Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 79: Lão Hắc Quy thèm ăn thịt rồng**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:04:48 | Lượt xem: 1

Sương mù u minh trên dòng Minh Hà vốn dĩ luôn tĩnh lặng như tờ, nay lại gợn lên những vòng sóng dữ dội. Những cột nước đen kịt cuộn trào, mang theo mùi tanh nồng nặc của bùn lầy vạn năm và sát khí lạnh lẽo thấu xương.

Giữa tầng không trung âm u, một bóng dài khổng lồ đang uốn lượn, mỗi lần vảy giáp cọ xát vào không khí đều tạo ra những tiếng sấm rền cảm khốc. Đó là một con Xích Ma Giao, thân dài hơn trăm trượng, vảy giáp đỏ rực như máu khô, trên đầu đã nhú ra hai cái u nhọn hoắt – dấu hiệu của việc sắp hóa rồng. Đôi mắt nó to như hai cái đèn lồng máu, trợn trừng nhìn về phía dải đất cấm kỵ nơi nghĩa trang tọa lạc.

"Gào…!"

Tiếng gầm thét xé toạc màn đêm, chấn động cả những linh hồn đang say ngủ dưới lòng đất sâu. Luồng uy áp của một yêu thú cấp bậc Hóa Thần sơ kỳ lan tỏa, khiến cây cỏ xung quanh rìa nghĩa trang héo úa trong tích tắc.

Tại túp lều cỏ nhỏ bên cạnh lối vào nghĩa trang, Cố Trường An đang chậm rãi dùng một chiếc kéo cũ kỹ để tỉa bớt những lá héo của chậu hoa Bỉ Ngạn đỏ thắm. Hắn không ngẩng đầu lên, nhưng đôi lông mày khẽ nhíu lại.

"Ồn ào quá." Giọng hắn đều đều, thanh thản như mặt nước giếng cổ.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, tay nắm chặt cán chổi, sắc mặt trắng bệch. Nàng cảm nhận được luồng hơi thở nóng rực và đầy tính hủy diệt kia đang ập đến. Đối với một tu sĩ như nàng, uy áp của Xích Ma Giao chẳng khác nào ngọn núi Thái Sơn sụp xuống đầu.

"Sư tôn… con giao long này dường như bị thương, nó đang phát điên tìm nơi trú ẩn, nó muốn xông vào U Minh trận!" Lâm Thanh Diệp giọng run run báo cáo.

Cố Trường An cuối cùng cũng cắt xong cái lá cuối cùng, hắn buông kéo, lúc này mới liếc nhìn ra ngoài màn sương xám. Xích Ma Giao đang cuồng bạo quật đuôi vào vách đá ven sông, những tảng đá nghìn cân vỡ vụn dưới sức mạnh nghìn quân ấy. Nó không chỉ đơn giản là đi lạc, trong đôi mắt nó có sự tham lam khi cảm nhận được đạo vận thâm sâu tỏa ra từ những ngôi mộ cổ. Đối với yêu thú, thi thể của các vị đại năng là liều thuốc bổ cực phẩm nhất.

"Quấy rầy người chết ngủ yên là tội nghiệt." Cố Trường An thản nhiên nói, "Hơn nữa, nó làm bẩn dòng Minh Hà của ta rồi."

Đúng lúc này, từ dưới gầm chiếc ghế mây mà Cố Trường An đang ngồi, một chiếc mai rùa đen bóng, tròn trùng trục từ từ trồi ra. Một cái đầu rùa già nua với đôi mắt ti hí, đầy vẻ lười biếng thò ra ngoài, hít hà một hơi thật sâu.

Lão Hắc Quy khẽ rùng mình một cái, bốn cái chân ngắn ngủn lạch bạch bò ra sân. Nó ngước cái cổ nhăn nheo lên nhìn bóng đen khổng lồ trên bầu trời, cái miệng rộng bỗng chốc chảy ra một vũng nước dãi dài.

