Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 29: Hồn Trảm Phản Đòn

Cập nhật lúc: 2026-06-30 11:32:50 | Lượt xem: 14

Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ gầm gừ, xé toang màn sương tím nhạt đang bao phủ Thiên Phủ Thành. Từng con phố, từng tòa nhà cao tầng đều bị nuốt chửng trong vẻ ma mị, hư ảo của lớp sương quái dị, như thể cả thành phố đang từ từ tan chảy vào một bức tranh thủy mặc u ám. Bên trong xe, không khí nặng nề đến nghẹt thở, chỉ có tiếng động cơ rì rì và nhịp thở dồn dập của hai con người đang đối mặt với một sự thật kinh hoàng.
Hoàng Phúc, với vẻ mặt căng thẳng đến mức các cơ hàm siết chặt, đôi mắt dán chặt vào con đường phía trước. Anh liếc nhìn Lâm Hạo ngồi ghế phụ, tay vẫn siết chặt lọ mẫu vật chứa đóa hoa nhài xám trắng vừa ngắt từ căn nhà hoang. Lọ thủy tinh nhỏ bé, nhưng bên trong lại chứa đựng một mối hiểm họa lớn hơn bất kỳ tội phạm nào anh từng đối mặt.
“Cậu Hạo…” Hoàng Phúc mở lời, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng, không còn chút hoài nghi nào về những điều Lâm Hạo đã nói. “Cậu chắc chắn về những gì cậu đã thấy ở con hẻm chứ? Về ‘cái thứ’ đang điều khiển những kẻ không hồn đó… Dạ Hoa Cảnh?”
Lâm Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt anh xa xăm, xuyên qua màn sương mờ ảo, như thể đang nhìn thấy lại ánh mắt lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh từ đỉnh tòa nhà đổ nát. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, và vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải anh âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở về sự theo dõi không ngừng. Anh quyết định giữ im lặng về việc Dạ Hoa Cảnh đang quan sát họ, không muốn Hoàng Phúc lo lắng thêm. Gánh nặng này, anh sẽ tự mình gánh vác.
“Chắc chắn, Đội trưởng Hoàng Phúc,” Lâm Hạo trả lời, giọng anh trầm khàn, đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên định. “Mùi hương của nó… không giống bất kỳ Kẻ Không Hồn nào tôi từng ngửi. Nó có ý chí, có mục đích.” Anh dừng lại, nuốt khan, giọng anh trầm xuống hơn nữa, chứa đựng một sự thật đau đớn. “Và nó… đang nhắm vào tôi.”
Hoàng Phúc thoáng giật mình, tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, không chỉ cho Lâm Hạo mà cho cả Thiên Phủ Thành này. Anh ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Dù hắn ta là ai, dù hắn ta muốn gì, tôi sẽ không để cậu một mình đâu, Cậu Hạo. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với hắn. Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái trò chơi chết tiệt này.” Anh nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt đầy tin tưởng và quyết tâm, như một chiến hữu đã cùng vào sinh ra tử.
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, một nụ cười nhẹ, ấm áp nở trên môi. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới bùng lên trong lòng, nỗi cô đơn vơi đi phần nào. Có một người tin tưởng anh, một người sẵn sàng đứng cạnh anh trong cuộc chiến không tưởng này, đó là một niềm an ủi lớn lao.
Khi chiếc xe Hồn Vệ đi ngang qua một khu chợ bỏ hoang ở rìa thành, màn sương tím bỗng trở nên đặc quánh hơn, nuốt chửng mọi thứ vào trong lớp màn mờ ảo, tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn vài mét. Không khí trở nên lạnh lẽo, ẩm ướt, và một mùi hương quen thuộc bắt đầu len lỏi vào trong xe.
Đột nhiên, Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo bùng lên dữ dội, như một tín hiệu cảnh báo cấp tốc. Một làn sóng mùi hoa nhài đêm tinh khiết nhưng đầy ghê rợn ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ mùi hương nào anh từng ngửi trước đó, xen lẫn một thứ hương vị bi thương, quen thuộc đến đau lòng. Anh cảm nhận được một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mới toanh, vừa mới hình thành.
