Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 29: Quét mộ mười năm, đạo vận tự thành**
Chương 29: Quét mộ mười năm, đạo vận tự thành
Mười năm.
Đối với những tu sĩ đang lăn lộn trong dòng chảy vội vã của tu tiên giới, mười năm có lẽ chỉ đủ cho một lần bế quan xung kích tiểu cảnh giới, hoặc một chuyến thám hiểm di tích cổ phương xa. Nhưng đối với Vạn Cổ nghĩa trang, nơi mà thời gian dường như đã bị đóng băng bởi hơi thở của cái chết và sương mù của nhân quả, mười năm chỉ như một cái chớp mắt của vị thần đang ngái ngủ.
Cố Trường An đứng ở con đường mòn dẫn vào khu mộ phía Tây, tay cầm chiếc chổi tre đã mòn vẹt đầu. Hắn mặc bộ đạo bào màu xám tro giản dị, mái tóc đen được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đào. Gương mặt hắn so với mười năm trước không có lấy một chút thay đổi, vẫn là vẻ thư sinh thanh thoát nhưng đôi mắt thì sâu thẳm như đầm nước cổ, nơi chứa đựng sự trầm tích của tuế nguyệt.
"Xoạt… xoạt…"
Tiếng chổi tre quẹt trên mặt đất vang lên đều đặn, nhịp nhàng. Mỗi một nhát chổi đi qua, không chỉ là quét đi những chiếc lá rụng khô khốc hay lớp bụi mờ từ những cơn gió phương xa thổi tới, mà dường như còn quét sạch cả những tia tạp niệm cuối cùng trong tâm trí hắn.
Trong mười năm qua, Cố Trường An chưa từng rời khỏi nghĩa trang nửa bước.
Hắn mỗi ngày đều làm những công việc lặp đi lặp lại: quét tịnh chân thổ, lau chùi bia mộ, thắp lên những nén hương dẫn hồn cho những vị tiền bối đã khuất. Hệ thống "Thiên Mộ Trường Sinh Khảo" trong đầu hắn, sau mười năm tích lũy, đã âm thầm nhảy số liên tục. Mỗi một ngôi mộ hắn quét dọn đều phản hồi lại cho hắn một tia Đạo vận, một chút tinh thuần linh lực, hoặc đôi khi là những mảnh vụn ký ức về thần thông từ thời thái cổ.
Lão Hắc – con hắc quy to bằng chiếc nong, đang nằm sấp trên một tảng đá phẳng phiu đón lấy những tia nắng nhạt màu của U Minh cấm địa. Cái đầu rùa chậm chạp thò ra, đôi mắt lim dim nhìn bóng lưng của Cố Trường An, giọng nói già nua mang theo vẻ lười biếng:
"Trường An tiểu tử, ngươi đã quét cái mảnh đất này mười năm rồi. Thậm chí con kiến bò qua đây cũng thuộc làu nhịp chổi của ngươi. Tu hành của người ta là tranh với trời, tranh với đất, còn tu hành của ngươi… ta thấy giống như đang dưỡng lão sớm thì đúng hơn."
Cố Trường An không dừng tay, nụ cười nhàn nhạt hiện trên môi: "Lão Hắc, ngươi nói sai rồi. Đạo không ở trên chín tầng mây, cũng không ở dưới chín tầng địa ngục, mà ở ngay dưới chân ta, ở ngay trong nắm cát, ngọn cỏ này thôi. Quét mộ mười năm, ta thấy tâm mình tĩnh, mà tâm tĩnh thì vạn vật đều thông."
Lão Hắc hừ lạnh một tiếng, cái đuôi rùa khẽ quất vào không khí: "Nói thì hay lắm. Nhưng đừng trách lão phu không nhắc nhở ngươi, mười năm nay linh khí thiên địa bên ngoài biến động dữ dội. Ta cảm nhận được mấy hơi thở Nguyên Anh đỉnh phong đã lởn vởn quanh rìa cấm địa vài lần. Cái danh 'Vạn Cổ nghĩa trang' là miếng mồi ngon cho những kẻ sắp hết thọ nguyên. Ngươi cứ quét rác mãi thế này, đến lúc bọn chúng xông vào, ngươi lấy chổi ra mà đuổi à?"
Cố Trường An dừng chổi, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi sương mù u ám bao phủ. Hắn nhẹ nhàng vỗ vào cán chổi, lẩm bẩm: "Nếu bọn họ thực sự muốn tìm một chỗ nằm đẹp, ta sẽ không từ chối. Chỉ sợ bọn họ không có phúc phận đó."
Vừa dứt lời, trong cơ thể Cố Trường An vang lên một tiếng "ong" thanh thúy, giống như tiếng chuông đại hồng chung gõ vang từ sâu thẳm linh hồn.
