Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 76: Nhận được \”Vạn Quân Chiến Ý\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:02:29 | Lượt xem: 1

Đêm ở Vạn Cổ Nghĩa Trang tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng sương đọng rơi trên mặt lá bỉ ngạn. Sau khi chôn cất vị tướng quân cuối cùng và những binh sĩ trung liệt của đại quân phàm trần bị tu tiên giới tàn sát, Cố Trường An thu lại chiếc xẻng sắt, đứng lặng giữa những gò mộ mới đắp.

Ánh trăng bàng bạc phủ lên lớp đất mới, tựa như một tấm lụa trắng nhẹ nhàng an ủi những linh hồn vừa mới nằm xuống. Cố Trường An không vội vã rời đi. Hắn đứng đó, bóng lưng gầy guộc nhưng đứng thẳng như một cây tùng vạn năm, đôi mắt bình thản nhìn sâu vào cõi hư vô.

“Mười vạn năm, ta đã chôn không biết bao nhiêu vị đại năng, từ những kẻ xưng bá một phương đến những kẻ tự huyễn hoặc mình là thần thánh.” Cố Trường An khẽ thở dài, thanh âm tan biến vào trong gió lạnh. “Nhưng hôm nay, lòng ta lại có chút không yên.”

Lão Hắc, con rùa đen với cái mai phủ đầy rêu phong và những vết nứt thời gian, lững thững bò đến cạnh chân hắn. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn những nấm mộ giản đơn kia, rồi giọng nói ồm ồm như tiếng sấm từ phương xa vang lên:

“Cố小子, đó là vì ngươi chưa bao giờ thấy nhiều ‘chân tâm’ đến thế hội tụ lại một chỗ. Đám tu sĩ mà ngươi vẫn thường chôn ấy à? Bọn chúng sống vạn năm, tâm tư sớm đã thối nát, đầy rẫy mưu mô và vị kỷ. Kể cả lúc chết, trong lòng bọn chúng vẫn là oán hận, là tiếc nuối tu vi. Còn những người phàm này… họ chết vì một chữ ‘nghĩa’. Cái thứ này, trong mắt tiên nhân chỉ là rác rưởi, nhưng trong mắt Thiên Đạo, nó nặng ngàn quân.”

Cố Trường An im lặng không đáp. Đúng lúc này, một âm thanh thanh thúy, cổ xưa vang vọng sâu thẳm trong linh hồn hắn:

【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chôn cất quân đoàn trung nghĩa: "Bảo Vệ Quốc Thổ, Chết Vinh Còn Hơn Sống Nhục". 】

【 Đánh giá: Chân tâm không đổi, huyết khí chưa tan. Độ hoàn thành: Cực phẩm. 】

【 Hệ thống bắt đầu trao phần thưởng: Nhận được "Vạn Quân Chiến Ý"! 】

"Oanh!"

Trong đầu Cố Trường An đột ngột bùng nổ.

Đó không phải là sự gia tăng của linh khí hay tu vi pháp lực, mà là một làn sóng tinh thần khổng lồ, sục sôi và hào hùng chưa từng có. Toàn bộ không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo. Cố Trường An nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt mình đang đứng giữa một chiến trường khốc liệt.

Tiếng ngựa hí vang trời, tiếng binh khí va chạm chan chát, và trên hết là tiếng hô sát rợn người.

Hắn thấy hàng vạn binh sĩ, dù người cụt tay, kẻ mất chân, vẫn cầm chắc trường thương hướng về phía những kẻ tự xưng là tiên nhân trên cao kia. Họ không có pháp bảo linh lung, không có công pháp diệu kỳ, họ chỉ có một ý chí sắt đá: "Vì sau lưng là nhà, vì dưới chân là đất mẹ, kẻ xâm lược dù mạnh đến đâu cũng phải để lại cái giá!"

Vạn người như một, ý chí kết thành một thể.

Làn sóng chiến ý này tràn vào thức hải của Cố Trường An như một con mãnh long điên cuồng. Nếu là một tu sĩ bình thường, e rằng chỉ trong một nhịp thở, thần trí đã bị nghiền nát, biến thành một kẻ điên chỉ biết giết chóc. Nhưng Cố Trường An là ai?

