Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 27: Vị khách không mời từ Ma giáo**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 18:08:22 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 27: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI TỪ MA GIÁO

U Minh Cấm Địa, gió bấc thổi qua những khe đá hẹp, phát ra những tiếng hú dài tựa như tiếng oan hồn ai oán. Giữa màn sương mù xám xịt phủ quanh năm không tan, Vạn Cổ Nghĩa Trang vẫn đứng sừng sững như một hòn đảo đơn độc giữa đại dương tử vong.

Trong một góc nghĩa trang, nơi những đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ rực rỡ như vừa mới nhúng qua máu tươi, một bóng người gầy gò, khoác trên mình chiếc áo bào thô sơ màu xám tro, đang lẳng lặng cầm chổi tre quét từng lá rụng.

Tiếng chổi tre quẹt trên nền đá cổ — "xoạt… xoạt" — đều đặn đến mức kỳ quái, như thể hòa vào cùng nhịp đập của mảnh đất này. Cố Trường An cúi thấp đầu, động tác chậm rãi nhưng cực kỳ tỉ mỉ. Hắn không chỉ quét lá, mà đang dùng "Trần Hiêu Chổi" để phủi đi những sợi nhân quả hỗn loạn vừa bám vào các bia mộ sau một đêm gió lộng.

"Sư tôn, trà hôm nay là 'Tĩnh Tâm Diệp' hái từ sau núi, ngài uống khi còn nóng đi."

Lâm Thanh Diệp bước ra từ túp lều tranh phía xa, đôi tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ. Trải qua vài năm tu luyện dưới sự chỉ điểm của Cố Trường An, khí chất của vị công chúa mất nước ngày nào nay đã hoàn toàn lột xác. Nàng tĩnh lặng như nước, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia kiếm ý sắc lạnh khó có thể phát giác.

Cố Trường An ngừng tay, đón lấy chén trà, khẽ thổi hơi nóng rồi nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là sự thanh mát chạy thẳng vào linh đài.

"Hôm nay trong lòng ngươi không tĩnh." Cố Trường An thản nhiên nói, đôi mắt nhìn vào chén trà xanh ngắt, không ngẩng đầu lên.

Lâm Thanh Diệp giật mình, khẽ cúi đầu: "Sư tôn tuệ nhãn. Không hiểu sao từ sớm tới giờ, con luôn cảm thấy mí mắt phải giật liên hồi, trong lòng bất an, dường như có chuyện gì đó không lành sắp xảy ra."

Cố Trường An chưa kịp trả lời, Lão Hắc – con chó đen to lớn vốn đang nằm ngủ khì dưới gốc cây cổ thụ khô héo – bỗng nhiên choàng tỉnh. Nó dựng đứng đôi tai, hướng về phía cổng lớn của nghĩa trang, phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng.

Cố Trường An khẽ đặt chén trà xuống khay, ánh mắt vốn đang đục ngầu đột ngột trở nên thâm thúy như đầm sâu vạn trượng. Hắn nhàn nhạt nói:

"Có khách đến. Chỉ là khách này không đi cửa chính, cũng không mang theo lễ vật, mà mang theo xẻng sắt và tà niệm."

Cách cổng Vạn Cổ Nghĩa Trang chừng ba mươi dặm, ba đạo ma vân đen đặc đang lướt nhanh mặt đất với tốc độ kinh người. Ma khí cuồn cuộn tỏa ra xung quanh làm héo úa sạch sẽ cỏ cây nơi chúng đi qua.

Dẫn đầu là một lão già có thân hình gầy đét như xác khô, khoác bộ trường bào màu huyết sắc, trên mặt chằng chịt những hình xăm bùa chú quái dị. Đôi mắt lão loé lên tia sáng xanh biếc đầy tham lam. Đây chính là Huyết Lệ, một trưởng lão của Ma Huyết Giáo, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ — kẻ mà ở thời đại linh khí suy kiệt này, hoàn toàn có thể xưng bá một phương.

"Trưởng lão, chúng ta thực sự muốn xông vào vùng cấm địa này sao?" Một tên đệ tử ma tu phía sau rùng mình hỏi, giọng run rẩy. "Nghe nói người canh mộ ở đây quái dị lắm, phàm là kẻ có ý đồ bất chính vào đó, không ai quay lại được."

"Hừ, một đám hèn nhát!" Huyết Lệ hừ lạnh, giọng nói khàn khàn như hai miếng kim loại cọ sát vào nhau. "Thời đại Pháp Thoái đến rồi, linh khí khô kiệt, muốn sống sót chỉ có cách tìm ra bí kíp 'Vạn Độc Ma Kinh' của tổ sư vạn năm trước chôn tại đây. Chỉ cần có nó, lão phu có thể đột phá lên Nguyên Anh trung kỳ, thậm chí là Hóa Thần! Khi đó, Thiên Cơ Các hay Ngũ Nhạc Tông đều phải phủ phục dưới chân ta."

