Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 162: Sự hoang mang của Cố Trường An**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:10:13 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 162: SỰ HOANG MANG CỦA CỐ TRƯỜNG AN**

Trong Vạn Cổ Nghĩa Trang, thời gian dường như không phải là một dòng chảy, mà là một mặt hồ phẳng lặng đến đáng sợ. Sương mù xám nhạt như những dải lụa từ cõi u minh vắt ngang qua những tảng đá mòn vẹt vì tuế nguyệt.

Cố Trường An ngồi trên một chiếc ghế dựa bằng gỗ trúc già, tay cầm chiếc Trần Hiêu Chổi đặt ngang gối. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà từ cái chén sành đã mẻ miệng, ánh mắt nhìn xa xăm vào hàng ngàn ngôi mộ vô danh phía trước. Mười vạn năm. Đối với kẻ khác, đó là vĩnh hằng, là thần thoại, là khoảng cách giữa một hạt bụi và một thiên hà. Nhưng với hắn, mười vạn năm chỉ là những lần quét lá rụng, những lần thắp hương, và những lần đào hố tiễn đưa những người khách không mời.

Tuy nhiên, hôm nay, sự bình tĩnh của Cố Trường An bị rạn nứt.

Phía trên hư không mà chỉ mình hắn thấy được, một hàng chữ vàng kim nhạt nhẽo của "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" vẫn đang lơ lửng, phát ra ánh sáng quỷ dị:

*【 Nhiệm vụ kỳ quái: Hãy tìm một gốc cỏ dại mọc trên mộ của vị đại năng cấp Tiên Đế, dùng nước mắt của một kẻ tuyệt vọng tưới vào, sau đó đem gốc cỏ đó chôn vào ngôi mộ số 94.201. 】*

*【 Phần thưởng: Một chút "Ý nghĩa của sự tồn tại". 】*

Cố Trường An đặt chén trà xuống, bàn tay khẽ run lên. Đây không phải lần đầu tiên hệ thống đưa ra nhiệm vụ, nhưng đây là lần đầu tiên nó đưa ra một yêu cầu vừa phi lý, vừa mang tính "vô tri" như vậy. Những nhiệm vụ trước đây thường là: "Quét dọn mộ phần của Kiếm Tiên", "Chôn cất thi thể của một vị Ma Vương vừa ngã xuống", hay "Trấn áp tử khí đang tràn lan". Những việc đó, hắn hiểu. Hắn làm để đổi lấy tu vi, để nhận được thần thông, để kéo dài thọ nguyên vĩnh cửu của mình.

Nhưng… "Nước mắt của một kẻ tuyệt vọng"? "Ý nghĩa của sự tồn tại"?

"Ngươi rốt cuộc muốn chơi trò gì đây?" Cố Trường An lầm bầm, giọng nói khàn khàn vì đã quá lâu không tiếp xúc với nhân loại.

"Lão già, lại tự nói chuyện với không khí đấy à?" Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía dưới gầm ghế.

Một con rùa đen to bằng cái chậu rửa mặt từ từ bò ra. Mai của nó đen bóng, trên đó khắc chi chít những cổ văn phức tạp mà nếu một tu sĩ Hóa Thần nhìn vào, e rằng sẽ nổ mắt mà chết vì không chịu nổi áp lực đạo vận. Lão Hắc – con rùa già mà Cố Trường An đã nhặt được từ đống đổ nát của một ngôi mộ cổ vạn năm trước – ngáp một cái dài, vươn cái cổ đầy nếp nhăn ra nhìn hắn.

"Lão Hắc, ngươi nói xem, hệ thống này có phải bị hỏng rồi không?" Cố Trường An chỉ tay vào không trung.

