Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn NămChương 84: Cố Trường An thắp đèn canh giữ bóng đêm**
Vạn Cổ Nghĩa Trang về đêm không có lấy một tiếng côn trùng.
Cái lạnh lẽo ở nơi này không đến từ gió sương, mà đến từ tử khí tích tụ qua mười vạn năm, cô đặc lại thành một thứ sương mù xám xịt, lờ lững trôi giữa những khe hở của các bia mộ đá. Ánh trăng từ trên cao dội xuống chỉ có thể dát một lớp bạc mỏng manh lên ngọn cây khô héo, tuyệt đối không thể đâm xuyên qua lớp màn âm trầm bao phủ lấy vùng đất của người chết.
Cố Trường An đứng trước túp lều rách, bàn tay gầy gũi nhưng vững chãi khẽ quẹt một mồi lửa.
*Xoẹt.*
Một đốm lửa màu xanh xám bùng lên bên trong lõi của chiếc đèn đồng cổ. Đó là U Minh Đăng. Chiếc đèn có hình dáng như một đóa hoa bỉ ngạn khép cánh, làm bằng đồng đen rỉ sét, nhìn qua thì cũ kỹ như món đồ phế thải ở các tiệm đồ cổ phàm trần, nhưng khi ngọn lửa bên trong cháy lên, không gian xung quanh đột ngột chùng xuống.
Ánh sáng từ U Minh Đăng không lan tỏa ra xa, nó chỉ bao phủ trong bán kính ba trượng quanh thân người cầm. Nhưng ở bên trong vòng sáng ấy, quy tắc của thế gian dường như đã thay đổi. Những mảng tối quánh đặc vốn đang rục rịch chuyển động đều đồng loạt bị đẩy lùi, giống như những sinh vật sợ ánh sáng gặp phải thiên địch.
“Ngươi lại đi tuần sao?”
Giọng nói ồm ồm, uể oải vang lên từ gầm một tảng đá lớn gần đó. Lão Hắc – con rùa đen có cái mai bóng loáng như hắc thạch – khẽ vươn cái cổ già nua ra, đôi mắt ti hí lười biếng nhìn Cố Trường An.
Cố Trường An điều chỉnh lại độ sáng của ngọn đèn, đáp giọng thản nhiên:
“Mấy cái hố ban nãy san lấp chưa kỹ, tử khí rò rỉ ra ngoài. Nếu không dọn dẹp, tối nay đám ‘hàng xóm’ dưới kia sẽ trằn trọc không ngủ yên được. Chúng ta sống ở đây, phải có trách nhiệm giữ gìn trật tự.”
Lão Hắc hừ một tiếng, thu đầu vào mai:
“Hàng xóm của ngươi toàn là Kiếm Tiên, Ma Tôn, một lần ‘trằn trọc’ của bọn họ có thể thổi bay cả vạn dặm sơn hà. Chỉ có kẻ rảnh rỗi và nhát chết như ngươi mới đi dập tắt mấy cái oán niệm nhỏ nhoi này mỗi đêm.”
Cố Trường An mỉm cười không đáp. Hắn nhấc cao U Minh Đăng, bắt đầu sải bước vào sâu trong nghĩa trang.
Mỗi bước chân của hắn trên mặt đất khô cằn đều tạo ra những âm thanh cực nhỏ, nhưng trong sự tĩnh mịch tuyệt đối này, nó lại vang vọng như gõ vào tâm linh. Ánh đèn xanh xám rọi lên những bia mộ sứt mẻ. Trên đó, có những dòng chữ đã mờ mòn theo tuế nguyệt: *“Thái Thượng Kiếm Tông – Vân Tiêu Tử chi mộ”*, *“Cửu Thiên Ma Sát – Vô Ngân Ma Quân chi mộ”*…
Đột nhiên, ánh lửa trong U Minh Đăng chao đảo mãnh liệt.
