Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 163: Tìm kiếm câu trả lời trong ký ức mười vạn năm**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:11:02 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 163: TÌM KIẾM CÂU TRẢ LỜI TRONG KÝ ỨC MƯỜI VẠN NĂM

Sương mù trong Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ đặc quánh như lúc này. Nó không chỉ là hơi lạnh của tử khí tích tụ từ bao đời, mà còn mang theo một thứ mùi vị của thời gian đã bị phong kín.

Cố Trường An đứng lặng người trước ngôi mộ số 94.201. Đóa hoa bỉ ngạn trắng muốt vươn lên từ lớp đất xốp, cánh hoa mỏng manh như được tạc từ băng tinh, tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa nhưng đủ để xua tan bóng tối u minh xung quanh. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng xào xạc của lá khô dưới chân như cũng trở nên xa xăm. Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào cánh hoa. Một luồng điện tích cực đại chạy dọc sống lưng, kéo theo đó là những thanh âm văng vẳng từ cõi hư vô.

Lão Hắc ở phía sau, bốn cái chân ngắn ngủn của nó cào cào trên mặt đất, mai rùa đen bóng dường như cũng đang râm ran những vệt sáng huyền bí. Nó nuốt nước miếng, giọng nói khàn đặc vì kinh hãi:
– Trường An, mau thu tay lại! Đó là Mạn Đà La Hoa, nhưng không phải loại bình thường. Nó sinh ra từ sinh cơ tinh khiết nhất giữa lòng tử địa. Ngôi mộ này… nó đang ăn mòn nhân quả của ngươi!

Cố Trường An không thu tay. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào nhị hoa, nơi có một giọt sương đọng lại, phản chiếu hình ảnh một gã thanh niên mặc trường bào rách nát, tay cầm chổi tre đứng giữa một cánh đồng hoang vu. Đó là hắn của mười vạn năm trước.

– Nhân quả sao? – Cố Trường An lầm bầm, giọng nói như từ cõi xa xăm vọng về. – Mười vạn năm qua, ta tưởng mình đã là kẻ đứng ngoài vòng luân hồi, chỉ biết quét rác và chôn xác. Nhưng đóa hoa này nói cho ta biết, ta vốn dĩ chưa từng rời đi.

Hắn nhắm mắt lại. Ngay lập tức, hệ thống “Thiên Mộ Trường Sinh Khảo” trong đầu hắn bùng phát một luồng hào quang hoàng kim chưa từng có. Những dòng chữ cổ xưa vốn đứng yên nay lại bắt đầu xoay chuyển, cuộn trào như một đại dương ký ức bị đánh thức.

[Đinh! Phát hiện biến số cấp độ Thái Cổ.]
[Khởi động: Truy xuất ký ức mười vạn năm – Phần di bản thất lạc.]
[Cảnh báo: Tinh thần lực của ký chủ có thể bị tổn hại nghiêm trọng. Có tiếp tục?]

“Tiếp tục.” – Cố Trường An quả quyết. Hắn cần một câu trả lời. Tại sao một đệ tử ngoại môn của một tông môn đã biến mất từ lâu lại có thể sống đến tận bây giờ? Tại sao hệ thống lại chọn hắn? Và quan trọng nhất, tại sao cái chết của hắn lại được định sẵn trong một ngôi mộ rỗng giữa nghĩa trang này?

Ầm!

Thế giới xung quanh Cố Trường An sụp đổ. Không còn mùi tử khí, không còn Lão Hắc, không còn nghĩa trang lạnh lẽo.

Hắn thấy mình đang đứng trên đỉnh ngọn núi của Thanh Vân Tông – tông môn mà hắn đã từng là đệ tử. Nhưng đó không phải là lúc nó lụi bại. Vạn dặm mây trắng cuộn trào, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành mưa rơi xuống những cung điện vàng son lộng lẫy. Hàng vạn kiếm quang xé rách bầu trời, những vị đại năng cưỡi hạc, đạp rồng bay lượn, tiếng kinh văn vang động cả chín tầng mây.

– Trường An, sao con còn đứng đây?

Một giọng nói hiền từ vang lên. Cố Trường An quay đầu, tim hắn thắt lại. Đó là sư phụ của hắn – Thanh Hư Đạo Nhân. Người lẽ ra đã chết từ mười vạn năm trước, xác thân chính tay hắn đã táng xuống khu vực phía Đông của nghĩa trang.

