Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 99: Triết Lý Méo Mó
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất U Linh Hà vang vọng, rung chuyển Thư viện Hồn Lực dữ dội hơn bao giờ hết. Nó không còn là một nhịp điệu đơn thuần mà đã biến thành thứ âm thanh hỗn mang, như tiếng chuông báo tử gõ liên hồi vào màng nhĩ, xuyên thẳng vào tận xương tủy Lâm Hạo và Hoàng Phúc. Màn sương tím cuộn xoáy dữ dội hơn, nuốt chửng ánh sáng le lói trong Thư viện, khiến không gian vốn đã mờ ảo càng trở nên âm u, nặng nề.
Hoàng Phúc lảo đảo, cố gắng đứng vững trên đôi chân gần như sắp khuỵu. Vết thương sâu hoắm ở vai trái anh nhức nhối dữ dội, máu đen sẫm vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm một mảng lớn trên cảnh phục rách rưới. Anh ho khan liên tục, cổ họng rát bỏng như lửa đốt, cảm giác linh hồn mình đang bị một lực vô hình rút cạn từng chút một. Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã “mod” lại, nhưng cánh tay anh run rẩy, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định vẫn dõi theo bóng lưng gầy gò của Lâm Hạo.
Lâm Hạo quỵ xuống bên bệ đá cổ kính, ôm lấy đầu, cơ thể run rẩy dữ dội như một cỗ máy sắp “crash game”. Hồn Lực trong anh cạn kiệt đến mức chỉ còn là những đốm lửa leo lét sắp tắt, và cơn đau đầu từ Thiên Nhĩ Hồn Tâm giáng xuống như búa bổ, mỗi nhịp đập của trái tim khổng lồ dưới lòng đất lại là một nhát búa bổ thẳng vào thái dương anh. Anh nôn khan, cảm giác mọi thứ trong dạ dày đang bị vắt kiệt, chỉ còn lại vị đắng chát của tuyệt vọng. Máu mũi chảy dài, nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo, hòa vào những ký tự cổ đã mờ nét.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo bị cưỡng bức mở toang, nơi hàng triệu tiếng nói và cảm xúc hỗn loạn từ Hồn Lực Ôn Nhiễm xung quanh ùa vào như một trận sóng thần. Anh cảm thấy một lực hút vô hình đang cố gắng kéo linh hồn mình ra khỏi thể xác vật lý, như một “hacker” đang cố gắng “extract data” từ sâu bên trong anh. Trong tâm trí anh, một viễn cảnh kinh hoàng về Thiên Phủ Thành hiện ra sống động: thành phố đã hoàn toàn biến thành một “Vườn Hồn” khổng lồ, tĩnh lặng và ma mị, nơi những đóa hoa nhài xám trắng mọc khắp nơi, từ các tòa nhà cho đến cơ thể của người dân. Tiếng la hét, tiếng khóc than giờ đây đã bị thay thế bằng sự im lặng chết chóc, một “kiệt tác” của sự trống rỗng đang bành trướng.
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay phải của Lâm Hạo bùng sáng rực rỡ, rung lên bần bật do quá tải. Một luồng năng lượng tinh khiết, cổ xưa từ sâu bên trong anh tỏa ra, cố gắng chống lại sự xâm lăng của Hồn Lực Ôn Nhiễm, như một “firewall” đang cố gắng “debug” một “virus” cực mạnh. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa hai dòng chảy đối lập: một bên là sự hủy diệt và vô tri, một bên là sự sống và ý chí kiên cường.
***
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy thích thú và tự mãn từ Dạ Hoa Cảnh đột ngột lướt qua tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua lá chắn Hồn Thuẫn yếu ớt của anh. Hắn không nói, chỉ là một cảm giác hiện diện, một áp lực vô hình bao trùm, khiến không khí trong Thư viện Hồn Lực trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Màn sương tím trước mặt Lâm Hạo và Hoàng Phúc bắt đầu cuộn xoáy dữ dội, tụ lại thành một điểm. Những đóa hoa nhài xám trắng trên tường như sống dậy, vươn mình, dệt nên một hình hài. Chúng uốn lượn, đan xen vào nhau một cách hoàn hảo, từng cánh hoa, từng sợi dây leo như được Dạ Hoa Cảnh sắp đặt cẩn thận, tạo nên một vẻ đẹp siêu thực, lạnh lẽo.
