Mộ Trung Tiên: Thủ Hộ Nghĩa Trang Mười Vạn Năm
Chương 87: Lâm Thanh Diệp bị bắt cóc**

Cập nhật lúc: 2026-05-14 19:10:38 | Lượt xem: 1

Gió ở U Minh Cấm Địa chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, nó mang theo một mùi vị lạ lùng. Không phải mùi tử khí nồng nặc từ những ngôi mộ cổ, cũng không phải mùi nhang trầm vảng vất trong không gian, mà là mùi của sự hỗn loạn từ phương xa vọng lại.

Cố Trường An ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ lê đen đã lên nước bóng loáng, trước mặt là một ấm trà sen vẫn còn bốc khói nghi ngút. Hắn nhấp một ngụm trà, đôi mắt hơi nheo lại nhìn về phía chân trời nơi mây đen đang kéo đến.

Mười vạn năm qua, nhịp sống của hắn chuẩn xác như một cỗ máy thần bí. Sáng quét lá, trưa thắp hương, chiều nghe Lão Hắc kể chuyện xưa, tối lại cùng mấy linh hồn đại năng đã khuất luận bàn về đạo lý nhân sinh.

Thế nhưng, hôm nay có một việc đã đi chệch khỏi quỹ đạo.

"Lão Hắc, nàng ấy đi được bao lâu rồi?" Cố Trường An bình thản hỏi, giọng nói như tiếng nước chảy qua khe đá, không chút gợn sóng.

Bên cạnh chân hắn, con hắc quy to lớn đang lười biếng rụt đầu trong mai bỗng cựa quậy. Nó lim dim đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi, thở ra một luồng trọc khí: "Đã trễ ba canh giờ. Tiểu nha đầu đó bình thường rất chuẩn mực, chưa bao giờ để ngươi phải chờ trà chiều. Xem ra, cái mảnh chìa khóa triều đình cũ kia thật sự là một mồi lửa."

Cố Trường An không nói gì, hắn đặt chén trà xuống bàn. Chén trà chạm vào mặt gỗ không phát ra tiếng động, nhưng một vòng gợn sóng vô hình từ chân ghế lan tỏa ra bốn phía, khiến những bụi cỏ Bỉ Ngạn quanh túp lều rách khẽ rùng mình, sắc đỏ của chúng bỗng chốc rực lên như máu tươi.

Vừa lúc đó, từ phía sương mù dày đặc ngăn cách nghĩa trang với thế giới bên ngoài, một bóng người loạng choạng lao tới.

"Tiền bối… Cố tiền bối! Cứu… cứu công chúa!"

Đó là Thanh Huyền Đạo Nhân. Lão tu sĩ vốn luôn tự hào về bộ râu dài và dáng vẻ tiên phong đạo cốt, giờ đây thê thảm không nỡ nhìn. Cánh tay trái của lão đã bị chém đứt, vết thương vẫn còn vương lại luồng ma khí màu tím đen đang gặm nhấm sinh cơ. Lão ngã nhào xuống trước cổng nghĩa trang, máu nhuộm đỏ một mảng đất đá xám xịt.

Lão Hắc hơi ngẩng đầu, đôi mắt rùa già nua lóe lên một tia khinh bỉ xen lẫn kinh ngạc: "Thương Lan Tiên Kiếm của Huyết Ma Điện? Đám tiểu bối bên ngoài bây giờ lá gan cũng lớn thật, dám động vào người của nghĩa trang này."

Cố Trường An đứng dậy. Hắn vẫn mặc bộ y phục bằng vải thô màu tro tàn, tay cầm chiếc chổi tre bình dị. Hắn bước từng bước đến trước mặt Thanh Huyền, ngón tay nhẹ nhàng điểm vào không trung. Một luồng linh khí tinh khiết như sương sớm từ đầu ngón tay hắn bay ra, lập tức dập tắt đám ma khí ngoan cố trên vết thương của lão đạo nhân.

"Nói cho rõ ràng. Ai bắt nàng ấy?" Cố Trường An hỏi. Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng, nhưng Thanh Huyền Đạo Nhân bỗng cảm thấy không khí xung quanh lạnh xuống hàng chục độ, một loại áp lực vô hình từ mặt đất bốc lên khiến lão có cảm giác mình đang đứng trước một miệng vực thẳm không đáy.