Lão dừng lại trước một tấm bia đá vỡ vụn đánh dấu ranh giới của U Minh Cấm Địa. Huyết Lệ lấy ra một chiếc bàn tay khô héo của trẻ sơ sinh, lẩm bẩm chú ngữ. Chiếc bàn tay bốc cháy, tỏa ra một làn khói tím bao phủ lấy ba người.

"Đây là U Minh Tàn Chưởng, có thể che giấu khí tức khỏi trận pháp của nghĩa trang. Chúng ta lẻn vào, quật mộ lấy đồ rồi rút nhanh. Cho dù người canh mộ kia có là cao nhân ẩn thế đi nữa, thì dưới màn sương mù nhân quả này, hắn cũng chỉ là một lão già mù lòa mà thôi!"

Ba bóng người thoắt cái biến mất vào trong sương mù, hướng thẳng về phía trung tâm nghĩa trang, nơi có ngôi mộ của Vạn Độc Ma Tôn.

Tại căn lều tranh, Cố Trường An đã quay lại cầm cây chổi tre. Hắn chậm rãi đi về phía khu vực phía Tây, miệng lẩm bẩm: "Thanh Diệp, lát nữa đi vào kho lấy hai chiếc quan tài bằng gỗ lê đen ra đây. À không, ba chiếc. Đám người này tu luyện ma công, tử khí trên người nồng, dùng lê đen là hợp nhất."

Lâm Thanh Diệp ngẩn người: "Ba người sao sư tôn? Ngài biết rõ số lượng và tu vi của bọn họ?"

Cố Trường An không đáp, chỉ nhàn nhạt chỉ tay về phía một bãi đất trống: "Đào sẵn hố ở đó đi, chiều nay trời dễ mưa, đào sớm cho khô đất."

Bên kia, Huyết Lệ cùng hai tên đệ tử đã tiến sâu vào nội vi nghĩa trang. Càng vào sâu, lão càng cảm thấy sởn gai ốc. Những ngôi mộ ở đây không giống mộ phần phàm trần, mỗi bia mộ đều mang theo một loại áp lực kinh khủng. Có bia mộ tỏa ra kiếm ý bén nhọn đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến nhãn cầu đau rát; có bia mộ lại nặng nề như một tòa đại sơn, ép tới mức kinh mạch bọn họ vận chuyển khó khăn.

"Tìm thấy rồi! Chính là nó!"

Huyết Lệ reo lên khe khẽ, mắt dán chặt vào một ngôi mộ bằng đá xanh u ám nằm cô độc dưới một tán cây khô. Bia mộ không có tên, chỉ khắc một đóa hoa ngũ độc kỳ quái.

"Nhanh! Dùng Huyết Ma Toán khai mở mộ đạo!"

Hai tên đệ tử vội vàng rút ra đoản đao, định rạch tay lấy máu hiến tế để phá giải cấm chế trên mộ. Thế nhưng, khi lưỡi dao vừa chạm vào da thịt, máu của bọn chúng không chảy xuống đất mà lại bay ngược lên không trung, kết lại thành những sợi tơ hồng nhạt, rồi biến mất trong sương mù.

"Chuyện gì thế này?" Huyết Lệ biến sắc, lão đột ngột cảm nhận được sự im lặng xung quanh trở nên đáng sợ. Tiếng gió biến mất, tiếng quạ kêu cũng không còn, chỉ có một tiếng bước chân nhẹ nhàng — "xoạt… xoạt" — từ phía sau màn sương đang tiến lại gần.

"Người nào?!" Huyết Lệ quát lớn, một bàn tay lão đã vận súc huyết sắc ma hỏa, sẵn sàng tung đòn trí mạng.

Sương mù dạt ra, hiện lên hình ảnh một thanh niên với gương mặt bình thản đến cực điểm, tay cầm một chiếc chổi tre bình thường. Theo sau hắn là một thiếu nữ mang theo ba cái quan tài lớn, đặt 'rầm' một phát xuống mặt đất một cách đầy chuyên nghiệp.

Cố Trường An nhìn ba người ma tu, khẽ thở dài một tiếng: "Các ngươi chọn mộ của Vạn Độc lão quỷ để đào à? Lão ấy tính tình nóng nảy lắm, lại còn có thói quen thích người sạch sẽ. Các ngươi mang theo ma khí hôi hám thế này, lão ấy ngủ không yên đâu."

