Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 161: Hệ thống phát ra nhiệm vụ cuối cùng**
Hoàng hôn ở Vạn Cổ Nghĩa Trang luôn mang một sắc đỏ trầm buồn, giống như máu của những vị thần linh đã đổ xuống từ thuở khai thiên lập địa. Gió rít qua những khe đá của các ngôi mộ cổ, tạo thành những âm thanh u uẩn như tiếng than khóc, tiếng cười nhạo, hay cũng có thể là tiếng kinh cầu của mười vạn năm về trước.
Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi tre trong tay đã mòn vẹt, cán chổi nhẵn bóng vì mồ hôi và dấu ấn thời gian. Mười vạn năm. Một con số đủ để biến biển xanh thành nương dâu, biến những dãy núi hùng vĩ thành bình địa, và cũng đủ để bào mòn ý chí của bất kỳ vị Tiên nhân nào. Nhưng khuôn mặt của hắn vẫn như cũ, thanh thản như mặt hồ tĩnh lặng, đôi mắt thâm trầm chứa đựng cả một bầu trời sao tàn lụi.
"Khục…"
Hắn khẽ ho một tiếng. Luồng tử khí từ sâu trong nghĩa trang cuộn trào, vờn quanh gấu áo vải thô xám xịt của hắn. Hắn không đẩy lùi nó, trái lại, hắn để nó thẩm thấu vào da thịt, như một người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Trong thức hải của Cố Trường An, một thanh âm cơ giới, lạnh lẽo vốn đã im hơi lặng tiếng suốt ba ngàn năm qua, bỗng nhiên vang lên. Tiếng chuông ấy như xuyên thủng thời gian, phá vỡ sự tĩnh mịch tuyệt đối của tâm cảnh hắn.
[Đinh! Ký chủ đã thủ mộ được mười vạn năm.]
[Mười vạn năm luân hồi, nhân quả đã vẹn toàn.]
[Hệ thống Thiên Mộ Trường Sinh Khảo phát ra nhiệm vụ cuối cùng: Hoàn thiện ngôi mộ cuối cùng trong Vạn Cổ Nghĩa Trang.]
[Nội dung nhiệm vụ: Chôn cất chính mình.]
Bàn tay đang cầm chổi của Cố Trường An khẽ khựng lại. Một thoáng ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất trong ánh mắt tĩnh lặng của hắn. Hắn thở ra một hơi dài, làn khói trắng tan biến trong sương mù xám của cấm địa.
"Chôn cất chính mình sao?" Hắn lẩm bẩm, thanh âm khản đặc vì quá lâu không trò chuyện với người sống. "Mười vạn năm qua, ta đã chôn mười vạn ba ngàn bảy trăm linh hai người. Có Đại Đế uy trấn vạn cổ, có Ma Tôn nuốt chửng tinh thần, cũng có những phàm nhân chỉ sống vỏn vẹn vài mươi năm. Ta đào hố cho họ, đắp đất cho họ, thắp hương cho họ. Cuối cùng, cái hố cuối cùng này, lại dành cho chính ta."
Hắn nhìn quanh. Nghĩa trang bát ngát không thấy điểm dừng. Phía Đông là khu vực của các Kiếm Tiên đời đầu, kiếm ý vẫn xung thiên dù thân xác đã hóa cát bụi. Phía Tây là nơi chôn cất những Ma Thần tàn bạo, dù chết vạn năm vẫn khiến cỏ cây xung quanh không thể mọc nổi. Ở giữa, nơi long mạch hội tụ, chính là túp lều rách của hắn.
Lão Hắc – con chó đen già nua với bộ lông rụng lổ đổ, lờ đờ nằm dưới gốc cây cổ thụ không lá, bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt đục ngầu của nó nhìn xoáy vào Cố Trường An. Nó dường như cảm nhận được điều gì đó, khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
"Lão Hắc, đừng buồn. Ngươi theo ta mười vạn năm, sớm đã mệt mỏi rồi đúng không?" Cố Trường An vỗ nhẹ lên đầu nó. Lớp vảy ẩn dưới bộ lông chó của nó khẽ run rẩy. Hắn biết, Lão Hắc không phải chó, nó là thủ vệ cuối cùng của Minh Hà, nhưng vì ở cạnh hắn quá lâu nên nó cũng dần mang cái khí chất "cẩu đạo" của chủ nhân mình.