"Là… là người của Vô Cực Tông và Huyết Ma Điện liên thủ." Thanh Huyền vừa thở hổn hển vừa nói, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi. "Họ biết Lâm Thanh Diệp có quan hệ với người giữ mộ. Họ muốn dùng nàng để ép tiền bối mở cửa Vạn Cổ Nghĩa Trang, tìm kiếm 'Trường Sinh Đan' trong truyền thuyết. Chúng đã mang nàng đến Thiên Tuyệt Đài, cách đây ba ngàn dặm về phía Đông…"

"Ép ta mở cửa nghĩa trang?" Cố Trường An khẽ lặp lại, đôi môi mỏng hơi nhếch lên thành một nụ cười không rõ ý vị.

Trong trí nhớ của hắn, lần cuối cùng có kẻ dám nói những lời này với hắn là vào ba vạn năm trước. Khi đó, một vị Tiên Đế tàn lụi đã dẫn theo mười vạn thiên binh định quật mộ tổ tiên để tìm kiếm bí pháp hồi sinh. Kết cục thế nào? Mười vạn thiên binh đó giờ đây đều nằm bên dưới lớp đất mà hắn đang quét hàng ngày, còn vị Tiên Đế kia thì trở thành cái đầu lâu trên tay ghế của hắn.

Hắn từ lâu đã coi sự tĩnh lặng là đạo, lấy sự nhẫn nhịn làm tâm. Hắn không thích tranh đoạt, không thích vương vấn nhân quả. Nhưng Lâm Thanh Diệp… nàng là người đã quét lá cho hắn suốt mười năm qua. Mỗi buổi chiều, nàng sẽ mang đến một loại trà mới, kể cho hắn nghe về thế giới bên ngoài đang thay đổi ra sao. Nàng không gọi hắn là "lão quái vật" hay "người giữ mộ", nàng chỉ gọi hắn là "Sư tôn".

Cố Trường An cầm lấy cây chổi tre, hướng về phía Lão Hắc nói: "Trông coi nhà cửa. Nếu có kẻ nào nhân lúc ta không có nhà mà định leo tường vào, cứ việc cắn chết, không cần nể mặt."

Lão Hắc giật nảy mình, cái mai rùa khổng lồ run lên bần bật: "Ngươi… ngươi định rời khỏi đây? Nhân quả bên ngoài rất loạn, ngươi đã cẩu mười vạn năm rồi, giờ mà ra tay sẽ bị Thiên Đạo để mắt tới đấy!"

"Thiên Đạo?" Cố Trường An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. "Nó nợ ta một mạng từ kỷ nguyên trước, hôm nay ta lấy một ít lợi tức, nó không dám lên tiếng đâu."

Nói đoạn, Cố Trường An bước ra khỏi ranh giới nghĩa trang.

Đây là lần đầu tiên sau mười vạn năm, đôi chân hắn chạm vào vùng đất không thuộc về sự bảo hộ của những linh hồn đại năng. Ngay khoảnh khắc hắn bước ra, bầu trời phía trên U Minh Cấm Địa vốn đang u ám bỗng chốc cuộn trào mãnh liệt. Những tia sét màu tím đỏ rạch nát tầng mây, tiếng sấm nổ vang như lời cảnh báo của thượng đế.

Nhưng Cố Trường An chẳng thèm đếm xỉa. Hắn giơ cây chổi tre lên, hướng về phía Đông mà vung một cái.

"Dọn rác thôi mà, đâu cần phải ồn ào như thế."

Một nhát chổi bình thường đến cực điểm. Không có hào quang vạn trượng, không có kiếm khí kinh thiên. Thế nhưng, trong nháy mắt đó, toàn bộ sương mù quanh nghĩa trang bị thổi quét sạch sẽ. Một con đường thẳng tắp, dài ba ngàn dặm, nối liền từ cổng nghĩa trang đến tận Thiên Tuyệt Đài được mở ra ngay lập tức. Những dãy núi chắn ngang đường bị lực lượng này xé toạc, những con sông hung hãn bị ngăn đôi dòng.

Hắn bước đi một bước, hình bóng đã nhòa đi giữa hư không.

Tại Thiên Tuyệt Đài.