– Sư phụ… – Cố Trường An nghẹn lời. Hình ảnh sư phụ hiện lên chân thực đến mức hắn có thể thấy được những nếp nhăn nơi khóe mắt và mùi hương trầm quen thuộc trên vạt áo bào.

– Kiếp nạn sắp đến rồi. – Thanh Hư Đạo Nhân không nhìn hắn, mà nhìn về phía đường chân trời, nơi một vết nứt đen ngòm đang dần lan rộng, nuốt chửng lấy ánh sáng mặt trời. – Tiên giới đã thối nát, Thiên Đạo muốn gột rửa tất cả. Chúng ta, những kẻ tu tiên, vốn dĩ là những ký sinh trùng trên thân thể của trời đất. Giờ đây, trời đất không muốn cho mượn hơi thở nữa.

Cố Trường An run rẩy hỏi:
– Vậy nên chúng ta đều phải chết sao?

Thanh Hư Đạo Nhân quay lại, mỉm cười, một nụ cười đầy xót xa nhưng cũng ẩn chứa một kế hoạch kinh thiên động địa:
– Không phải tất cả. Chúng ta cần một kẻ sống sót. Một kẻ không thuộc về sự sống, cũng chẳng thuộc về cái chết. Một kẻ đứng giữa ranh giới, giữ lại ngọn lửa cuối cùng của kỷ nguyên này để chờ đợi ngày mai thức dậy. Trường An, con là đứa trẻ có tâm tính bình lặng nhất, không tham, không sân, không si. Con phù hợp nhất để cầm lấy chiếc chổi đó.

Cảnh tượng thay đổi nhanh chóng. Thiên địa sụp đổ. Lửa trời trút xuống, đại dương nhấn chìm đại địa. Những cường giả vốn uy chấn một phương giờ đây như lá rụng mùa thu, rên xiết dưới uy áp của Thiên Đạo. Cố Trường An thấy mình quỳ giữa một đống xác chết, tay cầm một cuốn sách cũ và một chiếc chổi tre bình thường.

Hắn thấy sư phụ mình, dùng toàn bộ tu vi đời mình hóa thành một đạo phù văn màu máu, ấn mạnh vào trán hắn.
– Hãy sống! Thủ hộ những linh hồn này! Cho đến khi đóa hoa bỉ ngạn trắng nở rộ, nhân quả mới thật sự bắt đầu!

“Đóa hoa bỉ ngạn trắng…”

Cố Trường An bừng tỉnh khỏi dòng ký ức. Hắn mở mắt, hơi thở dồn dập. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Hiện tại đã trở về, hắn vẫn đứng trước ngôi mộ số 94.201, và đóa hoa bỉ ngạn trắng vẫn đang rung rinh trước gió như đang trêu ngươi.

Hóa ra, sự trường sinh của hắn không phải là một món quà tình cờ. Đó là một bản án chung thân của toàn bộ một kỷ nguyên đè lên vai hắn. Hệ thống “Thiên Mộ Trường Sinh Khảo” vốn dĩ không phải là thứ từ trên trời rơi xuống, mà là sự tích tụ oán niệm và hy vọng của mười vạn anh linh trong khu nghĩa trang này.

Mỗi khi hắn quét một ngôi mộ, hắn thực chất là đang làm sạch những nhân quả bám lên linh hồn của người nằm dưới, giúp họ giữ lại một chút tinh túy để chờ ngày tái sinh. Và mỗi phần thưởng hắn nhận được, chính là thù lao của người chết dành cho kẻ quản gia.

– Lão Hắc. – Cố Trường An đột ngột lên tiếng, thanh âm lạnh lẽo nhưng uy nghiêm lạ thường.

Con rùa đen giật nẩy mình:
– Gì… gì thế? Ngươi trông giống như vừa gặp ma vậy… À mà đúng là ngươi ở cùng ma suốt mười vạn năm rồi.

– Ngươi có biết, tại sao ngươi lại ở đây không? – Cố Trường An quay lại nhìn Lão Hắc bằng đôi mắt thâm trầm như chứa cả vạn cổ linh hồn.

