Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 30: Cú Đấm Của Thực Tại

Cập nhật lúc: 2026-06-30 11:35:15 | Lượt xem: 11

“…Kẻ Không Hồn không phải là tàn hồn, con trai. Chúng là một mối hiểm họa hoàn toàn khác, một ‘tác phẩm’ sống mà con không thể dùng cách thông thường để đối phó…”
Bà Tư Mộc kết thúc lời giải thích, giọng bà trầm lắng, đượm buồn nhưng đầy sức nặng. Mùi thảo mộc và trầm hương trong tiệm thuốc như đang cố gắng xua đi màn sương tím nhạt vẫn len lỏi từ bên ngoài, nhưng dường như sự nặng nề trong không khí lại càng tăng thêm. Lâm Hạo ngồi trên chiếc ghế thấp, lưng tựa vào tường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Anh cảm thấy toàn thân ê ẩm, Hồn Lực trong người gần như cạn kiệt sau cú Hồn Trảm thất bại, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn.
Khứu Giác Hồn Linh của anh vẫn còn âm ỉ cảm nhận được “hương hồn ôn nhiễm” từ chính cơ thể mình, từ lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng đặt trên bàn, và cả từ Mai Chi – hình ảnh cô gái với nụ cười tĩnh lặng, vô hồn lại hiện về, như một vết cứa sâu vào trái tim anh. Anh siết chặt nắm tay, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở thường trực về mối đe dọa vô hình, về kẻ kiến tạo sự trống rỗng.
Hoàng Phúc đứng cạnh Lâm Hạo, khuôn mặt căng thẳng, ánh mắt anh xoáy sâu vào Bà Tư Mộc, cố gắng tiêu hóa từng lời nói. Lý trí anh đang giằng xé dữ dội. Mọi thứ anh được dạy, mọi quy tắc anh tin tưởng trong cuộc đời một Hồn Vệ đều đang sụp đổ. Anh nhìn Lâm Hạo, thấy sự suy yếu của “Cậu Hạo”, thấy nỗi tuyệt vọng trong đôi mắt sâu thẳm của thằng nhóc đó. Một cảm giác tức giận, bất lực bùng lên trong lòng anh, không phải với Lâm Hạo, mà với “cái thứ chết tiệt” đang làm hại cậu, đang biến đổi thế giới này.
“Chúng ta đang đối mặt với một thứ mà con người chưa từng hiểu rõ, con trai,” Bà Tư Mộc tiếp tục, giọng bà thì thầm như một lời tiên tri. “Và Dạ Hoa Cảnh… kẻ đứng sau tất cả, đang biến đổi chúng theo ý muốn của mình. Nó không chỉ muốn hủy diệt, mà muốn ‘tái tạo’ thế giới này thành một ‘tác phẩm’ hoàn mỹ của sự trống rỗng.”
Lời Bà Tư Mộc vừa dứt, một tiếng “két” khô khốc vang lên. Cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm thuốc tự động hé mở, như có một bàn tay vô hình đẩy nhẹ. Một làn gió lạnh buốt lùa vào, mang theo màn sương tím nhạt đặc quánh từ bên ngoài, và một mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc, nồng đậm hơn bao giờ hết, ập thẳng vào mũi Lâm Hạo.
Lâm Hạo đột nhiên khựng lại, toàn thân cứng đờ. Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng lên dữ dội, như một còi báo động réo rắt trong tâm trí. Anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc đó, nhưng lần này, nó không chỉ là mùi hoa nhài, mà còn là một bản giao hưởng kinh hoàng của sự mục rữa, của hàng ngàn linh hồn bị tước đoạt, của sự trống rỗng đang “nở rộ”. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh nóng rát bỏng, như thể đang bị thiêu đốt.
Hoàng Phúc thấy Lâm Hạo cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, liền lập tức cảnh giác. Anh không nói một lời, theo bản năng rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, quét một vòng quanh cửa tiệm, ánh mắt sắc bén dò xét màn sương tím đang bao phủ con hẻm.
Từ trong màn sương tím nhạt, một bóng dáng chậm rãi hiện ra, như một bức tượng đang di chuyển. Đó chính là người phụ nữ trung niên mà Lâm Hạo đã “trảm” ở khu chợ bỏ hoang. Nhưng giờ đây, cô ta đã “nở rộ” mạnh hơn, đáng sợ hơn rất nhiều. Toàn thân cô ta phủ kín những đóa hoa nhài xám trắng to lớn, mọc lên từ da thịt, từ tóc tai, thậm chí từ đôi mắt trống rỗng. Những đường vân xám như mạch máu hiện rõ trên làn da tái nhợt, uốn lượn như những con rắn độc. Nhụy hoa đen tuyền lấp lánh như những lỗ hổng không đáy, hút cạn mọi ánh sáng và sự sống. Đôi mắt cô ta vẫn trống rỗng, vô tri, nhưng lại hướng thẳng về phía Lâm Hạo, như thể anh là mục tiêu duy nhất. Mùi hương hoa nhài chết chóc từ cô ta nồng nặc đến mức ngay cả Hoàng Phúc cũng cảm thấy choáng váng, buồn nôn.
“Cái quái gì thế này?!” Hoàng Phúc gầm lên, giọng anh khản đặc vì sốc và phẫn nộ. Anh không thể tin vào mắt mình. Đây chính là “tác phẩm” của cái thứ chết tiệt Dạ Hoa Cảnh đó, và nó đang tiến thẳng về phía “Cậu Hạo” đang suy yếu!

