Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 191: Cố Trường An già đi theo ý muốn**
Gió trên đỉnh U Minh Cấm Địa đêm nay dường như mang theo hơi lạnh từ vạn năm trước thổi về, lướt qua những rặng thông già, tạo nên những thanh âm rì rào như tiếng kinh cầu của những linh hồn lạc lối. Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn như thế, lặng lẽ và thâm trầm, đứng tách biệt khỏi vòng quay náo nhiệt của tu tiên giới bên ngoài.
Trong túp lều cỏ rách nát nằm ở góc phía Đông nghĩa trang, một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi đang lay lắt tỏa ra ánh sáng vàng vọt. Cố Trường An ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tay cầm chén trà đã nguội lạnh từ lâu. Hắn nhìn vào hình bóng mình phản chiếu trong chén nước.
Đó là một khuôn mặt trẻ trung, làn da mịn màng như ngọc, đôi mắt trong trẻo như nước mùa thu nhưng ẩn chứa sự sâu thẳm của một kẻ đã nhìn thấu hồng trần. Mười vạn năm trôi qua, từ một đệ tử ngoại môn tầm thường đến khi trở thành "Mộ Tiên" thần bí trong miệng thế gian, hình hài này của hắn chưa bao giờ thay đổi.
Trường sinh, là giấc mộng của triệu triệu tu sĩ ngoài kia, nhưng đối với Cố Trường An, đó đôi khi là một loại xiềng xích vô hình.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, nhìn một khuôn mặt mười vạn năm không đổi, có phải là một điều nhàm chán không?" – Cố Trường An đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp tan biến vào màn đêm.
Từ dưới gầm bàn, một cái đầu rùa đen xì thò ra, đôi mắt hí ti hí nhìn hắn đầy khinh bỉ. Lão Hắc ngáp một cái dài, lười biếng đáp:
"Chỉ có mấy kẻ rảnh rỗi mới đi lo lắng về nhan sắc của mình. Ngoài kia, đám Thánh tử, Tiên đế đang vắt óc tìm cách sống thêm vài trăm năm, còn ngươi lại thấy chán vì quá trẻ? Ngươi đúng là một kẻ điên, Cố Trường An."
Cố Trường An khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút vị đắng của thời gian:
"Trẻ trung là biểu tượng của sự sống, của khởi đầu. Nhưng nghĩa trang này là nơi của sự kết thúc. Một kẻ giữ mộ luôn mang khuôn mặt thanh xuân để đón tiếp những linh hồn già nua… ta thấy mình và nơi này bắt đầu có sự lệch nhịp. Ta muốn hiểu họ hơn, muốn hiểu cảm giác khi khí huyết suy vi, khi đôi tay không còn sức lực, khi hơi thở trở nên đục ngầu vì bụi trần."
Lão Hắc rùng mình một cái, mai rùa đen bóng khẽ rung lên:
"Ngươi định làm thật sao? Ngươi có Thái Sơ Tiên Thể, có Cửu U Trường Sinh Quyết, tuổi thọ của ngươi là vĩnh hằng cùng thiên địa. Muốn già đi… chính là đi ngược lại đạo quả của mình. Ngươi không sợ vạn kiếp bất phục sao?"
Cố Trường An không trả lời. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi túp lều, đi về phía dòng Minh Hà đang chảy cuồn cuộn bên rìa nghĩa trang. Nước sông đen ngòm, phản chiếu ánh trăng bạc, mỗi gợn sóng như chứa đựng một đoạn ký ức bị lãng quên.
Hắn đứng đó, bắt đầu buông lỏng sự khống chế đối với tu vi của mình.
Trong cơ thể hắn, mười vạn năm tích lũy Đạo vận bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn mới. Thay vì hấp thu tử khí để nuôi dưỡng tiên thể, hắn bắt đầu mở ra "Cửa Thời Gian" trong huyết mạch.
"Tuế Nguyệt khí, nghe ta hiệu lệnh, hóa thân thành linh cốt, mục nát làm tâm hồn."
