Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 103: Hoàng Phúc Bảo Vệ
Tiếng gầm chói tai của Kẻ Không Hồn Biến Dị khổng lồ vang vọng, rung chuyển cả Thư viện Hồn Lực như một trận động đất mini cấp độ game. Hoàng Phúc đứng chắn trước Lâm Hạo, liên tục xả súng Hồn Lực vào lớp vỏ hoa nhài xám trắng của nó. Những viên đạn Hồn Lực màu xanh lam va chạm vào lớp vỏ hữu cơ, tạo ra những tiếng “BÙM! BÙM!” chát chúa, bắn tung tóe những cánh hoa và dây leo khô mục. Tuy nhiên, mỗi phát đạn chỉ tạo ra những vết nứt nhỏ, nông choèn, như gãi ngứa cho con boss vừa được “buff giáp” lên “max level”.
Vết thương sâu hoắm ở vai trái Hoàng Phúc không ngừng rỉ ra thứ máu đen sẫm, thứ máu sánh đặc như nhựa đường, thấm ướt một mảng lớn cảnh phục. Anh ho khan từng tiếng thô ráp, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không lùi một bước. Hồn Thuẫn vật lý của anh, vốn đã yếu ớt từ những trận chiến trước, giờ đây chỉ còn là một lớp màng mỏng manh, run rẩy chống đỡ những xúc tu dây leo sắc nhọn của Kẻ Không Hồn khổng lồ đang quất tới tấp. Mỗi cú quất đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến Hoàng Phúc lảo đảo như sắp đổ gục.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Mùi hương hoa nhài nồng nặc, giờ đây pha trộn đủ sắc thái quái dị – tím than của sự mục rữa, đỏ máu của nỗi đau, xanh lục của sự tha hóa – từ Kẻ Không Hồn khổng lồ tấn công tâm trí Hoàng Phúc dữ dội. Anh thấy ảo ảnh Mai Chi hiện ra, với vẻ mặt trống rỗng đến đáng sợ, đôi mắt vô hồn đang vươn tay về phía anh. Rồi cô tan biến, biến thành một đóa hoa nhài đỏ thẫm rực rỡ nhưng chết chóc, nở rộ từ một vũng máu loang lổ. Tiếp đó là Trần Phong và đồng đội trong Hồn Vệ, họ đang kêu gào thảm thiết trong những cái kén hoa nhài xám trắng, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn anh, như thể muốn nói: “Cứu… cứu chúng tôi, Đội trưởng!” Thiên Phủ Thành trong ảo ảnh bốc cháy, những đóa hoa nhài khổng lồ nuốt chửng mọi thứ, biến thành một “Vườn Địa Ngục” thực sự.
Hoàng Phúc gầm lên một tiếng, vỗ mạnh vào má để xua đi ảo ảnh. “Đ*t mẹ! Không! Mày không phải là Mai Chi! Mày không phải là Trần Phong! Đồ khốn, mày sẽ không bao giờ biến họ thành ‘kiệt tác’ của mày được! Mày sẽ không bao giờ biến Thiên Phủ Thành thành cái Vườn Địa Ngục này!” Anh hét lên, giọng lạc đi vì kiệt sức, dùng ý chí sắt đá để giữ vững tinh thần, rồi lại bắn thêm một loạt đạn Hồn Lực vào con quái vật.
Lâm Hạo quỵ xuống, ôm đầu, cơ thể run rẩy dữ dội như một chiếc PC đang bị “crash game” nặng. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị cưỡng bức mở toang, tiếp nhận hàng triệu tiếng la hét và ký ức đau khổ từ Kẻ Không Hồn khổng lồ, như một trận bão tố dữ dội trong tâm trí. Máu mũi chảy dài, nhỏ từng giọt xuống nền đá lạnh lẽo. Đầu óc anh như nổ tung, từng tế bào thần kinh bị tra tấn bởi “âm thanh” của sự trống rỗng và nỗi đau. Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng dữ dội nhưng không phải vì sức mạnh mà vì quá tải, như một “hệ thống chống virus” đang cố gắng phân tích một “virus” mới quá mạnh, quá tinh vi, nhưng lại sắp bị nó “hack ngược”.
