Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 190: Nghĩa trang trở thành nơi thiêng liêng nhất vũ trụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:29:29 | Lượt xem: 1

**Chương 190: Vạn Cổ Duy Nhất, Tiên Đế Dập Đầu**

Sương mù bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang vào sáng sớm nay mang theo một sắc thái chưa từng có. Không còn là cái vẻ xám xịt, u uất của tử khí hay sự lạnh lẽo của âm ty, mà là một tầng màng mỏng mờ ảo, lấp lánh những vệt vàng kim li ti của công đức và đạo vận.

Cố Trường An đứng ở trước mộ phần của sư phụ Ly Trần. Nơi đó giờ chỉ còn là một nấm mồ xanh cỏ, thanh tĩnh như bao ngôi mộ bình thường khác trong nghĩa trang này. Nhưng trong lòng hắn, một nút thắt kéo dài mười vạn năm đã thực sự được tháo dỡ. Hắn không còn là kẻ bị cầm tù bởi nhiệm vụ, mà đã thực sự trở thành một phần của nơi này, một vị tiên của những linh hồn.

Lão Hắc nằm phục bên cạnh chân hắn, hai mắt lim dim. Cái đuôi của nó thỉnh thoảng quất nhẹ vào mặt đất, vẻ lười biếng thường ngày có chút thay đổi. Nó cảm nhận được, sau khi sư phụ Ly Trần tan biến, hơi thở của Cố Trường An đã hoàn toàn hòa quyện vào đại trận của nghĩa trang.

"Này, Trường An," Lão Hắc lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc, "Ngươi có biết bên ngoài ranh giới Minh Hà đang có bao nhiêu người không?"

Cố Trường An chậm rãi đưa chổi quét đi một vài chiếc lá khô vừa rụng xuống. Động tác của hắn đều đặn, mỗi nhịp quét đều mang theo một thứ luật động kỳ lạ của trời đất.

"Chết chạy không khỏi số, sống chẳng rời tấc gang. Bất luận là bao nhiêu người, liên quan gì đến ta?"

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, cái mũi thính nhạy của nó khịt khịt vào không trung: "Hơn ba mươi đạo hơi thở của Tiên Cảnh, trong đó có ít nhất mười vị đã chạm đến ngưỡng cửa Đế cảnh. Bọn chúng không phải tới để quật mộ đâu, cái mùi này… là mùi của sự kinh hãi và sùng bái."

Cố Trường An dừng chổi, mắt nhìn về phía xa xăm, nơi dòng Minh Hà đen ngòm đang cuộn sóng chảy bao quanh nghĩa trang.

Bên kia bờ Minh Hà, tại ranh giới giữa sự sống và cái chết, một cảnh tượng rung chuyển cả tu tiên giới đang diễn ra.

Nếu có một tu sĩ bình thường nào vô tình lạc bước đến đây, hẳn kẻ đó sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách tán. Tại nơi vốn bị coi là cấm địa xui xẻo này, lúc này lại hội tụ những nhân vật vốn chỉ xuất hiện trong thần thoại.

Thương Hải Tiên Đế, người cai quản bảy tòa đại dương ở phương Bắc, lúc này đang đứng chắp tay, chiếc bào xanh thẳm vốn dĩ rực rỡ nay lại thu liễm hết hào quang.

Bên cạnh ông ta là Cửu Thiên Huyền Nữ của Dao Trì điện, vị nữ đế vốn nổi danh lạnh lùng, cao ngạo, nay lại cúi đầu, trên tay nâng một chiếc khay ngọc đựng trà Tiên thượng hạng nhất vạn năm mới kết quả một lần.

Ngoài ra, còn có Thái Linh Lão Tổ, người đã bế quan ba vạn năm trong linh thạch, cũng vừa bò ra khỏi quan tài đá để lặn lội tới đây.

Hàng vạn đạo hào quang vốn dĩ sẽ làm nổ tung hư không, nhưng khi đứng trước làn sương mù của Vạn Cổ Nghĩa Trang, tất cả đều đồng loạt thu hồi tu vi, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Bởi vì họ đều tận mắt chứng kiến, cách đây không lâu, một nhát chổi từ trong sương mù này đã trực tiếp quét tan một phân thân của Thiên Đạo.

"Thương Hải huynh, chúng ta… thực sự muốn vào sao?" Một vị Đế cấp cường giả từ Nam Hoang nhỏ giọng hỏi, giọng điệu mang theo sự run rẩy không giấu giếm.

Thương Hải Tiên Đế liếc nhìn hắn một cái, thở dài: "Vào? Ngươi nghĩ nơi này muốn vào là vào được sao? Mười vạn năm qua, chúng ta đều lầm tưởng đây là một nấm mồ hoang. Nhưng thực tế, nơi này là điểm tựa duy nhất của giới này trước sự mục nát của quy tắc. Vị đại nhân bên trong kia… chính là Tiên trong Tiên."

Đúng lúc đó, sương mù ở phía bên kia Minh Hà bỗng dưng dao động.

