Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 28: Vạn quỷ phệ thân, tự làm tự chịu**
Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang chưa bao giờ là một khoảng không tĩnh lặng thuần túy. Đó là một loại yên lặng đặc quánh, nhuốm màu tuế nguyệt và hơi lạnh từ lòng đất sâu thẳm. Sương mù từ Minh Hà trườn lên, trắng xóa và âm u, che lấp những ngôi mộ cổ san sát nhau như những quân cờ bị bỏ lại trên một bàn cờ của định mệnh.
Cố Trường An ngồi trước lán cỏ, bên cạnh là một đống lửa nhỏ đang cháy lách tách. Ánh lửa cam vàng yếu ớt nhảy múa trên khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ phong vân. Hắn đang cầm một thanh củi, nhàn nhã gảy nhẹ vào đám tàn tro.
Lão Hắc, con hắc quy to lớn mang dòng máu lai tạp bí ẩn, đang nằm sấp bên cạnh, cái đầu rụt vào trong mai, chỉ chừa ra đôi mắt ti hí thỉnh thoảng lại hé mở nhìn về phía bìa rừng sương mù.
“Lão Hắc, ngươi nói xem, người sống tại sao cứ thích tìm đến nơi của người chết?” Cố Trường An nhạt giọng hỏi, thanh âm trầm thấp hòa vào tiếng gió rít qua những khe đá.
Lão Hắc thở ra một hơi khói đen qua mũi, giọng nói khàn khàn như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau: “Bởi vì họ tưởng rằng người chết thì không biết giữ của. Họ thèm khát những gì tiền nhân để lại, nhưng lại quên mất lý do tại sao những người đó lại nằm xuống đây.”
Cố Trường An mỉm cười, nụ cười mang theo một chút trêu ngươi, một chút thản nhiên của kẻ đã xem thấu nhân thế. Hắn cầm lấy chiếc *Trần Hiêu Chổi* đặt bên cạnh, nhẹ nhàng đứng dậy.
Lúc này, ở rìa ngoài của nghĩa trang, trong làn sương mù dày đặc, bốn luồng hắc khí cuồn cuộn đang lao tới với tốc độ kinh người. Đó là "Huyết Linh Tứ Sát" của Ma Huyết Giáo. Sau khi hồn bài của trưởng lão Huyết Lệ vỡ tan, giáo chủ Ma Huyết Giáo đã phẫn nộ lôi đình. Lão không tin một vùng nghĩa trang bị lãng quên lại có thể khiến một Nguyên Anh trưởng lão mất mạng một cách khó hiểu như vậy. Lão cho rằng nơi đây chắc chắn có cấm chế viễn cổ, hoặc có kẻ nào đó đang âm thầm ẩn nấp thu lợi.
Tứ Sát đều là những kẻ đứng đầu đỉnh phong Kim Đan, phối hợp với nhau có thể vây giết một Nguyên Anh sơ kỳ. Bọn chúng mang theo “Huyết Ma Tinh”, một loại pháp bảo có thể tạm thời che giấu khí tức khỏi các trận pháp cảm ứng thông thường.
“Đại ca, phía trước chính là lán cỏ của tên thủ mộ.” Một gã gầy guộc, đôi mắt đỏ ngầu thì thầm, tay gã đang cầm một đoản kiếm rỉ ra máu tươi đen kịt.
Gã dẫn đầu, một gã lực lưỡng mang một chiếc mặt nạ đầu lâu bằng đồng, hừ lạnh: “Thận trọng một chút. Huyết Lệ trưởng lão đã bỏ mạng ở đây, nơi này không hề đơn giản. Nhưng giáo chủ đã hạ lệnh, phải san bằng nơi này, lấy đầu kẻ giữ mộ về tế cờ.”
Bốn bóng ma đỏ rực như những tia chớp màu huyết lao vút qua hàng rào gỗ mục nát của nghĩa trang. Bọn chúng không hề biết rằng, ngay khoảnh khắc chân bọn chúng chạm vào mảnh đất bên trong hàng rào, một đôi mắt từ hư không đã lạnh lùng nhìn xuống.
Cố Trường An không hề quay đầu lại, hắn cúi người, lẳng lặng quét một nhát chổi xuống mặt đất phủ đầy lá khô.
“Xoạt…”
Tiếng chổi tre thanh mảnh vang lên giữa màn đêm. Nhưng đối với Huyết Linh Tứ Sát, âm thanh ấy không khác gì tiếng sấm nổ oanh kích thẳng vào thần thức của bọn chúng.
“Hự!”
Cả bốn gã khựng lại giữa không trung, máu trong người đảo lộn, linh lực vốn dĩ đang vận hành trơn tru bỗng nhiên trì trệ như rơi vào vũng bùn.