*Thấy không, kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta?* Giọng Dạ Hoa Cảnh vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, đầy tự mãn và chế giễu, như một nhà phát triển game đang khoe khoang về “patch” mới nhất của mình. *Đây là ‘kiệt tác’ đầu tiên của ‘Vườn Địa Ngục’ mà ta dành cho ngươi. Ngươi sẽ ‘vá’ nó bằng cách nào? Hay là, hãy chấp nhận ‘update’ và trở thành một phần của sự hoàn mỹ này? Thiên Phủ Thành, Mai Chi, Trần Phong… tất cả đã tìm thấy sự an bài cuối cùng. Ngươi có muốn trở thành một phần của kiệt tác đó không? Hãy từ bỏ những ‘lỗi lầm’ của ngươi đi…* Giọng nói mê hoặc, đầy vẻ mời gọi, xen lẫn sự tự mãn vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, cố gắng kéo anh vào vực sâu của sự vô tri.
May mắn thay, chiếc trâm gỗ cũ kỹ của Bà Tư Mộc cài trên cổ áo Lâm Hạo, dù yếu ớt, vẫn phát ra ánh sáng xanh nhạt. Nó tạo ra một vùng đệm nhỏ, một “safe zone” tạm thời, giúp Lâm Hạo thanh lọc bớt một phần mùi hương nồng nặc, giảm bớt sự quá tải của Thiên Nhĩ Hồn Tâm. Dù vậy, cơn đau đầu vẫn như búa bổ, và những ảo ảnh vẫn không ngừng nhảy múa trước mắt anh.
Hoàng Phúc lảo đảo lùi lại, ho ra máu đen sẫm, thứ máu sánh đặc như nhựa đường. Một xúc tu dây leo quất mạnh vào Hồn Thuẫn vật lý của anh, khiến nó vỡ tan tành và anh mất thăng bằng hoàn toàn, ngã lăn ra đất. Chiếc súng Hồn Lực văng khỏi tay, trượt dài trên nền đá. Anh gần như gục ngã hoàn toàn, chỉ còn biết trơ mắt nhìn Kẻ Không Hồn khổng lồ chuẩn bị tung đòn kết liễu vào Lâm Hạo, kẻ đang ôm đầu quằn quại.
“Đừng… bỏ cuộc!” Hoàng Phúc, dù kiệt sức đến mức chỉ còn thoi thóp, anh vẫn dùng chút sức lực cuối cùng, lết người che chắn cho Lâm Hạo. Anh chĩa khẩu súng Hồn Lực đã cạn kiệt đạn vào Kẻ Không Hồn khổng lồ, như một người lính không còn vũ khí nhưng vẫn quyết tâm bảo vệ đồng đội bằng chính thân mình. Giọng anh yếu ớt, đứt quãng, nhưng đầy kiên quyết, ánh mắt nhìn Lâm Hạo đầy tin tưởng. “Cậu Hạo… đừng… bỏ cuộc! Thằng nhóc… tao… sẽ tank… cho mày… đến… hơi thở… cuối cùng!”
Lâm Hạo cảm nhận bàn tay ấm áp, đầy máu và Hồn Lực yếu ớt của Hoàng Phúc đặt lên vai mình. Luồng Hồn Lực thuần khiết yếu ớt từ Hoàng Phúc, dù nhỏ bé đến mức gần như không tồn tại, nhưng thông qua Hồn Cảm Cộng Hưởng, lại trở thành một “buff” tinh thần khổng lồ, xuyên qua mọi ảo ảnh, mọi tiếng la hét hỗn loạn. Nó như một dòng điện chạy qua người Lâm Hạo, giúp anh nhớ lại lời hứa của cả hai, nhớ lại mục tiêu của họ: không chỉ cứu Mai Chi và Trần Phong, mà còn “vá lỗi” toàn bộ thế giới này.

Nỗi đau khổ, hối tiếc và sự bất lực của Lâm Hạo hóa thành ngọn lửa phẫn nộ tột cùng, bùng cháy dữ dội trong tâm trí anh. Anh gầm lên trong ý niệm, từ chối thẳng thừng sự hoàn mỹ bệnh hoạn của Dạ Hoa Cảnh. “Ngươi sai rồi, đồ khốn! Đây không phải là hoàn mỹ! Đây là sự hủy hoại! Ngươi không phải là thần! Ngươi chỉ là một virus! Ta sẽ không để ngươi biến bất cứ ai thành ‘tác phẩm’ trống rỗng của ngươi!”