Nơi này vốn là một tòa tế đàn cổ xưa cao vút tầng mây, hiện tại đang tràn ngập sát khí. Lâm Thanh Diệp bị xích bởi bốn sợi "Hồn Tỏa Cốt" gắn chặt vào bốn cây trụ đồng. Gương mặt nàng tái nhợt, máu từ khóe môi chảy dài, nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự quật cường.

Trước mặt nàng là hai lão già tóc trắng, khí tức quanh thân thâm sâu không lường được, rõ ràng là bậc đại năng Hóa Thần kỳ đỉnh phong. Một kẻ mặc trường bào xanh biếc là Thương Lộ trưởng lão của Vô Cực Tông, kẻ còn lại toàn thân bao phủ trong sương mù đen kịt là Huyết Sát của Huyết Ma Điện.

"Tiểu nha đầu, ngoan ngoãn nói ra cách đi vào khu mộ trung tâm mà không bị trận pháp cắn trả đi." Thương Lộ trưởng lão vuốt râu, giọng nói lạnh lẽo. "Sư tôn quét rác kia của ngươi chỉ là một kẻ nhát gan sống sót qua ngày đoạn tháng. Ngươi trông chờ hắn tới cứu? Hắn sợ là lúc này đã đào sẵn hố để tự chôn mình rồi."

Huyết Sát cười khùng khục, giọng nói như tiếng kim loại cọ xát: "Nếu hắn không tới, ta sẽ luyện hồn phách của ngươi thành ma đăng, để ngươi vĩnh viễn thắp sáng cho điện phủ của ta."

Lâm Thanh Diệp nhổ một ngụm máu về phía bọn chúng, cười lạnh: "Sư tôn ta không thích giết người, nhưng người rất ghét bụi bẩn. Các ngươi… trong mắt người, ngay cả làm rác rưởi cũng không xứng!"

"Tìm chết!" Thương Lộ trưởng lão nổi giận, gã giơ tay định giáng xuống một bạt tai.

Thế nhưng, bàn tay gã dừng lại giữa không trung.

Không chỉ là bàn tay, mà toàn bộ không gian xung quanh Thiên Tuyệt Đài bỗng chốc cứng đờ. Tiếng gió ngừng thổi, đám mây ngừng trôi, ngay cả linh khí trong cơ thể của hai đại năng Hóa Thần cũng dường như đông cứng lại thành băng.

Một tiếng bước chân từ xa vọng lại. Cực kỳ chậm rãi, cực kỳ đều đặn.

"Cộp. Cộp. Cộp."

Mỗi một tiếng bước chân rơi xuống, Thiên Tuyệt Đài lại rung chuyển một cái. Thương Lộ và Huyết Sát kinh hoàng nhận ra, nhịp tim của họ cũng đang bị cuốn theo tiếng bước chân kia. Tiếng bước chân nặng thêm một phân, ngực họ như bị búa tạ giáng vào một nhát.

Từ trong hư không phía chân trời, một bóng người gầy gò dần hiện rõ. Một thiếu niên nhìn qua chỉ khoảng hai mươi tuổi, tay cầm chiếc chổi tre, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ thu. Hắn đi trên không trung như thể đang đi dạo trong vườn nhà mình.

"Sư… Sư tôn?" Lâm Thanh Diệp thốt lên, nước mắt không kìm được trào ra. Nàng chưa bao giờ thấy Cố Trường An rời khỏi nghĩa trang, cũng chưa bao giờ thấy hắn mang theo khí thế như thế này.

Cố Trường An đi tới cách Thiên Tuyệt Đài mười trượng thì dừng lại. Hắn nhìn thấy những sợi xích đâm xuyên qua xương quai xanh của Lâm Thanh Diệp, ánh mắt vốn luôn bình lặng của hắn bỗng hiện lên một tia gợn sóng đỏ rực.

"Chổi của ta dùng để quét lá khô, quét bụi bặm, quét cả những thứ uế tạp bẩn thỉu của thế gian…" Cố Trường An cất tiếng, giọng hắn không lớn nhưng vang vọng giữa trời đất như tiếng chuông đại hồng chung. "Nhưng mười vạn năm nay, chưa có ai ép ta phải dùng nó để quét người."

Huyết Sát gầm lên, cố gắng chống lại áp lực kinh hồn đang đè nặng: "Ngươi là kẻ giữ mộ? Một tên luyện khí kỳ hạng bét mà dám làm bộ làm tịch? Chết cho ta!"