“Có trận pháp! Khởi!” Gã mặt nạ đầu lâu gầm lên một tiếng, tay ném mạnh Huyết Ma Tinh lên cao.
Viên tinh thể màu đỏ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, cố gắng tạo ra một tầng bảo hộ ngăn cách với khí tức của nghĩa trang. Thế nhưng, ánh sáng đó chưa kịp lan tỏa được mười trượng đã bị sương mù màu xám trắng xung quanh nuốt chửng một cách tham lam.
Cố Trường An thong thả thắp một nén hương trên bàn thờ đá vô danh gần đó. Làn khói xanh nhạt uốn lượn bay lên.
“Đã đến đây rồi, sao không chọn cho mình một cái hố vừa ý trước?” Giọng nói của hắn vang lên, nhẹ tênh nhưng lại rõ mồn một bên tai bốn kẻ xâm nhập.
“Khốn kiếp! Chết đi!” Gã gầy guộc chịu không nổi sự áp bách vô hình, vung đoản kiếm, thi triển hóa thân thành hàng ngàn vệt máu đỏ lòm lao về phía Cố Trường An.
Cố Trường An vẫn không quay lại. Hắn khẽ gõ nhẹ chuôi chổi xuống mặt đất.
“Cửu U Trấn Hồn Trận, tầng thứ nhất: Vạn Quỷ Phệ Thân.”
*Ầm!*
Mặt đất bên dưới chân Huyết Linh Tứ Sát đột ngột biến chuyển. Những thảm cỏ xanh héo úa bỗng chốc biến thành những cánh tay trắng hếu, thối rữa từ lòng đất trồi lên. Những tiếng gào thét u uất bắt đầu vang vọng khắp không gian, như thể hàng vạn linh hồn bị giam cầm mười vạn năm qua vừa tìm thấy lối thoát.
Gã gầy guộc đang lao tới bỗng thấy không gian trước mắt nhòe đi. Gã thấy mình không còn ở nghĩa trang, mà đang đứng giữa một biển máu tâm linh. Từ trong biển máu, những gương mặt mà gã đã từng giết hại để tu luyện huyết công lần lượt hiện ra. Có những hài nhi đỏ hỏn, có những lão già mất đầu, có cả những nữ tu bị gã hành hạ đến chết…
“Trả mạng cho ta…”
“Ma đầu… trả mạng cho ta!”
Hàng vạn oan hồn quấn lấy chân gã, cắn xé vào lớp hộ thể linh lực. Lớp linh lực vốn dĩ kiên cố như bàn thạch của Kim Đan tu sĩ lại giống như tờ giấy mỏng trước những hàm răng u minh.
“Không! Cút đi! Ta là tu sĩ Kim Đan, bọn súc sinh phàm trần này làm sao hại được ta!” Gã điên cuồng vung kiếm, nhưng thanh kiếm chém vào hư vô, không thể chạm đến những oan hồn đang gặm nhấm tinh thần gã.
Ở bên ngoài nhìn vào, ba gã còn lại kinh hoàng thấy đệ tử của mình đang đứng yên một chỗ, hai tay tự cào cấu vào mặt đến mức máu thịt be bét, đôi mắt trợn ngược trắng dã, miệng liên tục phát ra những âm thanh sợ hãi tột độ.
“Yêu pháp! Đây là yêu pháp gì?” Gã mặt nạ đồng run rẩy. Lão là kẻ giết người không chớp mắt, nhưng nhìn cảnh tượng một vị Kim Đan tu sĩ tự hủy hoại bản thân trong vô thức như thế này, lão không khỏi cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.
Lão Hắc từ phía xa ngáp một cái dài, lầm bầm: “Ngu ngốc. Trận pháp của nghĩa trang này dựa trên nhân quả. Ngươi giết càng nhiều, oán niệm mang trên người càng nặng, thì ‘vạn quỷ’ hiện về càng đông. Đây không phải là quỷ ở bên ngoài, mà là quỷ trong lòng các ngươi đấy thôi.”
Cố Trường An lẳng lặng bước đi giữa những ngôi mộ, động tác quét dọn vẫn đều đặn. Mỗi bước chân của hắn đi qua, mặt đất lại rung chuyển.
“Vị khách thứ hai, mời vào mộ.”
Cố Trường An hướng chổi về phía gã mặt nạ đồng.
Lúc này, sương mù xung quanh gã mặt nạ đồng bỗng nhiên tụ lại, hóa thành một tòa điện thờ âm u kinh dị. Trên cao điện thờ, một cái cân khổng lồ đang lơ lửng. Một bên cân là một giọt máu tinh khiết, bên còn lại là hàng ngàn linh hồn đen kịt đang la hét.
