Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 164: Gặp lại Lâm Thanh Diệp (từ Tiên giới trở về)**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:12:01 | Lượt xem: 1

Gió thu hiu hắt thổi qua rặng ngô đồng trụi lá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng U Minh Cấm Địa. Những sợi sương mù xám xịt, vĩnh hằng bao phủ lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang không hề tan đi theo năm tháng, trái lại, chúng dường như càng ngày càng đặc quánh, chứa đựng một loại đạo vận trầm mặc, tách biệt hoàn toàn với hơi thở náo nhiệt của hồng trần.

"Sột… sột… sột…"

Tiếng chổi tre quét trên nền đá cũ kỹ vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp thở của chính vùng đất này.

Cố Trường An khom lưng, đôi bàn tay hơi thô ráp cầm cán chổi đã mòn vẹt. Bộ thanh y trên người hắn tuy sạch sẽ nhưng đã bạc màu, vài chỗ còn có những đường vá vụn vặt. Mười vạn năm đã qua, rồi lại thêm mười vạn năm nữa, thời gian dường như đã lãng quên người đàn ông này. Khuôn mặt hắn vẫn vậy, không quá già nua, cũng chẳng hề trẻ trung, chỉ có đôi mắt là thâm thúy như giếng cổ, phản chiếu mọi sự hưng suy của vạn vật mà không chút gợn sóng.

Cạnh chân hắn, một con hắc cẩu to lớn, lông lá lởm chởm, đang nằm bò ra đất, đầu gối lên chân trước, mắt lim dim ngủ. Nó thỉnh thoảng lại vểnh tai lên nghe ngóng, rồi lại lười biếng ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn nhưng mang theo hơi thở của tuế nguyệt cổ xưa.

– Lão Hắc, đừng nằm đó cản đường. Ngôi mộ của Thiên Kiếm tông chủ mới sụt một góc, ngươi ra phía sau tha ít đất đỏ về đây bù vào. – Cố Trường An nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không vang nhưng lại có sức thẩm thấu kỳ lạ.

Con hắc cẩu – vốn là một thực thể mà ngay cả những lão quái vật trong cấm địa cũng phải kiêng dè – lúc này chỉ khẽ rên rỉ một tiếng, vẫy vẫy cái đuôi trụi lông:
– Lão Cố, ngươi thật là biết bóc lột sức lao động của rùa… à không, của chó già này. Ta đã sống mười vạn năm, giờ chỉ muốn ngủ một giấc đến khi trời sập.

Cố Trường An không đáp, hắn dừng chổi, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi sương mù của cấm địa bắt đầu cuộn trào một cách bất thường.

– Có người tới. – Hắn khẽ lầm bẩm.

– Đến đưa tang hay là đến quật mộ? – Lão Hắc lập tức bật dậy, ánh mắt trở nên sắc lạnh như hai tia chớp đen, hoàn toàn mất đi vẻ lười biếng lúc trước. – Nếu là lũ tham lam đến quật mộ, lần này ta sẽ không tha thứ, nhất định phải cắn nát linh hồn chúng mới thôi.

– Không phải… – Cố Trường An lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc phức tạp, rất nhanh liền biến mất. – Là một người quen cũ. Không đúng, nói chính xác là một vị khách từ "phương cao" trở về.

Ngay khi lời vừa dứt, toàn bộ bầu trời của U Minh Cấm Địa đột ngột biến sắc. Những tầng mây xám xịt bị xé toạc bởi một luồng kim quang rực rỡ từ chín tầng trời giáng xuống. Ánh sáng ấy mang theo uy áp tuyệt đối, khiến vạn linh trong vùng đất cấm đều phải run rẩy quỳ rạp. Vạn đạo cộng minh, thiên hoa rơi rụng, một con đường bằng lôi điện và ánh sáng vắt ngang từ hư không vô tận thẳng đến trước cổng Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Trong vầng hào quang chói lòa ấy, một bóng người thanh tú từ từ bước ra. Nàng mặc một bộ cung trang màu xanh ngọc nhạt, tà áo thêu những đóa bỉ ngạn trắng tinh khiết đang nở rộ. Quanh thân nàng, các quy tắc của thế giới dường như đang reo hò, tôn sùng vị chủ nhân mới này.

Thanh Diệp Tiên Đế.

Cái tên này trong vạn năm qua đã trấn áp cửu thiên thập địa, trở thành một huyền thoại sống của Tiên giới. Nàng đã chinh chiến khắp bát hoang, diệt trừ ma kiếp, đứng trên đỉnh cao mà hàng tỷ tu sĩ chỉ có thể ngước nhìn.