"Trường An… Trường An à…" Giọng nói của Lão Hắc khàn khàn như hai miếng gỗ mục cọ vào nhau, "Ngươi ngửi thấy không? Mùi này… tuy chỉ là một con giao long tạp chủng, nhưng trong huyết mạch của nó có một tia chân long chi lực đấy."

Cố Trường An khẽ liếc nhìn con rùa già: "Lão Hắc, ngươi lại thèm thuồng cái gì rồi?"

Lão Hắc Quy dùng chân trước gãi gãi cái mai, ánh mắt sáng rực lên như hai đốm lửa: "Mười vạn năm rồi! Ta theo ngươi quét mộ mười vạn năm, hằng ngày chỉ được ăn rau trồng trong âm khí, thi thoảng mới được ngụm rượu đế lạt lẽo. Ngươi nhìn xem, cái mai của lão nhân gia ta đã sắp bạc màu rồi. Con tiểu giao này béo mầm thế kia, gân rồng vừa dai vừa giòn, thịt giao vừa thơm vừa ngọt… Nếu mang hầm với mấy củ linh sâm ngươi nhặt được ở mộ Dược Thánh, chậc chậc…"

Nói đến đây, Lão Hắc Quy lại chùi nước miếng, vẻ mặt vô cùng gợi đòn.

Lâm Thanh Diệp nghe mà trợn mắt hốc mồm. Đó là một vị Hóa Thần yêu thú! Kẻ có thể san bằng cả một vương triều phàm trần trong một hơi thở, vậy mà trong mắt con rùa già này, nó chỉ là một nồi lẩu đang bay?

Con Xích Ma Giao dường như cũng nghe thấy lời xúc phạm ấy. Nó là bá chủ một vùng đầm lầy phía Tây, chưa từng bị ai coi thường như thế. Nó chuyển hướng, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào túp lều cỏ nhỏ nhoi.

"Loài người hạ đẳng… và một con rùa thối!" Xích Ma Giao mở miệng, tiếng nói ồm ồm như tiếng sấm nổ giữa không trung, "Dâng hiến huyết nhục của các ngươi ra, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!"

Nó há miệng rộng, một quầng sáng đỏ rực mang theo hỏa diễm cực nóng tích tụ, chuẩn bị phun xuống tiêu diệt tất cả.

Cố Trường An đứng dậy, hắn thở dài một tiếng, tay phải vẫy nhẹ một cái. Chiếc chổi tre dựng ở góc tường bỗng dưng bay vào tay hắn.

"Ta đã nói rồi, đừng làm ồn."

Hắn không bay lên trời, cũng không kết ấn rườm rà. Cố Trường An chỉ nhẹ nhàng quét một nhát về phía trước, cứ như đang phủi đi bụi bặm trên một chiếc lá khô.

*Vù!*

Một luồng kình khí mờ nhạt, dường như chẳng có chút uy lực nào, lại dễ dàng xuyên qua màn sương mù u minh, lao vút lên không trung. Luồng kình khí ấy đi đến đâu, không gian nơi đó dường như đóng băng lại. Ngọn lửa rồng vừa mới mồi ra từ miệng Xích Ma Giao bỗng nhiên bị dập tắt lịm, giống như một ngọn nến trước cơn gió bão.

Con giao long kinh hãi. Nó cảm nhận được một sự áp chế tuyệt đối về linh hồn. Trong nhát chổi kia không chỉ là linh lực, mà là "Tuế Nguyệt". Nó thấy mình như già đi nghìn năm trong một khoảnh khắc, vảy giáp bắt đầu bong tróc, sức lực toàn thân bị rút cạn.

"Không! Ngươi là ai?!" Xích Ma Giao gào lên đầy sợ hãi, nó muốn quay đầu bỏ chạy nhưng toàn thân đã bị một tầng quy tắc vô hình khóa chặt.