Dạ Hoa Cảnh dần dần ngưng tụ thành hình hài vật chất hoàn chỉnh. Kẻ này có vẻ ngoài phi giới tính, hoàn hảo một cách siêu thực, không tì vết, đến mức khiến người ta rợn tóc gáy. Làn da trắng sứ không tì vết, đôi môi đỏ như máu, và đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không có đồng tử, chỉ có một khoảng không vô tận phản chiếu hình ảnh của Lâm Hạo và Hoàng Phúc như một tấm gương chết chóc. Hắn mặc một bộ trang phục cổ xưa, làm từ lụa đen tuyền, từng sợi vải như dệt từ sương khói, ôm sát lấy thân hình thanh thoát, không chút gợn. Từ cơ thể hắn, tỏa ra “mùi hương của sự trống rỗng” nồng đậm, mê hoặc và chết chóc hơn bao giờ hết, khiến Hoàng Phúc và Lâm Hạo cảm thấy linh hồn mình bị hút cạn một cách vô thức.
Hoàng Phúc gầm lên một tiếng, chĩa khẩu súng Hồn Lực vào Dạ Hoa Cảnh, nhưng cánh tay anh run rẩy dữ dội, Hồn Lực trong cơ thể đã cạn kiệt, anh ho ra máu đen một lần nữa, máu bắn tung tóe xuống nền đá. Anh lảo đảo, gần như không thể đứng vững, nhưng ý chí trong anh vẫn không hề lay chuyển.
Dạ Hoa Cảnh không thèm liếc nhìn Hoàng Phúc, đôi mắt vô tận của hắn chỉ tập trung vào Lâm Hạo. Hắn nở một nụ cười lạnh lẽo, khó đoán, như thể đang chiêm ngưỡng một “tác phẩm” nghệ thuật đang dần thành hình. Giọng nói của hắn trong trẻo nhưng lạnh lẽo, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Hạo, như một lập trình viên đang chào đón “main char” của mình.
*”Chào mừng, con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi đã đến ‘trung tâm’ của ‘kiệt tác’ ta rồi.”*
***
Dạ Hoa Cảnh chậm rãi bước đến gần bệ đá cổ kính, bàn tay trắng muốt vuốt nhẹ lên cuốn sách cổ, không hề chạm vào Lâm Hạo hay Hoàng Phúc, chỉ lướt qua như một làn gió. Hắn nở một nụ cười tự mãn, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ trống rỗng.
Hắn giơ bàn tay lên một cách duyên dáng, một cánh hoa nhài xám trắng lấp lánh như pha lê khẽ rơi xuống, nhưng không tan biến. Cánh hoa lơ lửng giữa không trung, rồi từ đó, một ảo ảnh sống động hiện ra, bao trùm cả Thư viện Hồn Lực. Không chỉ là Mai Chi, mà là cả một Thiên Phủ Thành tĩnh lặng, nơi những đóa hoa nhài xám trắng tinh khiết mọc khắp nơi, từ các tòa nhà đổ nát cho đến cơ thể của người dân đã biến thành Kẻ Không Hồn. Mai Chi, trong hình dạng Kẻ Không Hồn hoa nhài, đứng giữa quảng trường, cơ thể cô được dệt từ những đóa hoa nhài xám trắng, đôi mắt trống rỗng nhưng vẻ mặt thanh thản đến ghê người, không một chút đau khổ hay sợ hãi. Trực Ca và các Hồn Vệ cũng xuất hiện trong ảo ảnh, đều đã biến thành “zombie hoa”, tĩnh lặng và “hoàn mỹ” một cách bệnh hoạn.
Hoàng Phúc nhìn thấy ảo ảnh Mai Chi và Trực Ca, đôi mắt anh đỏ ngầu vì phẫn nộ và đau đớn. Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực đến mức khớp tay trắng bệch, cố gắng kìm nén tiếng gầm. Anh lảo đảo một bước, cố gắng lao tới nhưng cơ thể không cho phép, vết thương vai trái lại nhói lên dữ dội.