Theo tiếng lẩm bẩm của Cố Trường An, một luồng khí tức xám xịt từ sâu dưới lòng nghĩa trang tràn lên, quấn lấy cơ thể hắn. Đây là thứ khí tức đáng sợ nhất thế gian — Tuế Nguyệt Chi Lực. Bình thường, chỉ cần một sợi nhỏ thoát ra cũng đủ làm một vị Hóa Thần đại năng hóa thành tro bụi trong chớp mắt, nhưng lúc này, chúng lại đang ôn hòa bao phủ lấy Cố Trường An.
Biến hóa bắt đầu xảy ra.
Đầu tiên là mái tóc đen dài đến thắt lưng. Từng sợi, từng sợi một bắt đầu mất đi độ bóng, rồi dần dần chuyển sang màu xám nhạt, và cuối cùng là một màu trắng như tuyết đầu mùa. Màu trắng ấy không phải là vẻ đẹp thanh tao của tiên nhân, mà là màu trắng của sương muối, của sự tàn héo.
Làn da mịn màng như ngọc thạch bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn. Chúng khởi đầu từ khóe mắt, lan dần ra trán, rồi xuống gò má. Những vết chân chim hằn sâu như những rãnh mương khô hạn trên cánh đồng hoang. Đôi bàn tay vốn thon dài, mạnh mẽ giờ đây bắt đầu trở nên gầy guộc, các khớp xương nhô ra, lớp da mồi mẩn bắt đầu xuất hiện.
Cố Trường An cảm thấy một cảm giác mà mười vạn năm qua hắn chưa từng biết tới: Sự nặng nề.
Hắn thấy lưng mình khẽ còng xuống, như thể có một quả núi vô hình đang đè nặng trên vai. Phổi hắn bắt đầu có cảm giác khô khốc, mỗi hơi thở không còn thông thuận như xưa mà mang theo tiếng rít nhẹ, đau rát. Thị lực của hắn mờ đi đôi chút, cảnh vật xung quanh không còn rõ nét đến từng sợi tơ kẽ tóc, mà trở nên hư ảo, mông lung.
Lão Hắc từ đằng xa bò tới, nhìn thấy cảnh này thì đờ đẫn cả người. Nó chưa bao giờ thấy ai điên rồ đến mức tự hủy đi thần thái của mình như vậy.
"Ngươi… ngươi thật sự làm được. Cố Trường An, giờ trông ngươi chẳng khác gì mấy lão già sắp xuống lỗ mà ta thường thấy."
Cố Trường An khẽ ho khan một tiếng, âm thanh khàn đặc như tiếng cưa gỗ:
"Khụ khụ… quả nhiên, cảm giác này… rất đặc biệt."
Hắn nhấc chân bước đi, nhưng bước chân không còn lướt đi trên cỏ như bay, mà trở nên chậm chạp, nặng nề. Tiếng đế giày cỏ chạm vào mặt đất khô khốc tạo ra những tiếng "lộp bộp" thật trần trụi.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa, một "lão già" mặc bộ đồ vải thô, lưng hơi còng, tay cầm chiếc chổi tre xuất hiện trên con đường mòn dẫn vào khu mộ chính.
Mỗi nhát chổi quét qua đều chậm hơn trước rất nhiều. Cố Trường An cảm nhận được cơ bắp mình đang run rẩy sau khi quét được mười trượng. Mồ hôi rịn ra trên trán, rồi chảy vào đôi mắt mờ đục khiến hắn thấy cay xè.
Hắn dừng lại, dựa lưng vào một tấm bia mộ vô danh, thở hổn hển.
"Thì ra, đối với phàm nhân, quét một cái sân lại vất vả đến thế này."
Hắn đưa tay vuốt ve tấm bia đá lạnh lẽo. Ngày xưa, hắn thấy tấm bia này thật nhỏ bé. Nhưng bây giờ, đứng ở góc độ của một lão già suy nhược, tấm bia mộ trông thật to lớn, như một cánh cổng dẫn sang thế giới khác mà hắn sắp sửa phải đi qua.
Đột nhiên, từ ngoài cổng nghĩa trang truyền đến tiếng bước chân vội vã. Một đoàn người rách rưới, trông như những người lánh nạn, đang chạy trốn vào vùng cấm địa. Dẫn đầu là một vị trung niên nhân tu vi chỉ tầm Luyện Khí tầng ba, sắc mặt xanh mét, trên tay ôm một đứa nhỏ đang sốt li bì.