Lão Hắc đương nhiên không nhìn thấy bảng hệ thống, nó chỉ liếc nhìn ngón tay của hắn rồi khịt mũi: "Nó có bao giờ bình thường đâu? Ngươi ở đây mười vạn năm, bị nó lừa làm kẻ giữ mộ, quét rác suốt bấy nhiêu năm mà vẫn còn kỳ vọng nó bình thường sao? Ta thấy ngươi mới là kẻ sắp hỏng rồi đấy. Gần đây thế giới bên ngoài biến động dữ dội, tu khí suy kiệt, thiên địa pháp tắc bắt đầu vặn vẹo. Có lẽ cái gọi là 'Thiên Mộ' này cũng bị ảnh hưởng."

Cố Trường An lắc đầu, sự hoang mang trong lòng không hề thuyên giảm: "Không giống. Trước đây nhiệm vụ luôn hướng tới việc củng cố nghĩa trang. Nhưng nhiệm vụ lần này… nó nhắc đến mộ số 94.201. Ngươi có nhớ đó là mộ của ai không?"

Lão Hắc nghiêng đầu suy nghĩ, rồi lắc lắc cái mai rùa: "Nghĩa trang này có mười vạn ngôi mộ chính, hàng triệu mộ phụ. Ta tuy nhớ dai nhưng không rảnh đến mức nhớ số thứ tự. Để ta đoán xem… con số chín vạn trở đi toàn là những kẻ vô danh được ngươi nhặt về từ những trận chiến vặt vãnh sau này đúng không?"

"Không." Ánh mắt Cố Trường An trầm xuống, "Ngôi mộ số 94.201… là một ngôi mộ rỗng."

Không khí quanh nghĩa trang bỗng nhiên lạnh ngắt. Sương mù tựa hồ đông đặc lại.

Một ngôi mộ rỗng, nghĩa là chưa có chủ nhân. Hệ thống yêu cầu hắn đem một gốc cỏ dại thấm đẫm sự tuyệt vọng của phàm nhân chôn vào một cái hố trống rỗng, để nhận lấy "Ý nghĩa của sự tồn tại"?

Cố Trường An đứng dậy, thân hình hắn thoạt nhìn như một phàm nhân bình thường nhưng mỗi bước đi lại hòa hợp với quy luật của đại địa một cách hoàn mỹ. Hắn cầm chổi, lảo đảo bước về phía khu mộ số 94. Sau lưng, Lão Hắc thu mình vào trong mai, chỉ để lộ hai con mắt ti hí đầy vẻ cảnh giác. Nó cảm nhận được, sau mười vạn năm lặng lẽ, chủ nhân của nó đang bắt đầu bước vào một vòng xoáy nhân quả mà ngay cả kẻ trường sinh cũng phải kinh hãi.

Đi ngang qua khu mộ của những vị cường giả thuở sơ khai, Cố Trường An nghe thấy những tiếng thì thầm phát ra từ lòng đất.

"Cố Trường An… ngươi lại muốn đào hố cho ai nữa?" Giọng của một vị Kiếm Tiên đã chết từ sáu vạn năm trước vang lên đầy u oán.

"Này tiểu gia hỏa, hãy nhìn ta một cái, ta sẽ cho ngươi bí kíp trường sinh thật sự, đừng quét nữa, phí hoài tuổi thanh xuân…" Một bóng ma của Ma Nữ tuyệt thế hiện ra mờ ảo trên bia mộ đá, quyến rũ vẫy tay.

Cố Trường An không thèm nhìn. Hắn đã nghe những lời này hàng vạn năm. Đối với kẻ sống lâu nhất thế giới như hắn, vẻ đẹp hay quyền lực đều chỉ là những giai điệu nhàm chán lặp đi lặp lại trên một bản nhạc mục nát.

Hắn dừng lại trước mộ của một vị Tiên Đế – một người mà khi còn sống đã từng nhất thống chín tầng trời, nhưng khi chết đi cũng chỉ chiếm một khoảnh đất rộng ba thước. Trên gò đất trơ trọi đó, có một ngọn cỏ xanh ngắt đang rung rinh trong gió độc. Điều kỳ lạ là giữa vùng đất đầy tử khí này, ngọn cỏ ấy lại tràn đầy sinh cơ, rễ của nó bám sâu vào linh cốt của vị Tiên Đế dưới kia mà sinh trưởng.

