Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 193: \”Trường An, ngươi có hối hận không?\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 20:31:49 | Lượt xem: 1

Chương 193: "Trường An, ngươi có hối hận không?"

Gió đêm rít lên qua những khe đá hẹp của U Minh Cấm Địa, mang theo hơi lạnh thấu xương của Minh Hà và mùi tử khí nhàn nhạt bao phủ lấy Vạn Cổ Nghĩa Trang. Ở nơi này, bóng tối dường như có thực thể, nó đặc quánh, lờ mờ và nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những vì sao xa xôi.

Cố Trường An ngồi xếp bằng trên một phiến đá xanh nhẵn nhụi trước túp lều cỏ. Trước mặt hắn là một ấm trà đã nguội ngắt, làn khói nhạt từ lư hương nhỏ bên cạnh bay lên, quấn quýt quanh những lọn tóc bạc trắng rũ xuống bờ vai hắn. Thực chất, tóc hắn vốn không bạc, nhưng sau mười vạn năm gội rửa trong sương gió và bụi trần của cõi chết, dường như cả sinh mệnh của hắn cũng nhuốm màu tro tàn của tuế nguyệt.

Hắn đang cầm một chiếc chổi tre sần sùi, những thanh tre đã mòn vẹt, đen bóng vì mồ hôi tay và năm tháng. Ánh mắt hắn nhìn về phía những dãy mộ san sát, trải dài tít tắp vào bóng đêm vô tận. Mỗi ngôi mộ là một dấu chấm hết cho một huyền thoại, một triều đại, hoặc một đời hào kiệt.

Lão Hắc – con hắc quy to bằng chiếc nong, cái mai đen xì đầy rêu đá – đang lười biếng bò ra khỏi một hốc đá lớn. Nó bò rất chậm, mỗi bước chân đều nặng nề như thể mang theo sức nặng của một ngọn núi nhỏ. Nó tiến lại gần đống lửa tàn, nhìn chằm chằm vào cái chén trà lạnh của Cố Trường An, rồi hừ nhẹ một tiếng qua lỗ mũi rộng.

"Lại ngồi đó ngẩn người à?" Giọng nói của Lão Hắc khàn đặc như hai phiến đá cọ vào nhau, vừa già nua vừa mang theo một chút vị đắng của thời gian.

Cố Trường An không quay đầu lại, đôi tay hắn vẫn nhịp nhàng vuốt ve cán chổi, giọng nói bình thản như nước hồ thu: "Ngươi hôm nay dậy sớm hơn mọi khi. Có phải mùi hương bỉ ngạn làm ngươi khó ngủ?"

Lão Hắc không trả lời câu hỏi đó. Nó nhìn vào đôi mắt của Cố Trường An – một đôi mắt mà nếu ai đó nhìn vào quá lâu, họ sẽ cảm thấy mình đang bị rơi xuống một vực thẳm của sự tĩnh lặng. Trong đôi mắt ấy không có sự tham vọng của một quân vương, không có sát khí của một ma thần, mà chỉ có sự thấu triệt đến tàn nhẫn của kẻ đã đứng xem mười vạn năm cuộc đời xoay vần.

"Trường An…" Lão Hắc bỗng nhiên đổi tông giọng, không còn vẻ mỉa mai thường ngày, thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy. "Ta ở cùng ngươi bao lâu rồi? Chẳng nhớ nữa. Có lẽ từ khi vị Đế vương đầu tiên của kỷ nguyên này còn là một đứa trẻ chăn bò cho đến khi hắn biến thành một nắm xương khô trong hố sâu kia."

Cố Trường An mỉm cười nhạt, tay rót một chén nước lạnh vào bát cho Lão Hắc: "Chín vạn sáu ngàn năm. Ngươi là kẻ cứng đầu nhất mà ta từng gặp."