Hắn đã ở đây mười vạn năm. Hắn đã thấy biển xanh hóa nương dâu, thấy vương triều sụp đổ, thấy những kẻ mạnh nhất thế gian biến thành nắm tro tàn. Tâm cảnh của hắn sớm đã như mặt hồ phẳng lặng, không một gợn sóng nào có thể làm dao động.

Hắn lặng lẽ đứng đó, đón nhận từng luồng chiến ý cuồn cuộn. Hắn không chống lại, mà là dung hòa. Hắn mở rộng lòng mình để lắng nghe tiếng gào thét của họ, để hiểu thấu nỗi đau và sự quật cường của họ.

Dần dần, màu đỏ rực của máu và lửa trong thức hải dịu xuống, hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim trầm ổn nhưng vô cùng sắc lẹm.

Lão Hắc ở bên ngoài hốt hoảng lùi lại mấy bước. Nó thấy trên người Cố Trường An đột ngột tỏa ra một luồng uy áp đáng sợ. Luồng uy áp này không mang theo sát khí âm hàn của người chết, mà là một thứ chính khí hừng hực, cương liệt và bá đạo. Xung quanh hắn, lá cây khô bỗng dưng rung động, xoay tròn theo một nhịp điệu binh trận cổ xưa.

“Cái gì đây?” Lão Hắc kinh ngạc kêu lên. “Ngươi chỉ chôn một đám người phàm, tại sao lại thu hoạch được thứ đáng sợ như thế này? Đây… đây là quy tắc tinh thần ư? Không, vượt lên trên cả quy tắc, đây là niềm tin vạn cổ!”

Một lúc lâu sau, Cố Trường An mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn bình thản như cũ, nhưng sâu trong con ngươi lại lướt qua bóng dáng của một quân đoàn uy vũ lăng thiên.

【 "Vạn Quân Chiến Ý": Thuật cường hóa tinh thần vĩnh cửu. Khi đối đầu với đối thủ, chiến ý sẽ hình thành áp chế tinh thần cực hạn. Người nắm giữ chiến ý, vạn tà không xâm, tâm ma không sinh. Đặc biệt, tại phạm vi nghĩa trang, ký chủ có thể triệu hoán "Chiến Ý Pháp Tướng", mượn sức mạnh của vạn quân để trấn áp cường địch. 】

Cố Trường An khẽ nắm lấy bàn tay. Hắn cảm nhận được linh hồn mình trở nên cứng cỏi và bền bỉ hơn bao giờ hết. Nếu như trước đây, linh hồn hắn là một khối băng cổ xưa tĩnh lặng, thì giờ đây, khối băng ấy đã được rèn luyện thành một thanh kiếm thép bất khả chiến bại.

“Cái cảm giác này…” Cố Trường An lẩm bẩm, “…thật giống như có vạn người đang đứng sau lưng ta, sẵn sàng vì ta mà khai phá mọi chông gai.”

Hắn liếc nhìn ra phía ngoài rìa nghĩa trang. Nơi đó, sâu trong bóng tối của sương mù nhân quả, có những luồng khí tức ẩn hiện đang dòm ngó. Đó là do thám của các đại tông môn, là những kẻ đang rình rập để tìm kiếm cái gọi là "cơ duyên" hay "bí mật" trong nghĩa trang bị nguyền rủa này.

Vốn dĩ Cố Trường An sẽ phớt lờ, nhưng hôm nay, sự quật cường của những binh sĩ kia đã chạm đến một dây thần kinh vốn dĩ đã đóng băng của hắn.

Cố Trường An nhẹ nhàng dẫm chân một cái xuống mặt đất.

"Oanh!"

Một vòng sóng xung kích màu vàng kim vô hình tỏa ra từ tâm điểm là nấm mộ mới đắp, lan nhanh ra khắp toàn bộ Vạn Cổ Nghĩa Trang.

Đây chính là sự phát tiết của "Vạn Quân Chiến Ý".

