Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 78: \”Ở đây, ta là quy tắc\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:03:54 | Lượt xem: 1

Chương 78: Ở đây, ta là quy tắc

Trăng tà treo trên ngọn cây tùng già cỗi, ánh bạc nhạt nhòa xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Vạn Cổ Nghĩa Trang. Tiếng chổi tre xào xạc của Lâm Thanh Diệp dừng lại ở khu vực phía Đông, nàng khẽ rùng mình. Dù đã ở đây một thời gian, nhưng cái lạnh thấu xương phát ra từ những ngôi mộ cổ vạn năm vẫn khiến một tu sĩ như nàng cảm thấy tâm thần bất định.

Cố Trường An vẫn ngồi đó, bên hiên lán cỏ, chậm rãi nhấp chén trà đã nguội.

Lão Hắc nằm phục bên chân hắn, cái mũi đen kịt khẽ phập phồng, đôi mắt ti hí bỗng chốc lóe lên một tia sáng xanh lét lười biếng. Nó ngáp một cái dài, giọng nói ồm ồm vang lên trong đầu Cố Trường An:

"Lại có ruồi bọ tìm tới. Lần này xem chừng là một con ruồi khá to, có mang theo một mẩu sắt vụn hơi sáng."

Cố Trường An không ngẩng đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mục: "Kệ hắn. Nếu hắn chỉ đứng ngoài cửa mà sủa, cứ để hắn sủa. Nếu bước qua lằn ranh… thì thu xếp cho hắn một cái hố vừa vặn."

Vừa dứt lời, không gian phía trên nghĩa trang bỗng nhiên vặn vẹo.

"Răng rắc!"

Một tiếng xé rách không gian chói tai vang lên. Từ trong khe nứt hư không, một dải hào quang đỏ rực như máu phun trào, xua tan đi tử khí u minh đặc quánh. Một lão giả mặc đạo bào thêu hình mặt trời rực rỡ, chân đạp hư không, hiên ngang bước ra. Khí thế của lão mạnh mẽ đến mức khiến những linh hồn vất vưởng xung quanh phải tan biến, đất đá dưới chân Lâm Thanh Diệp bắt đầu rạn nứt.

"Kẻ nào dám giết đồ tôn của Thái Dương Thánh Địa ta?"

Thanh âm như sấm nổ, cuồn cuộn đổ xuống nghĩa trang. Lão giả chính là Xích Dương Chân Nhân, một vị cường giả cấp Luyện Hư sơ kỳ, danh chấn một phương. Trong tay lão cầm một thanh đoản kiếm đỏ thẫm, tỏa ra nhiệt lượng kinh người, dường như muốn thiêu rụi cả vùng đất tử khí này. Đó là Xích Long Kiếm, một món cực phẩm Linh bảo đã từng nhuốm máu vô số cường giả.

Lâm Thanh Diệp run rẩy, thanh chổi tre trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Uy áp của một vị Luyện Hư Chân Nhân đối với nàng chẳng khác nào trời sập.

Xích Dương Chân Nhân đáp xuống, đôi mắt rực lửa quét qua nghĩa trang, cuối cùng dừng lại trên bóng dáng thanh niên đang bình thản uống trà và cô gái trẻ đang đứng ngây dại kia.

"Hừ, một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, và một dư nghiệt vương triều?" Xích Dương Chân Nhân cười lạnh, ánh mắt đầy sự khinh miệt. "Vạn Cổ Nghĩa Trang này quả nhiên là nơi chứa chấp rác rưởi. Nói! Đám người của Thanh Vân Tông và đồ tôn ta đâu?"

Cố Trường An lúc này mới chậm rãi đặt chén trà xuống. Hắn liếc nhìn ra phía sau lán cỏ, nơi có một hàng mộ mới đắp, đất vẫn còn đỏ thẫm.

"Họ ở dưới đó." Cố Trường An thanh âm thản nhiên, như đang kể một chuyện vụn vặt nhất trần đời. "Họ nói muốn vào đây tìm bảo vật, ta thấy họ thành tâm quá, nên đã tặng họ mỗi người một chỗ nằm vĩnh viễn. Chỗ đó phong thủy không tệ, có thể bảo chứng thân xác vạn năm không thối rữa."

Xích Dương Chân Nhân nghe vậy, mặt mũi vặn vẹo vì giận dữ. Đôi mắt lão lóe lên tia sát ý: "Gan to bằng trời! Một tên thủ mộ thấp hèn lại dám sát hại thiên tài của Thánh địa ta? Hôm nay ta sẽ san phẳng cái nghĩa trang này, bắt linh hồn ngươi trấn áp vào hầm lửa Thái Dương mười vạn năm!"

Lão phất tay một cái, Xích Long Kiếm trong tay bỗng hóa thành một con hỏa long dài hàng chục trượng, mang theo sức nóng có thể nóng chảy cả kim loại, lao thẳng về phía lán cỏ.

"Sư tôn!" Lâm Thanh Diệp thất thanh hét lên.