Cố Trường An bắt đầu di chuyển. Hắn không đi nhanh, mỗi bước chân đều vững chãi, như thể đang dẫm lên nhịp đập của cả vùng đất chết này. Hắn tiến tới một bãi đất trống ngay cạnh lối vào túp lều của mình. Nơi đó đã được hắn chừa lại từ vạn năm trước, ngay từ ngày đầu tiên hắn nhận được hệ thống và bắt đầu nhiệm vụ thủ mộ.
Hắn buông chiếc chổi xuống. Từ trong nhẫn trữ vật bình thường đến không thể bình thường hơn, hắn lấy ra một chiếc xẻng bằng đồng rỉ sét.
*Xoẹt.*
Lưỡi xẻng cắm sâu vào lòng đất.
Đây không phải là đất bình thường. Mỗi một nắm đất ở đây đều thấm đẫm máu của tiên thần, cứng hơn cả huyền thiết vạn năm. Nhưng dưới tay Cố Trường An, nó mềm mại như bùn đất sau cơn mưa xuân.
Hắn bắt đầu đào.
Nhát xẻng đầu tiên: Hắn nhìn thấy chính mình mười vạn năm trước, một thiếu niên ngoại môn gầy gò, tư chất thấp kém, bị đẩy đến nghĩa trang để chờ chết. Khi đó, hắn sợ ma, sợ bóng tối, sợ cả tiếng gió hú.
Nhát xẻng thứ hai: Hắn nhìn thấy cảnh tượng vị Đại Đế đầu tiên ngã xuống trước cửa nghĩa trang, cầu xin một chỗ nằm. Hắn đã run rẩy cầm cuốc, kiếm được món hời đầu tiên là một cuốn công pháp mà sau này hắn cũng chẳng buồn tu luyện vì sợ "gây chú ý".
Nhát xẻng thứ ba… thứ mười… thứ một trăm…
Mỗi nhát xẻng lật lên là một đoạn ký ức hiện về. Cố Trường An không hề dùng tới tu vi kinh thiên động địa của mình. Hắn cứ như một phàm nhân già yếu, chậm rãi và tỉ mỉ. Hắn đào sâu một trượng, rồi hai trượng. Căn hầm nhỏ dần hiện ra, vừa vặn cho một người nằm.
"Cẩu đạo… cẩu đạo…" Hắn cười nhạt. "Ta cẩu mười vạn năm, không tranh không đoạt, nhìn vạn giới thay tên đổi họ, nhìn linh khí khô kiệt rồi lại hưng thịnh. Thiên đạo muốn tìm ta nhưng không tìm thấy, nhân quả muốn quấn lấy ta nhưng bị ta quét sạch. Cuối cùng, thiên đạo lại dùng cách này để ép ta lộ diện."
Khi ngôi mộ đã hình thành, Cố Trường An không vội nằm xuống. Với bản tính thận trọng đến mức cực đoan của mình, hắn bắt đầu bố trí.
Hắn lấy ra từ túi áo vài mảnh ngọc giản vụn. Đây là những trận pháp hắn tự nghiên cứu trong mười vạn năm ngồi quét lá. "Bách Trọng Thiên Cơ Trận" dùng để che giấu hơi thở; "Cửu Chuyển Hồi Nguyên Trận" dùng để bảo trì thân xác vĩnh hằng; "Thái Thượng Vô Vi Kết Giới" dùng để ngăn chặn bất kỳ kẻ nào dám tới quấy nhiễu.
Hắn sắp xếp chúng tỉ mỉ xung quanh hố mộ, đảm bảo rằng ngay cả khi Thiên đạo có sụp đổ, cái hố này vẫn là nơi an toàn nhất vũ trụ.
Xong xuôi, hắn lại đi đun một ấm trà sen. Đây là trà trồng trên linh điền tưới bằng nước suối Minh Hà, mang hơi hướm của tử vong nhưng lại thanh khiết vô ngần. Hắn rót một chén cho Lão Hắc, một chén đặt trên mộ đá của vị Kiếm Tiên gần đó, và một chén cho mình.