"Trường An, hạ thủ nhẹ thôi! Đừng đánh nát thịt, để lại cái gan cho ta!" Lão Hắc Quy cuống cuồng kêu lên, thân hình nó bỗng dưng biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh đến mức Lâm Thanh Diệp không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Giữa không trung, con rùa đen nhỏ bé bỗng chốc phóng đại lên như một hòn đảo nhỏ. Lão Hắc há cái miệng rộng như bồn máu, không phải để cắn xé mà là để "thu nhỏ" con giao long lại. Một đạo quang mang đen kịt từ mai rùa tỏa ra, giống như một cái lồng giam không gian bao phủ lấy Xích Ma Giao.

Cố Trường An thu chổi lại, thản nhiên quay vào lều: "Lão Hắc, xử lý cho sạch sẽ vào. Đừng để máu bắn lên tấm biển của tổ tiên, bằng không ta sẽ ném ngươi xuống Minh Hà ngâm một ngàn năm."

"Biết rồi, biết rồi! Ngươi thật là khó tính!"

Trên trời, tiếng kêu thảm thiết của Xích Ma Giao vang lên rồi lịm dần. Một con giao long dài trăm trượng, giờ đây chỉ còn bằng một con lươn nhỏ, nằm gọn trong cái chân trước của Lão Hắc Quy. Con rùa già lúc này đã thu nhỏ lại hình dạng ban đầu, nó hớn hở bò vào sân, miệng ngậm lấy "con lươn" đang run rẩy vì sợ hãi.

Xích Ma Giao lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng. Nó không thể hiểu nổi, tại sao ở cái xó xỉnh nghĩa trang rách nát này lại có một con người đáng sợ như vậy, và một con rùa còn quỷ dị hơn.

Lão Hắc đặt con giao long lên một phiến đá bằng phẳng – vốn là nơi Cố Trường An thường dùng để chẻ củi. Nó liếc nhìn Lâm Thanh Diệp đang đứng ngây người ra đó.

"Tiểu nha đầu, đừng đứng đực ra đó nữa! Đi nhóm lửa đi! Lấy cái vạc đồng trong gian bếp của sư tôn ngươi ra, đổ đầy nước suối Linh Tuyền vào. Hôm nay ta sẽ truyền cho ngươi một bộ bí kíp nấu ăn gia truyền: Giao Long Thập Cẩm Đại Bổ Thang!"

Lâm Thanh Diệp lắp bắp: "Tiền… tiền bối Hắc, đó là giao long… thực sự ăn được sao?"

Lão Hắc Quy hừ lạnh một tiếng, đôi mắt ti hí tràn đầy vẻ kiêu ngạo: "Giao long thì sao? Mười vạn năm trước, ngay cả gân chân long ta còn dùng để buộc giày cho Trường An kìa. Con sâu đất này còn non lắm, nhưng thôi, có còn hơn không."

Cố Trường An từ trong lều vọng ra: "Thanh Diệp, nghe hắn đi. Ăn thịt giao long đối với tu vi hiện tại của con có ích lợi rất lớn. Lão Hắc hiếm khi hào phóng chia phần, con đừng bỏ lỡ."

Nhận được sự khẳng định của sư tôn, Lâm Thanh Diệp hít một hơi sâu để trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn nhịp. Nàng vội vã chạy vào bếp. Chẳng mấy chốc, khói bếp lờ lờ bốc lên hòa cùng sương mù nghĩa trang. Một mùi thơm lạ lùng bắt đầu lan tỏa, nó không giống mùi thịt chín thông thường, mà là một mùi hương thanh khiết, mang theo hơi thở của linh khí trời đất và sự thâm trầm của đạo vận.

