Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 83: Dùng xác chết để nuôi ma**
**Chương 83: Dùng xác chết để nuôi ma**
Trăng treo đầu núi, sắc bạc lạnh lẽo phủ xuống Vạn Cổ Nghĩa Trang một lớp màng mỏng manh như sương khói. Không khí tối nay có chút khác thường, mùi nhang trầm vốn thanh tịnh giờ đây lại thoang thoảng một vị tanh tao khó tả, giống như mùi máu loãng hòa lẫn với đất bùn thối rữa.
Cố Trường An đang ngồi dưới gốc cây tùng già, trên tay cầm một chiếc bình gốm nhỏ, tỉ mỉ tưới nước cho mấy khóm hoa Bỉ Ngạn đỏ rực như lửa dưới chân mộ. Động tác của hắn rất chậm, đều đặn, mỗi giọt nước rơi xuống đều mang theo một chút linh lực mỏng manh để xoa dịu tử khí tích tụ.
Lão Hắc – con hắc quy to lớn – lúc này vốn đang thu mình trong mai ngủ gật, chợt thò cái đầu nhăn nheo ra, mũi chun lại hít hà liên tục. Nó bò đến bên cạnh chân Cố Trường An, giọng khàn đặc nói:
– Trường An, ngươi có ngửi thấy gì không? Cái mùi này… không phải từ đám người chết cũ trong mộ bốc ra đâu.
Cố Trường An không ngẩng đầu, thanh âm vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng:
– Mùi của tham vọng, và mùi của xác chết chưa được chôn cất tử tế.
Lão Hắc xoay người nhìn về phía cổng nghĩa trang, nơi Minh Hà lững lờ trôi, mịt mù trong sương khói mờ ảo:
– Ba ngày qua, gã Thanh Huyền Đạo Nhân kia mang tới bảy cái xác. Ngươi có thấy điểm gì lạ không? Tất cả đều là tu sĩ Kim Đan trở lên, nhưng trên người không có vết thương chí mạng, thần hồn cũng không tiêu tán mà bị xích lại bên trong nhục thân một cách cứng nhắc.
Cố Trường An đặt bình tưới xuống đất, lúc này mới từ tốn đứng dậy. Hắn vỗ vỗ vạt áo xám bạc của mình, đôi mắt nhìn về phía khu mộ mới đào ở phía Đông Bắc – nơi đang tỏa ra luồng khí đen kịt, vặn vẹo như những con rắn độc đang bò trườn trên mặt đất.
– Thanh Huyền xưa nay chỉ vì tiền, hắn là kẻ đưa tin nhưng cũng là kẻ môi giới xác chết. Hắn nói đây là những tu sĩ chết vì bạo động linh khí trong một hang động bí mật, nhưng thực tế… – Cố Trường An bước tới, cầm lấy chiếc *Trần Hiêu Chổi* tựa bên mộ đá. – Thực tế là có kẻ muốn mượn linh địa của Vạn Cổ Nghĩa Trang để làm một chuyện đại kỵ.
– Chuyện gì? – Lão Hắc tò mò.
– Dùng xác nuôi ma.
Cố Trường An vừa dứt lời, từ phía khu mộ mới đột nhiên vang lên một tiếng "rắc" khô khốc. Một bàn tay tái nhợt, gầy guộc như cành cây khô từ dưới lòng đất trồi lên, những đầu móng tay tím đen cắm chặt vào nền đất cứng, cố gắng lôi kéo cái thây ma bọc trong tấm vải liệm bước ra ngoài.
Không chỉ một cái, mà lần lượt cả bảy ngôi mộ mới đào đều có dấu hiệu rung động. Những đạo khói đen hôi thối bắt đầu bốc lên từ khe đất, hình thành nên một trận pháp mini, hút lấy linh khí xung quanh nghĩa trang để cung cấp cho các xác chết bên dưới.
– Hừ, gan thỏ bằng trời! – Lão Hắc khịt mũi. – Dám ở trước mặt người giữ mộ mười vạn năm mà chơi trò gọi hồn này sao? Để ta ra thổi một hơi cho chúng tan thành mây khói.