"Vị khách cuối cùng của nghĩa trang này, hóa ra lại là bản thân mình."
Lúc này, phía xa chân trời, một dải lụa xanh biếc xé tan sương mù bay đến. Lâm Thanh Diệp đáp xuống, toàn thân nồng đậm mùi máu tươi, khí tức hỗn loạn. Nàng nhìn thấy Cố Trường An đang ngồi bên cạnh một ngôi mộ mới đào, sắc mặt đại biến, đôi môi run rẩy:
"Sư tôn… người… người đang làm gì vậy?"
Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ khẽ chỉ tay vào chén trà còn nóng khói trên bàn gỗ: "Đến rồi à? Uống chén trà đi cho ấm bụng. Ngoài kia sóng gió quá, về đây là tốt rồi."
Lâm Thanh Diệp không uống trà, nàng quỳ thụp xuống trước mặt hắn, nước mắt lã chã rơi: "Thế giới bên ngoài đã sụp đổ hoàn toàn rồi. Cửu U Thần Chủ đã dẫn binh đánh chiếm đến Ngũ Nhạc. Các đại tông môn đều đã diệt vong. Con đến để cầu xin người… cầu xin người ra tay cứu thế."
Cố Trường An nhìn đệ tử của mình, ánh mắt vẫn như mặt hồ phẳng lặng: "Thanh Diệp, ta đã dạy con rồi. Vạn vật có sinh có diệt, đó là lẽ tự nhiên. Nghĩa trang này là nơi bắt đầu, cũng là nơi kết thúc. Thế giới của người sống, ta đã sớm không còn liên quan từ mười vạn năm trước."
"Nhưng người là Tiên! Người là vị Tiên duy nhất còn tồn tại!" Nàng nức nở.
"Tiên ư?" Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười buồn bã. "Ta không phải Tiên. Ta chỉ là kẻ canh giữ người chết. Giờ đây, nhiệm vụ của ta đã hết."
Nói rồi, hắn đứng dậy. Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Một con mắt khổng lồ mờ ảo xuất hiện giữa tầng không – Thiên Đạo Chi Nhãn. Nó đang tìm kiếm, nó đang thịnh nộ. Nó cảm nhận được một kẻ đã đánh lừa nó quá lâu đang chuẩn bị hoàn thiện nhân quả.
Sấm sét đen ngòm bắt đầu đánh xuống U Minh Cấm Địa, nhưng hễ chạm vào ranh giới của nghĩa trang, chúng liền bị một sức mạnh vô hình hòa tan, biến thành những đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ.
Cố Trường An cầm lấy chiếc quan tài làm bằng gỗ Ngô Đồng vạn năm mà hắn đã tự tay bào nhẵn suốt mấy ngàn năm qua. Hắn đặt nó xuống hố mộ.
[Đinh! Nhiệm vụ tiến hành được 90%. Ký chủ vui lòng nằm vào linh quan, đóng kín nhân quả.]
Cố Trường An quay sang nhìn Lão Hắc: "Lão Hắc, sau khi ta nằm xuống, hãy giúp ta đắp đất. Ngươi đã biết cách làm từ lâu rồi mà."
Con chó đen khẽ rên rỉ, đầu nó gục xuống hai chân trước, đuôi vẫy nhẹ trong sầu não.
Hắn lại nhìn Lâm Thanh Diệp: "Thanh Diệp, con hãy ở lại đây. Chỉ cần con không bước ra khỏi cổng nghĩa trang, dù trời có sập, con vẫn sẽ bình an. Cuốn 'Thanh Thản Quyết' ta để trong túp lều, nếu thấy buồn chán, hãy mang ra đọc. Đừng cố gắng báo thù, đừng cố gắng thay đổi thế giới. Hãy sống thật lâu, lâu đến mức cả nỗi buồn cũng phải già đi."
"Sư tôn! Đừng đi!" Lâm Thanh Diệp lao đến, nhưng một vòng sáng nhu hòa từ bước chân Cố Trường An đã nhẹ nhàng đẩy nàng ra.