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo, vốn đang bùng sáng quá tải và hỗn loạn, đột ngột ổn định trở lại. Ánh sáng xanh lam tinh khiết từ nó tỏa ra mạnh mẽ hơn, như một “hệ thống tự sửa lỗi” đang hoạt động ở công suất tối đa. Nó đẩy lùi mạnh mẽ Hồn Lực Ôn Nhiễm xung quanh Lâm Hạo và Hoàng Phúc, tạo ra một “safe zone” nhỏ, thanh khiết. Lâm Hạo cảm nhận Hồn Lực cạn kiệt trong cơ thể mình đang được tái tạo từ một nguồn gốc cổ xưa bên trong anh, được Hồn Nguyên Ấn Ký kích hoạt. Dù chưa nhiều, nhưng đủ để anh có thể hành động, đủ để anh có thể chiến đấu.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo được “debug” và “optimize” hoàn toàn. Anh nhìn thấu Kẻ Không Hồn khổng lồ không chỉ là một “cấu trúc lỗi” với nhiều điểm mạch Hồn Lực Ôn Nhiễm, mà còn có một “hồng tâm” bị tha hóa sâu sắc nằm ẩn sâu bên trong lớp vỏ cứng cáp. Anh “nhìn thấy” những “dòng code” chạy loạn xạ trong cơ thể nó, những điểm yếu mà trước đó anh không thể phân tích, giờ đây hiện rõ như ban ngày. Anh đã tìm thấy “lỗ hổng” trong “patch” mới nhất của Dạ Hoa Cảnh.
Kẻ Không Hồn khổng lồ gầm lên, xúc tu khổng lồ đã ở ngay trên đầu Hoàng Phúc. Hoàng Phúc nhắm mắt, sẵn sàng đón nhận cái chết, cơ thể anh cứng đờ vì kiệt sức và nỗi đau.
Đúng khoảnh khắc xúc tu khổng lồ sắp giáng xuống Hoàng Phúc, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên từ Lâm Hạo. Lâm Hạo từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây rực cháy ý chí kiên định, lạnh lùng như thép. Anh giơ tay phải lên, chặn đứng xúc tu đang lao tới bằng một Hồn Thuẫn trong suốt, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lá chắn được “upgrade” từ “phế phẩm” thành “item huyền thoại”.
Hồn Lực thuần khiết vừa được tái tạo, cộng hưởng mạnh mẽ với Hồn Nguyên Ấn Ký, ngưng tụ thành một luồng năng lượng xoắn ốc màu trắng bạc, trong suốt, mang hình dáng một thanh kiếm vô hình – mạnh mẽ hơn nhiều so với Hồn Trảm đơn thuần. Thanh kiếm phát ra ánh sáng chói mắt, cắt đứt xúc tu của Kẻ Không Hồn khổng lồ như cắt một cành cây khô.
Lâm Hạo không ngần ngại, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, vang vọng khắp đại sảnh, xuyên qua tiếng gầm rú của Kẻ Không Hồn và mùi hương chết chóc. “Đội trưởng! Giữ chân nó! Tôi sẽ vá lỗi nó!”
Hoàng Phúc ngạc nhiên đến sững sờ trước khí chất mạnh mẽ và kiên định của Lâm Hạo. Anh cảm nhận được luồng Hồn Lực thuần khiết từ anh tỏa ra, đẩy lùi hoàn toàn những ảo ảnh và mùi hương chết chóc đang giày vò mình. Anh thấy tia hy vọng bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Môi anh run rẩy, nhưng nở một nụ cười rạng rỡ, pha lẫn tự hào và cả chút “hài hước đen” của một “game thủ” lão luyện. “Được thôi, Cậu Hạo! Main char của tôi! Cứ để tôi tank! Cứ để tôi tank cho mày phá đảo cái game chết tiệt này!”
Hoàng Phúc gầm lên, mặc kệ vết thương đang rỉ máu đen sẫm, dùng chút Hồn Lực còn sót lại, cố gắng di chuyển và thu hút sự chú ý của Kẻ Không Hồn khổng lồ, tạo cơ hội cho Lâm Hạo. Anh biết mình chỉ cần cầm cự vài giây nữa thôi, đủ để “main char” của anh tung “skill” cuối.
Lâm Hạo lao về phía Kẻ Không Hồn khổng lồ, thanh kiếm Hồn Lực thuần khiết trong tay anh bùng sáng rực rỡ, sẵn sàng thực hiện cú “vá lỗi” định mệnh. Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ Đóa Hoa Nguyên Thủy vẫn vang vọng từ sâu trong lòng đất, nhưng giờ đây, có thêm một nhịp điệu mới: nhịp đập của ý chí kiên cường và hy vọng, của hai người bạn đồng hành đang cùng nhau đối mặt với vực sâu của sự trống rỗng.