Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 189: Gặp lại linh hồn của sư phụ vạn năm trước**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:28:40 | Lượt xem: 1

Trong sự tĩnh lặng nghẹt thở của Vạn Cổ Nghĩa Trang, sương mù từ Minh Hà dâng lên, quánh đặc như một lớp lụa trắng vắt ngang qua những bia mộ lạnh lẽo. Gió rít qua các khe đá, mang theo tiếng thì thầm của mười vạn linh hồn đang ngủ yên dưới lòng đất cấm.

Cố Trường An ngồi trước lán cỏ nhỏ, chậm rãi pha một ấm trà sen. Khói trà nghi ngút quyện cùng mùi nhang trầm lan tỏa. Lão Hắc đang cuộn tròn bên cạnh chân hắn, bỗng nhiên hai cái tai đen dài của nó dựng đứng lên. Nó khịt khịt mũi, đôi mắt vốn lờ đờ hiện lên một tia kinh nghi.

"Cố tiểu tử, có thứ gì đó… rất cổ xưa đang động đậy ở hướng Tây Nam. Không phải bọn tà vật bên ngoài đột nhập, mà là hơi thở từ bên trong."

Cố Trường An ngừng tay, ánh mắt hắn thoáng qua một tia dao động hiếm thấy trong suốt mười vạn năm qua. Hắn đặt chén trà xuống, nhấc cây *Trần Hiêu Chổi* tựa bên vách lá, tay kia cầm theo chiếc *U Minh Đăng*.

"Hướng đó… là khu vực mộ phần của những đệ tử Thanh Vân Tông đời đầu." Giọng hắn trầm thấp, có chút khản đặc.

Thanh Vân Tông – một cái tên đã bị dòng sông thời gian xóa sạch khỏi trí nhớ của người đời. Mười vạn năm trước, nó chỉ là một tông môn hạng ba tại vùng biên thùy hoang vu, nay đã sớm hóa thành cát bụi. Cố Trường An vốn là một đệ tử ngoại môn tầm thường nhất của tông môn ấy, được giao nhiệm vụ quét tản bộ nghĩa trang, rồi cứ thế, hắn sống sót qua hằng hà sa số cuộc đại diệt thế, chứng kiến hết thảy đều tan biến, chỉ còn hắn và nghĩa trang này tồn tại.

Hắn bước đi giữa những hàng mộ dài dặc. Mỗi bước chân của hắn đều như đạp trên những nút thắt của nhân quả. Càng đi về phía Tây Nam, địa thế càng trở nên hoang phế. Những bia mộ ở đây không phải bằng đá tiên quý hiếm, mà chỉ là những phiến đá xanh bình thường, bị năm tháng bào mòn đến mức không còn nhìn rõ chữ.

Cuối cùng, Cố Trường An dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ, nằm lẻ loi dưới gốc một cây liễu đã khô héo từ bao đời. Bia mộ nứt nẻ, cỏ dại phủ kín chân bia. Trên đó chỉ còn sót lại ba chữ mờ nhạt: *Ly Trần Mộ*.

Tim Cố Trường An bỗng nhói lên một nhịp.

Đó là sư phụ hắn – Ly Trần Đạo Nhân. Người năm xưa đã nhặt hắn về từ giữa đám thi hài trong một trận đại dịch, người đã gõ đầu hắn và bảo rằng: *"Trường An à, tư chất con bình thường, tâm tính lại lười nhác, chi bằng sau này cứ ở lại nghĩa trang mà quét rác, ít nhất cũng có cái bát cơm trắng mà ăn, đời này sống yên ổn là đủ."*

Mười vạn năm qua, Cố Trường An đã quét dọn mộ cho vô số Tiên Đế, Ma Tôn, nhưng ngôi mộ này, hắn lại rất ít khi dám tới gần. Bởi mỗi lần tới, hắn lại thấy mình không còn là "Mộ Tiên" nhìn thấu hồng trần, mà chỉ là tên tiểu đồ đệ vụng về năm xưa.