Một bóng dáng gầy gò, mặc áo vải thô, vai đeo một chiếc khăn lau, tay cầm cây chổi tre cũ kỹ hiện ra thấp thoáng sau làn khói. Nhân vật đó không hề có áp lực từ bậc chí cao, không có hào quang bao quanh, chỉ như một kẻ phàm trần lầm lũi giữa thế gian.

Nhưng khi bóng dáng đó vừa xuất hiện, tất cả các vị Tiên Đế đồng loạt chấn động tâm thần. Trong mắt họ, người thanh niên kia dường như không phải là một con người, mà là hiện thân của thời gian, là khởi đầu và kết thúc của vạn vật.

Cố Trường An đứng bên này bờ sông, nhìn lướt qua đám đông bên kia. Hắn thấy được sự tham lam đã biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ và khát vọng được che chở.

"Người sống tìm đến nơi ở của người chết làm gì?" Giọng nói của Cố Trường An bình thản, vang vọng qua mặt nước Minh Hà như tiếng sấm từ thời cổ đại vọng về.

"Bái kiến Mộ Tiên đại nhân!"

Thương Hải Tiên Đế là người đầu tiên quỳ xuống. Tiếp theo đó, Cửu Thiên Huyền Nữ, Thái Linh Lão Tổ… từng vị một, những kẻ đứng đầu các phương thiên vực, vốn dĩ đầu đội trời chân đạp đất, nay đồng loạt quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu xuống bùn lầy.

"Chúng con ngu muội, mười vạn năm qua không biết đại nhân trấn giữ thiên cơ tại đây, xin đại nhân thứ tội!"

Tiếng hô vang của các Tiên Đế khiến không gian xung quanh chấn động, linh khí thiên địa vốn đang khô kiệt bỗng nhiên hội tụ về phía nghĩa trang như bái triều kiến tổ.

Cố Trường An im lặng một lúc lâu. Hắn không cảm thấy thỏa mãn hay vinh quang gì. Ngược lại, hắn thấy những người này thật phiền phức. Hắn vốn thích sự yên tĩnh, thích ngồi uống trà một mình, thỉnh thoảng cãi nhau với Lão Hắc hơn là nhìn một lũ già khú đế quỳ lạy mình.

"Vạn Cổ Nghĩa Trang chỉ nhận người chết, không nhận người sống. Các ngươi muốn vào, cũng có thể. Để lại tu vi, tự phong nguyên thần, nằm vào trong những chiếc quan tài bên lề kia, ta sẽ cho các ngươi một chỗ nghỉ."

Đám Tiên Đế nghe vậy, sắc mặt đồng loạt trắng bệch. Nằm vào quan tài? Đó là cách nói nhã nhặn của việc bảo họ tự sát để được bảo hộ.

"Đại nhân…" Thái Linh Lão Tổ run rẩy nói, "Hiện nay Thiên Đạo mục nát, ma chướng tứ phía, chúng con chỉ mong được đại nhân ban cho một chữ 'Đạo', hoặc cho phép chúng con dựng một ngôi miếu nhỏ bên ngoài Minh Hà để hằng ngày thờ phụng ngài…"

Cố Trường An khẽ cau mày. Chổi tre trong tay hắn nhẹ nhàng gạt qua không trung một vòng.

*Vù!*

Một vệt đạo vận xám trắng hiện ra trên mặt đất bờ bên kia, tạo thành một lằn ranh giới rõ ràng.

"Minh Hà là giới hạn. Kẻ sống vượt qua đường này, nhân quả tự gánh, tính mạng không giữ. Từ hôm nay trở đi, Vạn Cổ Nghĩa Trang đóng cửa tiễn khách. Chừng nào Thiên Đạo chưa đổi chủ, chừng nào kỷ nguyên này chưa tận, đừng tìm đến ta."

Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi Thiên Đạo Chi Nhãn vẫn đang rình rập trong hư không.

"Nếu muốn sống lâu, hãy làm việc của mình cho tốt. Đừng có ý đồ quấy nhiễu sự yên nghỉ của những người nằm xuống ở đây. Bằng không, nhát chổi tiếp theo của ta sẽ không chỉ là đuổi khách đâu."

Lời vừa dứt, một luồng sát khí nhạt nhẽo nhưng thâm sâu tới mức cực hạn từ trong nghĩa trang tràn ra. Hàng vạn ngôi mộ bên trong đồng loạt rung động, dường như mười vạn anh linh đang hưởng ứng lời nói của người giữ mộ, tạo thành một đạo thanh âm kinh thiên động địa:

"Cút!"

Mấy chục vị Tiên Đế bị khí sóng đẩy lùi hàng vạn dặm. Kẻ yếu hơn một chút trực tiếp phun ra ngụm máu tươi, thần sắc kinh hoàng. Họ không dám giận, trái lại còn cảm thấy may mắn vì "Mộ Tiên" đã không trực tiếp ra tay tiêu diệt họ.

