Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 86: Thu phục linh hồn Kiếm Tiên làm thủ vệ**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:09:45 | Lượt xem: 1

Chương 86: Thu phục linh hồn Kiếm Tiên làm thủ vệ

Hoàng hôn tại U Minh Cấm Địa không bao giờ mang vẻ rực rỡ của rạng đông, mà chỉ là một dải màu tím thẫm đượm buồn, hắt những bóng dài ngoằn ngoèo lên những bia mộ cổ xưa.

Thanh Huyền Đạo Nhân thở hồng hộc, hai bắp tay run rẩy xách hai thùng nước lớn lấy từ nhánh sông Minh Hà chảy qua bìa rừng. Nước Minh Hà không phải thứ nước bình thường, nó nặng tựa thủy ngân, bên trong lảng bảng những sợi hắc khí âm hàn khiến người ta run rẩy tận linh hồn. Mỗi bước chân của lão tu sĩ tán tu này đều để lại những vết chân sâu hoắm trên nền đất xám xịt.

Cố Trường An ngồi trên một tảng đá phẳng, tay cầm một dải lụa sạch lặng lẽ lau chùi "Trần Hiêu Chổi". Cây chổi tre trông thô lậu, cũ kỹ nhưng dưới sự chăm sóc của hắn, từng sợi tre đều tản phát ra một loại đạo vận mông lung, dường như chỉ cần một nhát quét liền có thể phủi sạch bụi trần của vạn năm.

"Tiền… Tiền bối, nước đã mang về." Thanh Huyền đặt mạnh hai thùng nước xuống, mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt xám ngắt vì kiệt sức.

Cố Trường An không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói: "Tưới vào gốc hoa bỉ ngạn kia đi. Nhớ, đừng để một giọt nước nào văng vào bia mộ bên cạnh. Người nằm đó… không thích ướt át đâu."

Thanh Huyền nhìn về phía khóm hoa đỏ như máu đang lay động trong gió lạnh, rồi lại nhìn cái bia mộ đá xanh cụt mất một góc ở ngay cạnh. Bia mộ không có chữ, chỉ khắc duy nhất hình một thanh kiếm gãy ngang. Lão nuốt nước miếng, rón rén thực hiện công việc.

Lão Hắc từ đâu chui ra, móng vuốt chó đen ngắn cũn cào cào vào ống quần Cố Trường An, đôi mắt nhỏ ti hí tràn đầy vẻ giảo hoạt: "Trường An, ngươi tính nuôi lão đầu này đến bao giờ? Ta thấy hắn yếu xìu, xách có vài thùng nước mà đã như sắp đứt hơi, để hắn ở đây chỉ tổ tốn cơm tốn nước."

Thanh Huyền nghe thấy vậy, tim thắt lại, vội vàng lên tiếng: "Vị Hắc gia này, tiểu nhân tuy tu vi thấp kém nhưng mạng lưới tin tức rất rộng. Chuyện trong ngoài mười vạn dặm quanh đây, không có gì là tiểu nhân không biết! Ví như… ví như hiện tại, các đại tông môn ở Ngũ Nhạc đang xôn xao về vụ 'U Minh dị động'. Đám người của Kiếm Vương Tông và Thiên Ma Giáo dường như đã liên thủ, phái ra ít nhất ba vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong hướng về phía nghĩa trang này."

Đôi bàn tay đang lau chổi của Cố Trường An khẽ khựng lại một nhịp.

Ba vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong?

Trong thế giới đang ở thời kỳ "Pháp Thoái Kỷ" này, Hóa Thần đã được coi là đỉnh cấp chiến lực của một vùng. Bọn họ tìm đến đây, chắc chắn là vì cảm ứng được luồng tàn hồn Ma Tôn bị Cố Trường An "quét sạch" mấy ngày trước.

"Hóa Thần à… Thật phiền phức." Cố Trường An thở dài một tiếng. Hắn thực sự không muốn ra tay. Mỗi lần ra tay đều để lại hơi thở pháp thuật, rất dễ bị Thiên Đạo Chi Nhãn nhìn thấy. Càng sống lâu, hắn càng hiểu rõ quy luật của thế gian này: kẻ mạnh thường chết sớm vì thiên tai và nhân họa, chỉ có kẻ biết giấu mình mới có thể cùng trời đất đồng thọ.

"Trường An, ngươi lại định dùng 'Mê Hồn Trận' sao? Đám Hóa Thần kia không phải lũ tôm tép Trúc Cơ đâu, trận pháp cấp thấp lừa không nổi chúng quá lâu đâu." Lão Hắc lầm bầm.

Cố Trường An buông cây chổi xuống, đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía sâu trong nghĩa trang – nơi khói sương mờ ảo bao phủ những khu mộ cao cấp hơn.