“Dừng lại, Đội trưởng Hoàng Phúc!” Lâm Hạo gấp gáp kêu lên, giọng anh run run, như đang cố gắng kiềm nén một nỗi đau nào đó. “Có một Kẻ Không Hồn… và nó… nó mới bị biến đổi!”
Hoàng Phúc nhanh chóng đạp phanh, chiếc xe khựng lại với tiếng lốp xe rít lên chói tai trên nền đường ẩm ướt. Anh nhìn theo hướng Lâm Hạo chỉ, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Giữa đống đổ nát của khu chợ, nơi những quầy hàng sụp đổ và những tấm bạt rách nát phấp phới trong gió, một người phụ nữ trung niên, quần áo cũ kỹ, đang đứng lặng lẽ. Bà ta tay ôm một bó hoa dại đã héo úa, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư vô, như một bức tượng được tạc từ nỗi buồn. Từ cơ thể bà ta, những nụ hoa nhài xám trắng nhỏ li ti đang bắt đầu hé nở trên làn da tái nhợt, như những vết lở loét đẹp đẽ, kinh dị. Mùi hương từ bà ta vừa ngọt ngào, vừa thối rữa, khiến Lâm Hạo cảm thấy buồn nôn, một cảm giác ghê tởm dâng trào từ tận sâu trong linh hồn.
Lâm Hạo nhìn Kẻ Không Hồn đó, hình ảnh Mai Chi với nụ hoa trên ngực hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Nỗi đau đớn, sự bất lực và cảm giác tội lỗi bùng lên, xen lẫn một ý nghĩ điên rồ, một sự thôi thúc không thể kiềm chế: *Phải thử. Phải xem có cách nào cứu vãn không. Nếu không cứu được Mai Chi, ít nhất mình phải thử với người này!* Anh không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa. Anh muốn tìm một tia hy vọng, dù là mong manh nhất.
“Tôi… tôi phải thử một lần.” Lâm Hạo buông lọ mẫu vật xuống ghế, mở cửa xe, định lao ra.
“Cậu Hạo!” Hoàng Phúc hét lên, giọng anh đầy lo lắng và tức giận. Anh không thể tin được Lâm Hạo lại liều lĩnh đến vậy. “Đừng liều lĩnh! Chúng ta nên đợi Bà Tư Mộc! Cậu không biết nó sẽ làm gì đâu!” Anh rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, chĩa về phía Kẻ Không Hồn, sẵn sàng bảo vệ.
Lâm Hạo không nghe. Nỗi ám ảnh về Mai Chi, về sự bất lực của chính mình, quá lớn. Anh lao đến gần Kẻ Không Hồn, Hồn Thuẫn yếu ớt của anh rung lên bần bật, như một tấm lá chắn mỏng manh sắp vỡ vụn. Anh siết chặt nắm tay, dồn toàn bộ Hồn Lực vào lòng bàn tay, vết bớt xoắn ốc nóng rực như muốn đốt cháy da thịt anh, truyền vào anh một luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng cũng đầy nguy hiểm.
“Hồn Trảm!” Lâm Hạo thầm gầm lên trong tâm trí, giọng anh xen lẫn tuyệt vọng và quyết tâm, như một lời cầu nguyện cuối cùng. Anh tung một đòn Hồn Trảm về phía Kẻ Không Hồn, hy vọng có thể “trảm” đi Hồn Lực Ôn Nhiễm, dù chỉ một chút, dù chỉ để linh hồn bà ta được an nghỉ.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hồn Trảm Phản Đòn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Đòn Hồn Trảm của Lâm Hạo chạm vào Kẻ Không Hồn. Nhưng thay vì run rẩy hay tan biến như tàn hồn anh đã “trảm” trước đó, Kẻ Không Hồn chỉ khẽ lay động một cách vô tri, rồi trở nên *hoàn toàn tĩnh lặng một cách đáng sợ*. Đôi mắt trống rỗng của bà ta như sâu hơn, vô hồn hơn, giống như một bức tượng sứ hoàn mỹ vừa được điêu khắc, không một chút gợn sóng cảm xúc nào.