"Ngươi là người canh mộ?" Huyết Lệ nheo mắt nhìn Cố Trường An, lòng nảy sinh nghi hoặc. Lão không cảm nhận được một chút tu vi nào trên người thanh niên này, như thể hắn là một người phàm hoàn toàn. Nhưng người phàm nào lại có thể đi bộ th thẩn giữa U Minh Cấm Địa thế này?

"Giả thần giả quỷ! Giết hắn cho ta!" Huyết Lệ ra lệnh.

Hai tên đệ tử ma tu gầm lên, biến ra hai con huyết hổ vồ về phía Cố Trường An. Đối mặt với sát chiêu của hai tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong, Cố Trường An vẫn không né tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung chổi một cái.

"Tẩy trần."

Một cơn gió nhẹ thổi qua. Chỉ là một cơn gió nhẹ đến mức không thể làm bay một tờ giấy, nhưng khi chạm vào hai con huyết hổ, chúng lập tức tan rã như bụi bặm gặp nước. Hai tên đệ tử ma tu đứng sững lại, đồng tử co rút. Da thịt bọn chúng bắt đầu nứt nẻ, từ trong những khe nứt đó không chảy ra máu, mà lại mọc ra những bông hoa Bỉ Ngạn đỏ thắm.

"A… Sư phụ… cứu con!"

Chỉ trong vài nhịp thở, hai tu sĩ đã biến thành hai bụi hoa bỉ ngạn rực rỡ, ngay cả linh hồn cũng không kịp thoát ra.

Huyết Lệ mặt cắt không còn giọt máu. "Hóa Thần? Không, là Độ Kiếp?! Ngươi… ngươi là cái quái vật gì?"

Lão điên cuồng lùi lại, không chút do dự tung ra một viên huyết đan rồi cắn nát, dùng bí thuật "Huyết Độn" để chạy trốn. Cơ thể lão hóa thành một đạo ánh sáng máu, bay thẳng ra phía cổng nghĩa trang với tốc độ gấp mười lần bình thường.

Nhưng dù lão bay nhanh thế nào, quang cảnh xung quanh vẫn không hề thay đổi. Vẫn là những ngôi mộ cũ kỹ, vẫn là sương mù xám xịt. Lão như đang chạy trên một vòng tròn vĩnh cửu.

Cố Trường An đứng tại chỗ, lắc đầu nói vọng theo: "Đã vào nghĩa trang mười vạn năm của ta, nếu không phải nằm trong quan tài đi ra, thì chính là đi bằng cửa linh hồn. Ngươi đi nhanh quá, lạc đường rồi."

Hắn nhấc cây "U Minh Đăng" trên thắt lưng lên, khẽ thổi một cái vào ngọn lửa xanh leo lắt.

"Hồn về chốn cũ."

Một sợi khói xanh bay vút đi, chuẩn xác quấn lấy đạo huyết quang của Huyết Lệ. Lão trưởng lão Ma giáo hét lên một tiếng thê lương, từ trên không trung ngã sầm xuống đúng vào một cái hố mà Lâm Thanh Diệp vừa đào sẵn khi nãy.

Huyết Lệ nằm dưới hố, toàn thân bị khóa cứng bởi một sức mạnh vô hình mang tên 'Nhân Quả'. Lão ngước nhìn lên, thấy Cố Trường An đang đứng trên miệng hố, cúi xuống nhìn lão với vẻ mặt vô cùng thiện lương.

"Này vị đạo hữu này, ngươi xem, cái hố này vừa vặn với ngươi chứ? Ta đã tính toán kỹ rồi, phong thủy chỗ này tốt lắm, quay lưng vào mộ Ma Tôn, hướng về phía Minh Hà, rất hợp với kẻ tu ma như ngươi."

"Tiền bối… xin tha mạng! Ta chỉ là nhất thời mê muội…" Huyết Lệ run rẩy cầu xin, nước mắt nước mũi dàn dụa. Sự ngạo mạn của một đại ma đầu Nguyên Anh đã sớm tan thành mây khói.

Cố Trường An thở dài: "Ngươi phá quấy giấc ngủ của người ta, rồi định dùng một lời xin lỗi là xong sao? Những linh hồn dưới kia, họ không rộng lượng như ta đâu."

Vừa dứt lời, từ phía dưới lòng đất ngôi mộ của Vạn Độc Ma Tôn, một bàn tay khô héo đầy vảy tím đột ngột vươn lên, chộp lấy cổ chân của Huyết Lệ.

"Hậu bối… máu của ngươi… có vị chua quá…" Một giọng nói khàn đặc từ dưới đáy mộ vang lên.

"Không!!! Tha cho tôi!!!"