Một làn khói đen kịt, lạnh lẽo hơn cả tử khí thông thường, từ trong lòng đất phía trước đột ngột trồi lên. Làn khói ấy không có hình dạng cố định, nhưng bên trong lờ mờ hiện ra hàng trăm khuôn mặt méo mó, đang gào thét không ra tiếng. Đây là oán linh của những tu sĩ vô danh chết dưới tay Huyết Ngạn trưởng lão, theo nhân quả tuyến ban nãy mà ám nhập vào nghĩa trang.
Khi Cố Trường An tiêu diệt Huyết Ngạn thông qua liên kết thần hồn, gã đã vô tình mở ra một khe hở nhân quả. Đám oán linh này giống như những con đỉa ngửi thấy mùi máu, chúng muốn nương theo tử khí khổng lồ của Vạn Cổ Nghĩa Trang để hóa thành “Cấm Kỵ”.
Đám khói đen lao về phía Cố Trường An như một cơn lốc nhỏ, mang theo tiếng rít gào chói tai phá tan bầu không khí u tịch.
“Người sống… khí tức của người sống…”
“Ta hận! Ta hận…”
Những âm thanh quỷ mị đó có thể khiến một tu sĩ Trúc Cơ điên loạn ngay lập tức, thậm chí là làm nứt vỡ đạo tâm của một Kim Đan cao thủ. Nhưng Cố Trường An vẫn bước đi điềm nhiên. Gương mặt hắn không có nửa phần gợn sóng, ánh mắt vẫn phẳng lặng như mặt hồ mùa thu.
Hắn chỉ đơn giản giơ chiếc U Minh Đăng lên cao hơn một chút.
“Vạn vật đều có nơi về, người thác có nẻo nghỉ. Các ngươi đã đi nhầm đường rồi.”
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng khi lọt vào tai đám oán linh, nó giống như sấm sét nổ tung giữa trời quang. U Minh Đăng đột nhiên tỏa ra một luồng hỏa diễm màu lục nhạt, không mang theo nhiệt độ, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy cực kỳ kinh khủng.
*Xèo xèo…*
Khi làn khói đen va chạm vào vòng sáng của chiếc đèn, chúng giống như bông tuyết rơi vào chảo dầu sôi, lập tức bốc hơi thành những hạt bụi lân tinh. Những khuôn mặt méo mó kia dưới ánh sáng xanh xám của ngọn đèn bắt đầu trở nên phẳng lặng, vẻ đau đớn biến mất, thay vào đó là sự giải thoát và trống rỗng.
Cố Trường An không dùng thần thông diệt sát, hắn đang dùng U Minh Đăng để “dẫn lối”.
Đối với hắn, giết chóc là chuyện cấp thấp nhất. Để một linh hồn tiêu tan trong hận thù sẽ để lại những vết sẹo nhân quả cho mảnh đất này. Thứ hắn làm là dùng tích lũy mười vạn năm để xóa đi cái “nghiệp” của họ, đưa họ trở về với cát bụi tinh khiết nhất.
Một đạo oán linh cứng đầu nhất, dường như là tàn hồn của một vị Nguyên Anh tu sĩ bị Huyết Sát Ma Tông huyết tế, cố gắng chống cự. Nó nhe răng múa vuốt, hóa thành một cái thủ lâu khổng lồ định cắn nuốt ngọn đèn.
Cố Trường An khẽ thở dài, tay trái vân vê một hạt bụi trên vai áo, nhẹ nhàng búng một cái.
Một sợi chỉ mỏng manh màu trắng – Đạo vận tích lũy từ mười vạn năm quét dọn – bám vào ngọn đèn. U Minh Đăng bỗng nhiên phát ra một tiếng chuông ngân trầm đục.
*Đồng!*
Âm thanh đó không vang ra ngoài nghĩa trang, nhưng toàn bộ U Minh Cấm Địa đều rúng động. Cái thủ lâu khổng lồ ngay lập tức vỡ tan, biến thành những đóa hoa bỉ ngạn nhạt màu lờ lững trôi xuống đất, hòa vào lòng đất lạnh lẽo.