Thương Hải Tiên Đế đứng vững lại, cung kính lạy thêm một lạy về phía nghĩa trang đã chìm trong sương mù, rồi trầm giọng ra lệnh cho thủ hạ:

"Truyền lệnh của ta xuống toàn bộ Bắc Hải. Từ nay về sau, phàm là tu sĩ thuộc lãnh địa của ta, mỗi khi đi qua vùng cấm địa này mười vạn dặm, đều phải hạ xuống độn quang, đi bộ bái lạy. Kẻ nào mạo phạm vùng đất này, giết không tha!"

Cửu Thiên Huyền Nữ cũng thu hồi trà tiên, đôi mắt đẹp nhìn về phía bóng lưng mờ ảo của Cố Trường An với một niềm kính sợ sâu sắc. Nàng biết, từ hôm nay, trung tâm quyền lực của vũ trụ này không còn nằm ở năm đại tông môn hay các đế quốc cường đại nhất, mà nằm ở túp lều rách cạnh nghĩa trang ấy.

Bên trong nghĩa trang, sự náo nhiệt bên ngoài nhanh chóng tan biến.

Cố Trường An trở lại dưới gốc cây bồ đề già cỗi. Lão Hắc lười biếng mở một con mắt ra: "Ngươi ra oai cũng ghê đấy chứ. Đuổi một đám Tiên Đế như đuổi ruồi."

"Ta chỉ là quét rác cho sạch chỗ thôi," Cố Trường An nhàn nhạt đáp. Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành tre cũ kỹ, tự tay rót cho mình một chén trà. "Lũ người đó sống quá lâu, tâm tư quá nhiều. Để họ lởn vởn xung quanh, người chết sẽ không ngủ ngon được."

"Nhưng mà," Lão Hắc hít hà hương trà, "Cái lằn ranh ngươi vạch ra kia sẽ khiến nơi này thành thánh địa đấy. Ngươi có tin không, bắt đầu từ ngày mai, sẽ có hàng triệu người tới quỳ ở bờ bên kia Minh Hà để cầu xin sự che chở."

Cố Trường An khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm trà: "Vậy thì kệ họ. Miễn là họ không vượt sông. Ta vẫn chỉ là kẻ giữ mộ, mười vạn năm trước là vậy, mười vạn năm sau cũng vẫn vậy."

Hắn đặt chén trà xuống, nhìn vào đôi bàn tay mình. Da thịt của hắn trông có vẻ mịn màng như ngọc, nhưng sâu trong đó là một sức mạnh có thể lay chuyển cả càn khôn. "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" của hắn vừa đạt tới một giai đoạn mới sau khi hắn hoàn toàn lĩnh ngộ tâm nguyện của sư phụ.

Hiện tại, hắn không chỉ nhận được sức mạnh của người đã khuất, mà hắn bắt đầu có khả năng "định đoạt" nhân quả của người sống.

Nhưng Cố Trường An vẫn giữ vững nguyên tắc "Cẩu đạo". Hắn không muốn thống trị thế giới, không muốn phi thăng Tiên giới cấp cao. Hắn chỉ muốn ở đây, bảo vệ những ngôi mộ này, và sống thật lâu để xem kịch đời thay đổi.

Gió lạnh lướt qua, tiếng lá rụng xào xạc hòa lẫn với tiếng nước Minh Hà chảy xiết.

Trong túp lều nhỏ, khói trà bốc lên nghi ngút, che mờ đi khuôn mặt của người trường sinh. Cả thế giới ngoài kia có thể sùng bái hắn như một vị thần, nhưng đối với Cố Trường An, niềm vui lớn nhất lúc này chính là tìm thấy một bông bỉ ngạn mới nở ở góc tường.

"Lão Hắc, mai giúp ta nhổ bớt cỏ dại ở khu mộ Ma Thần nhé. Bọn chúng phàn nàn là cỏ che mất tầm nhìn hướng ra dòng sông rồi đấy."

"Ngươi tự đi mà nhổ! Ta là hộ vệ nghĩa trang, không phải thợ làm vườn!"

"Vậy tối nay không có thịt hầm từ thú rừng do Lâm Thanh Diệp mang đến đâu."

"…Thôi được rồi, cỏ dại đúng là chướng mắt thật, để lão gia ta xử lý."

Nghĩa trang lại trở về với vẻ tĩnh lặng của nó. Ở nơi thiêng liêng nhất vũ trụ này, người ta không nghe thấy tiếng tụng kinh, không thấy những pháp bảo tỏa sáng rực rỡ, mà chỉ thấy một lão già (trong hình hài trẻ tuổi) và một con chó đen đang cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh.

Dưới ánh trăng thanh lãnh, bóng của Cố Trường An đổ dài trên những ngôi mộ. Mười vạn năm thủ hộ, nhân quả đã vẹn toàn, nhưng cuộc đời trường sinh của "Mộ Tiên" thực chất bây giờ mới chính thức bắt đầu bước vào chương huy hoàng nhất của nó — một sự huy hoàng nằm trong tĩnh lặng tuyệt đối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8