Huyết Lệ bị kéo tuột xuống lòng đất một cách dứt khoát. Mặt đất rung chuyển nhẹ rồi khép kín lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cố Trường An cầm chổi, quét một lớp đất mỏng lên trên vị trí đó, sau đó lấy ra một miếng gỗ phẳng, tiện tay dùng ngón tay khắc lên mấy chữ: *Mộ của kẻ vô danh – Khách tham lam thứ 9527.*

"Sư tôn, còn hai tên đệ tử kia thì sao?" Lâm Thanh Diệp hỏi, nhìn vào hai bụi hoa Bỉ Ngạn vừa mọc lên.

Cố Trường An nhìn lên trời, lẩm bẩm: "Hai bụi hoa đó chính là mầm sống mới. Vạn vật luân hồi, tử cực sinh linh. Để bọn chúng ở đó làm đẹp nghĩa trang đi."

Hắn quay sang nhìn Lâm Thanh Diệp, nghiêm túc dặn dò: "Hôm nay ngươi thấy gì chưa? Huyết Lệ kia tu vi Nguyên Anh, nhưng lại chết vì lòng tham và sự thiếu chuẩn bị. Hắn vào đây mà chỉ mang theo một cái bùa hộ thân cấp thấp, thật là một sỉ nhục đối với nghề trộm mộ."

Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp: "Ta đã nói rồi, đi ra ngoài, không có 100 cái bài tẩy thì đừng nói là mình sống sót được. Ngay cả việc đào hố, ngươi cũng phải tính toán độ ẩm của đất, hướng gió và độ nông sâu để khi chôn người ta xuống, người ta mới cảm thấy thoải mái mà không oán trách ngươi."

Lâm Thanh Diệp cúi đầu ghi nhớ, trong lòng thầm cảm thán. Sư tôn đúng là sư tôn, giết người xong còn nghĩ đến cảm giác của cái xác, thật sự là đạt đến đỉnh cao của Cẩu đạo rồi.

Cố Trường An xách chổi đi về phía căn lều tranh, bỗng nhiên dừng lại, nhìn về hướng Tây Nam xa xôi. Ở đó, dường như có một luồng hắc khí lớn hơn đang cuồn cuộn dâng trào.

"Thanh Diệp, có vẻ như sau lưng lão già này vẫn còn một cái tổ kiến lửa. Tông môn của lão chắc chắn sẽ phái người đến tìm. Những ngày bình yên lại sắp kết thúc rồi."

Lão Hắc bước lại gần, dụi cái đầu to tướng vào chân Cố Trường An. Hắn xoa đầu nó, cười nhẹ: "Không sao, Lão Hắc ạ. Nghĩa trang của chúng ta vẫn còn nhiều chỗ trống lắm. Mười vạn năm rồi, có thêm vài vị khách Ma giáo đến làm phân bón cho hoa, cũng là chuyện tốt."

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt chiếu xiên qua sương mù, bóng của người thủ mộ và con chó đen kéo dài trên những hàng mộ bia vô tận. Tiếng chổi tre lại vang lên đều đặn:

"Xoạt… xoạt…"

Mọi vết tích của cuộc chiến vừa rồi, từ ma khí, mùi máu cho đến những tiếng kêu thét, đều đã bị quét sạch không còn dấu vết. Nghĩa trang lại trở về với vẻ tĩnh mịch vĩnh hằng của nó, một nơi mà thời gian dường như đã bị đóng băng bởi bàn tay của một kẻ trường sinh.

Đêm hôm đó, tại tổng đàn của Ma Huyết Giáo cách xa vạn dặm, chiếc hồn bài khắc tên trưởng lão Huyết Lệ đột ngột vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Vị giáo chủ đương thời của Ma Huyết Giáo đang bế quan bỗng mở choàng mắt, phun ra một ngụm máu đen, kinh hoàng nhìn về hướng Đông Bắc.

Lão cảm nhận được, một sợi nhân quả cực lớn của giáo phái mình vừa bị một bàn tay vô hình cắt đứt một cách thô bạo. Và cái giá phải trả cho việc cố gắng nối lại sợi dây đó… có lẽ là cả tông môn này.

Trong khi đó, ở Vạn Cổ Nghĩa Trang, Cố Trường An đang ngồi bên bếp lửa, nhàn nhã lật một trang của cuốn "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo". Một dòng chữ vàng kim hiện lên:

*Tiễn đưa Nguyên Anh Ma tu, hoàn thành quét dọn lần thứ 30.000, nhận thưởng: U Minh Chưởng Ấn (Cấp Đế), Tu vi 500 năm thọ nguyên.*

Cố Trường An lẩm bẩm: "Lại là tu vi… thứ này ta có nhiều đến mức không biết để đâu cho hết. Thật là phiền toái."

Hắn khép sách lại, nằm xuống chiếc ghế bành cũ, nhắm mắt nghe tiếng côn trùng kêu rỉ rả giữa những nấm mồ cổ, giấc ngủ lại kéo đến bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra._

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8