Mọi thứ trở lại vẻ yên bình như cũ.
Cố Trường An bước tới vị trí mà ban nãy tử khí rò rỉ. Ở đó, một bia mộ bằng đá xanh đã bị nứt một đường dài. Hắn cúi xuống, đặt chiếc đèn sang bên cạnh, rồi lấy từ trong tay áo ra một bình rượu gạo rẻ tiền mua từ lão Thanh Huyền Đạo Nhân vào mấy năm trước.
Hắn chậm rãi rưới rượu lên vết nứt của bia mộ, lầm bẩm:
“Tiền bối không tên, không họ, xin hãy bớt giận. Những kẻ quấy rầy ngài đã được ta mời đi rồi. Rượu này hơi nhạt, nhưng được cái là thanh khiết, ngài dùng tạm nhé.”
Kỳ lạ thay, khi rượu thấm vào vết nứt, tảng đá xanh dường như phát ra một hơi thở nhẹ nhàng, những vết nứt kia bắt đầu khép lại dưới tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tử khí hung hãn ban nãy giờ lại trở nên ngoan ngoãn, quấn quýt xung quanh tay áo Cố Trường An như một con thú nhỏ phục tùng.
Cầm chiếc chổi *Trần Hiêu* dựa trên bia mộ bên cạnh, Cố Trường An bắt đầu nhát chổi đầu tiên của đêm nay.
*Xoẹt… xoẹt…*
Tiếng chổi tre cọ xát trên nền đất cát vang lên nhịp nhàng. Trong mắt người thường, đây là hành động kỳ quặc, thậm chí là điên rồ của một kẻ gác mộ nghèo khổ. Nhưng trong nhãn giới của những đại năng ẩn世, nếu họ có thể đứng ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra: Mỗi nhát chổi của Cố Trường An đều đang san phẳng những kẽ hở không gian, đang chải chuốt lại những dòng chảy linh khí hỗn loạn, đang vuốt ve linh hồn của những người đã chết.
Dưới ánh đèn U Minh, bóng của hắn đổ dài trên những ngôi mộ. Một người, một đèn, một chổi, cô độc mà kiêu hãnh giữa bóng tối vĩnh hằng.
Đi qua một khu mộ trung tâm, Cố Trường An chợt dừng lại. Ngôi mộ trước mặt hắn không có bia, chỉ là một gò đất cao, phía trên trồng một nhành liễu khô héo quanh năm không thấy xanh lá.
U Minh Đăng chợt lóe lên màu vàng nhạt – điềm báo của một cuộc đối thoại.
Từ bên trong gò đất, một luồng ý niệm mỏng manh như sợi tóc truyền ra, vang lên trong trí não Cố Trường An:
“Người gác mộ… mười vạn năm rồi… ngươi vẫn chưa chán sao?”
Cố Trường An cười nhẹ, đáp lại bằng ý nghĩ:
“Chán chứ. Nhưng so với việc ra ngoài kia đấu đá, giành giật vài viên đan dược rồi lại kết thúc bằng việc nằm vào một cái hố không ai nhang khói, thì ở đây quét rác vẫn thanh thản hơn. Hơn nữa, nếu ta đi rồi, ai sẽ thắp đèn cho các vị mỗi khi đêm xuống?”
Ý niệm kia im lặng một hồi lâu, sau đó dường như có một tiếng cười khàn đục phát ra:
“Ngươi là kẻ thông minh nhất mà ta từng gặp trong mười vạn năm qua… hoặc là kẻ ngốc nhất. Thiên đạo sắp đổi dời, bóng tối từ Ma Khe đang lớn dần, cái đèn đó của ngươi… e rằng chẳng mấy chốc sẽ không còn soi sáng được bao lâu đâu.”
“Vậy thì khi đó, ta sẽ thắp thêm vài ngọn đèn nữa.” Cố Trường An trả lời một cách bình thản như nói về việc cơm ăn áo mặc hàng ngày.