Lão ta phun ra một ngụm tinh huyết, kích hoạt Thương Lan Tiên Kiếm trong tay. Thanh kiếm biến hóa thành một con huyết long dài hàng trăm trượng, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và sức mạnh có thể hủy diệt một tòa thành trì, lao thẳng về phía Cố Trường An.

Cố Trường An vẫn đứng đó, không hề né tránh. Hắn khẽ thở dài, rồi nhấc chiếc chổi tre lên, làm một động tác như đang quét đi lớp bụi bám trên kệ sách.

"Phủi bụi."

Vù!

Một luồng kình phong vô hình quét qua. Con huyết long khổng lồ kia, vốn được ngưng tụ từ tu vi trăm năm của một vị Hóa Thần đỉnh phong, ngay khi chạm phải luồng kình phong đó liền vụn vỡ như một bức tượng cát trước bão. Không có bất kỳ sự kháng cự nào, không có bất kỳ âm thanh va chạm nào. Nó tan biến một cách sạch sẽ, triệt để đến mức như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

Thương Lan Tiên Kiếm – bảo vật cấp bậc Linh bảo – gãy làm đôi, rơi xuống đất như một thanh sắt gỉ.

Huyết Sát trợn tròn mắt, cổ họng phát ra những tiếng kêu ặc ặc kinh hoàng. Lão ta cảm thấy tu vi của mình đang nhanh chóng trôi tuột đi, sinh mệnh lực bị một lực lượng kỳ bí nào đó tước đoạt trong nháy mắt.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là…"

Cố Trường An không trả lời. Hắn lại nhấc chổi lên lần thứ hai, lần này nhắm về phía Thương Lộ trưởng lão và toàn bộ cao thủ của Vô Cực Tông đang bao vây xung quanh.

"Hốt rác."

Hắn vung chổi một vòng tròn.

Một cảnh tượng kinh dị xảy ra. Toàn bộ các cao thủ tu vi từ Nguyên Anh đến Hóa Thần, ngay khi nhát chổi lướt qua, cơ thể họ bỗng chốc co nhỏ lại, không gian xung quanh họ bị vặn xoắn. Trước sự chứng kiến đầy hãi hùng của Lâm Thanh Diệp, hàng chục vị cường giả lừng lẫy bỗng biến thành những đốm đen nhỏ xíu, bị hút vào trong luồng xoáy ma thuật ở đầu chổi tre.

Cố Trường An vỗ vỗ cây chổi, những đốm đen đó bị hất tung xuống hẻm núi sâu vạn trượng bên dưới Thiên Tuyệt Đài. Tại đó, những thi thể ấy bỗng chốc hóa thành tro bụi, hòa vào bùn đất.

Lúc này, trên đỉnh đài chỉ còn lại Thương Lộ trưởng lão đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Gã không còn vẻ cao ngạo ban nãy, chỉ còn sự sợ hãi tột độ thấm đẫm vào từng thớ thịt. Trước mặt gã không phải là một người giữ mộ, mà là một vị thần, một thực thể vượt xa mọi quy luật mà gã biết.

"Đừng… đừng giết ta… ta là trưởng lão Vô Cực Tông… tông chủ chúng ta đã nửa bước thành Tiên…"

Cố Trường An tiến lại gần Lâm Thanh Diệp, ngón tay búng khẽ một cái. Bốn sợi Hồn Tỏa Cốt cứng rắn vô song liền vỡ nát thành những hạt bụi nhỏ. Hắn đỡ lấy nàng, để nàng dựa vào vai mình.

"Nửa bước thành Tiên?" Cố Trường An lúc này mới nhìn về phía Thương Lộ. Ánh mắt hắn lạnh lùng đến mức khiến linh hồn của lão già kia muốn vỡ vụn.

"Ngay cả Chân Tiên thời thượng cổ, gặp ta cũng phải cúi đầu gọi một tiếng tiền bối. Tông chủ của ngươi là cái thá gì?"

Cố Trường An giơ tay ra, nhấc bổng Thương Lộ lên bằng một lực lượng vô hình.

"Nghĩa trang của ta vốn đang thiếu người dọn nhà vệ sinh. Nhưng ta thấy ngươi quá bẩn, vào nghĩa trang sẽ làm ô uế giấc ngủ của những anh linh. Cho nên, ngươi cứ việc tan biến ở đây đi."

