Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 100: Kẻ Không Hồn Khổng Lồ
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất, từ “trái tim” của Đóa Hoa Nguyên Thủy, vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó đã hòa vào một nhịp điệu mới, không còn dồn dập báo tử mà như một sự thức tỉnh, một “soundtrack” mới cho “level” cuối cùng. Lâm Hạo và Hoàng Phúc, vai kề vai, bước đi trong “safe zone” tạm thời mà cuốn sách cổ vừa tạo ra. Không khí trong lành hơn, nhưng sự tĩnh lặng đến rợn người của Thư viện Hồn Lực vẫn bao trùm.
“Đội trưởng… chúng ta đi thôi. Đến lúc ‘update’ thế giới này rồi.” Giọng Lâm Hạo trầm ấm, vang vọng trong không gian vừa được thanh tẩy. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh vẫn âm ỉ nóng ấm, như một cục sạc dự phòng mini cho ý chí đang bùng cháy.
Hoàng Phúc mỉm cười nhẹ nhõm, dù cơ thể anh vẫn đau đớn như vừa bị xe lu cán qua, nhưng ánh mắt kiên định. “Được thôi, thằng nhóc. Tao sẽ ‘tank’ cho mày… Đến hơi thở cuối cùng.” Anh lảo đảo bước đi, khẩu súng Hồn Lực đã “mod” lại được siết chặt trong tay, như một gamer lão làng chuẩn bị đối mặt với “final boss”.
Họ bước sâu hơn vào lòng Thư viện Hồn Lực, nơi những hành lang đá cổ kính đổ nát, giờ đây không còn bị màn sương tím bao phủ, lộ ra vẻ hoang tàn và những ký tự cổ khắc trên tường. Ánh sáng xanh nhạt từ cuốn sách cổ trên tay Lâm Hạo chiếu rọi, làm nổi bật những bản vẽ cấu trúc linh hồn bị “corrupt” và các trận pháp Hồn Thuật đã suy yếu. Mùi hương hoa nhài chết chóc đã dịu đi, nhưng vẫn còn đó một dư vị ngọt ngào, sắc lạnh, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của Dạ Hoa Cảnh.
Bỗng, “safe zone” lung lay. Tiếng đập mạnh mẽ từ sâu trong lòng đất đột ngột tăng tốc, dồn dập và dữ dội hơn, như một trái tim khổng lồ đang đập loạn nhịp vì phẫn nộ. Màn sương tím và Hồn Lực Ôn Nhiễm từ các ngóc ngách tối tăm của Thư viện bắt đầu cuộn xoáy trở lại, cố gắng nuốt chửng ánh sáng thanh khiết.
“Cái quái gì thế này?” Hoàng Phúc lảo đảo, ho khan một tiếng, máu đen lại rỉ ra từ vết thương vai trái. “Boss… nó không chịu để yên cho mình ‘buff’ à? Đúng là ‘developer’ bẩn tính!”
Lâm Hạo nheo mắt, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh lại bị kích thích dữ dội. Hàng triệu tiếng la hét, thì thầm, và những mảnh ký ức vụn vỡ của linh hồn ùa vào tâm trí anh như một trận sóng thần dữ liệu. Anh cảm nhận được một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm khổng lồ, cổ xưa, đang trỗi dậy, không phải từ một hướng, mà từ *khắp mọi nơi* trong Thư viện.

“Không phải Boss… mà là ‘Boss phụ’!” Lâm Hạo thều thào, siết chặt cuốn sách cổ. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng dữ dội, cố gắng phân tích luồng Hồn Lực hỗn loạn. “Hắn đang triệu hồi… một thứ gì đó cực kỳ lớn… và được ‘tinh luyện’ từ rất nhiều linh hồn!”
