Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 85: Trận chiến trong giấc mơ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:09:05 | Lượt xem: 1

Gió sớm thổi qua những nhành cỏ khô nơi rìa nghĩa trang, mang theo tiếng rít gào như oán than của những vong linh chưa kịp siêu thoát. Thanh Huyền Đạo Nhân buông chiếc quan tài gỗ đen xuống mặt đất, phát ra một tiếng "uỳnh" nặng nề khiến bụi đất bay mù mịt. Lão khuỵu ngã, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng lưng áo bào, hơi thở đứt quãng như ngọn đèn cạn dầu trước gió.

Lão Hắc đang lim dim trên phiến đá phẳng, vừa thấy cảnh này liền rụt cổ vào mai, miệng lẩm bẩm: "Chậc chậc, Thanh Huyền lão đầu, ngươi lần này đùa với lửa rồi. Cái thứ trong hòm kia… không phải hạng xoàng đâu."

Cố Trường An ngồi trên chiếc ghế bành tre, đôi mắt khép hờ dường như không hề lay động bởi sự xuất hiện của kẻ mới tới. Nhưng trong thức hải của hắn, một luồng tử khí đen ngòm, đặc quánh như nhựa đường đang từ chiếc quan tài kia rỉ ra, len lỏi qua các khe hở không gian, muốn tìm cách xâm nhập vào "lãnh địa" của hắn.

"Tiền bối… cứu… cứu vãn thế cục…" Thanh Huyền khó khăn thốt ra vài tiếng, đầu gục xuống, bất tỉnh nhân sự.

Cố Trường An lúc này mới chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn của hắn thản nhiên nhưng sâu thẳm như vực tối, dừng lại trên chiếc quan tài gỗ đen. Chiếc quan tài này không có đinh đóng, nhưng xung quanh lại quấn chặt chín vòng xích sắt rỉ sét, trên mỗi mắt xích đều khắc đầy phù văn trấn áp màu máu.

"Ma Tôn Thiên Sát?" Cố Trường An nhẹ nhàng thốt lên một cái tên đã bị vùi lấp trong lớp bụi thời gian mười vạn năm. "Hóa ra tàn niệm của ngươi vẫn chưa tan biến hết trong lốc xoáy hư không."

Lão Hắc nghe thấy cái tên đó thì rùng mình, đôi mắt nhỏ như hạt đậu láo liên: "Hả? Lão ma đầu suýt chút nữa làm gãy đôi cột trụ Thiên Đình vạn năm trước? Hắn chưa chết sạch sao?"

Cố Trường An không trả lời. Hắn biết, một khi thực thể này đã được mang đến đây, nhân quả đã định. Nếu hắn không ra tay trấn áp, không chỉ Thanh Huyền mất mạng, mà ngay cả sự yên bình của Vạn Cổ Nghĩa Trang cũng sẽ bị vẩn đục.

Nhưng Cố Trường An là ai? Hắn là kẻ tôn sùng Cẩu đạo. Ra tay trực diện? Không bao giờ. Hắn không thích đánh đấm ồn ào khiến bụi bay lên các ngôi mộ đã được quét sạch. Hắn thích dùng một cách "êm đềm" hơn.

Cố Trường An khép mắt lại một lần nữa. Hắn thả lỏng toàn bộ tinh thần, để mặc cho luồng ma khí đen ngòm kia như tìm thấy khe hở, ồ ạt tràn vào tâm thức của mình. Hắn muốn dẫn dụ kẻ địch vào một sân chơi mà hắn là kẻ tạo lập quy tắc: Giấc mơ nhân quả.

Trong cõi mộng u minh, một màu máu đỏ quạch bao phủ lên vạn vật.

Ma Tôn Thiên Sát hiện thân giữa hư không. Hắn to lớn như một ngọn núi hùng vĩ, bao quanh bởi những tiếng gào khóc của hàng triệu sinh linh. Mỗi bước chân của hắn khiến bầu trời ảo mộng rung chuyển, sấm sét đen ngòm giáng xuống điên cuồng.

"Hahaha! Mười vạn năm! Mười vạn năm cuối cùng ta cũng tìm được một nhục thân hoàn hảo!" Giọng nói của Ma Tôn như tiếng sấm nổ bên tai, đầy sự ngạo mạn và khát máu. "Hóa Thần? Không, linh lực của ngươi thật kỳ lạ, nhưng lại nồng đậm hơi thở của vạn cổ. Thật tốt, kẻ canh mộ, ta sẽ dùng cơ thể ngươi để một lần nữa lật đổ Thiên Đạo!"

Hắn nhìn xuống bên dưới, thấy một bóng dáng nhỏ bé đang đứng giữa cánh đồng cỏ úa. Đó là Cố Trường An.