Ngay lập tức, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra. Những nụ hoa nhài xám trắng nhỏ li ti trên cơ thể bà ta đột nhiên nở rộ nhanh chóng, như thể được tưới một loại thuốc kích thích tăng trưởng siêu nhiên. Chúng to lớn hơn gấp đôi, bung ra những cánh hoa trắng muốt với đường vân xám như mạch máu và nhụy hoa đen tuyền lấp lánh như những lỗ hổng không đáy, hút cạn mọi ánh sáng. Chúng đẹp đẽ một cách ma mị, nhưng cũng kinh hoàng đến tột độ, như những bông hoa tử thần đang khoe sắc trên nền thịt da mục ruỗng.
Mùi hương hoa nhài đêm từ Kẻ Không Hồn bùng lên dữ dội, nồng nặc đến nghẹt thở, bao trùm lấy Lâm Hạo. Khứu Giác Hồn Linh của anh bị quá tải, như một bộ phận cảm biến bị chập mạch bởi luồng dữ liệu khổng lồ. Anh cảm thấy choáng váng, buồn nôn, và một cảm giác trống rỗng ghê người xâm chiếm tâm trí anh – như thể chính linh hồn anh đang bị hút cạn, bị “lây nhiễm” sự vô tri, sự tĩnh lặng chết chóc. Anh có thể “ngửi” thấy những mảnh vụn ký ức đau khổ của người phụ nữ đó đang tan biến, nhường chỗ cho một sự trống rỗng hoàn hảo.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát tột độ, bùng lên ánh sáng trắng bạc yếu ớt, cố gắng chống lại luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm đang ập đến. Hồn Lực trong Lâm Hạo bị hút cạn nhanh chóng, khiến anh khuỵu gối, ôm đầu đau đớn tột cùng, như thể linh hồn anh đang bị xé rách.
“Cậu Hạo!” Hoàng Phúc hét lớn. Anh không chút do dự lao tới, dùng khẩu súng Hồn Lực bắn một phát vào mặt đất gần Kẻ Không Hồn, tạo ra một luồng Hồn Lực chói mắt xua tan tạm thời làn sương mùi hương đang đặc quánh. Anh nhanh chóng đỡ Lâm Hạo dậy, che chắn cho anh khỏi Kẻ Không Hồn đang tỏa hương nồng nặc. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo và trống rỗng kinh hoàng từ Kẻ Không Hồn dù chỉ đứng gần, một cảm giác mà ngay cả anh, một người không có Khứu Giác Hồn Linh, cũng phải rùng mình.
Lâm Hạo thở dốc, mặt tái mét, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cả cơ thể anh run rẩy bần bật. “Nó… nó không bị thương… nó… nó trở nên… tĩnh lặng hơn… và mùi hương… mạnh hơn… Nó… nó đang hút cạn…” Giọng anh thều thào, yếu ớt, như thể mỗi lời nói đều rút cạn thêm chút sức lực cuối cùng của anh.
Hoàng Phúc nhìn Kẻ Không Hồn, rồi nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy lo lắng, tức giận và sự bất lực. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh biết nó rất tệ. “Cái quái gì thế này… Cậu Hạo, chúng ta phải đến chỗ Bà Tư Mộc ngay lập tức! Bà ấy sẽ có câu trả lời!” Anh gần như bế xốc Lâm Hạo, người đang gục xuống, run rẩy trong vòng tay anh.
Trên đỉnh một tòa nhà đổ nát xa xa, Dạ Hoa Cảnh vẫn lặng lẽ quan sát. Kẻ đó khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo, cầm một nụ hoa nhài xám trắng đang hé nở trong lòng bàn tay, vuốt ve nó một cách dịu dàng. “Con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi đang học cách ‘nở rộ’ của ta đấy. Mọi sự kháng cự… chỉ làm tác phẩm của ta thêm hoàn mỹ. Thú vị.” Giọng hắn thì thầm, mê hoặc nhưng đầy tàn nhẫn, vang vọng trong hư không, như một lời nguyền rủa.
Hoàng Phúc nhanh chóng dìu Lâm Hạo, người đang suy yếu đến mức gần như bất tỉnh, trở lại xe. Anh phóng đi, để lại Kẻ Không Hồn vẫn đứng đó, tĩnh lặng một cách đáng sợ, những đóa hoa nhài xám trắng nở rộ trên cơ thể nó như một lời thách thức từ sự trống rỗng, một dấu ấn kinh hoàng của sự “hoàn mỹ” mà Dạ Hoa Cảnh đang kiến tạo.
