Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 188: Một ngày mưa, ngồi nghe tiếng nước chảy trên bia mộ**
Trời đổ mưa.
Trận mưa này không giống với những cơn mưa rào mùa hạ xối xả nơi phàm trần, cũng không mang theo hơi thở mát lành của linh khí phương ngoại. Mưa ở Vạn Cổ Nghĩa Trang mang một màu xám bạc li ti, từng giọt nước rơi xuống như chứa đựng sức nặng của tuế nguyệt, va chạm vào những phiến đá cổ xưa phát ra những tiếng "tí tách" khô khốc.
Cố Trường An ngồi xếp bằng trên bệ gỗ trước gian lều cỏ rách nát. Trước mặt hắn, một ấm trà đất nung đang reo những tiếng âm ỉ, khói trắng lượn lờ hòa quyện vào màn sương mù mờ ảo của U Minh Cấm Địa.
Hắn mặc một bộ áo bào màu tro xám, ống tay áo rộng rãi buông thõng trên đầu gối. Gương mặt hắn trẻ trung nhưng ánh mắt lại sâu thăm thẳm như hồ nước mùa thu, lặng lẽ nhìn ra màn mưa ngoài kia.
Vạn Cổ Nghĩa Trang rất lớn, rộng đến mức tầm mắt của một vị Hóa Thần tu sĩ cũng không thể quét tới tận cùng. Giữa màn mưa, hàng vạn ngôi mộ nhấp nhô như những chiếc lưng của các vị đại thần từ kỷ nguyên trước, âm thầm và lạnh lẽo.
"Tí… tách… tí… tách…"
Tiếng nước mưa rơi lên tấm bia đá của "Vô Ngôn Kiếm Tiên" cách lều cỏ mười trượng. Nước mưa từ đỉnh bia chảy xuống theo những vết nứt thời gian, uốn lượn như một con rồng nhỏ, rồi thấm sâu vào lớp đất đen kịt bên dưới.
Cố Trường An lắng nghe âm thanh đó bằng cả tâm hồn. Đối với một kẻ đã sống mười vạn năm, những âm thanh đơn điệu này lại chính là thứ nhạc điệu êm ái nhất. Mỗi ngôi mộ ở đây đều là một người quen. Tuy họ không thể nói, không thể cười, nhưng hơi thở của họ đã hòa quyện vào đất đai này, trở thành một phần cuộc sống của hắn.
"Này, Trường An, trà chín rồi. Ngươi định để nó cháy cả ấm hay sao?"
Một giọng nói lười biếng vang lên từ góc tối bên cạnh bệ gỗ. Một chiếc mai rùa đen xì từ từ nhô ra, tiếp sau đó là cái đầu nhăn nheo của Lão Hắc. Nó lim dim đôi mắt, cái mũi phập phồng ngửi mùi hương trà đang tỏa ra.
Cố Trường An không quay đầu lại, đôi tay thon dài khéo léo nhấc ấm trà lên, rót vào hai chiếc chén gốm thô sơ. Nước trà màu xanh nhạt, lấp lánh như có tinh thần lực ẩn chứa bên trong.
"Ngươi thì biết cái gì là cháy trà? Trà này phải nấu đủ mười hai lần nước sôi nhỏ, để hơi lạnh của mưa thẩm thấu qua vách ấm mới gọi là tuyệt phẩm." Cố Trường An nhàn nhạt nói, đẩy một chén trà về phía Lão Hắc.
Lão Hắc há miệng ngụm lấy chén trà, nuốt ực một cái, sau đó chép miệng: "Tuyệt phẩm gì chứ, vẫn là vị đắng chát ấy. Ta thấy ngươi càng sống càng trở nên nhạt nhẽo. Mười vạn năm trước, ngươi còn biết lấy xương sườn của Ma Long ra nướng, bây giờ chỉ còn biết ngồi ngắm mưa."
"Ngắm mưa mới thấy rõ nhân quả." Cố Trường An nâng chén trà của mình lên, thổi nhẹ làn khói. "Ngươi xem, nước mưa rơi từ trên cao xuống, không phân biệt bia mộ của Đế vương hay nấm mồ vô danh, đều rửa trôi bụi bặm như nhau. Người ta lúc sống tranh đoạt vinh quang, tu hành nghịch thiên, cuối cùng cũng chỉ cầu một chốn bình yên để hứng lấy những giọt nước mưa này thôi sao?"
Lão Hắc gác cái đầu già nua lên bệ gỗ, nhìn theo hướng mắt của hắn. "Cái đạo của ngươi quá cô tịch. Cứ cẩu ở cái xó này, thiên hạ bên ngoài sắp loạn rồi, ngươi cũng không định ra xem sao?"
