Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 98: Lời Nói Đầu Tiên Của Dạ Hoa Cảnh
Hồn Vệ Bách co ro trong góc tháp canh số 7 của Thiên Phủ Thành, cảm giác lạnh thấu xương không chỉ đến từ cơn gió đêm heo hút mà còn từ nỗi sợ hãi đang bủa vây. Mùi hoa nhài chết chóc vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây nó không còn là mùi hương mê hoặc nữa, mà là một lời tuyên án tử hình cho cả thành trì. Tiếng “RẮC! RẮC!” khô khốc từ phía Tây thành, nơi được đồn là U Linh Hà, cứ dội vào màng nhĩ Bách như tiếng xương cốt đang vỡ vụn, khiến anh rùng mình.
Anh ngước nhìn lên đỉnh tháp cao nhất, nơi đóa hoa nhài khổng lồ, đỏ thẫm như máu tươi, đã nở hoàn toàn. Nó sừng sững như một quái vật vô tri, hút cạn sự sống của Thiên Phủ Thành từng chút một. Trực Ca… anh nhớ lại hình ảnh Trực Ca, người đồng đội thân thiết của mình, đã hóa thành “zombie hoa” và bị đóa hoa khổng lồ đó hút cạn, tan biến vào hư vô. Thiên Phủ Thành đã “game over” rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa.
“Đội trưởng Hoàng Phúc… Cậu Hạo…” Bách lẩm bẩm, bàn tay run rẩy siết chặt con dao găm Hồn Lực gỉ sét. Anh ước gì mình có “skill tàng hình” để thoát khỏi cái địa ngục trần gian này, nhưng chân anh vẫn bị dây leo hoa nhài quấn chặt, máu đen sẫm rỉ ra, khiến anh không thể nhúc nhích. Anh chỉ có thể đặt hy vọng cuối cùng vào hai người họ, những “main char” duy nhất còn sót lại trong cái “game” chết tiệt này. “Cố lên… làm ơn… đừng để tất cả thành ‘tác phẩm’ của Dạ Hoa Cảnh…”
Bỗng, một Kẻ Không Hồn Ý Chí Kiến Tạo cao gầy, thân hình được dệt từ hoa nhài xám trắng tinh khiết, từ từ xuất hiện từ màn sương tím dưới chân tháp canh của Bách. Đôi mắt trống rỗng của nó nhìn thẳng vào anh, không một chút biểu cảm. Nó giơ tay lên, và một luồng ý niệm lạnh lẽo, mê hoặc lướt qua tâm trí Bách, cố gắng kéo anh vào sự tĩnh lặng vô tri.
“KHÔNG!” Bách gầm lên, vỗ mạnh vào má, cố gắng chống lại sự mê hoặc chết người. Anh nhớ đến lời hứa của Hoàng Phúc, ánh mắt kiên định của Lâm Hạo. Anh rút con dao găm Hồn Lực ra, dù nó chỉ là một mảnh sắt gỉ, nhưng nó là biểu tượng cho ý chí của anh, ý chí chống lại sự mê hoặc đó, dù nó có “perfect” đến đâu đi chăng nữa. Anh sẽ chiến đấu, đến hơi thở cuối cùng, dù chỉ là một “NPC” nhỏ bé.
—
**SCENE 1: NGƯỠNG CỬA CỦA SỰ TRỐNG RỖNG**
Xa khỏi Thiên Phủ Thành đang dần biến thành một “kiệt tác” bệnh hoạn, Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo tiến đến lối vào Thư viện Hồn Lực. U Linh Hà giờ đây là một mê cung của sương tím đặc quánh và những dây leo hoa nhài xám trắng biến dị, vươn ra như những cánh tay ma quái. Hoàng Phúc ho khan, cổ họng rát bỏng như vừa nuốt than hồng, vết thương vai trái vẫn rỉ máu đen sẫm không ngừng, thấm ướt một mảng lớn trên chiếc áo cảnh phục rách nát. Anh cảm thấy Hồn Lực trong mình đang bị rút cạn từng chút một, cứ như một “buff” máu đang bị “debuff” liên tục, khiến anh chỉ muốn quỵ xuống.
Lâm Hạo theo sau, toàn thân ê ẩm rã rời, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo chì. Hồn Lực trong anh cạn sạch, chỉ còn là một vệt khói mờ ảo trong linh hồn, và cơn đau đầu dữ dội từ Thiên Nhĩ Hồn Tâm vẫn không ngừng giáng xuống, cứ như một “raid boss” cấp cao đang tung “skill” liên tục vào thái dương anh. Anh siết chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch vào ngực, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt còn sót lại, trong khi chiếc trâm gỗ của Bà Tư Mộc trên cổ áo phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, cố gắng “debug” và “optimize” Khứu Giác Hồn Linh của anh khỏi sự quá tải.