Sâu trong sương mù, vài tiếng kêu thảm vang lên đầy đau đớn. Những tu sĩ Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ đang ẩn nấp cảm thấy bộ não mình như bị một ngọn núi lớn đập trúng. Hình ảnh vạn quân lao tới khiến mật bọn họ muốn vỡ ra, gan cốt rã rời. Không cần Cố Trường An ra tay, chỉ một sợi ý chí tràn ra đã đủ khiến những kẻ mang tâm thế tham lam phải bỏ chạy trối chết, nếu chậm chân một chút, sợ là thần hồn sẽ vĩnh viễn tan biến.

“Trường An, ngươi bắt đầu có tính nóng rồi đấy.” Lão Hắc cười khà khà, dùng móng vuốt gãi gãi cái cổ dài của mình. “Mười vạn năm sống ẩn dật, sao hôm nay lại muốn thị uy với mấy con kiến cỏ này?”

Cố Trường An thu hồi chiến ý, khí tức trên người lại trở về vẻ bình thường, như một kẻ phàm nhân không có nửa phần tu vi. Hắn cầm lấy chiếc chổi tre đặt ở góc mộ, bắt đầu quét đi những vụn đất vương vãi trên nền đá.

“Không phải thị uy.” Cố Trường An bình thản đáp. “Chỉ là vị tướng quân này và binh sĩ của lão thích yên tĩnh. Những kẻ kia thở quá mạnh, làm phiền đến giấc ngủ của họ.”

Tiếng chổi sột soạt lại vang lên đều đặn.

Hắn cúi người, động tác chậm rãi, tỉ mỉ. Mỗi nhát chổi quét qua như đang vuốt ve vết thương cho những linh hồn dưới lòng đất. Với Cố Trường An, phần thưởng "Vạn Quân Chiến Ý" tuy mạnh, nhưng nó không quý giá bằng cảm giác hoàn thành tâm nguyện cho những người chính trực.

“Hệ thống.” Hắn khẽ gọi trong tâm trí.

【 Ký chủ có yêu cầu gì? 】

“Trích một phần Đạo vận thu được từ trận này, gia cố cho mộ phần của họ. Ta muốn nơi này, cho dù vạn năm sau sơn hà có thay đổi, thì mảnh đất của họ vẫn luôn vững chãi nhất.”

【 Tuân lệnh. Đang tiêu hao 100 điểm Đạo vận… Hoàn thành gia cố "Vạn Cổ Kiên Thành Thổ". 】

Lớp đất trên những gò mộ mới đột ngột trở nên sẫm màu và đặc quánh hơn, tỏa ra một luồng khí tức bền bỉ như kim cương. Từ giờ trở đi, trừ phi có kẻ mạnh đến mức có thể đảo ngược trời đất, nếu không, không ai có thể quấy nhiễu những anh linh này nữa.

Lão Hắc thấy vậy, chỉ biết lắc đầu thở dài: “Người ta thu được bảo vật thì lo bế quan luyện hóa, lo thăng cấp cảnh giới. Còn ngươi, đem báu vật đi đắp mộ cho người phàm. Cố Trường An ơi là Cố Trường An, nếu để giới tu tiên biết được, bọn chúng chắc sẽ tức đến hộc máu mà chết mất.”

Cố Trường An dừng chổi, ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Đám mây đen đang dần tan đi, để lộ ra những ngôi sao tinh khôi.

“Cái bọn chúng truy cầu là ‘Trường Sinh’, nhưng cái bọn chúng có được chỉ là sự kéo dài của hơi thở.” Hắn khẽ nói, giọng nói chứa đựng một sự thấu thị đáng sợ. “Bọn chúng không hiểu rằng, nếu không có cái để bảo vệ, nếu không có ý chí để gửi gắm, thì sống một vạn năm hay mười vạn năm, cũng chỉ như một cái xác không hồn biết đi mà thôi.”

Nói rồi, hắn quay lưng lại, chậm rãi bước về phía túp lều tranh ở phía xa.

“Lão Hắc, đun nước. Hôm nay trà phải đậm hơn một chút.”

“Biết rồi, biết rồi. Cứ mỗi lần tâm trạng ngươi thay đổi là ta lại phải khổ sai.” Lão Hắc lẩm bẩm nhưng bước chân của nó lại rất nhanh nhẹn, đuổi kịp theo sau bóng lưng dài của vị Thủ Mộ Nhân kia.