"Dùng trận pháp quá nhiều sẽ khiến địa khí biến động. Đã đến lúc phải tìm một vị 'hàng xóm' cũ giúp đỡ một tay rồi."

Hắn bước đi thong dong, mỗi bước chân dường như đều thu hẹp khoảng cách cả ngàn dặm không gian. Thanh Huyền và Lão Hắc vội vàng chạy theo. Họ dừng lại trước một ngôi mộ khác biệt hẳn với những ngôi mộ xung quanh.

Nó không phải một nấm mồ đất, mà là một khối kiếm thạch khổng lồ màu bạc, bên trên cắm chi chít hàng ngàn thanh kiếm gãy. Một luồng kiếm ý sắc lẹm đến mức dường như có thể chẻ đôi không gian bao quanh khu vực này. Chỉ cần đứng gần, Thanh Huyền đã cảm thấy da thịt mình như bị hàng vạn lưỡi dao nhỏ cắt qua.

"Kiếm Tiên vạn năm trước – Bạch Vô Nhai." Cố Trường An đọc nhẹ cái tên ghi trên thạch bia bằng một loại cổ ngữ đã thất truyền.

Hắn từ trong tay áo lấy ra ba nén hương màu tím sẫm, đốt lên. Khói hương không bay theo gió mà tụ lại, hình thành một cơn lốc nhỏ xoáy quanh khối kiếm thạch.

"Bạch đạo hữu, tỉnh lại thôi. Đã mười vạn năm rồi, cơn ngủ này cũng đủ dài rồi chứ?" Giọng nói của Cố Trường An chứa đựng một loại quy tắc vô hình, xuyên qua lớp đất đá, xuyên qua cả dòng thời gian để chạm đến một linh hồn đang say ngủ.

Răng rắc!

Khối kiếm thạch rung chuyển dữ dội. Hàng ngàn thanh kiếm gãy đồng loạt phát ra tiếng ngân rung chói tai.

"Ai… dám quấy nhiễu… giấc ngủ của bản tiên?"

Một giọng nói hào hùng, kiêu ngạo nhưng mang theo sự rệu rã của tuế nguyệt vang lên từ dưới đáy mộ. Ngay sau đó, một bóng người mờ ảo dần hiện ra phía trên bia mộ. Đó là một nam tử mặc trường bào trắng, tóc dài xõa tung, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang, nhưng thân hình lại nhạt nhòa đến mức gần như trong suốt.

Kiếm Tiên Bạch Vô Nhai! Mười vạn năm trước, một mình một kiếm của hắn từng chém đứt mười ba đầu hung thú thượng cổ, trấn áp một thời đại.

Bạch Vô Nhai nhìn thấy Cố Trường An, đầu tiên là sững sờ, sau đó đồng tử co rút lại: "Là ngươi? Cái tên tiểu tử quét rác mười vạn năm trước?"

"Thật vinh hạnh khi tiền bối còn nhớ đến vãn bối." Cố Trường An khẽ cúi đầu, vẻ mặt vô cùng khiêm tốn.

"Không đúng!" Bạch Vô Nhai đột ngột thét lên, kiếm ý tỏa ra xung quanh làm sụp đổ một mảng rừng già gần đó. "Mười vạn năm… mười vạn năm rồi! Tại sao ngươi vẫn còn sống? Ngươi không có hơi thở của Tiên nhân, cũng không có sức mạnh của Thần ma, làm sao một kẻ phàm trần lại có thể trường tồn như thế?"

Cố Trường An cười nhẹ, lẩm bẩm: "Có lẽ vì ta quét mộ đủ sạch, nên Diêm Vương quên mất tên ta trong sổ sinh tử thôi."

Lão Hắc đứng cạnh hừ mũi: "Lão Bạch, bớt la hét đi. Trường An đánh thức ngươi là để cho ngươi một cơ hội được nhìn lại thế gian, chứ không phải để ngươi ngồi đây tra hỏi nhân khẩu."

Bạch Vô Nhai liếc nhìn con chó đen, rồi lại nhìn khung cảnh tàn lụi của nghĩa trang, trong mắt thoáng hiện một nỗi buồn mang mác. Hắn là một cường giả, dù chỉ còn là tàn hồn, hắn vẫn có lòng kiêu hãnh của mình.

"Nói đi, kẻ quét rác, ngươi cần gì ở ta?"

Cố Trường An lấy ra một hũ rượu gốm đơn sơ, mở nút. Một mùi hương tinh thuần đến mức làm người ta cảm thấy như toàn bộ lỗ chân lông đều giãn nở ra tràn ngập không gian. Ngay cả tàn hồn của Bạch Vô Nhai cũng không nhịn được mà rung động.