Lâm Hạo nhìn Mai Chi và Thiên Phủ Thành trong ảo ảnh, nỗi đau và hối tiếc dâng trào trong lòng anh như một cơn sóng dữ. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh lại rung lên bần bật, chống lại sự mê hoặc của ảo ảnh. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị tấn công dữ dội bởi những hình ảnh và cảm xúc quá thật, anh nôn khan thêm lần nữa, nước mắt vô thức trào ra hòa lẫn với máu mũi.
*”Ngươi thấy chứ, kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta? Đây là ‘kiệt tác’ vĩ đại nhất của ta… sự hoàn mỹ của trống rỗng. Linh hồn… cảm xúc… chỉ là những ‘bug’ làm hỏng ‘hệ thống’. Chúng mang đến đau khổ, sợ hãi, tham lam… sự hỗn loạn không ngừng.”* Giọng nói của Dạ Hoa Cảnh trong trẻo, tự mãn, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Hạo và Hoàng Phúc, như một lập trình viên đang giải thích “mã nguồn” của mình.
*”Nhìn nàng đi, con trai của ‘Hương Hồn’. Mai Chi của ngươi… giờ đây nàng là một đóa hoa vĩnh cửu. Không còn buồn bã, không còn tuyệt vọng. Nàng đã được ‘giải thoát’ khỏi gánh nặng của sự sống, của ý chí. Nàng thuần khiết… tĩnh lặng… hoàn mỹ.”* Hắn giơ tay về phía ảo ảnh Mai Chi, như thể đang ban phước cho một vị thần.
*”Cả Thiên Phủ Thành… cũng đang ‘nở rộ’ theo cách riêng của nó. Một thế giới không còn tiếng khóc, không còn tiếng gào thét. Chỉ có sự bình yên tuyệt đối, một vẻ đẹp bất biến. Đó là sự tiến hóa cuối cùng. Một bản ‘patch’ loại bỏ mọi ‘bug’ cảm xúc, mọi ‘lỗi’ linh hồn. Ngươi… chỉ là một ‘người chơi’ cố gắng ‘hack’ một ‘hệ thống’ đã được tối ưu hóa.”*
***
Hoàng Phúc không thể chịu đựng thêm nữa. Dù kiệt sức, dù vết thương hành hạ, anh gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, cắt ngang lời Dạ Hoa Cảnh. Âm thanh đó không chỉ là tiếng gầm của một người đàn ông, mà là tiếng gầm của cả nhân loại, của những giá trị mà Dạ Hoa Cảnh đang chà đạp. Anh lảo đảo bước về phía trước, dùng thân mình che chắn cho Lâm Hạo, khẩu súng Hồn Lực run rẩy trong tay anh chĩa thẳng vào Dạ Hoa Cảnh.
Vết thương vai trái của Hoàng Phúc lại rỉ máu đen sẫm nhiều hơn, anh ho ra máu, nhưng ánh mắt anh rực cháy ngọn lửa kiên định và bất khuất. Anh không quan tâm đến cái chết, chỉ quan tâm đến việc bảo vệ những gì anh tin tưởng.
Dạ Hoa Cảnh hơi khựng lại, đôi mắt vô tận của hắn thoáng hiện lên một tia ngạc nhiên, rồi chuyển sang thích thú bệnh hoạn, như thể nhìn thấy một “bug” thú vị cần được “sửa chữa”. Hắn vẫn không tấn công, chỉ quan sát với vẻ tò mò, như một nhà khoa học đang nghiên cứu một phản ứng hóa học bất ngờ.
“Câm mồm đi, đồ khốn! Ngươi nói cái quái gì về ‘hoàn mỹ’?! Mai Chi… nàng ấy không cần cái ‘bình yên’ trống rỗng đó! Nàng ấy cần được cười, được khóc, được sống! Ngươi… ngươi đã cướp đi tất cả những thứ đó của nàng!” Hoàng Phúc gào lên, giọng anh khản đặc, từng lời như một nhát dao đâm thẳng vào lý tưởng của Dạ Hoa Cảnh.
