy vết chai sần của kẻ thủ mộ. Gió lại thổi, tiếng xào xạc lại vang lên, hòa quyện vào không gian bất tận của mười vạn năm trường tồn.

Thế giới này lại có thêm một truyền kỳ về một vị Nữ Đế phi thăng, nhưng ở nơi góc tối này, vị sư tôn của nàng vẫn đang chăm chú nhặt một cái lá héo rụng sai chỗ, môi khẽ ngân nga một điệu hát cổ xưa đã thất truyền từ bao đời trước.

Trường sinh… vốn dĩ không phải là bay cao đến đâu, mà là đứng vững được bao lâu trước dòng chảy của định mệnh.

Và Cố Trường An, hắn chính là định mệnh của chính cái nghĩa trang này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8