Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 165: \”Sư tôn, người đã đạt đến mức này rồi sao?\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:12:36 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 165: SƯ TÔN, NGƯỜI ĐÃ ĐẠT ĐẾN MỨC NÀY RỒI SAO?

Tiết trời nơi Vạn Cổ Nghĩa Trang quanh năm vẫn vậy, sương mù xám xịt bao phủ, lân hỏa lập lòe giữa những hàng bia đá cũ kỹ. Gió từ Minh Hà thổi về, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị của thời gian đã mục nát.

Bên hiên túp lều tranh, Cố Trường An vẫn tư thế cũ, ngồi tựa lưng vào chiếc ghế mây sờn cũ, trên tay cầm một chén trà gốm thô. Hơi nước mỏng manh bốc lên, hòa cùng sương mờ của cấm địa, làm gương mặt hắn trở nên mờ ảo, không phân rõ thực hư.

Đối diện hắn, Lâm Thanh Diệp vừa pha xong ấm trà mật ong mới. Nàng mặc một bộ đạo bào giản dị, nhưng khí chất đã khác xưa hoàn toàn. Trải qua vài trăm năm chinh chiến ở bên ngoài, tu vi của nàng đã đạt tới Hóa Thần đỉnh phong, chỉ thiếu một chút nữa là có thể chạm tới ngưỡng cửa của Luyện Hư cảnh. Ở tu tiên giới đương thời, nàng đã là một vị cao nhân được người người kính trọng, một "Thanh Diệp Tiên Tử" danh chấn bát phương.

Thế nhưng, khi ngồi trước mặt Cố Trường An, nàng vẫn cảm thấy mình như một đứa trẻ lần đầu bước vào nghĩa trang, tràn đầy vẻ kính sợ và nhỏ bé.

– Sư tôn, mấy trăm năm nay người không có chút thay đổi nào sao? – Lâm Thanh Diệp khẽ giọng hỏi, tay nhẹ nhàng rót thêm mật ong vào chén trà của Cố Trường An.

Cố Trường An không ngước mắt, nhấp một ngụm trà, vị ngọt lịm của mật ong Tuyết Đỉnh khiến hắn hơi nhíu mày, rồi lại giãn ra:

– Thay đổi để làm gì? Tuế nguyệt với ta chỉ là những nhát chổi. Quét đi bụi bặm của ngày hôm qua, đón lấy tro tàn của ngày hôm nay. Thế giới bên ngoài ồn ào quá, không hợp với cái xương già này.

Lâm Thanh Diệp mím môi. Nàng vừa mới từ đại chiến ở Ma Thiên Quật trở về. Nàng đã tận mắt chứng kiến ba vị Hóa Thần đại năng bị Ma tộc vây khốn, linh khí cạn kiệt, cuối cùng chỉ còn nước tự bạo nguyên anh để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. Thế gian này, người ta tranh nhau từng viên linh thạch, từng sợi đạo vận, chết đi sống lại chỉ để kéo dài thêm vài trăm năm thọ nguyên.

Vậy mà, nam nhân trước mặt nàng, dường như đã đứng ngoài dòng chảy đó mười vạn năm.

Đúng lúc này, không gian xung quanh đột ngột chấn động.

Một luồng khí tức tử vong nồng nặc vượt xa sức tưởng tượng bỗng nhiên từ sâu trong trung tâm nghĩa trang bùng phát. Bầu trời vốn đã xám xịt nay càng trở nên tối đen như mực. Tiếng gào thét của vạn quỷ u minh đồng loạt vang lên, chấn động đến mức Lâm Thanh Diệp cảm thấy khí huyết trong người đảo lộn, nguyên anh trong thức hải run rẩy dữ dội.

– Chuyện gì vậy? – Lâm Thanh Diệp lập tức đứng phắt dậy, Thanh Diệp Kiếm trong tay vang lên tiếng rung lanh lảnh, tỏa ra tiên quang hộ thể.

Nàng kinh hãi nhìn về phía sâu trong sương mù. Nơi đó là "Thiên Võ Đế Mộ" – ngôi mộ của một vị Đế quân vô thượng từ kỷ nguyên trước, người đã từng dùng một tay trấn áp một thời đại. Mấy vạn năm nay, ngôi mộ này vẫn yên tĩnh, tại sao hôm nay lại phát ra dao động khủng khiếp như vậy?

Một cánh tay khô héo khổng lồ, bọc trong lớp vải liệm mục nát, đột nhiên xé toạc mặt đất chui lên. Áp lực của nó khiến toàn bộ không gian của Vạn Cổ Nghĩa Trang co rút lại. Cảm giác này… vượt xa Đại Thừa, thậm chí vượt qua cả Độ Kiếp.