Thế nhưng, khi đôi chân trần của vị Tiên Đế ấy chạm vào nền đất đá xù xì của nghĩa trang, uy thế kinh thiên động địa bỗng chốc thu liễm sạch sẽ, không còn sót lại một chút dấu vết. Nàng đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía túp lều rách và người đàn ông cầm chổi tre, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng trước thiên quân vạn mã nay lại dần đỏ hoe.

Cố Trường An đứng lặng, khẽ thở dài một tiếng:
– Đã là Tiên Đế rồi, sao còn khóc nhè? Truyền ra ngoài, uy danh của ngươi sẽ mất sạch đấy.

Lâm Thanh Diệp không nói gì, nàng bước từng bước chậm rãi về phía trước. Mỗi bước đi, hình ảnh vị nữ đế uy nghiêm dần tan biến, thay vào đó là hình bóng một cô bé nhếch nhác năm xưa, kẻ từng quỳ trước cổng nghĩa trang này để xin một miếng cơm, một chỗ trú thân.

"Bịch!"

Nàng quỳ xuống, đầu gối chạm mạnh vào lớp lá khô, hai tay chắp lại, dập đầu thật sâu trước mặt Cố Trường An.

– Đệ tử Lâm Thanh Diệp, tham kiến sư tôn! Vạn năm cách biệt, sư tôn vẫn khỏe mạnh, đệ tử… mãn nguyện rồi.

Cố Trường An nhìn nàng, bàn tay đang cầm chổi hơi siết chặt, sau đó lại buông lỏng. Hắn bước tới, dùng bàn tay thô ráp của mình đặt lên đỉnh đầu nàng, giống như mười vạn năm trước thường làm.

– Đứng dậy đi. Ta đã nói từ lâu, ta không phải sư tôn của ngươi. Ta chỉ là một kẻ quét rác, thủ hộ mấy cái mộ hoang này thôi. Ngươi nay đã đứng trên đỉnh của quy tắc, đứng đầu vạn tiên, vái lạy ta thế này, Thiên Đạo sẽ chịu không nổi mà giáng lôi xuống mất.

Lâm Thanh Diệp ngẩng đầu, lệ nhòa nhạt nhòa:
– Thiên Đạo nếu dám giáng lôi, đệ tử sẽ chém tan nó. Trong lòng Thanh Diệp, nếu không có sư tôn che chở năm ấy, không có bát cháo loãng và những buổi quét mộ tĩnh tâm, sớm đã không có Thanh Diệp ngày hôm nay. Tiên Đế thì sao? Ở ngoài kia họ gọi con là Đế, nhưng ở đây, con chỉ muốn làm tiểu đệ tử quét rác của sư tôn mà thôi.

Lão Hắc từ bên cạnh lách qua, dùng cái đầu to tướng húc húc vào tay Lâm Thanh Diệp, cái đuôi vẫy loạn xạ:
– Ôi chu choa, tiểu nha đầu năm nào giờ thơm tho thế này. Lại còn mang theo cả mùi vị của Tiên dược cao cấp nữa. Có mang theo chút gì cho lão hắc cẩu này không?

Lâm Thanh Diệp phì cười, nàng lau nước mắt, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một hũ rượu tỏa hương thơm nồng nàn đến mức khiến cả nghĩa trang dường như bừng tỉnh sinh khí.
– Hắc gia, rượu "Vạn Niên Túy" con ủ từ linh quả đỉnh cấp của Tiên giới, dành riêng cho ngài.

Lão Hắc mắt sáng rực, ngậm lấy hũ rượu rồi chạy tót vào một góc mộ nằm hưởng thụ.

Cố Trường An nhìn hành động của nàng, chỉ cười khổ:
– Ngươi mang những thứ này xuống hạ giới, chẳng khác nào ném vàng vào hố phân. Linh khí nơi đây mỏng manh, vị đạo này sẽ khiến mấy lão quái vật quanh đây phát điên mất.

Lâm Thanh Diệp đứng dậy, nàng tự nhiên cầm lấy chiếc chổi tre từ tay Cố Trường An:
– Kẻ nào dám làm phiền sư tôn thanh tu, Thanh Diệp sẽ tiễn kẻ đó vào mộ sớm một vạn năm. Hôm nay sư tôn nghỉ ngơi đi, để đệ tử làm công việc của mình.

Nàng thực sự bắt đầu quét lá. Một vị Tiên Đế, người mà chỉ cần một ý niệm có thể làm sụp đổ cả một tinh vực, giờ đây lại lom khom quét từng chiếc lá khô quanh một ngôi mộ sứt mẻ. Nàng quét rất chậm, rất kỹ, như thể mỗi chiếc lá đều chứa đựng một mảnh ký ức về thời gian nàng còn ở nơi này.

Cố Trường An đi về phía lán cỏ, nhóm một ngọn lửa nhỏ, bắc lên một ấm nước bằng gốm cũ kỹ. Hắn không ngăn cản nàng, vì hắn biết đây là cách nàng tìm lại chính mình sau những vạn năm tranh đấu khốc liệt trên Tiên giới.