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Cú Đấm Của Thực Tại - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Bằng bản năng bảo vệ không chút suy nghĩ, bằng tất cả sự phẫn nộ dồn nén, Hoàng Phúc không ngần ngại. Anh vứt khẩu súng Hồn Lực xuống đất, nó va vào nền đá lạnh lẽo kêu “leng keng” một tiếng khô khốc. Anh lao tới, toàn thân như một mũi tên xé toang màn sương tím, tung một cú đấm móc mạnh mẽ, toàn lực vào mặt Kẻ Không Hồn. Cú đấm vang lên “bốp” một tiếng khô khốc, xé toang sự tĩnh mịch của con hẻm, mang theo tất cả sức mạnh và sự giận dữ của một Hồn Vệ dày dặn kinh nghiệm, của một người đàn ông quyết tâm bảo vệ đồng đội.
Kẻ Không Hồn chỉ lay động nhẹ, đầu cô ta nghiêng sang một bên một cách chậm rãi, như một con búp bê cũ kỹ bị đánh mạnh. Những cánh hoa xám trắng trên mặt cô ta rung rinh nhè nhẹ, nhưng không hề rách nát hay tổn thương. Đôi mắt trống rỗng, vô tri vẫn dán chặt vào Lâm Hạo, không một chút biểu cảm đau đớn hay phản kháng. Mùi hương hoa nhài chết chóc từ cô ta thậm chí còn nồng nặc hơn, như thể đang “cảm ơn” cú đấm đó, như thể nó vừa được “nuôi dưỡng” thêm một lần nữa.
Hoàng Phúc chết lặng. Bàn tay anh đau nhức, nhưng nỗi đau thể xác không bằng cú sốc tinh thần đang giáng thẳng vào lý trí anh. Anh nhìn chằm chằm vào Kẻ Không Hồn, nhận ra đòn tấn công vật lý của mình hoàn toàn vô dụng. Đây không phải là ma, không phải là xác sống. Đây là một thứ gì đó hoàn toàn trống rỗng, một vỏ bọc mà không có gì bên trong để mà “đánh gục”, không có điểm yếu để mà tấn công. Thế giới quan của anh sụp đổ hoàn toàn. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng.
Kẻ Không Hồn vẫn tiếp tục chậm rãi, vô tri tiến về phía Lâm Hạo, bỏ qua Hoàng Phúc như thể anh ta không hề tồn tại, như thể anh ta chỉ là một chướng ngại vật nhỏ không đáng bận tâm.
Bà Tư Mộc, người đã chứng kiến tất cả từ ngưỡng cửa tiệm, chậm rãi bước ra. Ánh mắt u buồn của bà nhìn cảnh tượng, rồi dừng lại trên khuôn mặt trắng bệch của Hoàng Phúc. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như xác nhận sự thật nghiệt ngã mà Hoàng Phúc vừa trải nghiệm, sự thật về bản chất của những Kẻ Không Hồn.
Lâm Hạo, dù suy yếu, nhưng Khứu Giác Hồn Linh của anh vẫn hoạt động. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng đang bùng lên từ Hoàng Phúc, như một cơn bão tố trong tâm hồn anh ta. Nhưng đồng thời, từ sâu thẳm cơn bão đó, một ngọn lửa kiên định, tăm tối cũng bùng cháy. Đó là ý chí không lay chuyển của một người đàn ông vừa chứng kiến thế giới của mình sụp đổ, nhưng lại quyết không gục ngã. Lâm Hạo cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình, không phải là Hồn Lực, mà là sự gắn kết với đồng đội, một niềm tin vững chắc rằng anh không còn đơn độc. Anh biết, Hoàng Phúc đã chính thức “nhập cuộc” vào “trò chơi” này bằng một cách đau đớn nhất, nhưng cũng là kiên cường nhất.
Hoàng Phúc quay lưng lại với Kẻ Không Hồn, ánh mắt anh sắc lạnh và kiên định, không còn chút vẻ kinh hoàng hay tuyệt vọng nào. Thay vào đó là sự giận dữ lạnh lùng, như một tảng băng ngàn năm vừa được tôi luyện trong lửa địa ngục. Anh nhìn Lâm Hạo, sau đó nhìn Bà Tư Mộc.
“Được rồi… Tôi hiểu rồi.” Giọng anh trầm khàn, đầy sự chấp nhận nghiệt ngã. “Cái thứ chết tiệt này… nó không phải thứ có thể đánh bằng tay không. Nó… nó không có linh hồn để mà ‘trảm’. Nó… nó trống rỗng.”
Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến trong tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa quyết tâm. “Nhưng tôi sẽ không để Cậu Hạo một mình. Có cách khác… tôi sẽ tìm ra. Chúng ta sẽ tìm ra cách ‘phá đảo’ cái trò chơi này. Dù có phải đối mặt với quỷ dữ nào… tôi cũng không lùi bước!”
Bà Tư Mộc khẽ thở dài, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh, như một ngọn nến le lói trong đêm tối.
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt kiên định đáp lại Hoàng Phúc, cảm thấy không còn đơn độc trên con đường đầy chông gai này. Cú đấm của thực tại đã giáng xuống Hoàng Phúc, phá tan mọi ảo tưởng, nhưng cũng đồng thời tạo nên một chiến hữu kiên cường, một đồng minh không thể thay thế. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8