– Khoan đã. – Cố Trường An giơ tay ngăn lại, ánh mắt nheo lại đầy thận trọng. – Đừng động thủ trực tiếp. Ngươi nhìn xem, chung quanh những cái xác đó có quấn một tầng "Nhân Quả Tuyến" cực mỏng. Chỉ cần ngươi tác động lực lượng mạnh mẽ vào, kẻ đứng sau sẽ ngay lập tức cảm ứng được vị trí và thực lực chính xác của người ra tay.
Cố Trường An luôn là như vậy. Ở nghĩa trang mười vạn năm, hắn chưa bao giờ để lộ một chút khí tức nào cho người bên ngoài biết. Đối với hắn, đánh bại kẻ thù là chuyện nhỏ, nhưng để bị kẻ thù biết mình là ai thì đó mới là đại họa.
– Vậy phải làm sao? Để chúng leo lên đây nhảy múa à? – Lão Hắc hậm hực.
Cố Trường An khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự lão luyện và trầm mặc:
– Chúng muốn dùng địa khí ở đây để dưỡng ma đầu, vậy ta liền cho chúng thêm một chút "hương vị" đặc biệt.
Hắn vung nhẹ chiếc chổi tre. Một làn gió nhẹ thổi qua, bụi bặm dưới sàn đất không hề bay lên, nhưng một đạo kim quang ẩn tàng cực sâu bắt đầu lan tỏa theo nhịp chổi. Cố Trường An bắt đầu di chuyển theo một bộ pháp kỳ lạ xung quanh bảy ngôi mộ, miệng lẩm nhẩm:
– "Bụi trần về với đất, oán hận gửi cho trời. Đã nằm vào trong mộ, chớ hỏi chuyện luân hồi…"
Đây là *Tẩy Trần Quyết* trong bộ *Thiên Mộ Trường Sinh Khảo*. Tuy nhiên, Cố Trường An đã âm thầm cải biến nó một chút. Hắn không thanh lọc khí đen hoàn toàn, mà lại đem toàn bộ oán khí của bảy cái xác ấy nén lại, đẩy ngược vào một điểm duy nhất bên trong lồng ngực của các tử thi – nơi "Ma Chủng" đang hình thành.
Tại một mật thất nằm cách Vạn Cổ Nghĩa Trang hàng vạn dặm, một lão giả mặc bào huyết sắc, xung quanh vây đầy đầu lâu đầu lăng nhăng, chợt mở bừng mắt. Gã là Huyết Ngạn trưởng lão của Huyết Sát Ma Tông, một tu sĩ Hóa Thần kỳ đỉnh phong.
Gã đang điều khiển thất sát ma thai thông qua bí thuật tầm xa.
– Ha ha! Tốt, tốt lắm! Không hổ là vùng đất dữ trong truyền thuyết. Lượng linh khí cổ xưa và tử khí thuần khiết ở đó mạnh gấp trăm lần những nơi khác. Chỉ trong ba ngày mà Ma Chủng đã trưởng thành nhanh như vậy!
Huyết Ngạn không hề biết rằng, lượng oán khí khổng lồ mà gã cảm nhận được không phải là sự trưởng thành tự nhiên, mà là bị Cố Trường An dùng thủ pháp "đóng gói" gửi tới.
Ở nghĩa trang, Cố Trường An đứng dừng lại, gõ nhẹ cán chổi xuống đất.
*Cộp!*
Bảy cái thây ma đang cố bò lên bỗng chốc cứng đờ, rồi như bị một sức mạnh vô hình lôi kéo, chúng từ từ chìm ngược trở lại lòng đất. Đất mộ lại bằng phẳng như cũ, cỏ xanh mọc lên thần tốc che lấp mọi dấu vết.
– Ngươi làm gì vậy? Ngươi vừa giúp gã Ma tu kia đẩy nhanh quá trình dưỡng thai? – Lão Hắc trố mắt nhìn.