Đúng như lời Lâm Hạo nói, không gian phía trước họ, một đại sảnh rộng lớn bị vòm đá đổ nát che phủ, bắt đầu biến dạng. Những đóa hoa nhài xám trắng trên tường và dưới đất bỗng chốc bung nở một cách kỳ dị, dây leo xoắn xuýt, kết nối với nhau, tạo thành một cấu trúc hữu cơ khổng lồ. Mùi hương hoa nhài ngọt ngào, sắc lạnh bỗng trở nên nồng nặc đến nghẹt thở, không còn là hương thơm của sự trống rỗng đơn thuần, mà là một “hỗn hợp” kinh tởm của hàng trăm, hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, mục rữa trong sự “hoàn mỹ” méo mó.
“Thằng nhóc… mày có ngửi thấy không?” Hoàng Phúc lảo đảo lùi lại, tay vẫn không ngừng chĩa súng về phía trước. Dù không có Khứu Giác Hồn Linh, nhưng áp lực tinh thần từ cái “mùi hương” này cũng đủ khiến anh choáng váng. Anh thấy những ảo ảnh chớp nhoáng: Mai Chi đang cười, nhưng nụ cười của cô lại biến thành một đóa hoa nhài xám trắng; Trần Phong và đồng đội đang chiến đấu, rồi tan biến thành những cánh hoa. “Cái thứ này… nó còn kinh khủng hơn cả Kẻ Không Hồn Biến Dị bình thường!”
Lâm Hạo gật đầu, sắc mặt trắng bệch. “Nó… nó là một ‘Vườn Hồn’ di động… được Dạ Hoa Cảnh ‘kiến tạo’ từ hàng trăm linh hồn bị tước đoạt! Hắn đang dùng nó để kiểm tra chúng ta!”
Từ trung tâm của đại sảnh, cấu trúc hoa nhài khổng lồ bắt đầu ngưng tụ, vặn vẹo. Những đóa hoa nhài xám trắng bung nở, rồi co rút lại, kết nối với nhau bằng những sợi dây leo dai như thép, tạo thành một hình hài ghê rợn nhưng lại có một vẻ đẹp siêu thực, bệnh hoạn. Đó là một Kẻ Không Hồn Biến Dị khổng lồ, cao hơn mười mét, thân hình gân guốc được dệt từ hàng trăm, hàng ngàn đóa hoa nhài xám trắng, dây leo quấn quanh như mạch máu. Đôi mắt của nó, thay vì trống rỗng, lại là hàng trăm, hàng ngàn con mắt nhỏ xíu, lấp lánh như pha lê, liên tục mở ra rồi khép lại trên khắp cơ thể hoa nhài, phản chiếu nỗi đau và sự trống rỗng của những linh hồn bị giam cầm. Từ sâu bên trong nó, phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt của hàng trăm linh hồn bị tước đoạt, hòa lẫn với tiếng đập dồn dập của Đóa Hoa Nguyên Thủy, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.
“Welcome to the ‘Vườn Địa Ngục’, ‘kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta’!” Giọng Dạ Hoa Cảnh vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, lạnh lẽo, thích thú và đầy tự mãn. “Đây là ‘kiệt tác’ đầu tiên ta dành cho ngươi. Hãy xem… ngươi có thể ‘vá lỗi’ được nó không.”
Kẻ Không Hồn Biến Dị khổng lồ gầm lên một tiếng không ra tiếng, những dây leo hoa nhài trên cơ thể nó vươn dài ra, quất mạnh vào nền đá, tạo ra những vết nứt lớn. Mùi hương chết chóc từ nó bùng lên dữ dội, ép thẳng vào tâm trí Lâm Hạo và Hoàng Phúc, cố gắng bóp nát ý chí của họ. Những ảo ảnh kinh hoàng lại hiện ra: Thiên Phủ Thành chìm trong biển hoa nhài đỏ thẫm, Mai Chi biến thành một bức tượng hoa nhài vô hồn, Trần Phong và đồng đội bị dây leo xiềng xích, đôi mắt trống rỗng nhìn Lâm Hạo đầy trách móc.
“Đồ khốn nạn!” Hoàng Phúc gầm lên, xả súng Hồn Lực liên tiếp vào Kẻ Không H