– Nói đi, lần này trở về, chắc không chỉ là để thăm lão già này chứ? – Cố Trường An hỏi, mắt nhìn ngọn lửa đang cháy lách tách.

Động tác quét của Lâm Thanh Diệp khựng lại một nhịp. Nàng khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đi:
– Sư tôn anh minh. Tiên giới… mục nát rồi. Cái gọi là Tiên đạo, thực chất chỉ là một cuộc luân hồi của những kẻ tham lam. Con đã đứng trên đỉnh cao nhất, nhưng lại thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Có những kẻ từ thời Thái Cổ đang thức tỉnh, họ muốn hiến tế toàn bộ hạ giới để tìm đường lên "Thượng Giới" thực sự. Con… con không muốn trở thành một phần của họ.

Cố Trường An rót ra một chén trà, hơi khói bốc lên mịt mờ che khuất gương mặt hắn.
– Nhân gian là mộ, Tiên giới cũng là mộ. Điểm khác biệt duy nhất là trong mộ ở đây, người ta nằm yên, còn trong cái mộ khổng lồ ở trên kia, người ta vẫn đang gào thét tranh giành. Thanh Diệp, ngươi tu luyện mười vạn năm, đã đạt tới cảnh giới vạn pháp bất xâm, nhưng tâm ngươi vẫn còn vướng bụi.

Lâm Thanh Diệp buông chổi, nàng đi tới ngồi bên cạnh hắn, giống như thuở nhỏ ngồi nghe hắn kể về những cái xác trong mộ.
– Đệ tử hiểu. Thế nên con mới trở về. Chỉ có ở nơi này, đứng trước cái chết và sự tĩnh lặng tuyệt đối của người, đệ tử mới thấy mình còn đang sống. Sư tôn, lần này con sẽ không đi nữa. Con sẽ ở lại đây, cùng người thủ hộ nghĩa trang. Cho dù Tiên giới sụp đổ, cho dù thế gian này tan biến, con cũng muốn được là người khiêng linh cữu cho người sau cùng.

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, vị đắng chát tan nơi đầu lưỡi rồi hóa thành dư vị ngọt thanh. Hắn nhìn ra phía những ngôi mộ trập trùng trong sương mờ.

– Ở đây rất buồn chán. Không có tôn vinh, không có linh khí, chỉ có tiếng cuốc đào đất và tiếng rên rỉ của linh hồn chưa tan. Ngươi là Tiên Đế, ở đây mười năm có thể chịu được, trăm năm có thể ổn, nhưng vạn năm, mười vạn năm… sự cô độc đó sẽ mài mòn ngay cả những viên kim cương cứng nhất.

Lâm Thanh Diệp mỉm cười, nụ cười của nàng rạng rỡ như ánh bình minh xua tan đi phần nào tử khí của nghĩa trang.
– Sư tôn chẳng phải đã ở đây hơn mười vạn năm rồi sao? Người cô đơn được, con cũng cô đơn được. Với lại, con đã mang theo "Thanh Diệp Cung" biến nhỏ đặt ở hậu sơn rồi, bên trong có đủ loại tiên thảo để trồng thêm cho khu mộ thêm xanh tốt.

Cố Trường An không nhịn được mà bật cười. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm nghị, hắn nhìn về phía cửa ngõ của Cấm địa, nơi có những luồng hơi thở mạnh mẽ đang bắt đầu hội tụ. Những kẻ từ Tiên giới đã đuổi theo dấu vết của nàng mà đến.

– Xem ra, muốn yên tĩnh quét mộ cũng không dễ dàng. – Cố Trường An nhẹ nhàng nói.

Lâm Thanh Diệp đứng bật dậy, ánh mắt nàng trong phút chốc lấy lại vẻ uy nghiêm lãnh khốc của một vị Tiên Đế. Một thanh tiên kiếm màu xanh biếc xuất hiện trong tay nàng, phát ra tiếng ngâm vang động cả cửu u.

– Sư tôn cứ uống trà. Mấy con kiến hôi dám bám đuôi theo đệ tử đến quấy rầy nơi này, đệ tử sẽ khiến chúng trở thành những "cư dân mới" của Vạn Cổ Nghĩa Trang. Không cần sư tôn đào hố, con sẽ tự mình chôn chúng.

Cố Trường An xua tay:
– Sát tâm quá nặng. Để chúng vào đây làm gì? Đất của ta chỉ dành cho những anh linh đáng kính, hoặc những kẻ ít nhất cũng còn chút nhân tính. Loại người theo đuôi này, tốn chỗ.

Nói đoạn, Cố Trường An cầm chiếc chổi tre của mình, hướng về phía hư không trước cổng nghĩa trang mà quét một cái nhẹ tênh.