Cố Trường An nắm tay lại.

Rắc!

Thương Lộ trưởng lão ngay cả một tiếng hét cũng không kịp phát ra, toàn bộ cơ thể và nguyên thần bị ép nát thành hư vô, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, không để lại dù chỉ một hơi tàn.

Sát ý bao trùm Thiên Tuyệt Đài trong thoáng chốc bỗng biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến rợn người.

Cố Trường An cúi xuống nhìn Lâm Thanh Diệp, đôi mắt đỏ rực sát ý ban nãy đã trở lại vẻ trầm mặc, ôn hòa. Hắn lấy từ trong tay áo ra một bình ngọc nhỏ, đổ ra một viên đan dược màu xanh biếc, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ khiến những vết thương trên người nàng bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

"Vất vả cho ngươi rồi, Thanh Diệp. Trà chiều hôm nay… ta e là phải tự mình pha."

Lâm Thanh Diệp tựa đầu vào vai hắn, giọng thều thào: "Sư tôn… người không nên vì con mà ra ngoài… nhân quả… sẽ tìm đến…"

Cố Trường An khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía những bóng đen lấp ló nơi chân trời – những đại năng từ các tông môn khác đang bí mật quan sát trận chiến này. Hắn hừ lạnh một tiếng, thanh âm truyền khắp vạn dặm sơn hà:

"Hôm nay, ta – Cố Trường An, người giữ mộ của Vạn Cổ Nghĩa Trang, chính thức đưa ra lời cảnh báo: Nghĩa trang là nơi an nghỉ. Ai dám đặt chân vào với ý đồ quấy nhiễu, hoặc động đến một sợi tóc của người ở nghĩa trang, ta sẽ quét sạch cả tông môn đó ra khỏi bản đồ thiên hạ. Nhớ kỹ, ta sống mười vạn năm, không phải để tu tâm dưỡng tính, mà là để chờ ngày tiễn các ngươi đi nằm mộ."

Lời nói vừa dứt, một áp lực từ trên trời cao giáng xuống, Thiên Đạo Chi Nhãn khổng lồ ẩn hiện sau đám mây, nhìn xuống kẻ phản nghịch này. Cố Trường An ngước lên nhìn thẳng vào nhãn cầu khổng lồ kia, không một chút run sợ. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm cây chổi tre chỉ lên trời.

Thiên Đạo Chi Nhãn nheo lại, dường như nhận ra luồng đạo vận kinh hồn trên người thanh niên này chính là kẻ đã từng cùng nó đàm đạo vào thuở sơ khai của thế giới. Sau một lúc giằng co, Thiên Đạo bỗng nhiên rút lui, đám mây đen tan biến, ánh nắng hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi khắp thế gian.

Cố Trường An bế Lâm Thanh Diệp lên, bước vào con đường ảo ảnh để trở về nghĩa trang.

Mười vạn năm qua, hắn luôn đóng vai kẻ vô danh, kẻ cẩu đạo tận cùng. Nhưng hôm nay, vì một tách trà chiều bị trễ, vì một người đệ tử quét lá, cả tu tiên giới cuối cùng đã nhớ lại một nỗi sợ hãi từ thuở hồng hoang.

Có một vị tiên không ở thiên đình, không ở ma giới. Hắn ở trong mộ, cầm chổi, và sẵn sàng quét sạch cả thế giới nếu nó dám làm phiền đến sự yên tĩnh của hắn.

Đêm đó, U Minh Cấm Địa lại đón một cơn gió nhẹ. Cố Trường An ngồi trước túp lều, nhấp ngụm trà mà Lâm Thanh Diệp vừa mới tỉnh lại để pha cho hắn. Lão Hắc bên cạnh vẫn ngáy o o, như thể chuyện chấn động ba ngàn dặm vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao.

"Trà hôm nay… hơi nhạt." Cố Trường An khẽ nói.

"Lần sau con sẽ bỏ thêm nhiều mật ong hơn." Lâm Thanh Diệp mỉm cười, ánh mắt nhìn bóng lưng của sư tôn mình, cảm thấy dù cả thế giới có sụp đổ ngoài kia, nơi nghĩa trang cô tịch này vẫn là chốn bình yên nhất vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8