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo bùng sáng rực rỡ, không còn gây đau đớn mà như một ngọn đèn pha, chiếu thẳng vào vách đá lớn bị che khuất bởi dây leo hoa nhài. Những dây leo quái dị co rút lại, lộ ra một vòm hang động tối tăm, sâu hun hút, như một cái miệng khổng lồ đang há to chờ đợi.
Một mùi hương hoa nhài ngọt ngào, sắc lạnh, tinh khiết đến rợn người ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ mùi hương nào họ từng cảm nhận. Nó không còn là sự cám dỗ mà là một sự áp đặt, một thứ “virus” tinh thần cấp độ cao. Hoàng Phúc nôn khan dữ dội, lảo đảo dựa vào vách đá, hai tay ôm chặt lấy đầu, đôi mắt nhắm nghiền lại vì cơn choáng váng. Anh cảm thấy linh hồn mình như đang bị xé toạc, bị “scan” một cách thô bạo. Lâm Hạo cũng không khá hơn, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị cưỡng bức mở toang, linh hồn như bị “scan” từng ngóc ngách, một cảm giác trần trụi và lạnh lẽo đến thấu xương. Anh “nghe thấy” hàng triệu tiếng nói, hàng ngàn mảnh ký ức vụn vỡ của những linh hồn bị tước đoạt, tất cả cùng lúc dội vào tâm trí anh, khiến anh gần như “crash game”.
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất giờ đây như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang đập dồn dập, cộng hưởng với Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo, khiến nó rung lên bần bật, cứ như một “beacon” đang phát tín hiệu cầu cứu, hoặc một “counter” đang đếm ngược.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhìn nhau. Ánh mắt Hoàng Phúc đầy lo lắng nhưng kiên định, cứ như anh đang dùng hết “mana” để “cast buff” ý chí cho Lâm Hạo. Ánh mắt Lâm Hạo đỏ ngầu vì kiệt sức, vì nỗi đau tinh thần, nhưng ngọn lửa ý chí trong đó vẫn bùng cháy dữ dội, không hề lay chuyển. Họ cùng nhau, từng bước chân nặng nề, nhưng vững vàng, bước vào cái miệng hang động tối tăm, tiến sâu vào “final dungeon” của Dạ Hoa Cảnh.
**SCENE 2: MÀN CHÀO SÂN CỦA KẺ KIẾN TẠO**
Bên trong Thư viện Hồn Lực, không gian rộng lớn, đổ nát nhưng vẫn giữ được vẻ cổ kính một cách ma mị. Những cột đá chạm khắc hoa văn xoắn ốc bị dây leo hoa nhài xám trắng quấn quanh, phát ra ánh sáng xanh yếu ớt từ các trận pháp Hồn Thuật cổ xưa đã suy yếu, cứ như những “server” đang chạy ở chế độ “low power”. Hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn xoáy trong không khí như những con rắn vô hình, bò lổm ngổm khắp nơi. Màn sương tím dày đặc hơn, chỉ để lộ những đường nét mờ ảo của kiến trúc, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa kinh hoàng. Tiếng đập trầm đục vang vọng khắp nơi, giờ đây nó không còn là tiếng đếm ngược mà là một bản “battle theme” hùng tráng, dồn dập, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc bước vào trung tâm Thư viện. Tiếng đập từ lòng đất trở nên uy lực hơn, vang vọng khắp không gian, khiến lồng ngực họ rung lên bần bật. Hồn Nguyên Ấn Ký của Lâm Hạo liên tục bùng sáng, chiếu rọi lên những ký tự cổ và bản vẽ cấu trúc linh hồn bị “corrupt” trên tường. Anh “nhìn thấy” những “dòng code” Hồn Lực rối loạn, biểu tượng cho sự tha hóa của Đóa Hoa Nguyên Thủy, cứ như một “developer” đang đọc mã nguồn bị lỗi.