Lão Hắc uống cạn bát nước, rồi bất ngờ hỏi: "Ngươi đã nhìn thấy tất cả. Ngươi thấy Thiên tài tuyệt thế hóa thành bụi vàng, thấy Thánh nữ nghiêng nước nghiêng thành thành xương trắng, thấy những kẻ mạnh nhất lục địa quỳ dưới chân ngươi chỉ để cầu một chỗ nằm bình yên…"

Nó dừng lại, nhìn xoáy vào gương mặt thanh tú nhưng tịch mịch của người thủ mộ.

"Trường An, mười vạn năm rồi. Ngươi thủ ở nơi này, không rời nửa bước, không dính hồng trần, không hưởng vinh hoa. Ngươi nhìn những người từng gọi ngươi là huynh đệ, những người từng thề thốt đi cùng ngươi đến tận cùng trời cuối đất, từng người một già đi, từng người một chết đi, và chính tay ngươi đã đào hố chôn họ."

"Ngươi… có bao giờ thấy hối hận không?"

Câu hỏi của Lão Hắc rơi vào thinh lặng, như một hòn đá ném xuống mặt hồ không đáy. Không có tiếng vang, chỉ có những vòng sóng ngầm lan tỏa.

Cố Trường An ngừng vuốt cán chổi. Ngón tay hắn hơi khựng lại.

Hối hận?

Hai chữ này đối với hắn vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đến nao lòng. Hồi ức của mười vạn năm giống như một cuốn đại thư bị bám bụi lâu ngày, lúc này bị gió thời gian lật mở.

Hắn nhớ về mười vạn năm trước, khi mình còn là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé của Thanh Vân Tông. Ngày ấy, linh khí giữa trời đất còn nồng đậm, ánh mặt trời buổi sớm trên đỉnh núi rực rỡ đến mức làm người ta chói mắt. Hắn có một vị sư tỷ thích mặc váy xanh, mỗi khi cười đều để lộ hai lúm đồng tiền. Nàng đã từng kéo tay hắn dưới gốc đào già, hứa rằng khi nào hắn trúc cơ thành công, hai người sẽ cùng nhau đi ngao du tứ hải.

Nhưng rồi cuộc chiến Thiên Ma nổ ra. Những ngọn núi sụp đổ, những dòng sông đỏ rực máu tươi. Thanh Vân Tông diệt vong trong một đêm. Những người bạn đồng môn, những trưởng lão oai nghiêm, tất cả đều tan biến. Duy chỉ có hắn, kẻ vốn có tư chất bình thường, lại nhận được nhiệm vụ trông coi Vạn Cổ Nghĩa Trang – mảnh đất chết chôn vùi tất cả tàn tích của một thời đại rực rỡ.

Hắn chọn trường sinh, hắn chọn ở lại. Sư tỷ của hắn, cuối cùng cũng chỉ có thể mỉm cười gạt lệ, chọn cách tiếp tục chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Ngày hắn đưa linh hồn nàng vào mộ, đôi bàn tay hắn đã run rẩy suốt ba ngày ba đêm.

"Hối hận sao?" Cố Trường An lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hắn và Lão Hắc nghe thấy.

Hắn đứng dậy, bước chậm về phía dãy mộ thuộc khu vực trung tâm – nơi chôn cất những đại năng của kỷ nguyên trước. Đôi chân hắn bước lên lớp cỏ lụi, nhẹ tênh như một làn khói.

"Lão Hắc, ngươi có thấy ngôi mộ kia không?" Hắn chỉ tay về phía một gò đất nhỏ, đơn sơ không có cả bia đá, chỉ có một nhành hoa bỉ ngạn đỏ rực đang lung lay trong gió. "Đó là nơi chôn cất vị Kiếm Đế của bảy vạn năm trước. Lúc lâm chung, hắn đã cầu xin ta cho hắn một ngày để quay lại hoàng cung nhìn thê tử lần cuối. Ta đã từ chối. Vì nhân quả của người chết không được mang ra khỏi nghĩa trang."

"Lại nhìn ngôi mộ bằng vàng kia. Đó là Thiên Tôn của tam giới, một đời kiêu ngạo, giết người như ngoé. Lúc nằm vào quan tài, lão lại khóc như một đứa trẻ, sợ hãi bóng tối, sợ hãi sự lãng quên."