Họ dừng lại trước cổng nghĩa trang, nhìn thấy một lão già tóc trắng xóa đang dựa vào mộ đá thì giật mình kinh hãi.
"Lão nhân gia… cứu mạng!" Vị trung niên quỳ sụp xuống, dập đầu kêu khóc. "Sau lưng chúng tôi có thổ phỉ đang truy đuổi, cầu xin cho chúng tôi vào lánh tạm trong nghĩa trang."
Cố Trường An nheo đôi mắt già nua, nhìn kỹ những người này. Mười vạn năm qua, hắn gặp qua bao nhiêu cường giả cầu xin trường sinh, nhưng đây là lần đầu tiên có những kẻ phàm nhân bình thường nhất đến đây cầu xin sự sống.
Hắn run rẩy đứng dậy, lấy tay lau mồ hôi trên trán, giọng nói thều thào:
"Đây là nghĩa trang… người sống vào đây, không sợ xui xẻo sao?"
Người trung niên khóc nức nở: "Chết dưới lưỡi kiếm của bọn cường hào và chết ở đây thì có gì khác nhau? Chỉ cầu mong tổ tiên thương xót cho đứa nhỏ này một con đường sống."
Cố Trường An nhìn đứa trẻ trong tay người đàn ông. Nó đang mê man, linh hồn mong manh như ngọn đèn trước gió. Trong đôi mắt mờ đục của lão già Cố Trường An lúc này, hắn thấy một sợi tơ nhân quả quấn lấy đứa bé — sợi tơ sắp đứt.
Nếu là mười vạn năm qua, với thân phận Mộ Tiên cao cao tại thượng, hắn sẽ chỉ im lặng đứng nhìn, coi đó là lẽ thường tình của tạo hóa. Sinh tử có số, ai vào mộ kẻ đó được chôn, hắn chưa từng can thiệp.
Nhưng lúc này, đứng dưới hình hài của một lão già sắp hết thọ nguyên, Cố Trường An bỗng cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ. Hắn hiểu được cái khao khát được thở thêm một hơi, được nhìn thấy mặt trời ngày mai của con người.
Hắn chậm rãi tiến tới, bàn tay thô ráp, già nua vuốt lên trán đứa trẻ. Một luồng linh lực vô cùng nhỏ, thanh khiết như giọt sương mai, lặng lẽ chảy vào kinh mạch đứa bé.
"Vào đi… Nghĩa trang này rộng lớn, có rất nhiều chỗ để ẩn nấp."
Hắn dẫn đoàn người vào khu lán trại phía sau. Suốt cả ngày hôm đó, lão già Cố Trường An bận rộn không nghỉ. Hắn phải đi nhóm lửa, nấu một nồi cháo loãng, rồi lại đi hái vài loại cỏ dại có tác dụng chữa bệnh trong nghĩa trang.
Đôi chân hắn sưng phồng lên. Đau nhức từ các khớp xương lan tận vào tận óc. Lão Hắc đứng trong góc nhìn hắn, vừa giận vừa thương:
"Cố Trường An, ngươi điên thật rồi! Tự mình làm khổ mình. Chỉ cần ngươi vận dụng một chút tiên lực, đám phàm nhân kia sẽ được chữa khỏi ngay lập tức, thổ phỉ ngoài kia cũng sẽ bị nghiền nát thành bụi. Tại sao phải làm như thế này?"
Cố Trường An ngồi bệt xuống đất, tay quạt lửa dưới nồi cháo, khuôn mặt già nua bị khói ám đen nhẻm:
"Nếu ta dùng tiên lực, ta vẫn là Mộ Tiên. Hiện tại, ta là lão già giữ mộ. Ta muốn cứu họ bằng đôi tay của một con người, không phải bằng quyền năng của một vị thần."
Hắn mỉm cười, nụ cười làm những nếp nhăn co rúm lại nhưng trông vô cùng hiền từ.
Đêm hôm đó, bọn thổ phỉ quả nhiên kéo đến. Chúng là một đám tu sĩ tán tu hạng bét, đi cướp bóc của người dân để tìm kiếm linh thạch. Khi chúng thấy tấm biển "Vạn Cổ Nghĩa Trang", cũng có chút do dự, nhưng thấy sự hoang tàn nơi đây thì lòng tham lại nổi lên.
