Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 26: Khí vận của nghĩa trang tăng cao**
**CHƯƠNG 26: KHÍ VẬN CỦA NGHĨA TRANG TĂNG CAO**
Tiếng thét xé lòng của Huyết Hạt lịm dần trong màn sương mù dày đặc của U Minh Cấm Địa, cuối cùng hoàn toàn tan biến như chưa từng tồn tại. Lâm Thanh Diệp đứng đó, đôi thùng nước Minh Hà trên vai nàng vẫn không hề sóng sánh một giọt. Nàng nhẹ nhàng thu lại ấn pháp, hơi thở vốn dĩ hơi dồn dập sau màn thi triển "Quét Rác Công Pháp" dần trở lại trạng thái bình hòa.
Nàng nhìn về phía những vệt máu loang lổ trên lối đi bằng đá xanh, chân mày khẽ nhíu lại. Đối với một cô công chúa từng thấy qua cảnh nước mất nhà tan, máu không làm nàng sợ hãi, nhưng nàng sợ điều đó sẽ làm bẩn sự thanh tịnh mà sư tôn hằng yêu quý.
"Lại phải phiền sư tôn dọn dẹp rồi…" Nàng lẩm bẩm, trong lòng có chút tự trách.
Đúng lúc này, từ sâu trong làn sương mù, tiếng "xoạt… xoạt…" quen thuộc lại vang lên. Cố Trường An chậm rãi bước ra, tay cầm cây chổi Trần Hiêu, dáng vẻ tiêu sái mà đạm mạc như một vị trần tiên không vướng bụi trần. Hắn liếc nhìn hiện trường một cái, ánh mắt không hề dừng lại ở chỗ những thi thể đang dần bị sương đen ăn mòn, mà chỉ dừng lại trên gương mặt của Lâm Thanh Diệp.
"Thanh Diệp, bát cháo hành ta nấu ở nhà bếp, chắc cũng sắp nguội rồi. Về dùng đi." Giọng hắn đều đều, không có lấy một chút gợn sóng sau khi vừa thấy đệ tử mình một tay trấn sát cường giả Trúc Cơ.
Lâm Thanh Diệp cúi đầu, cung kính đáp: "Vâng, sư tôn. Đệ tử xin phép."
Nàng gánh nước bước đi, bước chân nhẹ tênh. Đối với nàng, lời khen ngợi lớn nhất của sư tôn không phải là "ngươi làm tốt lắm", mà là một bát cháo ấm lòng sau khi lao động. Chỉ khi bóng dáng nàng hoàn toàn khuất hẳn, Cố Trường An mới đứng lại trước những xác chết của đám người Huyết Nhãn Tông.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng lẩm bẩm: "Ta đã nói rồi, đừng có làm ồn. Người chết cần sự yên tĩnh, người sống cũng cần sự bình an. Tại sao cứ thích đâm đầu vào đây?"
Hắn vung cây chổi Trần Hiêu. Một đạo ba động vô hình lan tỏa, không phải để giết chóc, mà là để… lau chùi. Vết máu trên đá xanh biến mất, những thi thể cũng theo đó mà tan rã thành cát bụi, linh lực tán loạn của họ bị sương mù u minh hấp thụ, biến thành một phần của cấm địa.
Đột nhiên, trong thức hải của Cố Trường An, một âm thanh cổ xưa, lạnh lẽo và trang nghiêm vang lên. Đó là thanh âm của hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" mà hắn đã chung sống mười vạn năm qua.
【 Ting! Chúc mừng ký chủ thực hiện 'Thanh lý tạp vật, bảo vệ tịnh thổ' thành công. 】
【 Ghi nhận: Trong mười vạn năm, đây là lần thứ 9,999 ký chủ gián tiếp hoặc trực tiếp tiêu trừ nhiễu loạn ngoại lai. 】
【 Điều kiện kích hoạt ẩn đã hoàn thành. Khí vận của Vạn Cổ Nghĩa Trang đạt tới điểm giới hạn thăng hoa. 】
【 Hệ thống bắt đầu thăng cấp bảo vệ nghĩa trang… 】
Cố Trường An khựng lại, đồng tử co rút. Mười vạn năm qua, hắn đã quen với việc hệ thống tặng cho vài trăm năm thọ nguyên sau mỗi lần quét mộ, hoặc ban cho một ít linh đan diệu dược nhặt được từ túi trữ vật của kẻ chết. Nhưng đây là lần đầu tiên hệ thống thông báo về "thăng hoa khí vận".