"Đây là 'Bách Thảo Trường Sinh Tửu' được ta ủ bằng dịch chiết từ rễ cây Tiên và linh khí ngưng tụ suốt một vạn năm. Uống một hớp, tàn hồn của tiền bối có thể ngưng thực thêm ba ngàn năm."

Cố Trường An đặt hũ rượu xuống trước bia mộ, bình thản nói: "Bên ngoài có vài kẻ quấy rầy sự thanh tịnh của nghĩa trang. Vãn bối lười ra tay, cũng không muốn làm vấy bẩn chiếc chổi này. Tiền bối nếu rảnh rỗi, có thể giúp ta giữ cửa một thời gian không? Mỗi năm, một hũ rượu như thế này."

Bạch Vô Nhai cười ha hả, tiếng cười chấn động cả tầng mây đen trên đỉnh đầu: "Ngươi muốn đường đường là một Kiếm Tiên, lại đi làm chó giữ cửa cho một cái nghĩa trang và một tên tiểu tử quét rác?"

"Không phải giữ cửa cho ta." Cố Trường An chỉ tay về phía những ngôi mộ xung quanh. "Là giữ sự yên nghỉ cho các chiến hữu của tiền bối. Chắc hẳn tiền bối không muốn thấy khu mộ của Kiếm Vương Tông vạn năm trước bị đám hậu nhân vô dụng kia đào lên xem tổ tông mình có để lại bảo vật gì chứ?"

Bạch Vô Nhai khựng lại. Ánh mắt hắn nhìn về phía khu mộ Kiếm Vương Tông – nơi những người anh em, sư trưởng của hắn đang nằm lại. Đúng lúc đó, từ xa xăm phía chân trời, ba luồng hào quang rực rỡ mang theo khí thế hủy diệt đang xé toạc mây mù, lao nhanh về phía U Minh Cấm Địa.

"Hóa Thần kỳ?" Bạch Vô Nhai khinh bỉ phun ra một ngụm khí lạnh. "Loại sâu kiến này mà cũng dám xưng hùng xưng bá trước mặt ta sao?"

Hắn với tay chộp lấy hũ rượu trên đất, ngửa cổ uống một ngụm lớn. Chỉ trong nháy mắt, tàn hồn mờ ảo của hắn bỗng rực sáng, vô số phù văn kiếm đạo màu bạc hiện lên trên bề mặt linh hồn, uy áp tăng vọt từ Hóa Thần đến gần như ngang hàng với bậc Chân Tiên thời thượng cổ.

"Được! Hũ rượu này đáng giá. Tiểu tử quét rác, ngươi cứ việc làm việc của ngươi đi. Kẻ nào bước qua ranh giới nghĩa trang mười trượng, ta sẽ cho chúng biết thế nào là Kiếm Đạo Vô Nhai!"

Nói đoạn, bóng dáng Bạch Vô Nhai biến mất khỏi bia mộ, hóa thành một luồng kiếm quang vô hình lướt đi trong bóng tối.

Thanh Huyền Đạo Nhân nãy giờ nín thở, nhìn đến mức ngây dại. Lão chưa bao giờ nghĩ mình có thể nhìn thấy linh hồn của một vị Kiếm Tiên từ thời vạn cổ hồi sinh. Và quan trọng nhất là… vị Kiếm Tiên uy chấn thiên hạ ấy lại vừa bị Cố tiền bối "mua chuộc" chỉ bằng một hũ rượu?

"Tiền bối… người thật sự… không cần ra tay sao?" Thanh Huyền run giọng hỏi.

Cố Trường An cầm lấy cây chổi, lại bắt đầu quét những chiếc lá khô vừa rơi xuống do chấn động lúc nãy. Hắn bình thản đáp:

"Ta đã nói rồi, ta chỉ là một kẻ giữ mộ. Chuyện chém giết, không hợp với nghề của ta. Có người giúp việc, vẫn là tốt nhất."

Nói xong, hắn lại cúi người, lặng lẽ quét dọn.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Tiếng chổi tre đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ở phía bìa nghĩa trang, một luồng kiếm ý vô tận bắt đầu bùng nổ, rạch nát bầu trời đêm, chuẩn bị nghênh đón những "vị khách" không mời mà đến.

Cố Trường An ngẩng đầu nhìn trời, khẽ lẩm bẩm: "Lão Bạch ra tay hơi mạnh rồi, lát nữa lại phải vất vả đào thêm ba cái hố mới… Thật là, đã bảo là mình không muốn làm thêm giờ mà."

Lão Hắc gác đầu lên chân, ngáp dài một cái, dường như đã quá quen với cảnh này. Chỉ có Thanh Huyền Đạo Nhân là vẫn đứng sững sờ, cảm thấy thế giới này dường như đã hoàn toàn đảo điên kể từ khi lão bước vào cái nghĩa trang bị nguyền rủa này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8