Hắn tiếp tục xách đèn đi tuần. Nghĩa trang rộng lớn như một vương quốc không có ánh mặt trời. Suốt mười vạn năm qua, mỗi một tất đất ở đây đều đã lưu dấu chân hắn. Hắn biết rõ bia mộ nào hay bị rêu phủ, cái xác nào thỉnh thoảng hay mơ thấy lại thời hoàng kim mà phát ra tiếng rên rỉ, và tà ma nào từ thế giới bên ngoài đang thèm khát những kho báu vùi sâu dưới lớp đất này.
Bóng đêm vẫn mênh mông, nhưng ngọn lửa xanh xám trên tay hắn chưa bao giờ tắt.
Trở lại trước túp lều, trời đã gần về sáng. Một vệt sáng nhạt màu tím hiện lên nơi chân trời phía Đông – “Tử Khí Đông Lai”, dấu hiệu của một ngày mới bắt đầu.
Cố Trường An nhẹ nhàng thổi tắt U Minh Đăng. Ngọn lửa xanh tắt ngấm, chiếc đèn lại trở về vẻ cũ kỹ rỉ sét ban đầu. Hắn đặt nó lên một chiếc kệ gỗ giản đơn bên trong lều, cẩn thận phủ một lớp vải sạch lên trên.
Lão Hắc từ trong mai rùa thò đầu ra, nhìn trời rồi lại nhìn Cố Trường An:
“Xong rồi à? Hôm nay thế giới bên ngoài hình như đang rục rịch dữ lắm. Ta nghe thấy tiếng sấm từ vạn dặm xa xôi, có vẻ là có cường giả Độ Kiếp không thành công. Có lẽ hôm nay ngươi lại có ‘khách mới’ đấy.”
Cố Trường An chậm rãi múc một gáo nước từ Minh Hà cạnh đó, rửa sạch đôi bàn tay vương chút bụi đất, rồi đáp:
“Khách đến thì đón, người đi thì tiễn. Ai đến đây rồi cũng sẽ giống nhau thôi, đều cần một chỗ nằm yên tĩnh.”
Hắn nhìn ra cửa vào nghĩa trang, nơi sương mù đang dần tản đi dưới ánh bình minh yếu ớt. Một bóng người già nua, thân hình rách rưới, lưng cõng một chiếc quan tài bằng gỗ đen, đang lảo đảo từng bước đi về phía nghĩa trang.
Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân, trên người lão còn dính đầy máu khô, hơi thở thoi thóp nhưng đôi mắt lại sáng rực khi nhìn thấy tấm biển gỗ “Vạn Cổ Nghĩa Trang”.
Cố Trường An lắc đầu thở dài:
“Lại mang việc đến cho ta rồi. Thật là chẳng lúc nào được rảnh rỗi quá một khắc.”
Nhưng nói thì nói vậy, hắn vẫn bước tới chiếc ghế bành tre cũ kỹ, ngồi xuống và chờ đợi. Ánh mặt trời bắt đầu soi rọi lên bóng dáng hắn, một sự giao thoa kỳ lạ giữa sự ấm áp của bình minh và cái lạnh lẽo thấu xương phát ra từ cơ thể người giữ mộ mười vạn năm.
Trong lòng nghĩa trang, mười vạn linh hồn dường như cũng đang dần chìm vào giấc ngủ sâu, yên tâm vì biết rằng, dù đêm tối có trở lại bao nhiêu lần, ngọn đèn kia vẫn sẽ thức canh cho họ.
Cố Trường An lim dim đôi mắt, đón nhận cơn gió sớm mang theo mùi vị của nhân gian và tử vong trộn lẫn. Cuộc đời của hắn, cũng giống như ngọn U Minh Đăng kia, thầm lặng mà soi sáng cả một vùng trời bị lãng quên.
“Mười vạn năm… cũng chỉ mới là bắt đầu thôi.” – Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi chìm vào một giấc ngủ ngắn, giữa âm và dương, giữa sinh và diệt.