"Loạn thì sao?" Cố Trường An khẽ cười. "Mười vạn năm qua, ta đã thấy mười bảy lần thế giới diệt vong rồi tái sinh. Vương triều hưng thịnh rồi sụp đổ, tông môn xưng bá rồi tan biến. Kẻ mạnh nhất thì hóa thành nắm đất vàng trong nghĩa trang này, kẻ thông minh nhất thì linh hồn cũng chẳng còn chút tàn niệm. Đi ra ngoài để làm gì? Để vướng vào thêm một tầng nhân quả sao?"
Hắn lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát thanh lan tỏa trong khoang miệng. Cẩu đạo, không phải là nhát gan, mà là thấu triệt. Khi bạn biết mọi sự tranh đoạt đều sẽ kết thúc bằng một tấm bia đá, bạn sẽ chẳng còn muốn nhấc tay chân lên tranh giành bất cứ điều gì nữa.
Bỗng nhiên, Cố Trường An nheo mắt lại.
Trong màn mưa tầm tã, cách cổng nghĩa trang chừng ba trăm dặm, một tia linh thức nhỏ bé như tơ nhện đang cố gắng dò xét vào vùng sương mù che phủ. Đó là một đạo thần thức của một vị tu sĩ cường đại, ít nhất cũng phải là cảnh giới Hóa Thần viên mãn, đang tìm kiếm thứ gì đó trong U Minh Cấm Địa.
Cố Trường An khẽ thở dài: "Mưa rơi thì yên tĩnh mà ngồi nhà, tại sao cứ phải đi rước họa vào thân?"
Hắn không ra tay, cũng không lộ diện. Chỉ đơn giản là nhẹ nhàng đưa tay trái lên, dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào cạnh bàn gỗ một cái.
"Cộp."
Một âm thanh cực nhỏ, dường như bị tiếng mưa che lấp hoàn toàn. Thế nhưng, tại biên giới của nghĩa trang, không gian bỗng nhiên vặn vẹo. Một đạo trận pháp vô hình được kích hoạt, không mang theo sát khí, chỉ đơn thuần là mượn sức mạnh của nước mưa để bẻ cong thực tại.
Đạo thần thức kia ngay lập tức bị cuốn vào một vòng xoáy không gian, bị dẫn dụ đi hướng khác, trực tiếp đâm thẳng vào một vùng đầm lầy độc hại cách đó vạn dặm.
Ở một nơi xa xôi, một lão giả trong mật thất của một tòa tiên môn lộng lẫy bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng: "U Minh Cấm Địa… đáng sợ như vậy sao? Chỉ một tia cảm ứng đã khiến linh hồn ta bị phản phệ…"
Trở lại nghĩa trang, Cố Trường An lại rót thêm một chén trà. Mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở.
"Lại có kẻ chán sống tìm tới?" Lão Hắc hỏi, giọng nói vẫn lười biếng như cũ.
"Chỉ là một kẻ đi lạc." Cố Trường An bình thản đáp. "Hắn muốn tìm tung tích của 'Thanh Vân Thánh Địa' đã mất tích năm ngàn năm trước. Tiếc là, chủ nhân của thánh địa đó đang nằm cách đây mười ngôi mộ về phía Đông, chính tay ta đã chôn ông ta xuống. Hắn tìm không thấy đâu."
Hắn quay sang nhìn về phía Đông. Ở đó, một nấm mộ đơn sơ chỉ có một phiến đá xanh làm bia, trên đó khắc vài chữ xiêu vẹo do chính tay hắn đục: *Thanh Vân tử chi mộ.*
Lúc vị thánh chủ của Thanh Vân Thánh Địa kia tìm đến đây, hắn ta đã sức tàn lực kiệt, chỉ còn hơi thở cuối cùng. Hắn ta không cầu trường sinh, không cầu cứu mạng, chỉ đưa cho Cố Trường An một vò rượu lâu năm và cầu xin: "Tiền bối, ta tranh đấu cả đời, mệt quá rồi. Xin cho ta nằm dưới tán cây ngô đồng kia, nghe tiếng gió thổi là đủ."
Cố Trường An đã nhận vò rượu đó, uống cạn trong đêm trăng, và sáng hôm sau hắn tự tay đào một cái hố đúng vị trí kẻ kia yêu cầu. Đó chính là sự công bằng nhất mà hắn có thể dành cho thế gian này: một nấm mộ hợp ý.
"Trời mưa, nước chảy qua khe bia, tiếng động đó thật hay." Cố Trường An nhắm mắt lại, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất.