Chiếc xe Hồn Vệ dừng gấp trước tiệm thuốc của Bà Tư Mộc, tiếng phanh xe rít lên chói tai, xé toang sự tĩnh mịch của con hẻm. Hoàng Phúc vội vàng mở cửa, gần như bế xốc Lâm Hạo, người vẫn còn choáng váng và mệt mỏi rã rời, bước vào tiệm thuốc. Mùi thảo mộc khô, trầm hương và sách cũ quen thuộc trong tiệm dường như xoa dịu phần nào sự khó chịu và cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm Lâm Hạo.
Bà Tư Mộc đang ngồi pha trà thảo mộc ở quầy, đôi tay gân guốc nhẹ nhàng rót nước vào tách. Bà ngẩng đầu lên. Ánh mắt sắc sảo của bà lập tức nhận ra tình trạng suy yếu nghiêm trọng của Lâm Hạo và vẻ mặt kinh hoàng, tái mét của Hoàng Phúc. Mùi hương hoa nhài nồng đậm bám trên người Lâm Hạo cũng không thoát khỏi khứu giác nhạy bén của bà.
“Chuyện gì đã xảy ra, con trai?” Bà Tư Mộc hỏi, giọng bà bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Bà đặt tách trà xuống, đứng dậy, bước đến gần Lâm Hạo. “Mùi hương trên người con… quá nặng.”
Hoàng Phúc gấp gáp, đặt Lâm Hạo ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, rồi quay sang Bà Tư Mộc, giọng anh đầy sự hoảng loạn và bất lực. “Bà Tư Mộc! Cậu Hạo đã cố gắng dùng Hồn Trảm lên một Kẻ Không Hồn… nhưng mọi thứ trở nên tệ hơn. Nó không chết, mà còn… nở rộ nhanh hơn, và mùi hương của nó suýt nữa đã hút cạn linh hồn của Cậu Hạo!” Hoàng Phúc đưa lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng mà Lâm Hạo đã ngắt trước đó cho bà, tay anh run rẩy.
Lâm Hạo gục xuống ghế, thở hổn hển, cố gắng lấy lại chút sức lực cuối cùng. Anh ngước nhìn Bà Tư Mộc, ánh mắt đầy sự thất vọng và khó hiểu. “Cháu… cháu không hiểu. Tại sao… nó lại… tĩnh lặng hơn? Cháu chỉ muốn… chỉ muốn thử xem có cứu được không…”
Bà Tư Mộc cầm lọ mẫu vật, nhắm mắt lại, cảm nhận mùi hương và Hồn Lực Ôn Nhiễm từ nó. Khuôn mặt bà trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng và đau buồn. Bà biết Lâm Hạo đã phạm phải một sai lầm chết người, nhưng cũng hiểu động cơ đằng sau hành động bốc đồng của anh.
Bà mở mắt, nhìn thẳng vào Lâm Hạo, ánh mắt vừa xót xa vừa nghiêm khắc. “Hồn Trảm của con… là để tác động đến linh hồn, để ‘trảm’ đi những tàn dư, những ý thức còn sót lại của linh hồn đã chết hoặc bị tổn thương. Nhưng Kẻ Không Hồn… chúng vốn đã không còn linh hồn, con trai. Chúng là những vỏ bọc rỗng tuếch, những ‘đóa hoa’ được ‘trồng cấy’ bằng sự trống rỗng.”
Bà thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. “Khi con tác động Hồn Lực vào chúng, con không ‘trảm’ được gì cả. Con đã vô tình… ‘nuôi dưỡng’ nó. Con đã đưa ‘dinh dưỡng’ cho sự trống rỗng, khiến nó ‘nở rộ’ nhanh hơn, mạnh hơn, và trở nên ‘hoàn mỹ’ hơn theo cách mà Dạ Hoa Cảnh mong muốn. Đó là lý do mùi hương trở nên nồng nặc và suýt nữa đã hút cạn Hồn Lực của con. Kẻ Không Hồn không phải là tàn hồn, con trai. Chúng là một mối hiểm họa hoàn toàn khác, một ‘tác phẩm’ sống mà con không thể dùng cách thông thường để đối phó…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8