– Là thi biến của Đế cấp! – Lâm Thanh Diệp sắc mặt trắng bệch. Nàng cảm thấy nếu luồng khí tức này tràn ra ngoài, toàn bộ vùng đất lân cận sẽ biến thành tro bụi trong chớp mắt.

Trong khi nàng đang run rẩy, chuẩn bị dốc toàn lực chiến đấu dù biết là vô vọng, thì một âm thanh khô khốc vang lên bên cạnh:

– Lão Thiên Võ này, ngủ cũng không yên, lại còn mộng du à?

Cố Trường An thở dài một tiếng, đặt chén trà xuống bàn đá. Hắn không hề đứng dậy, cũng chẳng lộ ra vẻ kinh hãi nào. Hắn chỉ vươn tay ra sau, nắm lấy chiếc *Trần Hiêu Chổi* tựa bên ghế mây.

– Sư tôn! Cẩn thận! – Lâm Thanh Diệp thét lên.

Cố Trường An cầm chổi, hướng về phía cánh tay khổng lồ đang quấy phá kia, nhẹ nhàng quét một cái hư không.

Hành động đó vô cùng đơn giản, thậm chí là chậm chạp. Trong mắt Lâm Thanh Diệp, cái chổi kia vẫn chỉ là một cái chổi tre bình thường, thô sơ và mộc mạc.

Thế nhưng, ngay khi nhát chổi ấy hạ xuống, toàn bộ quy tắc của trời đất tại khoảnh khắc đó dường như bị đảo ngược hoàn toàn.

Một đạo thanh quang dịu nhẹ tỏa ra từ những nan tre, lướt đi trong không trung như gió thoảng. Đạo thanh quang này đi tới đâu, tử khí cuồn cuộn kia tan biến tới đó. Tiếng quỷ gào ma khóc im bặt ngay tức khắc.

Cánh tay khổng lồ của vị Đế quân thi biến kia, khi chạm phải luồng ánh sáng này, đột nhiên rụt lại như gặp phải thiên địch đáng sợ nhất. Không chỉ vậy, những vết nứt trên mặt đất bắt đầu tự động khép lại, tử khí bị nén ngược trở về trong mộ huyệt một cách cưỡng chế.

*Rầm!*

Mọi thứ trở lại yên tĩnh. Thiên địa vốn đang sụp đổ bỗng chốc được "quét" sạch sẽ, không còn một chút dấu vết nào của sự bạo động vừa rồi. Sương mù lại bao phủ, hắc ám rút đi, ngay cả tiếng gió thổi cũng trở nên hiền hòa.

Lâm Thanh Diệp đứng ngẩn ngơ tại chỗ, Thanh Diệp Kiếm trên tay nàng rơi xuống đất mà nàng cũng không hay biết.

Nàng nhìn thấy gì? Một nhát chổi?

Nàng là cao thủ Hóa Thần, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Vừa rồi, không phải sư tôn dùng linh lực để trấn áp, mà là hắn dùng một loại "Quy tắc" cao thượng hơn cả Thiên đạo để cưỡng chế thay đổi thực tại. Nhát chổi đó không phải quét vào thi thể, mà là quét sạch nhân quả hỗn loạn của vị Đế quân kia, bắt ông ta phải trở về trạng thái "yên nghỉ".

Đây không phải là thuật pháp. Đây là "Đạo".

Ánh mắt nàng hướng về Cố Trường An. Hắn vẫn ngồi đó, tay cầm chổi, ánh mắt hơi híp lại nhìn về phía sâu trong nghĩa trang như đang xem xét xem còn chỗ nào "bẩn" hay không.

– Lão Hắc, đừng ngủ nữa. Ra lấp lại cái hố ở góc mộ Thiên Võ đi, để đó trông mất mỹ quan quá. – Cố Trường An quay sang đá nhẹ vào mông con hắc cẩu đang nằm dưới gầm bàn.

Con chó đen lười biếng ngáp một cái, lầu bầu gì đó rồi đứng dậy, lững thững bước vào bóng tối, dáng vẻ như chẳng hề quan tâm đến việc mình vừa chứng kiến một cảnh tượng trấn áp cấp độ Tiên nhân.

Lâm Thanh Diệp lùi lại một bước, đôi môi run rẩy, giọng nói lạc hẳn đi:

– Sư tôn… Người… người rốt cuộc đang ở cảnh giới nào? Vừa rồi đó là Thiên Tiên hay là… trên cả Tiên?

Nàng nhớ lại những lần gặp gỡ các vị thái thượng trưởng lão của những đại tông môn đứng đầu thế giới. Những kẻ được gọi là "bán tiên" ấy, khi đối diện với chút dư uy của thi biến Đế cấp vừa rồi, có lẽ cũng chỉ có nước chạy trốn hoặc bị nghiền nát. Vậy mà sư tôn của nàng chỉ cần ngồi một chỗ, quét một nhát chổi bình thường nhất.