“Nhân quả chi cân, tội nghiệt sâu nặng, lấy thân đền tội.” Một giọng nói uy nghiêm từ hư không vang lên, không phải giọng của Cố Trường An, mà là ý chí của chính nghĩa trang tích tụ vạn năm.
“Ta không phục! Tu tiên là nghịch thiên mà đi, giết chóc là lẽ thường tình! Trời không diệt ta, một cái nghĩa trang rách nát này dựa vào cái gì mà phán xét!” Gã mặt nạ đồng gầm lên, đốt cháy tinh huyết, thân hình bành trướng lên gấp đôi, bàn tay hóa thành quỷ trảo khổng lồ vỗ mạnh vào hư không, định phá tan trận pháp.
Nhưng gã càng phát lực, cái cân trên cao càng nghiêng về phía đen tối. Mỗi một phần linh lực gã đánh ra đều hóa thành sợi dây xích màu đen quấn chặt lấy cổ mình.
Tự mình bóp cổ mình!
Đó chính là cái tinh túy của “Tự làm tự chịu”. Những đòn tấn công của Ma Huyết Giáo tu sĩ mang theo đầy tà tính và sát khí, mà trận pháp này lại chính là dùng tà trị tà, lấy sát phá sát. Sát khí của kẻ địch càng mạnh, uy lực của trận pháp dội ngược lại càng kinh thiên động địa.
Trong chốc lát, ba gã tu sĩ Kim Đan còn lại đều lâm vào tình cảnh tương tự. Kẻ thì bị lửa oán hận thiêu đốt từ bên trong đan điền, kẻ thì bị những xác ướp dưới lòng mộ trồi lên kéo tuột xuống vực thẳm đất đen, kẻ thì điên loạn tự bạt tai mình cho đến khi đầu lâu vỡ nát.
Cố Trường An đứng cách đó không xa, nhìn màn trình diễn đầy bi thảm này bằng một ánh mắt vô cùng bình thản. Hắn đã thấy quá nhiều. Mười vạn năm qua, những thiên tài kinh diễm hơn thế này, những ma đầu tàn bạo gấp vạn lần thế này, cũng đều kết thúc như vậy khi họ cố tình phá vỡ sự tĩnh lặng của những người đã nằm xuống.
“Đừng giết ta… cầu xin tiền bối… tha cho ta một con đường sống…” Gã mặt nạ đồng giờ đây đã quỳ sụp xuống đất, chiếc mặt nạ đồng đã vỡ tan lộ ra khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn và nước mắt.
Cố Trường An đi tới trước mặt lão, mũi chổi tre chạm nhẹ vào đỉnh đầu lão.
“Ngươi xin ta tha mạng? Nhưng mười vạn linh hồn nằm dưới chân ngươi, có ai tha cho họ không? Nghĩa trang này là nơi yên nghỉ, không phải nơi chứa chấp rác rưởi.”
Dứt lời, Cố Trường An xoay nhẹ cổ tay. Một luồng tử khí thuần khiết từ chiếc chổi tre tràn ra, như một nhát chém vô hình của tử thần cắt đứt sợi dây sinh mạng cuối cùng của bốn kẻ xâm nhập.
*Xoạt.*
Tiếng gió ngừng rít. Những cánh tay từ lòng đất thu lại. Những oan hồn tan biến vào màn đêm.
Bốn thi thể Kim Đan tu sĩ nằm ngổ ngang trên nền đất lạnh lẽo của nghĩa trang. Da thịt của họ bắt đầu khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tinh hoa sinh mệnh dường như đang bị mảnh đất này hấp thụ sạch sẽ.
Lão Hắc lững thững bò tới, dùng mũi ngửi ngửi thi thể gã mặt nạ đồng rồi chê bai: “Thịt đã thối rữa từ trong tâm, ngay cả địa linh cũng chẳng muốn nuốt loại phân bón kém chất lượng này.”
Cố Trường An thu chổi lại, thở dài một tiếng. Trong đầu hắn, âm thanh máy móc của hệ thống lại vang lên:
*“Ký chủ hoàn thành bảo vệ nghĩa trang, thanh trừ bốn kẻ tà niệm, duy trì sự tĩnh mịch mười vạn năm. Nhận thưởng: Thần thông – Vọng Xuyên Chi Nhãn (Tầng thứ nhất). Nhận thêm: Địa thọ 300 năm.”*
Hắn cảm thấy đôi mắt mình truyền tới một cảm giác mát lạnh thấu xương, tầm nhìn trong sương mù bỗng chốc trở nên cực kỳ rõ ràng, thậm chí hắn có thể nhìn thấy dòng chảy của Minh Hà ẩn sau lớp không gian vặn vẹo phía xa.
