Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 102: Sức Mạnh Của Dị Hoa Thuật
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất U Linh Hà vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó không còn là nhịp đập của một trái tim đơn lẻ, mà như hàng ngàn tiếng trống trận đang gõ dồn dập, hòa cùng tiếng gầm của Kẻ Không Hồn khổng lồ. Đây không phải “soundtrack” cho “level” cuối cùng, mà là một bản giao hưởng của sự hủy diệt, một lời mời gọi đến vực sâu của sự vô tri.
Hoàng Phúc gầm lên một tiếng, vết thương sâu hoắm ở vai trái không ngừng rỉ ra thứ máu đen sẫm, đau nhức đến tận xương tủy. Anh cố gắng giữ vững Hồn Thuẫn vật lý yếu ớt, những giọt mồ hôi lạnh toát lăn dài trên khuôn mặt trắng bệch, hòa lẫn với bụi và máu. Dù vậy, anh vẫn kiên cường đứng chắn trước Kẻ Không Hồn khổng lồ, liên tục xả súng Hồn Lực vào lớp vỏ hoa nhài của nó. Mỗi viên đạn chỉ tạo ra những vết nứt nhỏ, vô thưởng vô phạt, nhưng anh biết, đây là cách duy nhất để câu giờ. Trong tâm trí anh, ảo ảnh về Mai Chi và Trần Phong vẫn lướt qua như những thước phim kinh dị, cố gắng bóp nát ý chí, nhưng anh gầm lên, gạt bỏ chúng, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lâm Hạo.
“Cậu Hạo! Nhanh lên! Tôi sẽ ‘tank’ cho cậu đến hơi thở cuối cùng!” Hoàng Phúc hét lên, tiếng nói khản đặc vì khói bụi và kiệt sức, nhưng vẫn tràn đầy sự tin tưởng.
Lâm Hạo, đôi mắt đỏ ngầu rực cháy ngọn lửa ý chí kiên định, lạnh lùng như thép, giơ cao thanh kiếm Hồn Lực thuần khiết lên. “Thanh kiếm vô hình” xoắn ốc, lấp lánh ánh trắng bạc trong suốt, như một “công cụ vá lỗi” được “lập trình” bằng chính linh hồn anh. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng rực rỡ ánh xanh lam ổn định, như một “hệ thống tự sửa lỗi” đang hoạt động hết công suất.
Anh dồn toàn bộ Hồn Lực vừa được “tái tạo” vào thanh kiếm, lao thẳng về phía Kẻ Không Hồn khổng lồ, chuẩn bị tung “Hồn Trảm Tái Cấu Trúc” vào “hồng tâm” mà Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh đã “nhìn thấu”. Đây không phải đòn tấn công để hủy diệt, mà là để “vá lỗi”, để “reset” cái “bug” khổng lồ này về trạng thái nguyên bản.
“RẮC!”
Thanh kiếm vô hình xuyên qua lớp vỏ hoa nhài dày đặc, tạo ra một vết nứt sâu hơn, lớn hơn trên ngực Kẻ Không Hồn khổng lồ. Nó rên rỉ yếu ớt, thân hình khổng lồ chao đảo, những xúc tu dây leo trên lưng co rút lại. Mùi hương chết chóc từ nó tạm thời suy yếu, như một “server” đang bị “lag” nặng.
“Đúng rồi, Cậu Hạo! Cứ tiếp tục đi! Tôi sẽ giữ chân nó!” Hoàng Phúc thấy hy vọng lóe lên, anh tiếp tục bắn dồn dập, những viên đạn Hồn Lực xuyên qua lớp vỏ hoa nhài, tạo thêm những vết nứt nhỏ.
*Cứu lấy… cứu lấy…* Tiếng kêu gào yếu ớt của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong Kẻ Không Hồn khổng lồ thoáng qua Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo. Anh biết, anh đang đi đúng hướng.