Hắn không lộ ra chút tiên lực nào, không có linh khí dao động rầm rộ, cũng chẳng có pháp tướng trang nghiêm.

Sự giản đơn đến mức cực đoan đó mới chính là điều đáng sợ nhất.

Cố Trường An nghe đệ tử hỏi, khẽ cười rồi buông chiếc chổi về vị trí cũ. Hắn nâng chén trà lên, thấy nước đã hơi nguội, bèn nhấp nốt:

– Cảnh giới? Thứ đó có quan trọng không? Mười vạn năm qua, ta thấy quá nhiều người vì tranh giành cảnh giới mà hóa thành tro bụi nằm dưới kia rồi. Thanh Diệp, con phải nhớ, tu tiên thực ra không phải là để trở nên mạnh mẽ đến mức không ai đánh bại được.

Hắn chỉ tay về phía những bia đá mịt mùng:

– Tu tiên là để khi cái chết tìm đến, con có thể thản nhiên mỉm cười, tìm được một chỗ nằm cho thật đẹp, không làm phiền đến giấc ngủ của người khác. Ta chỉ là một kẻ quét rác, vì quét quá lâu, nên hiểu rõ rác thải nên nằm ở đâu mà thôi.

Lâm Thanh Diệp quỳ sụp xuống đất, đầu óc nổ tung bởi những lời nói tưởng chừng như đơn giản nhưng chứa đựng chân lý kinh người kia.

Nàng đột nhiên nhận ra, cái gọi là "trường sinh" mà thế gian theo đuổi, trước mặt Cố Trường An, chỉ là một trò đùa trẻ con. Hắn đã đạt tới mức độ không cần theo đuổi trường sinh, bởi vì bản thân hắn chính là sự vĩnh hằng.

Mười vạn năm.

Hắn quét qua mười vạn năm tuế nguyệt, tích lũy không phải là tu vi, mà là sự đồng hóa với quy luật căn bản nhất của vạn vật. Thế giới này muốn hắn chết, hắn chỉ cần quét sạch "cái chết" đi là được. Thiên đạo muốn hắn phi thăng, hắn chỉ cần quét sạch "thiên kiếp" đi là xong.

– Sư tôn, người đã đạt đến mức này rồi sao? – Nàng lẩm bẩm, nước mắt không kìm được mà trào ra. Đó là sự cảm động khi nhìn thấy đỉnh cao của đại đạo, cũng là sự nghẹt thở trước sự mênh mông không thấy đáy của người thầy trước mặt.

Cố Trường An khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu nàng như mười mấy vạn năm trước, khi nàng còn là một tiểu công chúa khóc nhè chạy vào nghĩa trang trốn chạy:

– Ngốc ạ. Đừng nghĩ nhiều quá. Uống trà đi. Mật ong này của con… ngọt thật đấy.

Nắng quái ban chiều xuyên qua sương mù, đổ bóng dài của hai thầy trò trên nền đất. Con chó đen ở phía xa đang cặm cụi dùng chân lấp đất, thỉnh thoảng còn gâu lên một tiếng phản đối lão chủ nhân lười biếng.

Trận sóng gió chấn động cả thế giới ấy, cứ như vậy mà bị một chén trà và một nhát chổi quét sạch, như thể nó chưa từng tồn tại.

Trong nghĩa trang, vạn cổ vẫn lặng thinh.

Lâm Thanh Diệp lau nước mắt, run rẩy cầm ấm trà lên. Nàng biết, từ hôm nay, con đường tu luyện của nàng sẽ không còn hướng về đỉnh cao của Tiên giới ngoài kia nữa. Mà nó sẽ bắt đầu từ nhát chổi đầu tiên, tại mảnh nghĩa trang này.

Bởi vì nàng nhận ra, Tiên thực sự, vốn chẳng ở trên trời cao vời vợi kia.

Tiên thực sự… đang ngồi ngay trước mặt nàng, phàn nàn vì trà hơi quá ngọt.

– Sư tôn, ngày mai… con muốn bắt đầu quét mộ ở phía ngoại vi. Người có thể chỉ con cách cầm chổi được không?

Cố Trường An lim dim đôi mắt, tựa đầu vào ghế mây, đáp lời trong cơn ngái ngủ:

– Muốn cầm chổi à? Phải rèn luyện tâm tính đã. Bắt đầu từ việc ngồi đây ngắm hoa bỉ ngạn nở cho đến khi tàn mười lần đi…

Lâm Thanh Diệp mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất trong suốt mấy trăm năm qua:

– Vâng, thưa Sư tôn.

Trong u tối của nghĩa trang, một mầm xanh hy vọng dường như vừa nảy nở giữa đống tro tàn, còn người đàn ông mang tên Cố Trường An kia, dường như đã chìm sâu vào giấc ngủ, mang theo cả bí mật mười vạn năm cùng với hơi ấm của chén trà mật ong nhạt màu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8