Thế nhưng, một cảnh tượng khiến nàng cả đời không thể quên hiện ra trước mắt.

Cố Trường An vẫn ngồi yên trên ghế. Khi con hỏa long hung tợn chỉ còn cách đỉnh đầu hắn ba thước, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên.

Không có linh lực dao động kinh thiên động địa, không có trận pháp hào nhoáng hiện ra.

Bàn tay hắn, trông trắng trẻo và thanh mảnh như tay một thư sinh, cứ thế trực tiếp chộp lấy đầu con hỏa long.

"Xèo…"

Một tiếng động cực nhỏ vang lên, con hỏa long khổng lồ đủ để hủy diệt một tòa thành trì bỗng nhiên thu nhỏ lại, hóa thành thanh Xích Long Kiếm nằm gọn trong lòng bàn tay Cố Trường An. Những luồng hỏa diễm cực nóng nỗ lực bộc phát nhưng khi chạm vào da thịt hắn, chúng như gặp phải một vực thẳm đen ngòm, lập tức bị nuốt chửng hoàn toàn.

Xích Dương Chân Nhân trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập: "Cái gì? Ngươi… ngươi dùng tay không bắt được Xích Long Kiếm?"

Đây là cực phẩm Linh bảo đã được lão tế luyện hơn một nghìn năm! Ngay cả cường giả cùng cấp cũng không dám dùng nhục thân để đón đỡ trực diện.

Cố Trường An cầm thanh kiếm lên, đưa lên trước mắt quan sát, khẽ lắc đầu: "Chất liệu là xích hỏa tinh kim nghìn năm, phối với máu của một con rồng đất lai tạp… Nhìn thì có vẻ hoa mỹ, nhưng thực chất chỉ là một đống sắt vụn không hơn không kém."

"Súc sinh, buông kiếm ra!" Xích Dương Chân Nhân hoảng sợ, lập tức kết ấn, muốn thu hồi thần binh.

Thế nhưng, thanh kiếm trong tay Cố Trường An như bị đóng đinh vào không gian, không hề suy chuyển.

"Mười vạn năm qua, ta đã thấy vô số thần binh tiên khí vào mộ." Cố Trường An ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm, tử khí trong đôi mắt hắn xoay chuyển như một luồng xoáy vô tận. "Thanh kiếm này của ngươi, mang theo quá nhiều tạp niệm và sát khí ô uế. Nó làm bẩn không khí của nghĩa trang này."

"Ở đây, ta là quy tắc."

Cố Trường An nhẹ giọng nói một câu, rồi năm ngón tay hắn đột ngột dùng lực.

"Răng… rắc!"

Một tiếng động giòn tan vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.

Dưới ánh nhìn rụng rời của Xích Dương Chân Nhân, thanh Xích Long Kiếm được xưng là cứng rắn không gì phá nổi bỗng dưng vỡ vụn. Nó không vỡ thành từng mảnh lớn, mà dưới áp lực từ lòng bàn tay của Cố Trường An, thanh kiếm tan ra thành những hạt bụi đỏ lấp lánh, giống như cát chảy qua kẽ tay hắn, rơi rụng xuống đất.

Linh tính của thanh kiếm kêu lên một tiếng ai oán rồi hoàn toàn tắt ngấm.

"Phốc!"

Món nợ tinh huyết bị phản phệ, Xích Dương Chân Nhân phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, thân hình lảo đảo suýt ngã khỏi hư không.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không phải phàm nhân! Chẳng lẽ là… lão quái vật của kỷ nguyên trước?"

Nỗi sợ hãi vô bờ bến bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí lão. Một cái bóp tay phá hủy cực phẩm Linh bảo, ngay cả những tồn tại trong truyền thuyết như Đại Thừa kỳ hay Độ Kiếp kỳ cũng chưa chắc làm được một cách nhẹ nhàng như vậy.

Cố Trường An phủi phủi lớp bụi kiếm còn dính trên tay, đứng dậy. Hành động của hắn rất chậm, nhưng mỗi khi hắn tiến lên một bước, mặt đất dưới chân lại rung nhẹ, và những bia mộ xung quanh dường như đang reo hò, cung nghênh vị vương giả của chúng.

"Ta đã nói rồi, ta chỉ là một người canh mộ." Cố Trường An dừng bước trước mặt Xích Dương Chân Nhân lúc này đã ngã quỵ xuống đất vì uy áp vô hình. "Người chết cần sự yên tĩnh. Ngươi mang theo một mẩu sắt nóng cháy xông vào đây, hét vang trời đất, làm phiền đến giấc ngủ của các tiền bối… Tội này, ngươi định tính sao?"

Xích Dương Chân Nhân run rẩy như cầy sấy. Lão nhìn thấy quanh người Cố Trường An không phải là linh khí, mà là những sợi tơ đen kịt của quy tắc tử vong. Những sợi tơ đó quấn quýt lấy hắn, biến hắn thành vị thần linh nắm giữ luân hồi.