"Vù…"

Ngọn lửa trong *U Minh Đăng* đột ngột chuyển sang màu xanh biếc rực rỡ. Một luồng khí tức nhu hòa, ấm áp như nắng xuân từ trong ngôi mộ lan tỏa ra, đẩy lùi làn sương giá buốt của nghĩa trang.

Từ trên bia mộ, những vệt sáng lân tinh tụ lại, chậm rãi hình thành một hư ảnh. Đó là một lão đạo sĩ già nua, dáng người hơi còng, mặc bộ đạo bào vá chằng vá chịu, tay cầm một chiếc phất trần thưa thớt sợi. Lão nhìn quanh với vẻ ngơ ngác, rồi ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người nam nhân trẻ tuổi đang cầm chổi trước mặt.

Lão đạo sĩ dụi dụi mắt, giọng run run:

"Là… Trường An đó sao?"

Cố Trường An đứng lặng như hóa đá. Một người đã sống mười vạn năm, tâm cảnh vốn dĩ như nước đọng không gợn sóng, vậy mà lúc này đôi môi hắn lại run rẩy. Hắn từ từ buông cây chổi, quỳ sụp xuống mặt đất, trán chạm vào lớp cỏ dại ướt sương.

"Đệ tử… Cố Trường An, bái kiến Sư phụ."

Lão đạo sĩ Ly Trần kinh ngạc vô cùng, lão lơ lửng bước tới gần, muốn đưa tay xoa đầu hắn nhưng bàn tay linh hồn chỉ xuyên qua hư vô. Lão thảng thốt nhìn xung quanh, cảm nhận được luồng khí tức mênh mông, vĩ đại và đáng sợ của vùng nghĩa trang này, rồi lại nhìn vào sâu thẳm trong người đệ tử của mình.

Dưới đôi mắt của tàn hồn, Ly Trần thấy được bên trong Cố Trường An là một biển đạo vận mênh mông như trời xanh, là một sức sống trường cửu vượt qua mọi quy luật của tạo hóa. Lão run giọng hỏi:

"Trường An… vi sư đã ngủ bao lâu rồi? Thanh Vân Tông ta đâu? Những huynh đệ khác của con đâu?"

Cố Trường An ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ, thành thật đáp:

"Bẩm Sư phụ, người đã đi được… mười vạn năm rồi. Thanh Vân Tông từ chín vạn tám ngàn năm trước đã không còn nữa. Các sư huynh đệ… đều đã luân hồi, có người nằm ngay phía sau người mấy hàng mộ kia."

Lão đạo sĩ Ly Trần lặng người. Mười vạn năm? Đối với lão, đó chỉ là một giấc ngủ dài không mộng mị, nhưng đối với thế gian, đó là cả một thiên kinh địa nghĩa biến đổi. Lão nhìn đệ tử của mình, nhìn bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ của hắn, rồi nhìn cây chổi cũ kỹ trên đất.

"Con… con đã ở đây suốt thời gian đó sao?" Ly Trần hỏi, giọng đầy chua xót. "Một mình con, canh giữ nơi lạnh lẽo này suốt mười vạn năm?"

"Vâng." Cố Trường An khẽ mỉm cười, nụ cười bình thản nhất mà hắn từng có. "Người dặn đệ tử phải sống yên ổn, phải làm tốt việc quét rác. Đệ tử không dám quên. Nghĩa trang này có rất nhiều người đến rồi đi, đệ tử cứ thế quét sạch bụi trần, chờ cho họ nằm xuống, rồi lại tiễn họ đi. Đệ tử thấy… sống như vậy rất tốt."