“Thanh Diệp, ra đây đi.” Cố Trường An nhẹ giọng nói.
Từ sau một cây tùng cổ thụ gần đó, Lâm Thanh Diệp bước ra. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ sùng bái xen lẫn kinh sợ. Nàng đã biết “Tiền bối” rất mạnh, nhưng nàng không bao giờ ngờ được tiền bối chỉ cần đứng yên một chỗ, quét vài nhát chổi đã có thể khiến bốn đại tu sĩ Kim Đan tự sát một cách thê thảm như vậy.
“Sư… Sư tôn.” Nàng lí nhí gọi, không dám nhìn vào mắt hắn.
“Mang bốn cái xác này ném vào khu vực ‘Vô Danh Trũng’ phía sau núi. Đừng để mùi máu làm bẩn chỗ ngủ của những vị anh linh phía trước.” Cố Trường An căn dặn, giọng nói trở lại vẻ lười biếng thường ngày.
“Vâng, thưa Sư tôn.” Lâm Thanh Diệp không dám chậm trễ, nàng dùng linh lực cuốn lấy bốn cái xác rồi nhanh chóng rời đi.
Cố Trường An ngồi lại bên đống lửa đã sắp tàn. Lão Hắc lại rúc đầu vào mai, chuẩn bị ngủ tiếp.
“Lão Hắc, Ma Huyết Giáo chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Tên giáo chủ kia có lẽ là một kẻ có chút tu vi Nguyên Anh trung kỳ hoặc hậu kỳ.”
Lão Hắc hừ hừ: “Nguyên Anh thì sao? Đến đây cũng chỉ làm đầy thêm cái ‘Vạn Quỷ Phệ Thân’ trận của ngươi mà thôi. Ngươi đã thủ ở đây mười vạn năm, cái nghĩa trang này sớm đã thành một vùng thiên địa riêng của ngươi rồi. Chỉ là ta thắc mắc, bao giờ ngươi mới chịu rời đi?”
Cố Trường An nhìn lên bầu trời đen kịt không một ánh sao, lẩm bẩm: “Rời đi? Thế gian bên ngoài kia đầy rẫy tranh đoạt, ồn ào và dơ bẩn. Ở đây có trà, có rượu, có hoa bỉ ngạn, lại có mười vạn ‘người bạn’ kể chuyện cũ cho ta nghe. Đi đâu để tìm được một nơi tốt như thế này?”
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận linh lực trong cơ thể đang âm thầm tăng trưởng. Với hắn, tu luyện không phải là tranh đoạt tài nguyên, mà là tích lũy tuế nguyệt. Hắn sống càng lâu, nghĩa trang càng tồn tại lâu, hắn càng mạnh.
Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời le lói xuyên qua làn sương mỏng. Cố Trường An lại cầm chổi tre, bắt đầu một ngày làm việc mới.
“Xoạt… xoạt…”
Dưới chân hắn, nơi bốn gã sát thủ đã chết đêm qua, mặt đất bằng phẳng lạ thường, không còn lấy một vết máu, không còn một mảnh quần áo rách. Cứ như thể họ chưa từng tồn tại, cứ như thể sự cuồng nộ và tàn độc của họ chỉ là một giấc chiêm bao thoáng qua trong mười vạn năm thủ mộ của Cố Trường An.
Vạn cổ nghĩa trang, chỉ có người vào, không có người ra. Kẻ có tâm thành đến viếng, có thể nhận được truyền thừa; kẻ mang tâm tà đến phá, chỉ có thể trở thành một nắm đất vàng bụi bặm.
Ở nơi xa, Ma Huyết Giáo chủ đang cuồng nộ bóp nát chiếc ngai vàng, thề sẽ san phẳng vùng cấm địa. Lão đâu biết rằng, mỗi một bước chân lão tiến về phía nghĩa trang, chính là lão đang tự tay khắc tên mình lên một ngôi mộ đã được Cố Trường An đào sẵn từ lâu.
Bởi vì, ở nghĩa trang này, nhân quả chính là thiên đạo duy nhất. Tự làm thì tự chịu, kẻ nào gieo gió, ác quỷ trong lòng họ sẽ gặt bão.
Cố Trường An nhấp một ngụm trà đắng, nhìn một bông hoa bỉ ngạn đỏ thắm vừa mới chớm nở ngay cạnh mộ của một vị Ma Tướng vạn năm trước.
“Hoa nở đẹp đấy, có lẽ hôm nay sẽ là một ngày yên tĩnh.”
Tiếng chổi tre lại đều đặn vang lên, hòa vào nhịp đập của tuế nguyệt trường sinh.