Ngay lập tức, một luồng dư chấn từ sâu dưới lòng đất nghĩa trang bùng phát. Nhưng kỳ lạ thay, dư chấn này không làm rung chuyển núi non, không khiến đất đá sạt lở. Nó là một sự rung động về mặt linh hồn.
Vạn Cổ Nghĩa Trang rộng lớn vô biên, với mười vạn ngôi mộ của các thời đại khác nhau, lúc này dường như đồng loạt "thở" ra một hơi.
Từ mộ phần của một vị Kiếm Tiên mười vạn năm trước, một đạo kiếm khí hư ảo màu bạch kim vọt lên trời cao, nhưng vừa chạm đến tầng sương mù dày đặc thì hóa thành một cơn mưa ánh sáng li ti rơi xuống.
Từ ngôi mộ của vị Ma Nữ tuyệt thế từng khuấy đảo hồng trần, một luồng tử khí nồng đậm cuộn trào, hóa thành hình ảnh vạn đóa hoa bỉ ngạn rực cháy dọc theo lối đi.
"Cái gì thế này?" Lão Hắc – con rùa đen (hay thực chất là con chó đen biến hình tùy tâm trạng) đang nằm ngủ gật dưới gốc cây hòe già bỗng chốc bật dậy như lò xo. Đôi mắt ti hí của nó mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào những đạo luồng khí tức đang đan xen trên không trung. "Khí vận đại thụ? Không đúng… đây là Vạn Cổ Trường Long? Tiểu Cố, ngươi đã làm cái quái gì thế?"
Cố Trường An không trả lời. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mênh mông như biển cả đang từ bốn phương tám hướng đổ về phía hắn, sau đó rót vào tấm bia đá trung tâm của nghĩa trang.
Trên bia đá trắng không chữ, đột nhiên xuất hiện những đường vân hoàng kim rực rỡ. Mỗi đường vân đều chứa đựng thiên cơ, mỗi một nét khắc đều dường như được tạo ra từ sức mạnh của thời gian.
【 Ting! Khí vận Vạn Cổ Nghĩa Trang tăng vọt! 】
【 Chúc mừng ký chủ nhận được: 'Vạn Cổ Trường Xuân Trận' cấp độ Tiên Giai (Hoàn mỹ). 】
【 Phạm vi che phủ: Toàn bộ U Minh Cấm Địa. 】
【 Hiệu quả: Ngăn chặn toàn bộ sự dòm ngó của Thiên Đạo Chi Nhãn. Kẻ thù bước vào cấm địa nếu mang theo sát ý, tu vi sẽ bị áp chế một đại cảnh giới. 】
【 Hiệu quả phụ: Tăng tốc độ phục hồi linh hồn cho các anh linh trong mộ. Mỗi ngày, ký chủ sẽ nhận được thêm 1000 năm Đạo vận mà không cần lao tác. 】
Cố Trường An hít một hơi lạnh. Mỗi ngày được 1000 năm Đạo vận? Đây chẳng phải là ép hắn phải sống đến ngày tận thế hay sao? Nhưng điều khiến hắn quan tâm hơn cả là sự áp chế một đại cảnh giới kia.
Trước đây, nghĩa trang chỉ dựa vào các trận pháp phòng thủ và sự bí ẩn của sương mù để xua đuổi kẻ đột nhập. Nếu gặp phải các lão quái vật thực sự ở cấp độ Đại Thừa hay Độ Kiếp, Cố Trường An vẫn phải dùng đến những bài tẩy cuối cùng hoặc giả chết. Nhưng bây giờ, nếu một vị Tiên Đế dám bước chân vào đây với ác ý, hắn cũng sẽ bị ép xuống ngang hàng với lũ phàm phu tục tử ở một mức độ nhất định.
Đây mới thực sự là "Cẩu đạo" đỉnh phong! Không cần ra ngoài tranh đoạt, thiên địa tự mình gia trì cho hắn một pháo đài bất khả xâm phạm.
Lúc này, khí vận trong nghĩa trang đã đặc quánh lại đến mức hóa thành chất lỏng. Một cơn mưa linh vũ bắt đầu rơi xuống. Đây không phải linh vũ thông thường, mà là "Khí Vận Chi Vũ". Những giọt nước rơi trên cỏ dại khiến cỏ dại hóa thành tiên thảo, rơi trên những phiến đá cũ kỹ khiến đá biến thành ngọc thạch.