Nhưng ngay khi Lâm Hạo tưởng chừng đã thành công, ngay khi tia hy vọng vừa nhen nhóm, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và chế giễu đột ngột xâm nhập tâm trí anh và Hoàng Phúc, như một tin nhắn “spam” xuyên tường lửa. Giọng nói của Dạ Hoa Cảnh vang vọng, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong chính linh hồn họ, như một “admin” đang trực tiếp “ping” vào người chơi.
“Ngươi muốn ‘vá lỗi’ sao, con trai của ‘Hương Hồn’?” Giọng hắn trầm thấp, du dương một cách quỷ dị, nhưng lại ẩn chứa sự khinh thường tột độ. “Hãy xem ta ‘nâng cấp’ thế nào!”
Không gian xung quanh Kẻ Không Hồn khổng lồ bỗng xoắn vặn, như một đoạn “code” bị bẻ cong. Một cánh hoa nhài xám trắng lấp lánh như pha lê, đẹp đẽ một cách chết chóc, từ hư không đột ngột xuất hiện, nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh đầu của Kẻ Không Hồn khổng lồ. Nó không có bất kỳ năng lượng nào, chỉ là một cánh hoa đơn thuần, nhưng sự hiện diện của nó lại mang đến một cảm giác rợn người.

Ngay lập tức, Kẻ Không Hồn khổng lồ gầm lên dữ dội, không phải vì đau đớn, mà như một cỗ máy vừa nhận được “lệnh update” khẩn cấp. Những vết nứt do Lâm Hạo và Hoàng Phúc gây ra lập tức lành lại, nhanh đến mức không thể tin được, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Và rồi, điều kinh hoàng xảy ra.
Từ chính những vị trí vết thương cũ, từ những vết nứt vừa lành, hàng loạt những đóa hoa nhài mới, độc đáo và rực rỡ một cách quái dị, bắt đầu bung nở. Chúng không còn là màu xám trắng đơn điệu. Có những đóa hoa tím than sâu thẳm như hố đen vũ trụ, những đóa đỏ máu tươi rực rỡ như máu thịt vừa bị xé toạc, những đóa xanh lục phát quang ma mị như ánh mắt của quỷ dữ. Những cánh hoa sắc nhọn như dao cạo, tua tủa ra từ cơ thể Kẻ Không Hồn, biến nó thành một “kiệt tác” kinh dị, một “quái vật hoa” đúng nghĩa.
Kẻ Không Hồn khổng lồ không chỉ phục hồi mà còn biến đổi, trở nên cao lớn hơn một chút, lớp vỏ hoa nhài dày đặc và cứng cáp hơn, như được “buff giáp” lên “max level”. Hàng chục xúc tu dây leo quái dị, sắc nhọn, mọc ra từ lưng nó, vung vẩy hung hãn trong không khí, mỗi cú quất đều xé toạc màn sương tím, tạo ra những tiếng xé gió ghê rợn.
Mùi hương hoa nhài từ những đóa hoa mới nở bùng lên nồng nặc, ngọt ngào đến mức buồn nôn, sắc lạnh và kiêu hãnh hơn gấp bội. Nó không chỉ gây ảo ảnh, mà còn trực tiếp tấn công vào Hồn Lực, cảm giác như hàng ngàn kim châm đâm vào linh hồn, xuyên qua từng tế bào. Đây không phải mùi hương của sự trống rỗng đơn thuần, mà là mùi hương của “sự hoàn mỹ tha hóa”, của một “kiệt tác” được tạo nên từ hàng triệu nỗi đau.
“Cậu Hạo! Cái quái gì vậy?!” Hoàng Phúc lảo đảo lùi lại, ho ra máu đen sẫm, thứ máu sánh đặc như nhựa đường. Vết thương vai trái nhức nhối như bị xé toạc, không còn cảm giác đau mà là một sự tê dại kinh hoàng. Ảo ảnh về Mai Chi biến dạng thành một con quái vật hoa khổng lồ đang cười man rợ, và Trần Phong cùng đồng đội tan biến thành những cánh hoa bay lượn trong không trung, tấn công anh dữ dội. Anh cố gắng gầm lên, chĩa súng Hồn Lực vào Kẻ Không Hồn khổng lồ đã biến đổi, bắn liên tiếp, nhưng những viên đạn giờ đây chỉ như gãi ngứa cho lớp vỏ hoa nhài cứng cáp.