Ly Trần nhìn đệ tử hồi lâu. Lão nhớ lại năm xưa, những đệ tử thiên tài của tông môn luôn mơ mộng phi thăng, mơ mộng tranh đoạt thiên hạ, cuối cùng chẳng ai thoát khỏi vòng cát bụi. Chỉ có đứa nhỏ tầm thường nhất này, đứa nhỏ mà lão lo lắng nhất, lại dùng cách đơn giản nhất để chứng đạo trường sinh.

Lão thấy được trên đôi vai của Cố Trường An không chỉ là trọng trách canh mộ, mà là cả một nền văn minh đã mất, là nhân quả của vô số thời đại. Hắn không phải là một kẻ thủ cựu, hắn là người bảo trì ngọn lửa cuối cùng của quá khứ.

Hư ảnh của Ly Trần bắt đầu mờ nhạt đi. Tàn hồn vốn dĩ chỉ có thể xuất hiện trong chốc lát nhờ sự cộng hưởng đạo vận của Cố Trường An.

Lão đạo sĩ nhẹ nhàng vẫy phất trần, một nụ cười hiền hậu và tự hào hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Lão cảm nhận được, dù Cố Trường An có mạnh đến mức nào, có trở thành "Mộ Tiên" khiến vạn giới khiếp sợ ra sao, thì cốt tủy của hắn vẫn là đứa trẻ quét rác hiền lành năm ấy.

"Trường An à…"

Linh hồn của Ly Trần bắt đầu tan biến vào hư không, hóa thành những hạt sáng lấp lửng. Lão cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để để lại một câu nói, một câu nói mà mười vạn năm qua Cố Trường An luôn khao khát được nghe từ người thân duy nhất của mình.

"Mười vạn năm qua… một mình con chống đỡ, vất vả cho con rồi. Con không có làm sư phụ thất vọng."

Hạt sáng bao quanh lấy Cố Trường An như một cái ôm ấm áp giữa đêm đông lạnh giá.

"Con làm tốt lắm!"

Bốn chữ cuối cùng vang lên rồi tan biến hoàn toàn vào tiếng gió của nghĩa trang.

Cố Trường An vẫn quỳ đó, bất động như một pho tượng. Giọt nước mắt vốn dĩ đã cạn khô từ mấy vạn năm trước, bỗng nhiên lăn dài trên má, rơi xuống mặt cỏ bỉ ngạn đỏ rực.

Sự công nhận của thiên địa không làm hắn rung động. Sự sùng bái của các Tiên Đế không làm hắn tự hào. Nhưng chỉ bốn chữ đơn giản từ vị sư phụ bình phàm nhất lại khiến trái tim của người trường sinh rung lên dữ dội.

Lão Hắc từ xa lững thững đi tới, nhìn thấy cảnh này, nó không mỉa mai như mọi khi mà chỉ im lặng nằm xuống cạnh hắn, dùng cái đầu xù xì cọ nhẹ vào cánh tay hắn như để an ủi.

Một lúc lâu sau, Cố Trường An đứng dậy. Hắn nhặt cây chổi lên, lau khô vệt nước mắt, ánh mắt trở lại vẻ thâm thúy và tĩnh lặng như vực thẳm. Hắn cầm chén trà đã nguội lạnh trên mộ sư phụ, tưới xuống đất như một lễ tế.

"Sư phụ, người cứ ngủ tiếp đi. Đệ tử vẫn ở đây. Chừng nào nghĩa trang này còn, chừng nào Cố Trường An còn, Thanh Vân Tông sẽ không bao giờ thực sự biến mất."

Hắn quay người đi, bóng dáng gầy gò khuất dần trong sương mù. Tiếng chổi quét trên lá rụng lại vang lên: "Xào xạc… xào xạc…"

Mười vạn năm đã qua, và mười vạn năm tiếp theo, kẻ canh mộ ấy vẫn sẽ tiếp tục hành trình cô độc nhưng vững chãi của mình. Bởi vì hắn biết, hắn đang làm một việc "rất tốt".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8