Cố Trường An dừng chân trước một ngôi mộ nhỏ, nằm hơi tách biệt với những dãy mộ hào nhoáng. Đây là ngôi mộ mà hắn tự tay chăm sóc mỗi ngày.

"Ta mười vạn năm không ra ngoài. Người đời nói ta là 'Tiên', nhưng thực tế ta chỉ là một kẻ quét rác cho cái chết. Nếu ta đi ra ngoài mười vạn năm trước, có lẽ ta đã là một bá chủ một phương, hoặc đã hóa thành tro bụi từ lâu. Có lẽ ta sẽ có con cháu đầy đàn, có một dòng tộc tôn thờ."

Hắn chậm rãi ngồi xuống cạnh ngôi mộ, tay nhẹ nhàng gạt đi một mẩu cỏ khô vắt ngang trên mô đất.

"Nhưng Lão Hắc ạ, kẻ đi ra ngoài thì thấy vẻ đẹp của phồn hoa, còn kẻ ở lại nơi này như ta thì thấy được chân lý của sự trường tồn. Thế gian nhìn vào thấy ta cô độc, thấy ta hèn nhát, thấy ta phí hoài mười vạn năm tuế nguyệt để sống với xác chết."

"Nhưng họ không biết rằng, ở trong căn lều rách kia, ta có thể cùng Kiếm Tiên mạn đàm về kiếm đạo tuyệt thế dù lão đã chết mấy ngàn năm. Ta có thể nghe Ma Nữ hát những khúc ca từ thuở sơ khai của nhân loại qua dư âm linh hồn. Ta nhìn thấy sự bắt đầu của mọi sự khởi đầu, và nhìn thấy sự kết thúc của mọi sự kết thúc."

Cố Trường An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen thẳm, nơi Thiên Đạo Chi Nhãn đôi khi vẫn ẩn hiện sau những đám mây u ám để giám sát một kẻ vượt ngoài quy luật sinh tử như hắn.

"Ta không hối hận. Bởi vì nếu không có kẻ thủ hộ này, mười vạn năm anh linh của tiên hiền sẽ bị dã tâm của đời sau giày xéo. Nếu không có kẻ đào mộ này, những câu chuyện vĩ đại của quá khứ sẽ thực sự biến mất khỏi dòng sông thời gian. Ta dùng mười vạn năm cô độc để đổi lấy sự yên bình cho những người đã ngã xuống. Cái giá này, ta thấy xứng đáng."

Lão Hắc im lặng. Nó cảm nhận được một luồng Đạo vận kỳ lạ phát ra từ người thanh niên trước mắt. Đó không phải là tu vi cuồn cuộn như biển cả, mà là một sự trầm lắng của đất mẹ. Cố Trường An đã hòa mình vào nghĩa trang này, mỗi nhịp thở của hắn dường như cũng là nhịp thở của hàng vạn anh linh dưới lòng đất.

Hắn đã không còn là người bình thường. Hắn là một phần của quy tắc, một kẻ canh cửa đứng giữa luân hồi.

"Nhưng thỉnh thoảng, trái tim ngươi vẫn đau chứ?" Lão Hắc đột ngột bồi thêm một câu, trúng vào chỗ hiểm nhất.

Cố Trường An hơi cúi đầu. Ánh lửa từ lò sưởi cũ kỹ hắt lên, để lộ một nét buồn phảng phất trên đuôi mắt hắn.

"Đau chứ. Mười vạn năm, mỗi một người rời đi là một vết sẹo trên linh hồn. Khi ngươi sống quá lâu, trí nhớ sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất. Ta nhớ rõ mùi trà sư phụ thích nhất, nhớ rõ nụ cười của sư tỷ, nhớ rõ tiếng hét của vị sư đệ khi bị quỷ vật xé xác…"

Hắn lấy ra từ trong túi áo một thỏi vàng đã cũ mòn, lốm đốm những vết rỉ xanh của thời gian. Đó là món tiền công đầu tiên hắn nhận được từ một vị khách hàng cách đây gần chín vạn năm.