“Con người không phải là ‘bug’! Cảm xúc không phải là ‘lỗi’! Nỗi đau… nó là một phần của sự sống! Chính vì có nỗi đau, có mất mát… mà chúng ta mới biết trân trọng niềm vui! Mày không hiểu đâu, đồ vô hồn! Mày là cái ‘virus’ chết tiệt đang phá hoại thế giới này!” Anh ho thêm lần nữa, máu đen sẫm lại trào ra, nhưng anh vẫn đứng vững như một bức tường thành.
“Thằng nhóc đây… Cậu Hạo đây… nó sẽ không để mày biến thế giới này thành cái ‘vườn địa ngục’ mục rữa của mày đâu! Dù có phải chết… tao cũng sẽ ‘tank’ cho nó đến hơi thở cuối cùng! Để nó ‘reset’ lại mày… cái ‘virus’ chết tiệt!”
Dạ Hoa Cảnh, nghe những lời đó, đôi mắt không đồng tử của hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Giọng nói của hắn vẫn trong trẻo nhưng có chút dao động, rồi lại trở nên tự mãn, thích thú. *”Ồ? Một ‘bug’ thú vị. Một ‘người chơi’ với những ‘lỗi’ cảm xúc quá mạnh mẽ. Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại ‘patch’ của ta sao? Vô ích thôi… con người luôn yếu đuối.”*
***
Lâm Hạo, nghe thấy lời của Hoàng Phúc, cảm nhận được luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt nhưng ấm áp từ bàn tay của Hoàng Phúc đặt trên vai mình qua Hồn Cảm Cộng Hưởng. Nỗi đau và sự tuyệt vọng trong anh dần biến thành ngọn lửa phẫn nộ và ý chí kiên định lạnh lùng như thép. Anh không còn đơn độc, anh có một đồng đội, một “tanker” sẵn sàng hy sinh tất cả.
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo bùng sáng ổn định trở lại, không còn là sự quá tải mà là một luồng sức mạnh tập trung, đẩy lùi ý niệm mê hoặc của Dạ Hoa Cảnh. Anh cảm thấy tâm trí mình thanh tỉnh hơn bao giờ hết, như một “server” vừa được “clean up” hoàn toàn.
Lâm Hạo từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Dạ Hoa Cảnh, không còn chút sợ hãi nào. Anh siết chặt cuốn nhật ký Trần Khang vào ngực như một lời hứa với những người đã ngã xuống, với Mai Chi, với Trần Phong, với tất cả những linh hồn đã bị “format”.
Cuốn sách cổ trên bệ đá rung lên bần bật, trang bìa hé mở, phát ra một luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt, cố gắng chống lại Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh vi, đen đặc đang hòa lẫn và bao trùm Lâm Hạo. Nó như một “quest item” đang chờ đợi “main char” kích hoạt.
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất thay đổi nhịp điệu, nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, như một trái tim khổng lồ đang đập dồn dập, phản ứng lại sự đối đầu, một “battle theme” hùng tráng đang trỗi dậy.
“Ngươi sai rồi, Dạ Hoa Cảnh. Ngươi không phải ‘kẻ kiến tạo’… Ngươi chỉ là một ‘virus’ cổ xưa, bị nuốt chửng bởi lý tưởng méo mó của chính mình. Mai Chi… Trần Phong… họ không phải ‘lỗi lầm’, họ là những linh hồn đã bị ngươi ‘format’ một cách tàn nhẫn!” Giọng Lâm Hạo khản đặc, nhưng kiên định, vang vọng trong tâm trí Dạ Hoa Cảnh, từng từ như một đòn đánh chí mạng.
“Ta sẽ không để ngươi biến bất cứ ai thành ‘tác phẩm’ trống rỗng của ngươi! Cái ‘thế giới hoàn mỹ’ của ngươi… chỉ là một nghĩa địa hoa nhài! Ta sẽ ‘vá lỗi’ ngươi… và ‘update’ thế giới này theo cách của chúng ta. Bằng cách chấp nhận những ‘lỗi lầm’… chấp nhận nỗi đau… để trân trọng những gì còn sót lại!”
