Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 192: Nhìn thấy hoa bỉ ngạn nở rộ khắp thế gian**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:31:01 | Lượt xem: 1

**Chương 192: Nhìn thấy hoa bỉ ngạn nở rộ khắp thế gian**

Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế.

Ánh trăng nhạt như dát bạc trên những phiến đá rêu phong, len lỏi qua kẽ lá của những cây thông già đã đứng đó hàng vạn năm. Cố Trường An ngồi xếp bằng trước túp lều cỏ, chiếc chổi tre gác sang một bên. Trên tay hắn là chén trà sen vẫn còn phảng phất hơi nóng, nhưng mắt hắn lại không nhìn vào chén trà, mà nhìn vào khoảng không mờ mịt của U Minh Cấm Địa.

Trong tầm mắt của hắn, một cảnh tượng kỳ dị đang diễn ra.

Bắt đầu từ chân những ngôi mộ cổ, từng mầm xanh nhỏ bé run rẩy vươn lên từ lòng đất đen đặc tử khí. Chỉ trong chớp mắt, chúng trổ bông, cánh hoa uốn lượn như những sợi tơ hồng rực rỡ, đỏ đến mức khiến người ta cảm thấy nhói lòng. Đó là hoa bỉ ngạn — loài hoa vốn dĩ chỉ nở nơi bờ vong xuyên, nay lại trải dài thành một thảm đỏ rực rỡ dưới chân Cố Trường An.

Lão Hắc nằm phục bên cạnh, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào thảm hoa, lẩm bẩm:
– Nhóc con, ngươi thủ mộ mười vạn năm, ta chưa từng thấy loài hoa này nở nhiều đến thế. Bình thường chúng chỉ dám điểm xuyết vài nhành ở góc mộ Ma Nữ hay bên cạnh quan tài của lão Kiếm Tiên. Đêm nay… giống như cả nghĩa trang này đang bùng cháy vậy.

Cố Trường An nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, giọng nói trầm thấp như tiếng vọng từ ngàn xưa:
– Lão Hắc, ngươi có thấy không? Chúng không phải đang nở trong nghĩa trang. Chúng đang nở trong tâm thế của thế gian này.

Hắn vươn tay ra, một cánh hoa đỏ rực như được gió nâng đỡ, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay hắn. Cố Trường An cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sinh lực truyền vào tâm khảm. Mười vạn năm qua, hắn luôn coi cái chết là sự kết thúc, coi việc thủ mộ là một nhiệm vụ nặng nề để đổi lấy sự trường sinh. Hắn thận trọng, hắn cẩn mật, hắn sợ hãi nhân quả, sợ hãi hơi thở của cái chết sẽ nhuốm bẩn đạo cơ của mình.

Nhưng sau những năm tháng giả làm lão già phàm nhân, trải qua quy luật sinh lão bệnh tử thực thụ, góc nhìn của hắn đã thay đổi.

– Cái chết, thực ra không đáng sợ như chúng ta tưởng. – Cố Trường An khẽ thốt lên.

Ngay khi lời ấy vừa dứt, một tiếng rên rỉ trầm đục phát ra từ sâu trong lòng đất. Những ngôi mộ vạn năm đồng loạt rung nhẹ. Từ trong bóng tối, linh hồn của vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước hiện ra, thanh kiếm trên tay ông ta không còn sắc lẹm sát khí, mà bao phủ bởi một tầng hào quang dịu nhẹ. Ở phía khác, tuyệt thế Ma Nữ vốn luôn quyến rũ nay lại ngồi tĩnh lặng trên văn bia, đôi mắt đẹp đẽ nhìn về phía Cố Trường An, ánh lên sự đồng cảm.

– Cố tiểu hữu, ngươi rốt cuộc cũng nhìn ra rồi. – Tiếng của lão Kiếm Tiên vang lên, không còn sự ngạo nghễ, chỉ còn sự thản nhiên – Chúng ta nằm ở đây mười vạn năm, không phải để chờ đợi sự hồi sinh, mà là để trở thành một phần của luân hồi. Ta chết đi, kiếm ý của ta tan vào thiên địa, một ngàn năm sau sẽ có một đứa trẻ cầm kiếm và nhìn thấy bóng dáng của ta. Đó chính là sự trường sinh thực sự.

Ma Nữ khẽ mỉm cười, giọng nói du dương như tiếng đàn:
– Những kẻ ngoài kia tranh đoạt công pháp, giành giật thọ nguyên, họ sợ cái chết vì họ tưởng rằng cái chết là bóng tối vĩnh hằng. Họ không biết rằng, nếu không có cái chết, sự sống sẽ trở nên cũ kỹ và mục nát. Cố Trường An, ngươi thủ mộ mười vạn năm, thực chất là ngươi đang giữ gìn hơi thở cho tương lai.

Cố Trường An đứng dậy, thân hình hắn dưới ánh trăng chợt trở nên hư ảo. Hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong tâm trí hắn vốn dĩ luôn hiển thị những con số khô khốc về thọ nguyên và đạo vận, lúc này bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một đồ án hình hoa bỉ ngạn nở rộ, bao phủ toàn bộ thức hải.

Hắn cầm chiếc chổi tre lên, một lần nữa quét dọn.

Nhưng nhát chổi này không chạm đất. Một dải linh quang lan tỏa theo nhát chổi, quét đến đâu, tử khí đặc quánh nơi nghĩa trang tan biến đến đó, hóa thành những dòng năng lượng thuần khiết rót vào thảm hoa bỉ ngạn.