"Đại ca, nghe nói chỗ này là cấm địa, nhưng xem kìa, chỉ có một lão già tóc bạc đang ngồi gật gù kia thôi." Tên đàn em chỉ vào Cố Trường An.
Tên thủ lĩnh hừ lạnh: "Cấm địa cái gì, chỉ là một cái bãi tha ma bỏ hoang. Lão già, mau giao nộp những kẻ vừa chạy vào đây, nếu không ta cho lão nằm xuống cái mộ kia luôn!"
Cố Trường An chậm rãi mở mắt. Đôi mắt lão già không còn tinh anh, nhưng trong bóng tối, chúng dường như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao lặn xuống.
Hắn không đứng dậy, vẫn ngồi tựa lưng vào cột túp lều, giọng nói yếu ớt nhưng rành mạch:
"Người chết cần sự yên tĩnh. Các ngươi… không nên đến đây."
"Chết tiệt, lão già chán sống!"
Tên thủ lĩnh rút kiếm, xông thẳng về phía Cố Trường An. Trong mắt hắn, lão già này chỉ cần một chiêu là có thể chém làm hai.
Thế nhưng, một chuyện kỳ quái xảy ra.
Hắn vừa bước chân vào phạm vi mười trượng quanh Cố Trường An, cảm giác thời gian đột nhiên chậm lại. Từng bước đi của hắn trở nên nặng nề như đang lội qua vũng bùn đặc. Thanh kiếm vốn rất nhẹ bỗng nhiên nặng tựa vạn quân.
Lão già Cố Trường An chỉ khẽ cầm chiếc chổi tre bên cạnh, quét nhẹ một cái trên mặt đất.
"Xào xạc…"
Tiếng lá rụng bay lên, nhưng trong mắt đám thổ phỉ, mỗi chiếc lá đều như một đạo kiếm quang xé toạc không gian. Chúng hoảng loạn lùi lại, nhưng không kịp. Luồng sức mạnh của sự lão hóa và tàn héo bao phủ lấy chúng.
Chỉ trong vài hơi thở, đám tu sĩ trẻ tuổi, khỏe mạnh ấy bắt đầu kinh hoàng nhận thấy mái tóc mình bạc đi, cơ bắp teo tóp, sinh mệnh lực bị hút cạn bởi chính "Tuế nguyệt" mà Cố Trường An đang tỏa ra.
"Yêu pháp! Là yêu pháp!"
Chúng sợ hãi bỏ chạy, vừa chạy vừa vấp ngã như những ông lão tám mươi tuổi.
Cố Trường An thu lại chiếc chổi, lại ho khan một hồi lâu. Hắn cảm thấy ngực mình đau nhức kịch liệt. Trận đấu ngắn ngủi ấy đã tiêu hao rất nhiều "sinh mệnh" mà hắn đang giả lập này.
Ngày hôm sau, khi đứa bé tỉnh lại và khỏi bệnh, người cha cùng đoàn người vội vàng đến tạ ơn. Họ mang theo chút lương khô cuối cùng kính cẩn đặt trước mặt Cố Trường An.
"Đa tạ lão thần tiên cứu giúp!"
Cố Trường An xua xua đôi bàn tay gầy guộc: "Ta không phải thần tiên… ta chỉ là một lão già giữ mộ đã sống quá lâu mà thôi. Đi đi, đi tìm nơi nào yên bình mà sống."
Nhìn bóng lưng đoàn người rời khỏi nghĩa trang, Cố Trường An ngồi lại trên bậc thềm đá. Hắn thấy mặt trời đang lên cao, nắng vàng sưởi ấm thân thể già nua của hắn.
Lão Hắc bò đến, nhìn hắn hồi lâu rồi hỏi: "Ngươi định giữ bộ dạng này bao lâu?"
Cố Trường An thở ra một hơi dài, cảm giác sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn cảm nhận được rất rõ cái chết là như thế nào, cảm nhận được nỗi sợ hãi và cả sự giải thoát khi cuộc đời đi đến hồi kết.
Bỗng nhiên, trên bầu trời phía trên nghĩa trang, một luồng ánh sáng thần thánh xuất hiện. "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong đầu hắn vang lên những âm thanh trầm hùng như tiếng chuông đại hồng chung:
"Thủ mộ nhân tâm đắc nhân tính, thọ hạn tự tâm định. Nhìn thấu sinh tử, hiểu thấu vinh khô. Tặng: Thiên Đạo Mộc Trình!"