Lão Hắc ngẩn ra, rồi cúi đầu, giọng nó thấp xuống:
– Ta không nhớ rõ. Ta chỉ biết mình đã bò ở đây từ khi sương mù đầu tiên bao phủ vùng đất này. Ta lười biếng, ta tham ăn, vì ta muốn quên đi cái gì đó rất đau lòng. Trường An, ngươi đã nhìn thấy gì trong đó?

Cố Trường An không trả lời câu hỏi của con rùa. Hắn cầm chắc chiếc chổi Trần Hiêu trong tay. Lúc này, chiếc chổi không còn là một vật dụng bình thường, nó tỏa ra một đạo ý chí mông lung, có thể quét đi bụi bặm của thiên địa, cũng có thể quét sạch quy tắc của thần ma.

Hắn nhìn về phía Lâm Thanh Diệp đang nằm ở cổng nghĩa trang. Một tia linh khí trắng muốt từ đóa hoa bỉ ngạn trên mộ rỗng bay vút đi, chui tọt vào giữa chân mày của cô gái nhỏ. Lâm Thanh Diệp khẽ rên một tiếng, làn da tái nhợt bắt đầu có chút hồng nhuận, và quanh thân nàng xuất hiện những luồng khí thế vừa mang tính chết chóc lại vừa đầy sự sống.

– Sinh tử luân hồi, chỉ trong một ý niệm. – Cố Trường An lẩm bẩm. – Lâm Thanh Diệp, nàng không phải chỉ là một kẻ chạy nạn. Nàng chính là hạt giống đầu tiên của kỷ nguyên mới mà mười vạn năm trước sư phụ ta đã dự liệu.

Lão Hắc kinh ngạc nhìn về phía cô gái:
– Ý ngươi là… nàng ta có liên quan đến kẻ trong mộ rỗng kia?

Cố Trường An lắc đầu:
– Không. Kẻ trong mộ rỗng là ta, nhưng cũng không phải là ta. Đó là “Cố Trường An của mười vạn năm trước” cần phải được chôn cất đi, để một “Cố Trường An thủ mộ” thực sự được sinh ra.

Hắn vung chổi, một nhát quét tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng lại tạo ra một làn sóng tử khí khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ khu mộ số 9. Khi nhát chổi dừng lại, những ngôi mộ vốn đã hư hại do thời gian bỗng chốc được phục hồi như mới. Tấm bia đá của ngôi mộ 94.201 vốn để trống, nay bắt đầu hiện lên những vết hằn sâu.

Tuy nhiên, thay vì khắc tên Cố Trường An, bia đá lại hiện lên bốn chữ:
“THÁI CỔ DI NGÔN”.

– Hóa ra là vậy. – Ánh mắt Cố Trường An trở nên sắc sảo. – Ngôi mộ này không phải dành cho xác thịt của ta, mà là nơi lưu giữ lời trăng trối của một kỷ nguyên đã mất. Những kẻ bên ngoài đang tìm kiếm bí mật của trường sinh, tìm kiếm sức mạnh để thống trị thế giới, nhưng họ không biết rằng sức mạnh lớn nhất lại nằm ở việc học cách buông bỏ và yên nghỉ.

Bỗng nhiên, từ sâu trong khu nghĩa trang, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Mặt đất rung chuyển mạnh mẽ. Những bóng ma mờ ảo bắt đầu hiện hình từ những ngôi mộ cổ đại nhất. Thái Cổ Ma Khe bên dưới dường như bị kích động bởi đóa bỉ ngạn trắng, nó bắt đầu điên cuồng va đập vào những trận pháp phong ấn.

– Không ổn! – Lão Hắc hốt hoảng. – Sự thức tỉnh của đóa hoa này làm mất cân bằng âm dương của nghĩa trang. Trường An, nếu ngươi không trấn áp được nó, những lão quái vật nằm dưới kia sẽ bật quan tài dậy cả đấy!

Cố Trường An vẫn bình thản. Hắn tiến lại gần Lâm Thanh Diệp, đưa tay bắt lấy một luồng tử khí đang định xâm nhập vào cơ thể nàng rồi bóp nát nó trong lòng bàn tay.

– Có ta ở đây, kẻ nào dám làm loạn?