Cố Trường An lấy ra một miếng vải sạch, lau kỹ cán chổi của mình, giọng điệu mang theo vẻ thích thú hiếm hoi:
– Ta chỉ là giúp chúng "nén" lại thôi. Ma Chủng giống như một quả khí cầu, nếu thổi quá căng mà không có sự cân bằng, nó sẽ nổ. Gã kia ở quá xa, lòng tham lại quá lớn, thấy oán khí dồi dào sẽ liều mạng thu nạp.
Hắn ngước nhìn về hướng xa xăm, nơi tòa cung điện ma giáo ẩn hiện:
– Ta đã đem oán khí tích tụ của mười vạn ngôi mộ xung quanh khu vực đó dẫn dụ một chút vào trong bảy cái Ma Chủng kia. Để xem, cơ thể lão già đó có chịu nổi áp lực từ nhân quả mười vạn năm hay không.
Lão Hắc nghe xong, rùng mình một cái. Quả nhiên, kẻ trông coi nghĩa trang này mới là kẻ đáng sợ nhất. Không cần xuất chiêu sát thủ, chỉ cần mượn gió đẩy thuyền, đem thứ mà đối phương muốn "tặng thêm" gấp mười lần, là đủ để kẻ đó tự diệt.
Vài khắc sau, tại Huyết Sát Ma Tông.
– Ơ? Sao oán khí này đột nhiên lạnh lẽo đến thế? – Huyết Ngạn trưởng lão chợt thấy toàn thân phát run.
Bảy cái Ma Chủng trong linh thức của gã đột ngột chuyển từ màu đỏ thẫm sang màu xám tro, và một luồng tử khí già nua như từ thời đại hồng hoang theo đường liên kết thần hồn đánh thốc vào người gã.
– Không ổn! Có biến! – Gã hét lên định cắt đứt liên kết.
Nhưng đã muộn. Cố Trường An đã dùng *Trần Hiêu Chổi* khóa chặt nhân quả tuyến đó lại trong giây lát.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Bảy tiếng nổ trầm đục vang lên trong linh hồn Huyết Ngạn. Lão ta phun ra một ngụm máu đen ngòm, bên trong thậm chí có cả mảnh vụn của thần hồn. Cả căn mật thất bốc cháy bởi thứ hỏa diễm màu xám kinh dị – Minh Hỏa.
– Là ai? Là ai dám âm mưu ám hại lão phu! – Huyết Ngạn gào thét trong tuyệt vọng trước khi bị oán khí mười vạn năm thôn tính.
Tại nghĩa trang, sương mù lại trở nên tĩnh lặng. Cố Trường An cầm quyển sổ nhỏ ra, thản nhiên viết:
*"Ngày mười hai tháng tư năm thứ mười vạn linh một nghìn không trăm lẻ bảy. Huyết Sát Ma Tông có kẻ dùng xác nuôi ma, phạm vào giấc ngủ của anh linh. Đã thanh lý môn hộ bằng phương pháp tặng thêm tài nguyên. Kẻ gây rối: Có khả năng đã tan biến. Thiệt hại của nghĩa trang: Bảy lỗ đào mộ cần được san lấp. Ghi chú: Sau này nên dặn Thanh Huyền Đạo Nhân bớt mang rác rưởi về, nếu không sẽ trừ tiền môi giới."*
Lão Hắc lắc đầu, lại chui vào trong mai:
– Ngươi thật sự là… quá xấu tính. Nhưng ta thích.
Cố Trường An đóng quyển sổ, ngước mắt nhìn lên ánh trăng già nua. Hắn thầm nghĩ, thế gian này luôn có kẻ muốn cưỡng cầu những thứ không thuộc về mình. Họ muốn trường sinh bằng cách tà ác, muốn sức mạnh bằng cách dẫm đạp lên người chết. Họ không hiểu rằng, đôi khi sự im lặng của những người nằm xuống mới là thứ đáng sợ nhất.
Hắn vác chổi lên vai, bóng dáng cao gầy lững thững bước về phía túp lều rách cạnh Minh Hà, miệng ngâm nga một đoạn cổ khúc nghe không rõ lời, tan biến vào giữa những bia mộ vạn năm không tuổi.
Đêm vẫn dài, và người thủ mộ vẫn còn ở đó, cẩn thận canh giữ từng giấc ngủ của quá khứ.