Lão Hắc há miệng thật to, nuốt lấy nuốt để những giọt nước mưa này, vừa nuốt vừa lẩm bẩm: "Đại bổ… quả nhiên là đại bổ! Lão tử theo thằng nhóc này mười vạn năm, cuối cùng cũng đến ngày được hưởng sái chút vinh hoa rồi!"
Tuy nhiên, đối lập với sự hào hứng của Lão Hắc, sắc mặt Cố Trường An lại trở nên nghiêm nghị. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi sương mù u minh đang cuồn cuộn biến đổi. Khí vận tăng cao là chuyện tốt, nhưng trong giới tu tiên, khí vận thường đi kèm với nhân quả. Khí vận quá lớn nếu không được che giấu kỹ, sẽ giống như một ngọn đèn trong đêm tối, thu hút những con thiêu thân mạnh mẽ nhất từ khắp nơi trong vạn giới.
"Lão Hắc, đừng nuốt nữa!" Cố Trường An trầm giọng quát. "Ra đây phụ ta một tay!"
Lão Hắc nuốt ực một giọt nước lớn, vẻ mặt đau khổ: "Tiểu Cố, ngươi lại định làm gì? Khí vận tốt thế này, phải để nó phát tiết ra chút uy phong cho thiên hạ biết tay chứ?"
"Phát tiết cái đầu ngươi!" Cố Trường An cầm chổi quét mạnh một cái lên không trung. "Sống lâu nhất mới là tổ tông. Ngươi muốn mời mấy lão quái từ Trung Châu hay các giới diện khác đến đây hỏi thăm chúng ta hả? Che lại! Ngay lập tức dùng 'Thập Vạn Nhân Quả Trận' che toàn bộ hào quang này lại cho ta!"
Lão Hắc lẩm bẩm chửi thầm trong miệng nhưng không dám trái lời. Nó thân là Hắc Quy trấn mộ, hiểu rõ tính khí của Cố Trường An hơn ai hết. Tên này nhìn thì hiền lành, nhưng nếu ai làm phiền đến sự yên tĩnh của hắn, hắn có thể kiên nhẫn chờ kẻ đó chết đi rồi quật mộ lên mắng mười ngày mười đêm.
Một người một rùa, bắt đầu bận rộn giữa màn mưa khí vận. Cố Trường An dùng cây chổi Trần Hiêu vẽ nên những đạo phù văn thần bí trên không trung, đem toàn bộ ánh sáng hoàng kim rực rỡ vừa bùng phát kia dồn nén ngược trở lại vào lòng đất.
Hắn không muốn vinh quang rực rỡ, hắn chỉ muốn nghĩa trang này trông giống như một bãi rác cổ xưa, u ám và đầy điềm gở như cũ.
Mười vạn ngôi mộ bắt đầu lặng xuống. Những tia sáng từ kiếm khí của Kiếm Tiên và tử khí của Ma Nữ bị một bàn tay vô hình nhấn chìm xuống dưới lớp bụi trần. Những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực cũng dần ẩn mình dưới sương mù, chỉ để lộ ra những cánh hoa tàn héo một cách giả tạo.
"Phù…"
Sau nửa canh giờ lao tác cật lực, Cố Trường An thở phào một cái. Hiện tại, từ bên ngoài nhìn vào, U Minh Cấm Địa vẫn là vùng đất chết chóc như xưa, chẳng có gì thay đổi. Nhưng chỉ có hắn mới biết, bên dưới lớp vỏ bọc bình thường kia là một lượng khí vận khổng lồ có thể khiến bất cứ một đại tông môn nào điên cuồng.
【 Ting! Quá trình che giấu hoàn tất. Ký chủ nhận được điểm đánh giá: Thận trọng vô đối. 】
【 Phần thưởng bổ sung: Một giọt 'Thần Tính Chi Huyết'. 】
Một giọt máu màu tím thẫm hiện ra trước mắt Cố Trường An. Nó lơ lửng, tỏa ra một loại uy áp khiến không gian xung quanh hơi nứt vỡ. Cố Trường An nhìn nó, trầm tư một chút rồi không do dự nuốt vào.
Ngay khi giọt máu hòa vào cơ thể, một luồng khí nóng thiêu đốt lan tỏa khắp tứ chi bách hài của hắn. Cố Trường An không hề biến đổi hình dạng, nhưng ánh mắt hắn trong giây lát dường như xuyên qua thời gian và không gian, nhìn thấy được sự sụp đổ của các vì tinh tú và sự khai sinh của vạn vật.
Thọ nguyên của hắn… giờ đây đã không còn con số nữa. Một chữ "Vĩnh" nhỏ nhoi xuất hiện trong bảng thuộc tính của hệ thống.