"Tiền… tiền bối… tha mạng! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Thái Dương Thánh Địa chúng tôi sẵn sàng bồi thường…"

Cố Trường An ngắt lời, giọng nói không chút hơi ấm: "Bồi thường? Nghĩa trang của ta không thiếu linh thạch, cũng chẳng thiếu đan dược. Thứ chúng ta luôn thiếu… là những cái xác mới để lấp đầy những hố trống."

Hắn đưa tay chỉ về phía một khoảnh đất trống cạnh gốc cây hòe: "Lão Hắc, ngươi thấy chỗ kia thế nào?"

Lão Hắc lười biếng đáp: "Hơi gần chỗ đi vệ sinh của ta, nhưng thôi, loại hàng tạp nham này để đó làm phân bón cho hoa Bỉ Ngạn cũng được."

Xích Dương Chân Nhân sợ đến mức mật xanh cũng muốn vỡ tung. Lão dùng hết chút sức tàn cuối cùng, thi triển huyết độn đại pháp, hóa thành một đạo huyết quang định đào tẩu.

Cố Trường An không đuổi theo, chỉ nhẹ nhàng nhặt chiếc chổi tre mà Lâm Thanh Diệp vừa đánh rơi. Hắn cầm chổi, hướng về phía đạo huyết quang kia mà quét một nhát đơn giản.

"Xào xạc…"

Một nhát quét tưởng như bình thường, nhưng không gian phía trước mặt hắn bỗng chốc sụp đổ. Một cơn lốc tử khí vô hình lao đi với tốc độ vượt qua cả ánh sáng, trực tiếp quét trúng đạo huyết quang kia.

"A!"

Một tiếng thét thê lương vang lên giữa không trung. Đạo huyết quang bị nhát chổi quét trúng, lập tức nổ tung thành một làn sương máu, nhưng làn sương đó ngay lập tức bị tử khí đóng băng, rồi bị cuốn ngược trở lại nghĩa trang, rơi đúng vào vị trí khoảnh đất trống mà Cố Trường An vừa chỉ.

Mặt đất tự động mở ra như một cái miệng khổng lồ, nuốt chửng toàn bộ máu thịt và tàn hồn của vị Luyện Hư Chân Nhân kia, sau đó khép lại, phẳng lì như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nghĩa trang trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

Lâm Thanh Diệp đứng đó, người cứng đờ, đôi mắt đờ đẫn nhìn sư tôn mình. Nàng vừa chứng kiến cái gì? Một vị Chân Nhân đứng đầu một phương, chỉ sau một cái bóp tay và một nhát chổi… liền biến mất khỏi thế gian này? Không để lại một dấu vết, ngay cả thần binh cũng hóa thành cát bụi.

Cố Trường An quay người lại, bước về phía lán cỏ. Hắn đi ngang qua nàng, giọng nói dịu dàng trở lại nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ:

"Ngơ ngác cái gì? Tiếp tục quét dọn đi. Ta đã nói rồi, rác rưởi của bọn họ làm bẩn nghĩa trang. Quét không sạch, tối nay không có trà uống."

Lâm Thanh Diệp giật mình, vội vàng cúi xuống nhặt chổi, đôi tay vẫn còn run lẩy bẩy: "Rõ… rõ thưa Sư tôn! Đồ nhi làm ngay!"

Nàng nhìn tấm lưng của Cố Trường An, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Người nam tử này, dường như mười vạn năm qua hắn chưa từng thay đổi. Hắn không quan tâm đến thế sự tranh hùng, không quan tâm đến thánh địa hay tiên tông. Đối với hắn, quy tắc duy nhất là sự yên tĩnh của nấm mồ.

Cố Trường An ngồi lại vào vị trí cũ, rót một chén trà mới. Hương trà thơm nồng tỏa ra, hòa vào hơi lạnh u minh.

Hắn nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi những hạt bụi của Xích Long Kiếm đã hoàn toàn biến mất. Một âm thanh khô khốc vang lên trong tâm trí hắn:

*[Ký chủ đã thi triển 'Trần Hiêu Thủ', bóp nát thần binh mang theo sát khí của Thánh Địa. Đạo vận nghĩa trang tăng lên. Thưởng: Một vạn năm thọ nguyên, lĩnh ngộ 'Đại Phá Diệt Kiếm Ý' sơ khởi.]*

Cố Trường An khẽ thở dài: "Lại là thọ nguyên… Thứ này đối với ta, giờ đây chỉ là một con số vô nghĩa."

Hắn ngước nhìn bầu trời sao rực rỡ bên ngoài màn sương mù của nghĩa trang. Ở đó, tu tiên giới chắc hẳn đang dậy sóng vì sự biến mất của một vị Chân Nhân. Nhưng ở đây, trong mảnh tịnh thổ chết chóc này, chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng chổi tre của Lâm Thanh Diệp.

Hắn mỉm cười, một nụ cười cô độc và bình thản.

Mười vạn năm trước, hắn là một tên đệ tử quét rác.

Mười vạn năm sau, hắn vẫn là một người quét rác.

Chỉ khác là, bây giờ hắn quét sạch cả những vị thần lỡ bước vào lãnh địa của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8