Trong tâm thức của hắn, nghĩa trang không phải là nơi chết chóc. Hắn thấy được dưới lòng đất, những mảnh xương trắng tinh khôi đang lặng lẽ hấp thụ tinh hoa của trời đất. Hắn thấy được linh hồn của những anh linh vạn cổ đang dựa lưng vào nhau, cùng hắn lắng nghe tiếng mưa rơi.
Vạn Cổ Anh Linh Mộ là một sự tĩnh lặng vĩnh hằng, nhưng bên trong nó chứa đựng sinh mệnh lực mãnh liệt nhất. Bởi vì có chết đi mới có sinh ra, có tàn úa mới có hồi sinh.
Mười vạn năm. Hắn đã thủ hộ ở đây mười vạn năm.
Năng lực **"Thiên Mộ Trường Sinh Khảo"** trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển. Mỗi khi một giọt nước mưa chạm vào một ngôi mộ cổ, hắn lại cảm thấy một phần đạo vận tinh khiết từ những cường giả quá cố truyền vào người mình.
Cái giá của sự trường sinh này là sự cô đơn, nhưng với Cố Trường An, đó là sự giải thoát. Không cần phải nhìn mặt người khác mà sống, không cần lo lắng hôm nay tu vi có đột phá hay không, không cần lo kẻ thù nào tìm đến.
Hắn là người gác cổng cho cái chết, và vì thế, hắn trở thành kẻ tự do nhất thế giới.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, nếu một ngày nào đó thế giới này thực sự diệt vong, ngay cả nghĩa trang này cũng bị chôn vùi, lúc đó ta sẽ đi đâu?"
Lão Hắc ngừng uống trà, nó nhìn lên trời cao, nơi những đám mây xám đang cuồn cuộn. "Lúc đó à? Có lẽ lúc đó ngươi sẽ chính là nghĩa trang. Ngươi chính là người cuối cùng ghi nhớ về tất cả những kẻ đã từng tồn tại. Thế giới không cần ai cả, nhưng nó cần một người gác lại quá khứ để bắt đầu một tương lai."
Cố Trường An cười nhẹ, nụ cười thanh tao như hoa bỉ ngạn nở rộ trong đêm tối.
Hắn cầm cây chổi Trần Hiêu lên, chậm rãi bước ra khỏi hiên lều cỏ, đi vào trong làn mưa. Nước mưa vừa chạm vào cơ thể hắn liền bị một lớp màng ánh sáng vô hình trôi tuột đi, không dính chút bụi trần.
Hắn bắt đầu quét lá.
Mưa càng lớn, lá khô bị rụng xuống càng nhiều. Tiếng chổi "xào xạc… xào xạc…" vang lên đều đặn, nhịp nhàng theo tiếng mưa rơi. Hắn quét đi những cánh hoa héo, quét đi những mẩu vụn đá, quét đi cả hơi thở hỗn loạn của thế giới bên ngoài vừa bị gió thổi vào.
Hắn đi qua ngôi mộ của vị Ma Nữ tuyệt thế vạn năm trước. Trên mộ của nàng, một đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực đang vươn lên dưới làn mưa, lấp lánh như huyết châu. Nàng từng nói với hắn rằng, nàng thích nhất là ngày mưa, vì ngày mưa bụi trần mờ ảo, người ta có thể giả vờ như mình chưa bao giờ phạm phải lỗi lầm.
Cố Trường An cúi xuống, nhổ đi một ngọn cỏ dại mọc sai chỗ cạnh tấm bia. "Yên tâm ngủ đi, trời mưa lạnh, ta đã gia cố trận pháp sưởi ấm cho mộ phần của nàng rồi."
Những lời nói thì thầm ấy, chỉ có người chết mới nghe thấy. Và có lẽ, cả trời xanh kia cũng đang lắng nghe.
Suốt một ngày dài, Cố Trường An không ngừng nghỉ. Hắn đi dạo khắp một vòng nghĩa trang, từ khu vực mộ vô danh của những phàm nhân vô tình lạc bước, cho đến những lăng mộ hào nhoáng của những vị Đế vương thất thế.
Đi tới đâu, hắn đều dành ra vài giây để lắng nghe. Tiếng nước chảy trên mỗi tấm bia mộ đều có nhịp điệu riêng. Bia mộ của kiếm khách phát ra tiếng sầm sập như tiếng gươm đao, bia mộ của dược sư phát ra tiếng róc rách như dòng suối trong rừng, bia mộ của thiền sư thì tĩnh lặng đến lạ thường, nước mưa chạm vào như tan biến vào không trung.