Lúc này, Cố Trường An không mặc áo đạo bào hay mang thần binh lợi khí. Hắn chỉ mặc một bộ quần áo vải thô màu xám, tay cầm một chiếc chổi tre già, lẳng lặng quét đi những mảnh vụn sấm sét vừa rơi xuống đất.

"Ma đầu, ngươi làm bẩn nơi này rồi." Cố Trường An bình thản nói, giọng nói không vang vọng nhưng lại xuyên thấu qua lớp ma khí đặc quánh.

Ma Tôn Thiên Sát sững lại một nhịp, rồi cười lớn điên cuồng: "Quét rác? Trong giấc mơ của ta, ngươi định dùng chiếc chổi đó để chống lại Ma Long Thập Bát Thức của ta sao?"

Hắn phất tay, mười tám con rồng đen cấu thành từ ma sát tột cùng gầm thét lao xuống, mỗi con rồng đủ để nghiền nát một tòa thành trì hạng nhất trong thực tại. Không gian mộng cảnh bắt đầu vỡ vụn, các khe nứt đen tối mở ra muốn nuốt chửng linh hồn kẻ canh mộ.

Cố Trường An vẫn không ngẩng đầu. Hắn đưa tay trái ra, lòng bàn tay hướng về phía trước, khẽ lẩm bẩm: "Tịnh Thế Trận, khai."

Bỗng nhiên, từ mặt đất của mộng cảnh, vô số bia đá từ dưới đất trồi lên. Đó là hình ảnh thu nhỏ của mười vạn ngôi mộ trong Vạn Cổ Nghĩa Trang. Mỗi tấm bia tỏa ra một loại đạo vận khác nhau: Kiếm ý lạnh lẽo, Phật quang trang nghiêm, Ma công cường bạo, và cả những hơi thở cổ xưa không thể gọi tên.

Mười tám con Ma Long vừa chạm vào phạm vi của các tấm bia đá liền khựng lại, như thể đâm vào một bức tường thời gian không thể xuyên phá.

"Cái gì? Nhân quả của mười vạn cường giả?" Ma Tôn kinh hãi lùi lại một bước. Hắn cảm nhận được trên những tấm bia đó có những hơi thở của những kẻ mà vạn năm trước hắn cũng phải kiêng dè ba phần. "Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sao có thể gánh vác được nghiệp lực của bằng này người chết?"

Cố Trường An bước thêm một bước, chiếc chổi tre nhẹ nhàng lướt qua mặt đất. "Ta chỉ là một người quét rác, sống lâu một chút nên có nhiều bạn cũ thôi."

Hắn phất nhẹ chiếc chổi. Một luồng gió mang theo mùi hương của trầm mặc và thời gian thổi tới. Luồng gió này không có sát thương về mặt vật lý, nhưng khi nó chạm vào hình ảnh vĩ đại của Ma Tôn Thiên Sát, lớp vỏ bọc đen ngòm bao quanh hắn bắt đầu bong tróc.

Mỗi mảnh vỡ rụng xuống đều hiển thị một đoạn ký ức của Ma Tôn: Lúc hắn sát hại sư môn, lúc hắn đồ sát một vương triều, lúc hắn bị Thiên Đạo trấn áp… Cố Trường An đang dùng chính quá khứ của đối phương để "quét sạch" hiện tại của hắn.

"Không! Ta là bất tử! Ta đã vượt qua luân hồi!" Ma Tôn gầm thét, hai tay kết ấn, cố gắng gọi ra "Ma vực vĩnh hằng".

Nhưng ở đây, trong mộng cảnh này, Cố Trường An chính là Thiên.

"Thiên Mộ Trường Sinh Khảo – Vấn Đạo."

Một đạo hào quang vàng kim nhạt từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Cố Trường An. Phía sau hắn, hư ảnh của một vị Kiếm Tiên áo trắng đột ngột xuất hiện. Vị Kiếm Tiên kia không nói không cười, chỉ vung tay lên một cái.

"Trảm!"

Một đường kiếm quang giản đơn đến cực điểm, cắt ngang bầu trời đỏ quạch. Ma Tôn Thiên Sát trố mắt nhìn, cơ thể khổng lồ của hắn bị chia làm hai nửa ngay từ giữa đỉnh đầu. Nhưng đáng sợ hơn là, hai nửa cơ thể đó không chảy máu, mà lại biến thành khói đen rồi bị hút sạch vào một cái hố sâu vô tận vừa xuất hiện dưới đất – cái hố trông giống hệt một ngôi mộ vừa mới đào xong.

"Ngươi… ngươi dám chôn cất ta?" Tiếng gào của Ma Tôn nhỏ dần, đầy sự không cam lòng.

"Chết đi rồi thì phải nằm xuống cho ngay ngắn. Đó là quy luật." Cố Trường An nhìn ma khí tan biến, khẽ thở dài một hơi.

Cõi mộng tan rã.