Hắn quay sang phía tiếng gầm phát ra, ánh mắt chợt lộ ra một vẻ cuồng ngạo hiếm thấy của một kẻ vốn luôn chọn cách “cẩu”. Hắn giậm mạnh chân xuống đất. Một vòng tròn trận pháp màu xám đen lan tỏa, rộng tới hàng ngàn mẫu, đóng chặt lấy từng nắp quan tài đang rung động.

– Các ngươi đã ngủ mười vạn năm, giờ cứ tiếp tục ngủ đi. Thế gian bên ngoài đã đổi thay, nhưng trong này, trật tự vẫn là của Cố Trường An ta.

Tiếng gầm tắt ngấm. Sương mù lại lặng lẽ quay trở về trạng thái tĩnh mịch của nó.

Cố Trường An ngồi xuống bên cạnh đóa hoa bỉ ngạn trắng, hắn bảo Lão Hắc đun nước pha trà. Một chén trà ấm, giữa một nghĩa trang của những người chết, nhưng hương thơm của nó lại lan tỏa một thứ sức sống kỳ lạ.

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm giác đắng chát tan nơi đầu lưỡi rồi hóa thành vị ngọt hậu.
– Mười vạn năm đầu tiên, ta thủ mộ để sống sót. Mười vạn năm tiếp theo, ta thủ mộ để chứng kiến sự tái sinh.

Hắn nhìn Lâm Thanh Diệp đang dần tỉnh lại, môi khẽ nhếch:
– Muốn chơi cờ với Thiên Đạo, trước hết phải học cách làm một quân cờ không ai có thể nhấc lên được. Lão Hắc, ngươi có thấy chén trà này hôm nay đặc biệt ngọt không?

Lão Hắc thu mình vào trong mai, chỉ thò mỗi cái đầu ra, lầm bầm:
– Ta chỉ thấy ngươi ngày càng giống một con quái vật hơn thôi. Nhưng mà… trà thơm thật.

Bóng chiều tà khuất dần sau những rặng núi đen kịt của cấm địa. Cố Trường An lại cầm chiếc chổi tre lên, bóng hắn kéo dài trên mặt đất, hòa lẫn vào những ngôi mộ cổ. Thế gian ngoài kia có thể có trăm ngàn anh hùng, vạn vạn tiên đế, nhưng ở đây, chỉ có một người quét rác, một con rùa già, và những bí mật đã bị thời gian vùi lấp.

Hắn bắt đầu những bước quét chậm rãi đầu tiên của chu kỳ mười vạn năm thứ hai. Từng hạt bụi nhân quả bay lên rồi tan biến vào hư không.

Trong ngôi mộ số 94.201, đóa hoa bỉ ngạn trắng khẽ đung đưa, tàn hoa rơi xuống, hòa vào đất mẹ. Những bí mật về ký ức mười vạn năm giờ đây đã được khóa chặt, chỉ chờ đợi một thời cơ khác để bùng nổ.

Lâm Thanh Diệp từ từ mở mắt ra. Nàng thấy trước mặt mình là bóng lưng của vị tiền bối bí ẩn. Trong ánh hoàng hôn tàn lụi, nàng cảm thấy ông lão quét rác kia không phải là một người, mà là một ngọn núi sừng sững, ngăn cách giữa thế giới này và bóng tối vô tận.

– Tiền bối… – Nàng thều thào.

Cố Trường An không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói:
– Tỉnh rồi sao? Nếu tỉnh rồi thì cầm lấy cái cuốc ở góc lán, sang góc đông quét sạch cỏ dại cho ngôi mộ số 321. Người nằm đó thích sạch sẽ, đừng để họ khó chịu.

Lâm Thanh Diệp ngẩn ngơ. Nàng vừa mới từ cõi chết trở về, đạt được đại cơ duyên trong mơ, nhưng việc đầu tiên nàng phải làm lại là đi quét mộ?

Nàng nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn bóng lưng Cố Trường An. Một cảm giác an tâm lạ kỳ nảy sinh trong lòng nàng. Có lẽ, trong thế gian hỗn loạn này, nơi an toàn nhất chính là bên cạnh người đàn ông đang bình thản đối mặt với cái chết này.

Và như thế, trong căn nghĩa trang cổ xưa nhất thế giới, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu nảy mầm, lặng lẽ và chậm rãi, giống như nhịp chổi quét đều đặn của Cố Trường An trên nền đất đá của tuế nguyệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8