Khi bóng tối bắt đầu phủ xuống, cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang chìm vào một màu đen sâu thẳm, chỉ còn ánh sáng leo lét từ chiếc *U Minh Đăng* treo trước hiên lều của Cố Trường An là vẫn kiên cường tỏa sáng.
Chiếc đèn ấy không cháy bằng dầu, mà cháy bằng linh hồn chi hỏa của chính nghĩa trang này. Nó là hải đăng dẫn lối cho những linh hồn còn lảng vảng bên ngoài tìm đường về nhà, cũng là lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ sống nào dám có ý định xâm phạm sự yên tĩnh ở nơi đây.
Cố Trường An trở lại hiên, áo quần vẫn khô ráo, đôi giày vải không một vết bùn.
Hắn nhìn lại ấm trà đã nguội lạnh từ lâu.
Lão Hắc đã rút cổ vào mai ngủ say sưa từ lúc nào, thi thoảng còn phát ra tiếng ngáy nhẹ. Một con rùa có thể sống lâu hơn bất kỳ đại năng nào, đơn giản vì nó biết lúc nào nên nghỉ ngơi và không nghĩ quá nhiều.
Cố Trường An nằm xuống chiếc ghế mây già nua, một chân gác lên chân kia, hai tay đan vào nhau đặt sau gáy. Hắn nghe tiếng nước mưa rơi trên mái lều cỏ "lộp bộp", nghe tiếng gió rít qua những khe đá.
Cảnh tượng này, hắn đã thấy mười vạn năm. Nhưng mỗi một lần, hắn đều thấy nó mới mẻ.
"Trường sinh… cẩu đạo…"
Hắn lẩm bẩm trong miệng hai chữ này.
Người đời cầu trường sinh để hưởng thụ vinh hoa, để thống trị thiên hạ. Hắn cầu trường sinh, đơn giản là để có thể thấy được vẻ đẹp của một ngày mưa, để nghe được tiếng nước chảy trên những bia mộ cổ.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối này, tâm cảnh của Cố Trường An lại một lần nữa được thăng hoa. Không có những tiếng nổ vang dội của đột phá cảnh giới, không có thiên kiếp long trời lở đất. Chỉ có một tia đạo vận nhu hòa từ sâu thẳm nghĩa trang thẩm thấu vào tứ chi bách hài của hắn.
Hắn là người canh mộ. Nghĩa trang còn, hắn còn. Sự sống và cái chết đã không còn biên giới trong tâm hồn hắn.
Mưa cứ rơi, thời gian cứ trôi. Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn nằm đó, uy nghiêm và bí ẩn.
Đêm ấy, Cố Trường An mơ thấy một giấc mơ. Hắn mơ thấy mười vạn năm trước, lúc hắn vừa mới đặt chân đến đây, một tên đệ tử ngoại môn tầm thường bị tông môn bỏ rơi. Lúc đó trời cũng mưa như thế này. Một lão nhân mù ngồi bên bia mộ, mỉm cười nói với hắn: "Tiểu tử, ngươi có dám thủ mộ cho đến lúc trời hoang đất lão không?"
Hắn đã trả lời: "Được thôi, dù sao cũng chẳng còn chỗ nào để đi."
Mười vạn năm trôi qua, lão nhân kia đã hóa thành bụi đất từ lâu, nhưng lời hứa của hắn thì vẫn còn đó, khắc sâu vào từng hòn đá, từng ngọn cỏ nơi đây.
"Xào xạc… tí tách…"
Âm thanh thanh thản nhất thế gian ấy vẫn vang vọng trong đêm dài, xoa dịu những linh hồn đau khổ và che chở cho kẻ canh mộ duy nhất của vạn cổ trường an.
Khi tia nắng đầu tiên của ngày hôm sau len lỏi qua làn sương mù dày đặc, Cố Trường An mở mắt ra. Cơn mưa đã dứt, chỉ còn những giọt nước đọng lại trên lá bỉ ngạn, lấp lánh như kim cương dưới ánh mặt trời.
Hắn đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, sảng khoái vô cùng.
"Lão Hắc, dậy đi thôi. Nước mưa đầy lu rồi, hôm nay nấu cháo hoa sen."
Lão Hắc rụt đầu ra, ngáp một cái thật to: "Cháo à? Thêm mấy viên linh thạch làm gia vị nhé, cái răng già của ta thèm đồ cứng rồi."
Cố Trường An cười nhạt, cầm lấy cây chổi. Một ngày mới lại bắt đầu, và mười vạn năm tiếp theo, có lẽ cũng sẽ diễn ra nhẹ nhàng như một nhát chổi quét qua bụi trần vậy thôi.
Bởi vì hắn là Mộ Tiên. Người sống trong mộ, tâm tại trường sinh.