Lâm Hạo quỵ xuống một lần nữa, ôm lấy đầu, cơ thể run rẩy dữ dội. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng dữ dội nhưng không phải vì sức mạnh mà vì quá tải, như một “hệ thống chống virus” đang cố gắng phân tích một “virus” mới quá mạnh, quá tinh vi. Máu mũi chảy dài, nhỏ từng giọt xuống nền đá lạnh lẽo.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị tấn công bởi hàng triệu tiếng la hét và ký ức đau khổ của những linh hồn bị nuốt chửng, chúng hòa quyện với mùi hương mê hoặc mới, tạo thành một cơn bão tố trong tâm trí. Anh nhìn thấy những ảo ảnh chân thực hơn bao giờ hết: Thiên Phủ Thành chìm trong biển hoa nhài đỏ thẫm, không một tia sáng, không một tiếng động. Mai Chi và Trần Phong biến thành những đóa hoa vô hồn, đôi mắt trống rỗng nhưng lại đang cười một cách bệnh hoạn, vẫy gọi anh đến với “sự hoàn mỹ”.
*Thấy không, kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta?* Giọng Dạ Hoa Cảnh vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, đầy tự mãn và chế giễu, như một nhà phát triển game đang khoe khoang về “patch” mới nhất của mình. *Đây là ‘kiệt tác’ đầu tiên của ‘Vườn Địa Ngục’ mà ta dành cho ngươi. Ngươi sẽ ‘vá’ nó bằng cách nào? Hay là, hãy chấp nhận ‘update’ và trở thành một phần của sự hoàn mỹ này?*
Hoàng Phúc, dù kiệt sức và bị giày vò bởi ảo ảnh, vẫn gầm lên, chĩa súng Hồn Lực vào Kẻ Không Hồn khổng lồ đã được “nâng cấp”, cố gắng bắn để thu hút sự chú ý của nó, bảo vệ Lâm Hạo. Anh nhìn Lâm Hạo với ánh mắt lo lắng nhưng vẫn đầy tin tưởng, như một “tanker” đang cố gắng giữ “aggro” của “boss” để “main char” có thời gian “farm”.
“Cậu Hạo! Cố lên! Đừng bỏ cuộc! Tôi sẽ ‘tank’ cho cậu đến hơi thở cuối cùng!” Anh hét lên, giọng lạc đi vì kiệt sức, nhưng ý chí vẫn kiên cường như thép.
Lâm Hạo, dù cơ thể run rẩy và tâm trí bị giày vò đến tột cùng, từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ ngầu của anh, ẩn sau làn máu mũi, rực cháy ngọn lửa ý chí kiên định, lạnh lùng như thép. Anh nhìn chằm chằm vào Kẻ Không Hồn khổng lồ đã được “nâng cấp”, nhận ra đây không phải là một “lỗi” đơn thuần mà là một “hệ thống” đang tiến hóa, một “virus” có khả năng “tự vá lỗi” và “tự update” một cách khủng khiếp. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh, dù vẫn nóng rát, bắt đầu phát ra một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt nhưng ổn định, như đang cố gắng “phân tích” bản chất mới của đối thủ, tìm kiếm một “lỗ hổng” trong “patch” mới nhất của Dạ Hoa Cảnh.
Lâm Hạo siết chặt tay, ngọn lửa ý chí trong anh bùng cháy dữ dội, vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Anh đã quyết tâm. Anh sẽ tìm ra cách. Anh sẽ “vá lỗi” một “hệ thống” đang liên tục “update”, và anh sẽ “reset” cái “game” chết tiệt này, bằng mọi giá.