"Thỉnh thoảng ta tự hỏi, nếu ngày ấy ta không chọn Thiên Mộ Trường Sinh Khảo, mà chọn cùng họ chiến đấu rồi cùng chết đi, liệu giờ đây trên bia mộ kia có tên của ta không? Có ai sẽ thắp cho ta một nén hương và kể cho ta nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài không?"

Hắn cười nhẹ, một nụ cười đầy tự giễu nhưng cũng vô cùng thanh thản.

"Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là những giả thiết vô nghĩa. Con đường cẩu đạo này, chọn rồi thì không thể quay đầu. Sống lâu nhất chính là tổ tông, nhưng cái giá phải trả cho địa vị tổ tông chính là nhìn từng thế hệ con cháu mình đưa vào mộ địa."

Cố Trường An đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên vạt áo dài màu xám tro. Hắn cầm cây chổi tre lên, tư thế lại trở nên vững chãi như một ngọn cổ phong.

"Lão Hắc, đừng hỏi những điều vô ích ấy nữa. Đêm nay có kẻ tìm đến."

Lão Hắc nghe vậy, cái đầu rùa rụt lại một chút, rồi nó cảm nhận được một luồng hơi thở mạnh mẽ đang tiến gần từ phía bìa rừng sương mù của cấm địa.

Đó là một luồng khí tức tràn đầy kiêu ngạo, kèm theo mùi hương thảo dược nồng nặc và sức ép của một kẻ ở cảnh giới Hóa Thần trở lên.

Một nhóm tu sĩ đang hớt hải chạy vào. Dẫn đầu là một lão già tóc tai bù xù, áo bào rách rưới, trên lưng cõng một nam tử trẻ tuổi đang lâm vào tình trạng hấp hối, toàn thân phủ một lớp băng đen lạnh lẽo.

"Tiền bối! Thủ Mộ Tiền Bối có ở đây không?" Tiếng kêu gào phá tan sự tĩnh mịch của nghĩa trang.

Cố Trường An đứng đó, chiếc chổi trong tay đặt xuống đất tạo thành một tiếng "cộp" khô khốc nhưng đầy uy nghiêm. Những tà linh lởn vởn trong bóng tối xung quanh lập tức lẩn trốn vào các khe đá, nhường lối cho nhóm người lạ mặt.

Lão già tu sĩ khi nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Cố Trường An dưới ánh đèn dầu leo lét, liền quỳ thụp xuống đất, dập đầu như tế sao.

"Cầu xin Tiền bối đại phát từ bi! Đây là truyền nhân cuối cùng của Dược Vương Tông chúng ta. Hắn trúng độc của Cửu U Minh Xà, vạn dược vô phương cứu chữa. Nghe đồn trong Vạn Cổ Nghĩa Trang có chôn cất Dược Thần của thượng cổ, có thần thảo hồi sinh. Cầu xin Tiền bối cho chúng ta mượn thuốc cứu người! Chúng ta nguyện ý dùng cả gia sản tông môn để báo đáp!"

Cố Trường An không nhìn những bảo vật đang được lão già lôi ra – nào là linh thạch thượng phẩm, nào là những mảnh pháp bảo quý giá. Ánh mắt hắn lạnh nhạt quét qua người thanh niên đang nằm thoi thóp kia.

Chết chắc rồi.

Cái gọi là Cửu U Minh Xà chỉ là cái cớ. Thực chất linh hồn của người thanh niên này đã bị tàn lụi do quá trình tu luyện công pháp quá độ, ép cháy sinh mệnh để đổi lấy tu vi. Cho dù có lấy được thuốc thần của Dược Thần, thì cũng chỉ là kéo dài hơi tàn thêm vài ngày mà thôi.

"Mượn thuốc cứu người?" Cố Trường An bình thản hỏi, giọng nói vang lên giữa nghĩa trang như tiếng vọng từ vực sâu.

"Phải! Cầu xin Tiền bối!" Lão già khóc lóc thảm thiết.

"Nơi này là nghĩa trang, không phải tiệm thuốc." Cố Trường An lạnh lùng nói. "Ở đây chỉ có người chết, không có thuốc hồi sinh. Các ngươi tìm nhầm chỗ rồi."