Hắn bước ra phía cổng nghĩa trang — ranh giới ngăn cách giữa cấm địa và nhân gian. Ở đó, có những kẻ tu hành già nua đang quỳ rạp, họ là những đại năng đã đi đến cuối con đường, mái tóc bạc trắng, da thịt héo hon, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng về sự tiêu tan. Họ tìm đến đây không phải để quật mộ, mà là để cầu xin một phép màu trường sinh từ vị "Mộ Tiên" truyền thuyết.

Cố Trường An nhìn họ. Hắn không dùng trận pháp đuổi đi, cũng không ngồi trong túp lều lạnh lùng như trước.

Hắn vẫy nhẹ chiếc chổi.

Ngay lập tức, hương hoa bỉ ngạn bay xa ngàn dặm, vượt qua U Minh Cấm địa, tràn vào lục địa bát hoang. Những kẻ đang hấp hối đột nhiên cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Nỗi sợ hãi trong mắt họ dần tan biến, thay vào đó là một giấc ngủ êm đềm. Họ nhìn thấy, trong giấc mộng cuối cùng, một cánh đồng hoa đỏ rực đang vẫy gọi, nơi đó không có tranh đấu, không có khổ đau, chỉ có sự nghỉ ngơi tuyệt đối để chuẩn bị cho một cuộc hành trình mới.

– Nhìn kìa, hoa nở rồi. – Một lão tu sĩ thốt lên rồi mỉm cười nhắm mắt, linh hồn ông ta hóa thành một đốm sáng nhỏ, nhẹ nhàng bay về phía nghĩa trang, tìm cho mình một chỗ nằm dưới chân một gốc cây cổ thụ.

Lão Hắc kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó:
– Ngươi… ngươi đang mở cửa nghĩa trang để đón họ vào? Ngươi không sợ nhân quả sao? Ngươi không sợ Thiên Đạo trừng phạt kẻ can thiệp vào quy tắc sao?

Cố Trường An mỉm cười, nụ cười thanh thoát như gió mùa xuân:
– Thiên Đạo? Thiên Đạo vốn dĩ đã cũ rồi, Lão Hắc ạ. Ta không can thiệp vào cái chết, ta chỉ đang giúp họ nhận ra rằng cái chết là một món quà. Khi tâm không còn sợ hãi, cái chết chỉ là một bông hoa bỉ ngạn nở rộ giữa nhân gian mà thôi.

Trần Hiêu Chổi trong tay hắn chợt run rẩy, những sợi tre mộc mạc biến đổi, hóa thành những sợi chỉ nhân quả trong suốt. Cố Trường An không còn là kẻ đứng ngoài nhìn đời, hắn đã trở thành kẻ gạch nối giữa hai bờ sinh tử.

Hắn quét dọn một nhát cuối cùng cho đêm nay.

Khắp thế gian, dù là vương triều phồn hoa hay hang sâu lạnh lẽo, mọi sinh linh trong khoảnh khắc đó đều nhìn thấy hình ảnh một bông hoa bỉ ngạn đỏ thắm hiện lên trong tâm trí. Cái chết vốn dĩ là bóng ma đen tối luôn ám ảnh nhân loại, nay bỗng trở nên lộng lẫy và thiêng liêng.

Nhiệm vụ mười vạn năm của hắn, đến lúc này mới thực sự bắt đầu mang một ý nghĩa mới.

Hắn quay vào lều, rót cho Lão Hắc một bát nước cháo nóng, rồi nhìn về phía sâu nhất của nghĩa trang — nơi Thái Cổ Ma Khe đang rung chuyển dữ dội. Những thế lực cổ xưa đang gào thét vì ánh sáng bỉ ngạn của hắn đang làm suy yếu sự thống trị của bóng tối.

– Chúng muốn nuốt chửng linh hồn bằng nỗi sợ hãi. – Cố Trường An nhấp trà, ánh mắt sắc lẹm – Nhưng từ nay về sau, dưới nhát chổi của ta, thế gian này sẽ không còn ai phải chết trong sợ hãi nữa.

Mười vạn năm cẩu đạo, mười vạn năm thận trọng, rốt cuộc cũng tích lũy đủ để hắn có được cái khí phách "quét sạch thiên cơ" này.

Lão Hắc húp sùm sụp bát cháo, ngước lên hỏi:
– Vậy nếu một ngày nào đó, chính ngươi cũng phải đối mặt với "hoa bỉ ngạn" của riêng mình thì sao?

Cố Trường An lặng yên hồi lâu, rồi khẽ cười, nhìn xuống thảm hoa đỏ thắm dưới chân:
– Thì ta sẽ chọn ngôi mộ đẹp nhất, tự đào một cái hố, nằm xuống và chờ đợi xem… mùa sau mình sẽ nở thành nhành hoa màu gì.

Đêm dần tàn, ánh ban mai bắt đầu ló rạng ở chân trời. Hoa bỉ ngạn dần lặn vào lòng đất, nhưng hơi ấm của chúng thì vẫn còn đọng lại trong trái tim của muôn vàn sinh linh. Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường nhật, chỉ có tiếng chổi tre đều đặn "xào xạc" vang lên, như tiếng đập của con tim thời gian, trường tồn và vĩnh cửu.

Trường sinh, rốt cuộc không phải là không bao giờ chết, mà là khi ta biến mất, thế gian này vẫn còn lưu lại sắc đỏ rực rỡ nhất của một nhành bỉ ngạn đã từng nở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8