Từ giữa Thư viện, nơi một bệ đá cổ kính, hình xoắn ốc đứng sừng sững, màn sương tím bỗng cuộn xoáy dữ dội, tụ lại thành một xoáy ốc khổng lồ, phát ra mùi hương hoa nhài nồng nặc đến nghẹt thở, cứ như một “portal” đang mở ra.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người, xoáy sương tím dần định hình. Dạ Hoa Cảnh từ từ hiện ra, không còn là ý niệm hay hình bóng mờ ảo, mà là một thực thể vật lý hoàn chỉnh. Hắn có vẻ đẹp siêu thực, gần như hoàn hảo đến mức đáng sợ, với làn da trắng sứ không tì vết, đôi môi đỏ như máu tươi, và đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không có đồng tử, chỉ có một khoảng không vô tận phản chiếu hình ảnh méo mó của Lâm Hạo và Hoàng Phúc, cứ như một tấm gương chết chóc. Quanh hắn, những đóa hoa nhài xám trắng tinh khiết khẽ rung động, tỏa ra mùi hương mê hoặc đến chết người, cứ như một “aura” của sự hoàn mỹ bệnh hoạn. Hắn đứng đó, hoàn toàn bất động, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để nghiền nát ý chí của bất kỳ ai.

Hoàng Phúc lập tức gầm lên, chĩa khẩu súng Hồn Lực đã “mod” lại vào Dạ Hoa Cảnh, dù cơ thể anh run rẩy bần bật và ho ra máu đen sẫm. “Ngươi… Dạ Hoa Cảnh!” Giọng anh khản đặc, đầy căm phẫn, cứ như một “player” đang đối mặt với “final boss” của game.
Lâm Hạo quỵ xuống một gối, ôm chặt đầu vì Thiên Nhĩ Hồn Tâm bị quá tải bởi sự hiện diện và Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh khiết từ Dạ Hoa Cảnh. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng dữ dội, vừa chống cự vừa cố gắng “giải mã” thực thể trước mặt, cứ như một “antivirus” đang quét một “virus” cực mạnh.
**SCENE 3: LỜI MỜI GỌI CỦA SỰ HOÀN MỸ**
Dạ Hoa Cảnh hoàn toàn phớt lờ Hoàng Phúc, đôi mắt vô tận của hắn chỉ tập trung vào Lâm Hạo, như thể anh là thứ duy nhất tồn tại trong thế giới “kiệt tác” của hắn. Một nụ cười lạnh lẽo, đẹp đến ma mị nở trên môi hắn, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, cứ như một “emoji” được lập trình sẵn.
Hắn cất tiếng nói. Giọng nói của Dạ Hoa Cảnh trong trẻo, du dương như tiếng chuông gió làm từ pha lê, nhưng lại ẩn chứa sự trống rỗng và quyền năng tuyệt đối, vang vọng khắp Thư viện, xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Hạo và Hoàng Phúc: **”Con trai của ‘Hương Hồn’…”** Hắn gọi tên Lâm Hạo, nhưng không phải là một lời chào, mà là một sự khẳng định quyền sở hữu, cứ như một “developer” đang gọi tên “main char” của mình.
Lâm Hạo từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Dạ Hoa Cảnh, cố gắng đứng vững bằng ý chí, cứ như anh đang dùng hết “stamina” để “spam skill” ý chí.
Dạ Hoa Cảnh bước một bước nhẹ nhàng về phía Lâm Hạo, những đóa hoa nhài quanh hắn khẽ rung động theo từng chuyển động, cứ như một “animation” hoàn hảo. Hắn tiếp tục nói, mỗi từ như một lưỡi dao sắc bén cắt vào tâm trí Lâm Hạo, vừa mê hoặc vừa khiến anh cảm thấy lạnh lẽo thấu xương: **”…Ngươi là kẻ ngửi thấy sự trống rỗng… và ngươi sẽ hiểu sự hoàn mỹ của nó.”**
Một luồng ý niệm của Dạ Hoa Cảnh tràn vào tâm trí Lâm Hạo, không phải là tấn công vật lý, mà là một lời mời gọi, một viễn cảnh sống động về thế giới “hoàn mỹ” của hắn – nơi Thiên Phủ Thành đã biến thành một đóa hoa khổng lồ, Mai Chi và đội Trần Phong là những “tượng đài” hoa nhài vĩnh cửu, không còn đau khổ, cảm xúc, chỉ có sự tĩnh lặng và vẻ đẹp vô tri. Lâm Hạo cảm thấy một thoáng dao động, một sự cám dỗ ghê rợn từ lý tưởng đó, cứ như anh đang bị “hack não” bởi một “virus” tinh vi.