Mười năm qua, linh lực tích lũy từ mười vạn ngôi mộ đã tràn đầy tới mức không thể kìm nén thêm được nữa. Đạo vận mà hắn thu thập được qua từng nhát chổi quét sạch bụi trần giờ đây đã ngưng tụ thành một đóa hoa sen màu xám sậm trong thức hải.
Đột phá, đã đến.
Thông thường, tu sĩ khi xung kích cảnh giới Hóa Thần – cấp bậc có thể bắt đầu tiếp xúc với quy luật tự nhiên, nguyên thần xuất khiếu, thường sẽ gây ra những dị tượng long trời lở đất. Linh khí trong vòng nghìn dặm sẽ bị hút cạn, lôi kiếp sẽ cuồn cuộn kéo đến như muốn nghiền nát kẻ nghịch thiên.
Nhưng ở đây, trong Vạn Cổ nghĩa trang này, mọi quy luật dường như đều bị "Cẩu đạo" của Cố Trường An và trận pháp trấn giữ nghĩa trang bóp méo.
Cố Trường An thu chổi lại, ngồi xếp bằng ngay bên cạnh một ngôi mộ vô danh. Hắn nhẹ nhàng nhắm mắt, vận hành "Cửu U Trường Sinh Quyết".
Trầm mặc, tịch liêu.
Không có tiếng sấm sét nổ vang, không có hào quang rực rỡ mười vạn dặm. Chỉ có một luồng hơi thở xám xịt từ dưới những ngôi mộ cổ chui lên, giống như mười vạn dải lụa mỏng, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể hắn.
Lão Hắc đang nằm phơi nắng chợt bật dậy, đôi mắt quy lão trừng lớn, vẻ lười biếng biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ: "Tiểu tử này… hắn đang làm gì? Không phải phá cảnh Hóa Thần sao? Tại sao không có thiên kiếp? Tại sao khí tức của hắn… lại đang biến mất?"
Trong tầm mắt của Lão Hắc, Cố Trường An vẫn ngồi đó, nhưng dường như hắn đã hòa làm một với đống đất vàng dưới mông, hòa làm một với tấm bia mộ loang lổ vết thời gian phía sau. Hắn không còn là một con người, mà là một phần của nghĩa trang, một phần của cái chết vĩnh hằng.
Trong thức hải của Cố Trường An, một thế giới mới đang hình thành. Nguyên thần của hắn vốn dĩ còn mờ ảo, nay bắt đầu ngưng tụ, trở nên rắn chắc và phát ra ánh sáng ôn nhu như ngọc. Nhưng điều khác biệt là, Nguyên thần của hắn không bay vút lên trời để giao tiếp với Thiên đạo cao xanh, mà lại lặn xuống sâu vào lòng đất.
Hắn thấy được dưới lớp đất sâu mười vạn trượng, có những xiềng xích nhân quả chằng chịt. Hắn thấy được linh hồn của những anh hùng, ma đầu thuở trước đang say ngủ. Thần thức của hắn trải dài, phủ khắp từng ngõ ngách của nghĩa trang.
"Mười năm quét mộ, đạo tại nhàn nhã."
"Nhân gian thái thái, bất quá nhất bôi hoàng thổ." (Thế gian muôn vẻ, cũng chỉ là một chén đất vàng).
Hóa Thần!
Tâm hắn hóa thành thần minh của chốn này.
Cái gọi là Hóa Thần của Cố Trường An, không phải là điều khiển sức mạnh của thiên địa bên ngoài, mà là trở thành chúa tể tuyệt đối trong phạm vi mười vạn dặm nghĩa trang. Chỉ cần đứng ở nơi này, hắn chính là thần, là quỷ, là đấng toàn năng định đoạt sinh tử.
Một vòng gợn sóng vô hình từ trung tâm nghĩa trang lan tỏa ra bốn phương tám hướng.
Lúc này, ở rìa ngoài của U Minh cấm địa, cách nghĩa trang ba trăm dặm.
Ba đạo độn quang mạnh mẽ đang lơ lửng trên không trung. Đó là ba vị lão già tóc trắng trắng xóa, da dẻ như vỏ cây khô, trên người toát ra tử khí nồng nặc. Đây đều là những lão quái vật Nguyên Anh đỉnh phong từ các đại tông môn của Đông Hoang, thọ nguyên đã sắp cạn, đang đánh liều tiến vào cấm địa để tìm kiếm truyền thuyết về "Trường Sinh thảo" hoặc thần dược nghịch thiên cải mệnh.
"Hỏa Vân đạo hữu, lão phu cảm giác hôm nay không khí có chút không đúng." Một lão già mặc áo bào thêu hình quạ đen cau mày nói.