Trong vạc đồng, nước suối linh tuyền đang sôi sùng sục. Lão Hắc Quy dùng một cái móng vuốt sắc lẹm, nhẹ nhàng rạch một đường từ đầu đến đuôi con giao long. Một sợi dây sáng lấp lánh như lụa được rút ra – đó chính là Giao Gân. Tiếp đó là cái gan đỏ thẫm tỏa ra hào quang, cùng với những miếng thịt trắng ngần như ngọc thạch.

Lão Hắc vừa làm vừa lẩm bẩm: "Con lứa này tuy nhỏ nhưng gan lại khá chắc. Cho thêm chút húng quế trồng bên mộ Kiếm Tiên nữa là tuyệt phối… Phải rồi, Trường An, cho ta mượn một giọt dược dịch từ bình của Dược Thần đi?"

Cố Trường An đang ngồi trong lều lật xem một cuốn sổ cũ, nghe thấy thế liền búng tay một cái. Một giọt chất lỏng xanh biếc từ không trung rơi xuống, nhỏ vào vạc đồng.

*Xèo!*

Một luồng khí rực rỡ màu ngũ sắc vọt thẳng lên trời, hóa thành hình bóng một con giao long nhỏ đang uốn lượn giữa làn mây trắng, nhưng sau đó bị hơi nóng của nồi súp nuốt chửng hoàn toàn. Mùi thơm lúc này đã nồng nàn đến mức khiến người ta cảm thấy lân lân, lỗ chân lông toàn thân giãn nở.

Chừng một canh giờ sau, nồi súp giao long đã hoàn thành.

Lâm Thanh Diệp đứng bên cạnh, nàng cảm thấy chỉ cần hít thở hơi nóng bốc lên cũng đã khiến linh lực trong người tăng trưởng rõ rệt. Nàng cung kính múc ra ba cái bát. Một cái bát gỗ lớn đầy ắp thịt cho Lão Hắc, một cái bát sứ thanh nhã cho sư tôn, và một bát nhỏ cho chính mình.

Lão Hắc Quy nhìn bát thịt, đôi mắt rưng rưng: "Thật là cảm động mà… cuối cùng cũng được đổi vị." Nó lập tức vùi đầu vào bát, tiếng nhai gân giao giòn sần sật phát ra nghe vô cùng vui tai.

Cố Trường An bưng bát sứ lên, nhấp một ngụm nước súp. Vị ngọt thanh thanh từ thịt giao, hòa quyện với vị đắng dịu của linh dược vạn năm lan tỏa khắp khoang miệng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp chảy vào kinh mạch. Dù với tu vi hiện tại của hắn, loại thịt này chẳng tăng thêm được bao nhiêu sức mạnh, nhưng sự thú vị của vị giác là thứ mà trường sinh cần để không trở nên tẻ nhạt.

"Ngon lắm." Cố Trường An khẽ gật đầu khen ngợi.

Lâm Thanh Diệp uống một ngụm nhỏ, lập tức khuôn mặt nàng ửng hồng. Một luồng linh lực cuồn cuộn như sóng thần dâng lên trong đan điền nàng. Nàng vội vàng ngồi xuống, vừa ăn vừa vận chuyển công pháp để hấp thụ dược lực khổng lồ kia.

Bầu không khí trong nghĩa trang vốn lạnh lẽo âm u, nay bỗng chốc trở nên ấm cúng một cách lạ thường. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn lồng treo trước cửa lều, một người, một rùa và một thiếu nữ đang lặng lẽ thưởng thức món thịt giao long quý giá giữa một vùng đất chết.

Ăn được một lúc, Lão Hắc Quy bỗng ngẩng đầu lên, vẻ mặt đắc ý ban nãy bỗng biến mất, thay vào đó là một sự trầm ngâm. Nó liếc nhìn ra ngoài cửa cổng nghĩa trang, nơi màn sương dày đặc nhất.

"Trường An, con giao long này không phải tự nhiên mà tìm tới đây." Lão Hắc hạ thấp giọng.