"Tiền bối! Ngài… Ngài không thể thấy chết mà không cứu! Ngài giữ giữ đống xác khô này mười vạn năm để làm gì? Chúng chỉ là những kẻ đã khuất, còn thiếu chủ của chúng ta là hy vọng duy nhất của cả một tông môn!" Lão già bắt đầu trở nên tuyệt vọng, giọng nói pha lẫn sự tức giận.

Cố Trường An nheo mắt lại. "Đống xác khô?"

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Mười vạn ngôi mộ xung quanh như đang cộng hưởng với cảm xúc của người thủ mộ. Những luồng tử khí tím sẫm bốc lên từ lòng đất, hóa thành những bóng ma cao lớn, cầm kiếm, cầm thương, uy áp cực lớn bao trùm lấy đám tu sĩ nhỏ bé.

Lão Hắc cười khà khà: "Lại có kẻ muốn tìm đường chết. Các ngươi có biết người các ngươi vừa xúc phạm là ai không?"

Cố Trường An vung tay nhẹ một cái, luồng áp lực lập tức tiêu tán, nhưng cái lạnh thì còn đó.

"Đi đi." Hắn chỉ về phía cổng ra. "Nếu muốn cứu hắn, hãy đưa hắn về hưởng những ngày cuối cùng bình yên. Còn nếu muốn hắn ở lại đây, thì chuẩn bị sáu khối gỗ tốt và một thỏi vàng tiền công. Ta sẽ đích thân đào cho hắn một cái hố dưới gốc cây đào già kia. Đó là nơi có phong thủy tốt nhất cho những kẻ không còn duyên phận với tiên đạo."

Lão già tu sĩ run rẩy. Lão nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Cố Trường An, nơi dường như chứa đựng toàn bộ sự vô tình của thời gian. Lão nhận ra rằng, người đứng trước mặt lão không phải là một cao nhân hiệp nghĩa, mà là một quy tắc lạnh lẽo hóa thân.

"Ngươi… Ngươi đúng là một kẻ máu lạnh. Ngươi ở đây lâu quá, đã biến thành gỗ đá rồi sao?" Lão già nghiến răng, cay đắng cõng người thanh niên quay đi.

Cố Trường An không trả lời. Hắn chỉ lặng lẽ cầm chổi, quét đi những dấu chân lộn xộn mà đám người kia vừa để lại trên thềm nghĩa trang.

"Trường An, ngươi thấy chưa?" Lão Hắc thở dài. "Cứ cách vài năm lại có những kẻ như vậy. Họ ghét ngươi, sợ ngươi, chửi rủa ngươi. Ngươi bảo vệ tổ tiên của họ, nhưng họ lại coi ngươi là kẻ ích kỷ giữ của."

Cố Trường An quét xong nhát chổi cuối cùng, bóng lưng hắn dưới ánh trăng mờ nhạt trông thật nhỏ bé, nhưng lại như đang gánh vác cả thế giới.

"Người sống chỉ thấy cái lợi trước mắt, người chết mới thấy cái đạo ngàn thu." Hắn buông chổi, đi về phía ấm trà đã lạnh.

"Lão Hắc, hồi nãy ngươi hỏi ta có hối hận không đúng không?"

Cố Trường An rót một chén trà, lần này hắn dùng chút pháp lực để sưởi ấm nó. Làn khói trà nghi ngút tỏa hương thơm dịu nhẹ, xua đi bớt cái lạnh của tử khí.

"Ta nói cho ngươi biết bí mật lớn nhất của mười vạn năm qua."

Hắn nhấp một ngụm trà, đôi mắt hơi nheo lại như đang thưởng thức vị đắng đậm đà nhất của nhân thế.

"Hối hận hay không, vốn không quan trọng. Quan trọng là mười vạn năm sau, khi tất cả những kẻ vừa chửi rủa ta đều hóa thành đất vàng, khi những tông môn oai hùng nhất thế giới đều sụp đổ, khi ngay cả Thiên Đạo này cũng đến lúc tàn lụi…"

"…Thì Cố Trường An ta, vẫn sẽ ở đây."