Cố Trường An mở mắt. Ánh mặt trời buổi sáng vẫn rọi xuống ghế bành, Lão Hắc vẫn đang gặm một cọng cỏ bỉ ngạn ở đằng kia. Thanh Huyền Đạo Nhân vẫn nằm bất tỉnh, nhưng sắc mặt lão đã hồng hào trở lại vì tử khí bám trên người đã bị ai đó âm thầm rút sạch.

Chiếc quan tài gỗ đen trước mặt bây giờ đã nát vụn thành đống gỗ mục. Chín vòng xích sắt hóa thành bụi sắt đen ngòm, hòa vào bùn đất xung quanh.

Trong tai Cố Trường An vang lên một âm thanh thanh thúy từ hệ thống:
[Ký chủ đã chôn cất thành công tàn hồn Ma Tôn Thiên Sát trong mộng cảnh.]
[Thủ mộ độ tăng thêm 500 năm.]
[Phần thưởng: Thần Thức U Minh (Cấp bậc: Thái Cổ) – Có thể nhìn thấu mọi ngụy trang, xuyên qua vách ngăn thực tại và giấc mơ.]
[Phần thưởng thêm: Ma Thiên Chưởng – Bí thuật của Ma tộc đã được tinh lọc qua tử khí.]

Cố Trường An cảm thấy tinh thần lực của mình mở rộng một cách đáng sợ. Hắn chỉ cần nhúc nhích ý nghĩ là có thể bao quát toàn bộ nghìn dặm xung quanh, nhìn rõ từng con kiến đang bò trên vách đá hay hơi thở của những sinh vật đang ngủ sâu trong lòng đất.

Hắn khẽ giơ tay lên, một đạo ma hỏa đen nhánh nhỏ như sợi tóc nhảy múa trên đầu ngón tay rồi biến mất. Đây là kết quả của việc tinh lọc sức mạnh Ma Tôn.

"Xong rồi à?" Lão Hắc lững thững bò lại gần, ngửi ngửi đống gỗ vụn. "Chậc, quả nhiên vẫn là phong cách của ngươi, sạch sẽ gọn gàng. Nhưng mà lão đầu kia định xử lý sao?" Nó dùng cái chân ngắn cũn chỉ vào Thanh Huyền Đạo Nhân.

Cố Trường An đứng dậy, cầm lấy chiếc chổi tre thật ở thực tại, bắt đầu quét những mảnh vụn gỗ và xích sắt sang một bên.

"Hắn giúp ta mang đến một món quà tốt, nể tình đó, để hắn ngủ thêm một lúc rồi cho hắn vài viên đan dược cầm hơi. Còn đống gỗ này…" Hắn nhìn đống mục nát. "Cũng có chút ma tính, để lát nữa đem bón cho khóm hoa bỉ ngạn phía sau mộ Kiếm Tiên vậy. Chúng nó dạo này hơi héo."

Lão Hắc nghe vậy thì trợn tròn mắt. Đem hài cốt của đại ma đầu đi làm phân bón cho hoa? Chắc chỉ có cái tên giữ mộ điên khùng này mới nghĩ ra được.

Thế giới ngoài kia vẫn đang sôi sục vì những mảnh vỡ di vật Ma Tôn thất lạc, các tông môn đang đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để tranh giành tàn hồn này. Họ không biết rằng, cái "mầm họa thế gian" ấy vừa bị một gã quét rác dùng một cái chổi "quét" đi mất tiêu trong một giấc ngủ trưa.

Gió thổi qua nghĩa trang, những tiếng oán than lúc trước giờ đây dường như biến mất, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng tôn nghiêm.

Cố Trường An tiếp tục công việc của mình. Một nhát chổi, một đoạn trần duyên. Hai nhát chổi, quét sạch nhân quả. Mười vạn năm qua, hắn vẫn cứ thế, bình thản nhìn đời, lặng lẽ giữ mộ.

Thanh Huyền Đạo Nhân khẽ rên rỉ rồi từ từ tỉnh lại. Khi thấy đống gỗ vụn và bóng lưng bình thản của Cố Trường An, lão kinh hãi vội vàng quỳ xuống, dập đầu liên tục.

"Tiền bối… đại ân đại đức… Thanh Huyền không dám quên!"

Cố Trường An không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Đừng dập đầu, bụi bay hết lên bia mộ rồi. Muốn tạ ơn thì đi xách cho ta một thùng nước từ Minh Hà về đây. Hoa bỉ ngạn khát rồi."

Thanh Huyền ngẩn người, rồi nhanh chóng vác lấy thùng gỗ gần đó, chạy thục mạng ra phía bờ sông. Lão biết, mình vừa từ cửa tử trở về, và vị "tiền bối" này thực sự là một tồn tại không thể dùng lẽ thường mà suy xét.

Nghĩa trang mười vạn năm, một ngày mới lại bắt đầu như thế – tĩnh lặng mà chứa đựng sóng gió kinh hoàng vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8