Cố Trường An đặt bát xuống, thần sắc vẫn bình thản: "Ta biết. Trên vảy của nó có ấn ký của Ngự Thú Tông. Xem ra, đám người ở vương triều bên ngoài vẫn chưa từ bỏ ý định thăm dò nghĩa trang này."

Lão Hắc Quy hừ một tiếng, nhe răng ra cười lộ ra hàm răng rùa cứng cáp: "Ngự Thú Tông? Cái đám nhóc con thích nuôi chó nuôi mèo đó à? Bọn chúng đưa con giao này tới làm vật hy sinh để thăm dò trận pháp của chúng ta. Chắc chắn bọn chúng đang nấp ở đâu đó bên ngoài Minh Hà, đợi xem biến động."

Cố Trường An chậm rãi đứng dậy, đi ra hiên lều, nhìn về hướng chân trời xa xăm. Ở đó, có những đốm sáng mập mờ của các phi thuyền tu tiên đang lơ lửng, đang rình rập trong bóng tối như những con sói đói.

"Thế gian này càng lúc càng không yên tĩnh." Cố Trường An nói nhẹ như gió thoảng, "Mười vạn năm qua, có biết bao nhiêu tông môn hưng thịnh rồi lại tàn lụi, có biết bao nhiêu thiên tài rồi cũng biến thành cát bụi trong tay ta. Vậy mà con người vẫn cứ thích lao vào những nơi họ không nên chạm tới."

Lão Hắc Quy bò đến bên cạnh hắn, hếch cái mũi: "Hay là ta ra ngoài đó, hù dọa bọn chúng một chút? Đã lâu rồi lão nhân gia ta chưa được giãn gân cốt."

Cố Trường An lắc đầu: "Không cần. Cẩu đạo cốt yếu là ở chữ 'tĩnh'. Chúng muốn xem, vậy cứ cho chúng xem một chút 'tử khí' thật sự của nghĩa trang này đi."

Nói đoạn, hắn cầm lấy chiếc chổi tre, bước ra khỏi hiên lều, đi về phía cổng chính của nghĩa trang.

Mỗi bước chân của Cố Trường An chạm xuống mặt đất, những gợn sóng đen mờ mờ lại tỏa ra. Những ngôi mộ đá cũ kỹ hai bên đường dường như cũng đang rùng mình cộng hưởng. Tiếng quạ kêu oán hận vọng lên từ phía rừng héo phía sau, tạo nên một khung cảnh rợn người.

Phía bên ngoài Minh Hà, cách nghĩa trang khoảng mười dặm, trên một chiếc chiến thuyền lộng lẫy chạm khắc rồng phượng, vài vị lão giả mặc bào phục thêu hình yêu thú đang chăm chú nhìn vào một tấm gương pháp bảo.

"Kỳ lạ, Xích Ma Giao đã xông vào sương mù hơn một canh giờ, tại sao hoàn toàn mất đi liên lạc?" Một vị trưởng lão trung niên cau mày hỏi.

"Có lẽ sương mù u minh quá nặng, che khuất cảm ứng thần niệm." Một người khác trầm ngâm, "Nhưng Xích Ma Giao có thực lực Hóa Thần, cho dù có gặp nguy hiểm cũng phải có tiếng động chứ? Nơi đó… thật sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ."

"Nhìn kìa! Có biến!"

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tấm gương. Trong màn sương xám xịt của Vạn Cổ Nghĩa Trang, bỗng nhiên có một bóng người mờ ảo xuất hiện. Người đó cầm một vật trông như cái chổi, đang lững thững quét rác ngay phía sau cổng lớn.

Bỗng nhiên, người đó dừng lại, hơi ngẩng đầu lên.

Tuy chỉ là một hình ảnh mờ ảo qua gương pháp bảo, nhưng tất cả các cường giả trên chiến thuyền đều cảm thấy tim mình thắt lại. Một cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng truyền lên tận đại não, giống như họ vừa nhìn vào đôi mắt của chính Tử Thần.