Lâm Hạo nhìn thẳng vào cuốn sách cổ, rồi liếc nhìn Dạ Hoa Cảnh, ánh mắt lạnh lùng như thép. “Ngươi muốn ta ‘unlock’ ‘kiệt tác’ của ngươi sao? Được thôi… Ta sẽ ‘unlock’… nhưng không phải cho ngươi. Ta sẽ ‘reset’ lại toàn bộ trò chơi của ngươi… bằng chính ‘mã nguồn’ này!”
Dạ Hoa Cảnh, nghe những lời đó, ý niệm của hắn hơi dao động, một tia ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt không đồng tử, rồi hắn nở một nụ cười lạnh lẽo, thích thú bệnh hoạn. *”Thú vị… rất thú vị. Vậy thì… người chơi. Hãy chứng minh đi. Hãy ‘unlock’ cái ‘kiệt tác’ của ngươi… và xem liệu ‘lỗi lầm’ của ngươi có thể tạo ra ‘kiệt tác’ nào vĩ đại hơn không.”*
Dạ Hoa Cảnh mờ dần, tan biến vào màn sương tím, để lại một lời thách thức cuối cùng vang vọng khắp Thư viện Hồn Lực. Hắn như một “developer” đã hoàn thành “tutorial” và giờ đang chờ đợi “player” bước vào “final boss stage”.
***
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, ngọn lửa ý chí trong anh bùng cháy dữ dội, chấp nhận “quest” cuối cùng. Anh biết đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà là một cuộc cách mạng, một sự “update” cho toàn bộ thế giới.
Hoàng Phúc lảo đảo đến đỡ Lâm Hạo, ánh mắt tràn đầy tin tưởng, dù cơ thể anh đã gần như gục ngã. “Đi thôi, Cậu Hạo. Đã đến lúc ‘main char’ của tao… ‘phá đảo’ cái ‘game’ này rồi.”
Lâm Hạo gật đầu dứt khoát, đặt bàn tay run rẩy nhưng kiên định lên cuốn sách cổ.
Ngay khi Lâm Hạo chạm vào, Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng rực rỡ, cộng hưởng với một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ bên trong cuốn sách. Cuốn sách cổ tỏa ra ánh sáng xanh nhạt rực rỡ, những ký tự cổ bắt đầu di chuyển, sắp xếp lại thành một “mã nguồn” phức tạp, tinh khiết, như một dòng chảy Hồn Lực thuần khiết đang được giải phóng, “streaming” trực tiếp vào tâm trí Lâm Hạo.
Một luồng Hồn Lực thuần khiết mạnh mẽ bùng lên từ cuốn sách, đẩy lùi màn sương tím và Hồn Lực Ôn Nhiễm xung quanh, tạo ra một “safe zone” nhỏ nhưng vững chắc bao quanh Lâm Hạo và Hoàng Phúc. Không khí trở nên trong lành hơn, mùi hoa nhài chết chóc dịu đi đáng kể, nhường chỗ cho một mùi hương thanh khiết, cổ xưa.
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất, từ “trái tim” của Đóa Hoa Nguyên Thủy, vang vọng đến một nhịp điệu mới, không còn dồn dập báo tử mà như một sự thức tỉnh, một sự phản ứng lại sự kích hoạt của cuốn sách, một “soundtrack” mới cho “level” cuối cùng.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhìn nhau, gật đầu dứt khoát. Dù kiệt sức và đối mặt với kẻ thù không tưởng, họ biết đây mới chỉ là khởi đầu của “level” cuối cùng. Họ cùng nhau, từng bước chân nặng nề nhưng vững vàng, tiến về phía lối đi sâu hơn vào lòng đất, nơi cuốn sách cổ đang chỉ dẫn.
“Đội trưởng… chúng ta đi thôi. Đến lúc ‘update’ thế giới này rồi.” Giọng Lâm Hạo trầm ấm, vang vọng trong không gian vừa được thanh tẩy.
Hoàng Phúc mỉm cười nhẹ nhõm, dù cơ thể vẫn đau đớn, nhưng ánh mắt kiên định. “Được thôi, thằng nhóc. Tao sẽ ‘tank’ cho mày… Đến hơi thở cuối cùng.”