"Lão quét rác, ngươi… tu vi của ngươi hình như lại biến mất rồi?" Lão Hắc chạy lại gần, ngửi ngửi trên ống quần của Cố Trường An. Lúc này, cảm giác mà Cố Trường An mang lại cho nó không còn là một tu sĩ mạnh mẽ, mà là một phàm nhân hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức giả tạo.
"Đó là mục tiêu của ta." Cố Trường An thản nhiên đáp. "Thần quang nội liễm, trả về nguyên bản. Chỉ khi ngươi trở nên tầm thường nhất, thế gian mới không ai đề phòng ngươi."
Cùng lúc đó, tại trung tâm tu tiên giới, cách xa U Minh Cấm Địa hàng vạn dặm.
Trên đỉnh núi cao nhất của Thiên Cơ Các, một vị lão giả gầy guộc, tóc trắng xóa như tuyết đột ngột mở mắt. Trên tay lão, một bàn cờ làm từ ngọc quý bỗng dưng nứt đôi.
"Lão tổ, có chuyện gì vậy?" Một đệ tử trẻ tuổi vội vàng chạy vào, cung kính hỏi.
Vị lão giả kia run rẩy nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi được gọi là U Minh Cấm Địa. Lão bóp ngón tay tính toán, nhưng chỉ thấy một mảnh sương mù hỗn độn, và một cảm giác tử vong nghẹt thở dâng trào.
"Khí vận… một đạo khí vận nghịch thiên vừa bùng phát. Nhưng biến mất quá nhanh. Ta cứ tưởng Thiên Đạo lại sinh ra một vị Đại Đế mới, nhưng nhìn lại thì lại giống như một cái hố đen nuốt chửng mọi nhân quả."
"Lão tổ, ý ngài là…"
"Thông báo cho các tông môn, từ nay về sau, phàm là đệ tử Thiên Cơ Các, tuyệt đối không được bước chân vào vùng đất phía Tây Nam nửa bước. Ở đó… có một cái bóng đang quan sát chúng ta từ quá khứ."
Vị lão giả nói xong, phun ra một ngụm máu lớn, tinh thần uể oải hẳn đi. Lão chỉ mới thử thăm dò một chút, đã bị một luồng "tử khí" cách xa vạn dặm phản phệ.
Tại nghĩa trang, Cố Trường An chợt cau mày. Hắn cảm nhận được có người vừa thử "nhòm ngó" mình. Hắn liếc mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm, tay phải nhẹ nhàng phẩy cái chổi một phát. Một sợi chỉ nhân quả vô hình vừa định nối vào người hắn liền bị "xoạt" một tiếng, cắt đứt hoàn toàn.
"Tò mò sẽ giết chết con mèo, và cũng sẽ giết chết tu sĩ." Hắn lẩm bẩm.
"Sư tôn! Cháo sắp nguội thực sự rồi ạ!" Tiếng gọi của Lâm Thanh Diệp từ căn lều tranh vang lên, tràn đầy hơi thở sinh mệnh và sự bình dị.
Cố Trường An mỉm cười. Cái cảm giác được ăn một bát cháo bình thường sau khi vừa che giấu thiên cơ thật sự rất tuyệt vời. Hắn cất cây chổi vào góc tường, xoa xoa tay, bước chân nhẹ nhàng hướng về phía khói bếp đang bay lên.
"Đến đây, đến đây. Đừng giục, ta còn phải sống thêm mười vạn năm nữa cơ mà, nhanh một giây chậm một giây cũng có khác gì nhau đâu."
Ở phía sau hắn, Vạn Cổ Nghĩa Trang chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Dưới lòng đất, con rồng khí vận vừa thức tỉnh khẽ trở mình, lặng lẽ bảo hộ mảnh đất tịnh thổ cuối cùng này, chờ đợi những vị khách không mời mà đến tiếp theo để "tiễn đưa" họ vào giấc ngủ ngàn thu.
Nghĩa trang này, nay đã thực sự trở thành một thế giới riêng biệt, một nơi mà ngay cả ông trời cũng phải e dè khi nhìn xuống. Và người canh giữ nó, vẫn chỉ là một kẻ thích quét rác và uống trà.
Một kẻ trường sinh giữa mồ mả, một vị tiên ẩn mình trong hư vô. Khí vận dâng cao hay linh khí cạn kiệt, với Cố Trường An, chẳng qua cũng chỉ là một chương mới trong cuốn nhật ký mười vạn năm chưa có hồi kết.