"Xoẹt!"

Tấm gương pháp bảo đột ngột nứt toác, vỡ vụn thành trăm mảnh. Một luồng tử khí xám xịt từ trong vết nứt phun ra, bao trùm lấy con tàu.

"Lùi lại! Mau lùi lại!" Vị trưởng lão cầm đầu hét lên kinh hoàng.

Nhưng đã muộn, luồng tử khí kia giống như một lời nguyền, khiến con thuyền sang trọng bắt đầu mục nát với tốc độ chóng mặt. Gỗ quý hóa thành mùn, cánh buồm tan thành tro, linh trận bảo hộ vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Các tu sĩ trên thuyền kinh sợ nhảy ra không trung, nhìn con thuyền tâm huyết của tông môn tan biến thành hư không chỉ trong vài giây.

Ở phía bên này, trong nghĩa trang, Cố Trường An đã quay trở lại. Hắn treo cái chổi vào chỗ cũ, nhìn vào chiếc vạc đồng đã cạn sạch nước súp.

Lão Hắc Quy đang nằm ngửa bụng ra sân, tứ chi chổng lên trời, trông bộ dạng vô cùng thỏa mãn. Nó ợ một cái rõ to, mùi thịt giao nồng nàn tỏa ra khắp sân.

"Trường An này, lần sau nếu có 'khách quý' kiểu này tới, nhớ báo cho ta sớm một chút. Gan giao long thực sự không tồi, tiếc là con này hơi ít mật…" Lão Hắc lầm bầm, mắt đã bắt đầu díp lại vì buồn ngủ.

Lâm Thanh Diệp lúc này mới từ trạng thái nhập định tỉnh lại. Da dẻ nàng trở nên trắng trẻo hồng hào, trên người thoát ra một tầng tạp chất đen ngòm. Khí thế của nàng đã từ Trúc Cơ tầng thứ tư nhảy vọt lên Trúc Cơ đỉnh phong, chỉ thiếu một chút nữa là có thể kết thành Kim Đan.

Nàng nhìn cảnh tượng yên bình của hai vị tiền bối, trong lòng không khỏi cảm thán. Bên ngoài thì kinh tâm động phách, đại tông môn bị dọa cho hồn xiêu phách tán, vậy mà ở đây chỉ như một bữa cơm chiều bình thường.

"Sư tôn, những kẻ ngoài kia… họ đi rồi chứ?"

Cố Trường An ngồi lại vào ghế mây, cầm chén trà đã nguội lạnh lên: "Bọn họ sẽ không dám quay lại trong vòng vài trăm năm tới đâu. Người sống luôn sợ hãi những thứ họ không hiểu rõ. Mà chúng ta ở đây, vốn dĩ là thứ họ không bao giờ nên hiểu."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng vẫn còn đó, nhưng dư vị lại có chút ngọt lành.

Gió đêm lại thổi qua nghĩa trang, những lá khô lại rụng xuống. Tiếng chổi của Lâm Thanh Diệp lại vang lên lạt xẹt, đều đặn và kiên nhẫn.

Vạn Cổ Nghĩa Trang lại trở về với sự tĩnh mịch vốn có của nó. Có ai biết được rằng, trong cái nghĩa trang xám xịt và đầy rẫy tử khí này, lại vừa có một bữa tiệc "Thịt Rồng" khiến cả giới tu tiên phải thèm khát?

Chỉ có Lão Hắc Quy là đang mơ màng trong giấc nồng, có lẽ nó đang mơ về một con chân long thực thụ để làm món ăn tiếp theo. Mà Cố Trường An, hắn chỉ nhìn về những nấm mồ cũ, tựa như đang trò chuyện với những người bạn cũ đã nằm sâu dưới đó mười vạn năm.

"Thịt giao… đúng là cũng không tệ." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt hòa vào bóng đêm trường sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8