"Hừ, Minh Thúy lâu chủ, ngươi càng sống càng nhát gan. Chúng ta đã chuẩn bị cả trăm năm, mang theo Trấn Hồn linh và Tị Thi đan, chẳng lẽ còn sợ cái vùng đất chết này? Chỉ cần tìm thấy Vạn Cổ nghĩa trang trong truyền thuyết, tìm được mộ của Thái Cổ Dược Thần, chúng ta sẽ có cơ hội sống thêm một ngàn năm nữa!" Lão giả tên Hỏa Vân lạnh lùng đáp, trong mắt lóe lên vẻ tham lam điên cuồng.
Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ thổi qua.
Chỉ là một cơn gió nhẹ bình thường, không mang theo sát khí, cũng không mang theo sức mạnh bùng nổ.
Tuy nhiên, khi cơn gió này chạm vào người ba vị tu sĩ Nguyên Anh, cả ba đồng loạt biến sắc.
"Rắc…"
Bảo vật hộ thân cấp bậc Chuẩn Bảo khí đeo trên cổ Minh Thúy lâu chủ đột ngột nứt toác, biến thành tro bụi. Tử khí trên người lão như gặp phải thiên địch, cuống quýt tháo chạy ra khỏi lỗ chân lông. Cảm giác sợ hãi từ sâu thẳm linh hồn trào dâng, giống như có một con mắt khổng lồ từ dưới lòng đất vừa khẽ liếc nhìn bọn họ.
"Có… có đại năng đột phá! Khí tức này… là Hóa Thần? Không, còn kinh khủng hơn cả Hóa Thần!" Hỏa Vân lão tổ run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.
"Chạy mau! Đây là cấm kỵ của nghĩa trang tỉnh giấc rồi!"
Ba vị tu sĩ vốn dĩ oai phong một cõi, giờ đây như những con chim sợ cành cong, không nói lời nào, điên cuồng quay đầu, vắt kiệt tất cả tu vi để đào tẩu khỏi U Minh cấm địa với tốc độ nhanh nhất trong đời mình.
Ở trung tâm nghĩa trang, Cố Trường An mở mắt ra.
Ánh sáng xám sậm trong mắt hắn thu liễm lại, biến mất hoàn toàn. Khí tức của hắn trở lại bình thường, vẫn là vị thủ mộ nhân có tu vi nhìn qua chỉ chừng Trúc Cơ hoặc Kim Đan yếu ớt. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi lỗ chân lông trên người hắn đều đang hô hấp nhịp nhàng với tần số của mặt đất.
"Mười năm quét mộ, cuối cùng cũng thành." Cố Trường An thở ra một ngụm trọc khí.
Hắn cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình. Một hạt mầm Đạo vận nhỏ bé đang lơ lửng, lấp lánh như tinh tú. Đây chính là thành quả của mười năm ẩn nhẫn, mười năm "cẩu" tại nghĩa trang này. Hắn đạt tới Hóa Thần, nhưng không gây ra một chút chấn động nào tới Thiên Đạo Chi Nhãn trên cao. Mọi nhân quả đều bị Vạn Cổ nghĩa trang che đậy một cách hoàn mỹ.
Lão Hắc chậm rãi bò lại gần, cái đầu rùa ghé sát vào chân Cố Trường An, đánh hơi một chút rồi kinh ngạc hỏi: "Tiểu tử… ngươi rốt cuộc là quái thai gì? Cảnh giới của ngươi hiện giờ, ta nhìn không thấu. Nhưng tại sao hơi thở của ngươi lại giống như cái nghĩa trang này đến vậy?"
Cố Trường An đưa tay xoa xoa cái đầu cứng như thép của Lão Hắc, mỉm cười: "Vì ta chính là nghĩa trang, nghĩa trang chính là ta. Lão Hắc, sau này ngươi có thể ngủ yên tâm hơn rồi, ít nhất là không ai có thể làm phiền giấc nồng của chúng ta đâu."
Lão Hắc rụt cổ vào mai, lẩm bẩm: "Kẻ điên… Đúng là một kẻ điên trường sinh. Người ta hóa thần để bay lên trời, ngươi hóa thần để lặn xuống đất quét rác."
Cố Trường An không để tâm tới lời mỉa mai của lão rùa già. Hắn cầm lại chiếc chổi tre, nhìn mười vạn ngôi mộ xung quanh. Trong thâm tâm hắn, mỗi ngôi mộ giờ đây giống như một cuốn sách đang mở ra, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể đọc thấu suốt cuộc đời của vị cường giả nằm dưới đó.
Mười năm qua, hắn đã chôn cất thêm vài trăm "người bạn mới" do Thanh Huyền Đạo Nhân hoặc những tu sĩ tình cờ bỏ mạng trong cấm địa mang tới. Những người này mang đến cho hắn thêm nhiều bảo vật, nhưng với hắn, quan trọng nhất vẫn là sự tĩnh lặng của cuộc sống này.