Cơ thể lão già của Cố Trường An bắt đầu phát ra ánh sáng vàng nhạt. Những nếp nhăn bắt đầu biến mất như bọt biển, mái tóc trắng lại hóa thành đen huyền như đêm tối, những khớp xương đau nhức giờ đây tràn đầy lực lượng tiên linh mạnh mẽ hơn gấp bội.
Trong chớp mắt, thanh niên Cố Trường An đã trở lại. Nhưng trong đôi mắt hắn, cái nhìn trịch thượng của kẻ trường sinh đã biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp, sâu sắc mà chỉ những kẻ đã kinh qua một đời thăng trầm mới có được.
Hắn đứng dậy, bước đi nhẹ tênh nhưng vững chãi vô cùng.
"Lão Hắc, ngươi biết không? Già đi thật sự rất mệt mỏi." Hắn vừa đi vừa nói, giọng nói lại trở về sự thanh thúy, trầm ổn vốn có.
"Hừ, ta đã bảo mà. Vậy tại sao ngươi còn cười?"
Cố Trường An nhìn ra phía dòng Minh Hà, nơi có những bông bỉ ngạn đang rung rinh trước gió:
"Vì ta biết rằng, khi ta quét mộ cho họ, ta không chỉ đang quét dọn cho người chết. Ta đang quét dọn cho cả một đời người mà họ đã trải qua. Ta hiểu tại sao họ buồn, tại sao họ tiếc nuối… và tại sao họ cần được yên nghỉ."
Hắn nhặt chiếc chổi tre lên. Lần này, hắn không quét nhanh, cũng không quét chậm. Mỗi nhát chổi đều mang theo một loại nhịp điệu hoàn hảo giữa sự sống và cái chết.
"Ngươi nhìn xem, Lão Hắc, hoa bỉ ngạn năm nay có vẻ đỏ hơn mọi năm đấy."
Lão Hắc ngước nhìn những bông hoa đỏ rực như máu ấy, rồi nhìn cái bóng cao lớn, đơn độc nhưng đầy vẻ tiêu sái của Cố Trường An giữa nghĩa trang vạn cổ. Nó biết rằng, người thủ mộ này sau lần "già đi theo ý muốn" ấy, đã không còn là vị tiên nhân xa cách mười vạn năm trước nữa.
Hắn đã thực sự trở thành linh hồn của nơi này.
Tiếng chổi tre xào xạc lại vang lên đều đặn.
Bên ngoài kia, thế giới tu tiên vẫn đang trong vòng quay của quyền lực, tham vọng và chém giết. Những kẻ mạnh mẽ nhất, trẻ trung nhất vẫn đang lao vào nhau để rồi cuối cùng, có lẽ một ngày nào đó, họ cũng sẽ nằm xuống đây, dưới những tán thông già này.
Và Cố Trường An, lão già mang khuôn mặt thanh xuân ấy, sẽ đứng ở cổng, mỉm cười đón lấy họ bằng một cái cuốc, một chiếc quan tài và một sự cảm thông chân thành nhất của một kẻ đã từng "già".
Mười vạn năm, một lần trải nghiệm phàm nhân. Đối với kẻ khác là hủy hoại đạo hạnh, đối với hắn, chính là thăng hoa của sự trường sinh.
Đêm dần buông, ánh trăng lại rọi sáng nghĩa trang. Cố Trường An ngồi trước lều cỏ, rót một chén trà, lần này là trà nóng. Hắn khẽ nhấp một ngụm, hơi ấm lan tỏa. Hắn bỗng nhận ra, cuộc sống này dù kéo dài bao lâu, dù ở hình hài nào, điều quan trọng nhất vẫn là biết cách sưởi ấm chính mình và người khác giữa cái lạnh lẽo của thời gian.
"Lão Hắc, lại đây. Có ít bánh ngô phàm nhân hôm qua họ tặng, chia cho ngươi một nửa."
"Được rồi, coi như ngươi có lương tâm!"
Nghĩa trang mười vạn năm, dưới ánh trăng, vẫn yên bình như một bài thơ cổ mà kẻ viết vẫn chưa bao giờ đặt bút dừng lại.