"Tiên Đế cũng chỉ là phân bón cho cỏ." Cố Trường An cảm thán, cúi người hái lấy ngọn cỏ đó.

Bây giờ, điều khó nhất là: Tìm đâu ra nước mắt của một kẻ tuyệt vọng?

Nghĩa trang này nằm ở U Minh Cấm Địa, người sống khó lòng xâm phạm. Nhưng hôm nay, dường như ông trời cũng đang phối hợp với hệ thống để trêu đùa hắn.

Ở cổng ngoài của nghĩa trang, tiếng bước chân loạng choạng và hơi thở đứt quãng phá vỡ sự tĩnh mịch của cõi âm. Một cô gái trẻ, áo bào rách nát, trên người mang đầy vết thương chí mạng, đang lê từng bước chân đẫm máu vào vùng đất sương mù. Đó là Lâm Thanh Diệp, vị công chúa của vương triều đã sụp đổ mà Cố Trường An từng "nhìn qua" vài lần.

Nàng đang tuyệt vọng. Vương quốc của nàng bị thiêu rụi, phụ hoàng bị giết, tông môn che chở nàng bị san phẳng. Nàng chạy vào đây, vốn không phải để cầu cứu, mà là để tìm một nơi chết thật yên tĩnh.

Cố Trường An đứng trong màn sương, cầm ngọn cỏ trong tay, nhìn chằm chằm vào cô gái đang quỳ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt đầy bụi đất và máu của nàng.

"Thế gian này thực sự có sự trùng hợp sao? Hay tất cả đã được ghi trên trang giấy nào đó của hệ thống này?" Cố Trường An cảm thấy một nỗi hoang mang sâu sắc chưa từng có. Hắn vẫn luôn cho rằng mình là người quan sát, là kẻ đứng ngoài vòng luân hồi để chôn cất lịch sử. Nhưng nếu sự tuyệt vọng của cô gái kia là "tài liệu" mà hệ thống cần, vậy thì cuộc đời của nàng, sự đau khổ của nàng, chẳng lẽ cũng chỉ là một quân cờ để hắn hoàn thành nhiệm vụ?

Hắn lặng lẽ bước tới, đứng trước mặt Lâm Thanh Diệp. Nàng ngước mắt lên, đôi đồng tử vốn đã xám ngắt vì tuyệt vọng nhìn thấy một bóng người mờ ảo trong sương xám, tay cầm chổi, lưng đeo u minh đăng. Nàng không sợ hãi, chỉ thầm nghĩ: "Hóa ra sứ giả dẫn hồn trông như một lão quét rác sao?"

Cố Trường An không nói lời nào, hắn chìa ngọn cỏ ra hứng lấy giọt lệ đang rơi từ khóe mắt nàng.

Giọt nước mắt vừa chạm vào ngọn cỏ xanh, lập tức một vệt màu đen sẫm lan tỏa khắp những phiến lá, tỏa ra một mùi vị của sự mục nát, của nỗi đau thấu tận tâm can.

"Người chết cần yên tĩnh, nhưng người sống… dường như không cho ta sự tĩnh lặng đó." Cố Trường An khẽ nói.

Nghiệm xong nhiệm vụ giai đoạn một, hắn quay lưng đi thẳng về phía ngôi mộ số 94.201, để lại Lâm Thanh Diệp đang ngẩn ngơ. Nàng nhận ra mình không chết, và vùng sương mù này vốn dĩ là một nơi thần bí vượt xa tưởng tượng của nàng.

Đến trước ngôi mộ số 94.201, Cố Trường An cầm xẻng, bắt đầu đào. Hắn đào rất chậm, từng nhát xẻng xới lên những lớp đất khô khốc của mười vạn năm tích tụ. Khi cái hố sâu đúng ba thước hiện ra, hắn cẩn thận đặt ngọn cỏ thấm lệ tuyệt vọng xuống đáy mộ, rồi phủ đất lên.