Hắn đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn về phía những ngôi mộ xa nhất đang chìm trong sương mù, giọng nói nhỏ dần nhưng mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

"Ta sẽ ở đây để chứng kiến cái kết của tất cả. Đó chính là sự trả thù ngọt ngào nhất của một kẻ 'cẩu' đạo, và cũng là phần thưởng vinh quang nhất dành cho một kẻ cô độc."

Lão Hắc nhìn hắn hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười hố hố, cái mai rùa rung lên bần bật. "Khá cho câu 'vẫn sẽ ở đây'. Đúng vậy, sống lâu mới là tổ tông. Mấy thằng nhãi ranh kia làm sao hiểu được cái thú vui của kẻ sống qua hàng triệu đám tang?"

Nó thu mình lại thành một khối đen kịt, chuẩn bị đi ngủ tiếp. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nó lẩm bẩm: "Trường An, nếu ngày nào đó ta chết, nhớ chôn ta bên cạnh cây đào già nhé. Ở đó có bóng mát, ta thích bóng mát."

Cố Trường An mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi: "Ngươi còn lâu mới chết được. Đồ rùa thối."

Hắn đứng dậy, xách chiếc lồng đèn cũ kỹ, bắt đầu vòng đi tuần đêm hàng ngày của mình qua mười vạn ngôi mộ. Tiếng xào xạc của bước chân trên lá rụng vang lên đều đặn giữa không gian tĩnh mịch.

Dưới lòng đất, dường như mười vạn anh linh đang xầm xì bàn tán.

"Hắn có hối hận không?" Một linh hồn cổ xưa hỏi.

"Không." Một giọng nói khác đáp lại, u uất nhưng kính trọng. "Hắn là Trường An. Hắn là nỗi ám ảnh của thời gian, là người bạn cuối cùng của cái chết."

Cố Trường An đi qua một ngôi mộ của một vị Ma tôn vạn năm trước, lão già này lúc sống vốn tính tình nóng nảy, nay dù đã thành linh hồn vẫn thỉnh thoảng gầm gừ trong mộ.

"Lão Ma đầu, bớt làm ồn đi. Đã chết rồi thì ngủ cho ngon, để ta còn được yên tĩnh." Cố Trường An gõ nhẹ cán chổi vào tấm bia đá bị sứt một góc.

Bên trong ngôi mộ im bặt. Ma tôn bá đạo ngày xưa, giờ đây cũng chỉ biết thu mình lại trước kẻ đang nắm giữ nhịp thở của cả vùng đất chết này.

Cứ như vậy, Cố Trường An bước đi trong đêm tối. Chiếc lồng đèn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt nhòa, không soi rõ được con đường phía trước, nhưng đủ để soi rõ từng phiến đá dưới chân.

Mười vạn năm đã qua.

Mười vạn năm nữa cũng sẽ lại tới.

Thế giới có thể thay đổi, thần linh có thể ngã xuống, nhưng người giữ mộ thì mãi mãi trường tồn. Câu hỏi "hối hận hay không" đã không còn ý nghĩa từ cái ngày hắn cầm lấy cây chổi tre lần đầu tiên.

Bởi vì hắn biết, sau khi mọi vinh quang của trần thế qua đi, mọi âm mưu thủ đoạn hóa thành cát bụi, thứ cuối cùng còn sót lại trên đời này, chỉ có sự im lặng của những ngôi mộ và nhát chổi bình thản của kẻ mang tên Trường An.

"Trường An… Vạn cổ Trường An."

Hắn hừ khẽ một khúc ca cổ không lời, bước chân mất hút vào sâu trong màn sương mù của Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Chương này khép lại với hình bóng lẻ loi của một người quét rác vĩ đại, kẻ đang thách thức chính sự tàn nhẫn của thời gian bằng sự kiên nhẫn và bình thản đến cực đoan của mình. Mười vạn năm không phải là giới hạn, đó chỉ là một sự bắt đầu của một truyền thuyết không tên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8