Bỗng nhiên, chiếc chuông nhỏ treo trước lán cỏ rung lên "keng keng" nhẹ nhàng.
Đây là tín hiệu từ bên ngoài cấm địa.
Cố Trường An thu hồi tâm trí, thầm nghĩ: "Đã mười năm rồi, không biết Lâm Thanh Diệp tiểu nha đầu đó bên ngoài sống thế nào? Thư của nàng lại đến rồi sao?"
Hắn bước đi thong thả trên những chiếc lá khô, bóng lưng tản bộ như một người phàm trần thanh thản nhất thế gian. Một nhịp bước chân, dường như lướt qua hàng nghìn trượng không gian mà không gây ra một tia dao động linh khí nào. Đây chính là thần thông "Xúc Địa Thành Thốn" mà hắn mới lĩnh ngộ được sau khi Nguyên thần hòa hợp với mặt đất nghĩa trang.
Tới trước cổng cấm địa, nơi có một trận pháp dịch chuyển thu nhỏ mà hắn bí mật xây dựng. Một con hạc giấy màu bạc đang lơ lửng chờ đợi.
Cố Trường An đón lấy hạc giấy, mở ra.
Giọng nói lo lắng nhưng kiên cường của Lâm Thanh Diệp vang lên từ trong đó: "Sư tôn, Thanh Diệp vô năng, không giữ được món quà ngài tặng mười năm trước. Hiện tại, tam đại tông môn của vương triều đang vây khép cấm địa, bọn họ tin rằng trong tay con có bí bảo mà ngài ban cho. Con sắp không trụ vững được nữa, con sợ sẽ mang họa tới chỗ của ngài…"
Đôi lông mày của Cố Trường An khẽ nhướn lên.
Thập niên bình tĩnh, chẳng lẽ vừa đạt tới Hóa Thần đã có kẻ muốn đem máu đến làm phân bón cho hoa bỉ ngạn sao?
Hắn lẩm bẩm: "Mười năm trước, ta cho nàng một thanh mộc kiếm cũ rích ta nhặt được khi quét mộ một vị Kiếm tu… Thứ đồ chơi đó mà cũng có kẻ tranh giành sao? Thế gian này, rốt cuộc là tham lam hay là thiếu hiểu biết đây?"
Hắn đứng đó, tay cầm hạc giấy, chiếc chổi tre dựa vào vai. Gió thổi qua, tà áo xám lay động.
Mười năm quét mộ, tâm hắn đã lặng như mặt hồ không gợn sóng. Nhưng nước hồ lặng không có nghĩa là không sâu, càng không có nghĩa là kẻ nào cũng có thể ném đá xuống mà không nhận lấy hậu quả.
"Lão Hắc, dậy đi thôi." Cố Trường An quay đầu lại nói.
Lão rùa lười biếng mở một con mắt: "Lại chuyện gì? Ngươi vừa đột phá, chẳng lẽ định ra ngoài giết người?"
"Giết người?" Cố Trường An lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ từ bi kỳ lạ. "Ta là một kẻ giữ mộ, ta không thích sát sinh. Ta chỉ là cảm thấy, hoa bỉ ngạn ở cổng nghĩa trang đã mười năm không được bón phân, dường như màu đỏ của nó đã hơi nhạt đi rồi. Có khách đến cửa, chúng ta nên đón tiếp chu đáo một chút."
Lão Hắc run lên một cái. Theo kinh nghiệm mười vạn năm của nó, mỗi khi Cố Trường An nói "đón tiếp chu đáo", điều đó có nghĩa là người đến sẽ được chuẩn bị sẵn một hố đất sâu mười trượng, phong thủy tuyệt đẹp, vĩnh viễn không cần phải tỉnh dậy nữa.
"Tội nghiệp mấy kẻ đó…" Lão Hắc thở dài, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Cố Trường An thu dọn lại lán cỏ, chậm rãi pha một ấm trà sen mới. Hơi nước bốc lên, hương thơm thanh khiết lan tỏa, đối lập hoàn toàn với tử khí xung quanh.
Mười năm qua đi, hắn đã từ một tên đồ đệ ngoại môn của tông môn bại lạc, một kẻ sống ẩn dật rụt rè, nay đã thực sự bước lên con đường "Trường sinh thủ mộ". Cảnh giới Hóa Thần đối với kẻ khác là đỉnh cao, nhưng với hắn, đó chỉ là nấc thang mới để hắn có thể "cẩu" một cách bền vững hơn, vững chắc hơn.
Bụi trần lại rơi xuống bia mộ, tiếng chổi tre lại vang lên.
Nhưng lần này, mỗi âm thanh của tiếng chổi đều như đang gõ vào nhịp tim của cả vùng cấm địa. Đạo vận tự thành, vạn vật thần phục.
Mười năm tích lũy, hôm nay hoa bỉ ngạn sẽ lại đỏ thắm.