Một nhát quét này, không có lực lượng hủy thiên diệt địa, không có quang ảnh lung linh. Nhưng, toàn bộ quy tắc của không gian và thời gian tại cửa ngõ Cấm địa đột ngột bị đảo lộn. Những vị Tiên Vương, thậm chí là một vị Chuẩn Đế đang nấp trong bóng tối chờ đợi thời cơ, đột nhiên thấy tầm mắt mình mờ đi. Khi tỉnh lại, bọn họ phát hiện mình đã đứng cách đó vạn dặm, ngay tại vị trí khởi hành từ Tiên giới.

Không một ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bọn họ chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn, như thể vừa nhìn thấy một thực thể còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Lâm Thanh Diệp chứng kiến cảnh đó, trợn tròn mắt. Nàng dù là Tiên Đế, dù biết sư tôn thâm bất khả trắc, nhưng dùng một cái chổi tre tùy ý quét đi một chuẩn đế và đám tiên vương như quét bụi trần thế này… cảnh giới này đã vượt ra khỏi hiểu biết của nàng.

– Sư tôn… Người… người đã đạt tới bước đó rồi sao? – Nàng lắp bắp.

Cố Trường An thu chổi về, tiếp tục cúi xuống gom đống lá khô vừa quét xong vào một góc để đốt.
– Bước gì? Ta chỉ là thấy bụi bẩn thì quét đi thôi. Ở đây lâu, cái gì cũng có thể luyện ra được, chỉ có kiên nhẫn là khó nhất. Đi thôi, ấm nước sôi rồi, pha thêm một tuần trà nữa. Lão Hắc, đừng uống nữa, vào đây ăn bánh linh quả mà Thanh Diệp mang về này.

Lão Hắc từ đống mộ chạy về, hừ hừ một tiếng:
– Lão Cố thật là chán, người ta muốn xem tiểu nha đầu đánh nhau một chút mà ngươi cũng không cho. Dù sao thì, trà của ngươi pha vẫn là thứ tệ nhất trên đời này.

Lâm Thanh Diệp đứng ngẩn ra một lúc, rồi nàng đột nhiên bật cười thanh thản. Nàng cất kiếm, thu hồi cung trang hoa lệ, chỉ còn lại dáng vẻ đơn thuần năm nào. Nàng chạy lại bên lò lửa, ngồi xuống cạnh Cố Trường An, tự nhiên giành lấy ấm trà để pha cho hắn.

Trong không gian u tịch của Vạn Cổ Nghĩa Trang, làn khói trắng từ ấm trà hòa vào sương mù của cấm địa. Tiếng nói cười nhỏ nhẹ của ba bóng người (và một con chó) vang lên giữa những bia đá rêu phong.

Mười vạn năm trước, hắn đón nàng vào.
Mười vạn năm sau, nàng trở về tìm hắn.

Thế gian ngoài kia vẫn sẽ tiếp tục thay đổi, vương triều sẽ sụp đổ, Tiên giới sẽ bước vào đại kiếp, và những vị đế vương mới sẽ sinh ra rồi lại nằm xuống. Nhưng tại góc khuất bị lãng quên này, tuế nguyệt dường như đã dừng lại.

Cố Trường An nhấp một ngụm trà, nhìn đóa hoa bỉ ngạn vừa nở rộ bên chân. Hắn biết, từ nay về sau, cuộc sống quét mộ đơn điệu của hắn sẽ có thêm chút thanh âm, thêm chút "bụi tiên" mang tên Lâm Thanh Diệp.

Sống dài cũng được, trường sinh cũng tốt, rốt cuộc thì mục đích cuối cùng của sự tồn tại cũng chỉ là để tìm được một nơi khiến trái tim mình thấy bình yên. Và đối với Cố Trường An, đó là khi tiếng chổi quét đều đặn trên nền đá, cùng với những câu chuyện dang dở của kẻ sống kể cho người chết nghe.

– Sư tôn, trà ngon không?
– Đắng.
– Để đệ tử cho thêm chút mật ong của Tuyết Đỉnh Kim Ong trên Tiên giới nhé?
– Bậy nào, trà trong nghĩa trang phải đắng thì mới thấu được đạo đời. Đừng có mang mấy thứ hoa hòe của Tiên giới về làm hỏng vị trà của ta.
– Sư tôn thật là bảo thủ…
– …

Tiếng cãi vã nhỏ nhẹ tan biến vào trong gió thu, để lại một không gian tĩnh mịch bao la của vạn cổ. Trên đỉnh đồi, con hắc cẩu gục đầu xuống ngủ tiếp, tai thỉnh thoảng vểnh lên, cảm thấy vị rượu vạn năm thực ra cũng chẳng bằng hơi ấm từ ngọn lửa lò trà của người quét mộ già nua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8