*【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. 】*

*【 Bạn đã nhận được phần thưởng: Một chút "Ý nghĩa của sự tồn tại". 】*

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng không màu tràn vào trí óc Cố Trường An. Hắn không thấy mình tăng thêm tu vi, cũng không thấy tuổi thọ tăng thêm một giây nào. Nhưng cảnh tượng trước mắt hắn thay đổi.

Hắn nhìn thấy mười vạn năm trước, ngày đầu tiên hắn cầm chổi vào đây. Hắn nhìn thấy người đã tạo ra nghĩa trang này. Đó là một người đàn ông có gương mặt giống hệt hắn, cũng đang đứng quét rác, cũng đang hoang mang nhìn vào hệ thống.

"Ngươi… là ta?" Cố Trường An kinh hãi thốt lên.

Nhưng bóng người kia chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy cô độc và mệt mỏi. Hắn ta chỉ tay vào ngôi mộ số 94.201 mà Cố Trường An vừa lấp đất, rồi biến mất thành khói mây.

Cố Trường An bừng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn nhìn xuống ngôi mộ vừa chôn, bỗng nhiên nhận ra lớp đất mới đắp lên bắt đầu nứt ra. Một nhành hoa bỉ ngạn trắng muốt từ trong mộ vươn lên, tỏa hương thơm thanh khiết khiến toàn bộ tử khí trong vòng mười trượng tan biến hoàn toàn.

Lão Hắc từ đằng xa bò lại, giọng run rẩy: "Cố Trường An… cái này… đây là sinh cơ vạn cổ! Ngươi vừa làm cái quái gì thế? Ngươi đã thay đổi quy luật của nghĩa trang rồi!"

Cố Trường An không trả lời. Hắn cầm chổi, đứng lặng giữa khu mộ. Sự hoang mang trong lòng không những không biến mất mà còn lớn hơn gấp bội.

Nếu ngôi mộ 94.201 là mộ rỗng dành cho hắn, và hắn vừa đem "sự tuyệt vọng của phàm nhân" cùng với "sự sống của đại năng" chôn vào đó… Vậy thì hắn rốt cuộc là kẻ bảo hộ nghĩa trang, hay chỉ là một cái xác đang chờ ngày được hệ thống chôn cất hoàn chỉnh?

Ý nghĩa của sự tồn tại… Hóa ra không phải là để sống lâu, mà là để hiểu rõ mình là ai trong cái vòng lặp vô tận này.

"Lâm Thanh Diệp…" Cố Trường An quay đầu nhìn về phía cổng nghĩa trang, nơi cô gái kia vẫn đang nằm gục. "Có lẽ, đã đến lúc phải để một 'đôi mắt' đi xem xem thế giới bên ngoài đã mục nát đến mức nào rồi."

Hắn khẽ vung chiếc chổi Trần Hiêu, sương mù xung quanh Lâm Thanh Diệp tản đi, nhường chỗ cho một con đường nhỏ rải đầy những cánh hoa bỉ ngạn trắng.

Nghĩa trang này, dường như đã sống lại theo một cách đáng sợ nhất. Và Cố Trường An – kẻ cầm chổi suốt mười vạn năm – lần đầu tiên cảm thấy bàn tay mình run rẩy khi cầm cán tre mòn vẹt.

"Lão Hắc, đun nước pha trà đi." Hắn ngồi xuống chiếc ghế dựa, giọng nói trở nên trầm ổn đến lạ kỳ. "Cuộc chơi này, dường như bây giờ mới thật sự bắt đầu."

Lão Hắc liếc nhìn ngôi mộ có hoa trắng mọc lên, lầm bầm: "Chủ nhân, ngươi hâm rồi. Nhưng mà… trà lần này phải dùng nước tuyết vạn năm trên mộ Kiếm Tiên mới đủ vị."

Nắng quái buổi chiều tắt lặn phía sau dãy núi cấm địa, bỏ lại một bóng người cô độc giữa hàng vạn ngôi mộ, một con rùa già, và một đóa hoa trắng đang lặng lẽ nở rộ trên "ngôi mộ rỗng" của tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8