Cố Trường An bước vào linh quan. Bên trong trải sẵn những cánh hoa khô thơm ngát của mười vạn mùa xuân mà hắn gom góp lại. Hắn nằm xuống, hai tay đan trước ngực, thần thái thanh thản như đang chuẩn bị cho một giấc ngủ trưa bình thường.
"Hệ thống, mười vạn năm qua… cảm ơn vì sự đồng hành khô khan của ngươi."
[Nhiệm vụ: Chôn cất chính mình. Trạng thái: Đang hoàn thành…]
Một âm thanh nặng nề vang lên. Nắp quan tài đóng lại.
Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang rung chuyển dữ dội. Mười vạn linh hồn đại năng đồng loạt hiện thân. Kiếm Tiên vạn năm trước cầm kiếm hư vô cúi đầu chào. Ma Nữ tuyệt thế che miệng khóc thầm. Những vị vương hoàng xưa kia đồng loạt quỳ xuống.
Hàng vạn đạo hào quang từ dưới lòng đất của mỗi ngôi mộ phun trào, tụ hội về phía mộ của Cố Trường An.
Lão Hắc chậm rãi đứng dậy. Hình hài con chó đen biến mất, thay vào đó là một sinh vật to lớn với lớp vảy đen huyền ảo, chân đạp minh hỏa, miệng ngậm u minh đèn. Nó dùng chân trước, bắt đầu gạt từng nắm đất đỏ phủ lên nắp quan tài.
*Sột soạt… sột soạt…*
Tiếng đất rơi vào quan tài nghe thật rõ ràng giữa sự tĩnh lặng của nghĩa trang.
Ngoài kia, Thiên Đạo Chi Nhãn gào thét điên cuồng. Những cơn bão linh khí mạnh nhất lịch sử tu tiên đang quét qua mặt đất, san phẳng các đế quốc, phá hủy những ngọn núi thánh. Nhưng ngay khi chạm tới rìa của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tất cả đều phải cúi đầu im bặt.
Lâm Thanh Diệp quỳ bên cạnh đống đất mới, nàng ngẩn ngơ nhìn theo từng động tác của Lão Hắc. Nàng thấy đất được đắp lên thành một nấm mồ tròn trịa, không bia đá, không chữ nghĩa, đơn giản như chính cuộc đời của người nằm bên dưới.
Khi nắm đất cuối cùng được phủ lên, thanh âm hệ thống vang lên một lần cuối cùng trong không gian tối mịt của quan tài:
[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Ký chủ đạt được cảnh giới: Thái Sơ Mộ Tiên.]
[Phần thưởng: Nghĩa trang bất diệt, Ký chủ bất hủ.]
[Kỷ nguyên cũ kết thúc. Kỷ nguyên mới bắt đầu.]
[Trạng thái của Ký chủ: Ngủ say. Thời gian dự kiến tỉnh dậy: Cho đến khi thế giới cần một ngôi mộ mới.]
Bên ngoài, sương mù xám bỗng nhiên dày đặc hơn bao giờ hết. Nó tràn ra, bao phủ toàn bộ nghĩa trang, rồi từ từ co rụt lại, cho đến khi toàn bộ khu vực cấm địa biến mất khỏi bản đồ của giới tu tiên.
Trên mặt đất nơi nghĩa trang từng tồn tại, giờ chỉ còn là một khoảng không vô tận, không ai có thể bước vào, không ai có thể tìm thấy.
Trần gian vẫn thế, máu vẫn chảy, người vẫn tranh đấu. Nhưng họ không biết rằng, ở một chiều không gian song song, có một vị thanh niên đang ngủ say bên cạnh chiếc chổi tre của mình. Hắn đã chôn cất mười vạn năm quá khứ, và cũng đã chôn cất chính mình, để trở thành vĩnh hằng giữa cõi u minh.
Mười vạn năm trước, hắn bắt đầu bằng một nhát xẻng đào hố cho kẻ khác.
Mười vạn năm sau, hắn kết thúc bằng một nấm mồ cho chính mình.
Mộ trung có Tiên, bảo hộ nhân quả mười vạn năm.
Nhân gian lại có xuân, nhưng người canh mộ đã chìm vào giấc mộng dài nhất thế gian.
Trường An, mười vạn năm sau, hy vọng vẫn có thể gặp lại… Trường An.