Đêm nay, nghĩa trang đón thêm những cư dân mới, nhưng lại trở nên ấm áp hơn đôi chút. Tiếng gió thổi qua các khe đá nghe như tiếng hành quân hào hùng, vang vọng mãi trong không gian vắng lặng.

Ở một góc khác của tu tiên giới, những kẻ vừa chạy trốn khỏi nghĩa trang đều không hẹn mà gặp đều đổ bệnh nặng. Tâm trí bọn họ luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh một đại quân vô hình, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy hàng vạn mũi thương nhắm thẳng vào tim mình. Đó là đòn trừng phạt của "Vạn Quân Chiến Ý". Cố Trường An không giết họ, nhưng sự sợ hãi này sẽ theo họ suốt đời, triệt tiêu mọi khả năng đột phá tu vi của bọn họ.

Nghĩa trang, vẫn là nghĩa trang.
Người, vẫn là người canh mộ.

Nhưng kể từ chương này, vị Tiên nhân ẩn dật trong mộ đã mang trên mình khí phách của vạn quân. Cẩu đạo của hắn giờ đây không chỉ là sự nhẫn nhịn vì sự an toàn, mà là một sự tĩnh lặng của một bậc đế vương nắm giữ sự sống và cái chết trong lòng bàn tay.

Sáng sớm hôm sau, sương mù vẫn chưa tan hẳn. Cố Trường An bước ra khỏi lều, nhìn thấy Lâm Thanh Diệp đang quỳ trước cổng nghĩa trang. Nàng quần áo rách rưới, trên mặt đầy vết máu nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm hy vọng.

“Sư tôn! Đồ nhi đã trở về.”

Cố Trường An không vội trả lời. Hắn cầm chiếc bình tưới nước, đi đến góc vườn nơi trồng hoa bỉ ngạn, tưới từng chút một. Sau đó mới quay đầu lại, nhìn nữ đệ tử mà mình đã “thu nhận” để làm tai mắt.

Hắn nhìn ra sự biến đổi của nàng. Hắn cũng nhìn ra luồng khí tức chiến đấu đang sục sôi trong nàng, rất giống với những binh sĩ mà hắn vừa chôn cất.

“Về rồi thì vào đi. Rửa mặt, quét rác.”

Lâm Thanh Diệp cúi đầu thật sâu, nước mắt lăn dài. Nàng biết, dù bên ngoài có giông bão đến đâu, dù vương quốc của nàng có sụp đổ hoàn toàn, thì ở đây, bên cạnh người thanh niên có đôi mắt sâu thẳm như đại dương này, nàng luôn có một chốn trở về bình yên nhất.

Nàng đứng dậy, cầm lấy chiếc chổi phụ bên cạnh, bắt đầu nhịp quét của mình.

Hai bóng người, một già (theo tâm hồn), một trẻ, cùng nhau quét dọn giữa mười vạn ngôi mộ cổ. Trong bầu không khí ấy, luồng "Vạn Quân Chiến Ý" vốn dĩ cực kỳ bá đạo bỗng dưng thu liễm lại, trở nên dịu dàng, quấn quýt quanh hai người họ như những người vệ binh trung thành bảo vệ thánh địa.

Lão Hắc nằm trên tảng đá phẳng, nheo mắt phơi nắng sớm, trong lòng nó chợt nảy ra một ý nghĩ: *“Mười vạn năm qua, có lẽ đây là lúc mà vị Thủ Mộ Nhân này cảm thấy… sống động nhất.”*

Chương 76 kết thúc tại đây, với hình ảnh nghĩa trang yên bình trong nắng sớm, nhưng bên dưới sự yên bình đó là một sức mạnh tinh thần đã đạt đến độ kinh thiên động địa. Một thời đại mới đang dần hé mở, và Cố Trường An, với "Vạn Quân Chiến Ý", đã sẵn sàng cho bất kỳ kẻ nào dám làm phiền đến sự an nghỉ vĩnh hằng mà hắn canh giữ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8