Hoàng Phúc gầm lên phẫn nộ, cố gắng bắn, nhưng Hồn Lực của anh bị rút cạn nhanh chóng bởi mùi hương và sự hiện diện của Dạ Hoa Cảnh. Khẩu súng Hồn Lực chỉ phát ra một tiếng “tạch” yếu ớt, cứ như một “item” bị “nerf” quá nặng. Anh lảo đảo, ho ra máu đen, nhưng vẫn cố gắng đứng chắn trước Lâm Hạo, lấy thân mình che chắn như một “tanker” kiên cường, dù anh biết mình chỉ là một “lính quèn” trong mắt Dạ Hoa Cảnh. “Ngươi… ngươi sẽ không bao giờ đạt được điều đó, đồ khốn!” Hoàng Phúc thều thào, giọng anh đầy căm phẫn, cứ như anh đang “report bug” thẳng vào mặt “developer” vậy.
Lâm Hạo chống lại luồng ý niệm, cảm thấy toàn bộ cơ thể như muốn nổ tung. Anh nôn khan lần nữa, máu mũi chảy dài, nhưng ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng mạnh nhất, tạo ra một “lá chắn” ý chí yếu ớt nhưng kiên cường, đẩy lùi ảo ảnh, cứ như một “firewall” đang chống lại một “DDoS attack” cực mạnh.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, ngọn lửa ý chí trong anh bùng cháy dữ dội, thách thức lại Dạ Hoa Cảnh bằng ánh mắt đỏ ngầu, không còn chút sợ hãi nào, chỉ có sự phẫn nộ và quyết tâm, cứ như anh đang “level up” ngay tại chỗ vậy.
**SCENE 4: LỜI THÁCH THỨC VÀ CUỐN SÁCH CỔ**
Dạ Hoa Cảnh chỉ mỉm cười lạnh lẽo, không nói thêm, như thể hắn đã nói đủ, cứ như một “developer” đang chờ đợi phản ứng của “player”. Hắn giơ tay lên một cách duyên dáng, một cánh hoa nhài xám trắng nhỏ xíu lấp lánh như pha lê, từ từ bay xuống và đậu nhẹ nhàng trên cuốn sách cổ dày cộp đang nằm trên bệ đá cổ kính giữa Thư viện.
Tiếng đập từ lòng đất tăng tốc, cuốn sách cổ trên bệ đá rung lên bần bật. Cánh hoa pha lê trên đó tan biến, và trang bìa của cuốn sách hé mở một khe nhỏ, phát ra một luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt, hòa lẫn với Hồn Lực Ôn Nhiễm đang cuộn xoáy. Đó là “kiệt tác” mà Dạ Hoa Cảnh muốn Lâm Hạo “unlock”, là “mã nguồn” mà hắn đã tạo ra, cứ như một “quest item” đang chờ được kích hoạt.
Dạ Hoa Cảnh mờ dần, tan biến vào màn sương tím, để lại không gian tràn ngập mùi hương chết chóc và tiếng đập dồn dập, như lời thách thức cuối cùng. Một luồng ý niệm lạnh lẽo, thích thú và hơi ngạc nhiên lướt qua tâm trí Lâm Hạo: **”Hãy chứng minh đi, kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta… liệu ‘lỗi lầm’ của ngươi có thể tạo ra ‘kiệt tác’ nào vĩ đại hơn không. Trò chơi đã bước vào ‘level’ cuối cùng.”**
Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo đứng dậy. “Cậu Hạo… mày định làm gì?” Hoàng Phúc hỏi, giọng khản đặc, vẫn cố gắng đứng vững, cứ như một “support” đang cố gắng giữ “ADC” của mình.
Lâm Hạo nhìn thẳng vào cuốn sách cổ, ánh mắt kiên định, lạnh lùng như thép. “Đội trưởng… chúng ta sẽ không trở thành ‘tác phẩm’ của hắn. Chúng ta sẽ ‘vá lỗi’ hắn… và ‘update’ thế giới này theo cách của chúng ta. Vì Mai Chi… vì Trần Phong… và tất cả những linh hồn đã mất!”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực vô dụng trong tay. “Được thôi, thằng nhóc. Tao sẽ ‘tank’ cho mày đến hơi thở cuối cùng. Cứ ‘hack’ đi… ‘main char’ của tao.”
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhìn nhau, gật đầu. Dù kiệt sức và đối mặt với kẻ thù không tưởng, họ biết đây mới chỉ là khởi đầu của “level” cuối cùng. Họ cùng nhau, từng bước chân nặng nề nhưng vững vàng, tiến về phía bệ đá nơi cuốn sách cổ đang chờ đợi. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo vẫn âm ỉ nóng ấm, là ngọn lửa ý chí không thể bị dập tắt, dẫn lối họ vào cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến để “update” thế giới và “reset” lại định nghĩa về “sự hoàn mỹ”.