Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 32: Báo Cáo Bị Phớt Lờ

Cập nhật lúc: 2026-06-30 11:39:58 | Lượt xem: 11

Tiếng “tạch” khô khốc của chiếc bật lửa cũ kỹ vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch trong căn phòng làm việc chất đống hồ sơ. Hoàng Phúc rít một hơi thuốc thật sâu, làn khói trắng cuộn tròn lượn lờ trước mặt anh, rồi tan biến vào không khí đặc quánh mùi giấy cũ và sự mệt mỏi. Đôi mắt anh hằn rõ những quầng thâm, nhưng ánh nhìn lại kiên định đến đáng sợ, như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt trong tâm trí.
*“Mùi hương… hoa nhài… chết chóc…”*
Một đoạn ký ức chợt ùa về, như một đoạn phim tua nhanh trong đầu Hoàng Phúc. Lần đầu tiên Lâm Hạo, cái thằng nhóc “thám tử mùi hương” ấy, lảm nhảm về “mùi hoa nhài” ở hiện trường vụ án, anh đã nghĩ: *“Thằng nhóc này chắc đọc truyện ma nhiều quá rồi.”* Lý trí của Hoàng Phúc, được tôi luyện qua hàng chục năm phá án, chỉ tin vào bằng chứng vật lý, vào logic khô khan. Mấy cái chuyện tâm linh, ma quỷ, anh coi là mê tín dị đoan, là thứ dành cho mấy bà tám ngồi lê đôi mách.
Nhưng rồi, Mai Chi, cô bé nghệ sĩ đường phố với nụ cười rạng rỡ như nắng, lại dần biến thành một “đóa hoa vô tri”. Anh chứng kiến cô bé ngồi đó, đôi mắt trống rỗng, và cái mùi hoa nhài đêm ngọt lịm ấy, giờ đây không chỉ là ảo giác của Lâm Hạo nữa, mà nó đã hiện hữu, nồng nặc đến mức chính anh cũng phải rùng mình.
Rồi đến cái ngày định mệnh ở con hẻm cũ kỹ, khi anh đối mặt với “vườn hoa di động” – một Kẻ Không Hồn đã “nở rộ” đến mức kinh dị. Anh đã dùng hết sức bình sinh, tung một cú đấm móc vào mặt nó. *“Đùng!”* Cú đấm uy lực, đủ sức hạ gục một tên tội phạm cộm cán, nhưng Kẻ Không Hồn kia chỉ nghiêng đầu nhẹ, như một con búp bê sứ vô tri. Cảm giác lạnh buốt đến tận xương tủy khi nắm đấm của anh xuyên qua lớp da trắng bệch, không hề có phản ứng, không hề có đau đớn.
*“Đó là bản chất của chúng, con trai. Chúng không chết. Chúng chỉ… nở rộ.”*
Lời nói của Bà Tư Mộc vang vọng trong đầu anh, như một bản án nghiệt ngã. Anh đã bắn súng Hồn Lực vào nó, hy vọng Hồn Lực tinh khiết có thể tiêu diệt nó. Nhưng không, nó không chết. Nó chỉ “biến hình”, “nở rộ” mạnh mẽ hơn, đẹp đẽ hơn, kinh dị hơn, như một con boss trong game vừa được “buff” thêm sức mạnh sau khi bị tấn công sai cách. Cảm giác bất lực, giận dữ tự trách bùng lên trong anh. Anh đã vô tình làm trầm trọng thêm tình hình.
Hoàng Phúc dụi điếu thuốc vào gạt tàn đầy tàn thuốc, thở dài thườn thượt. Thế giới quan của anh đã tan nát thành từng mảnh vụn, như một tấm gương bị đập vỡ. Giờ đây, anh đang sống trong một “game” kinh dị, nơi “boss” không chết mà chỉ “biến hình”, và “kỹ năng” của “main char” Lâm Hạo lại là “ngửi mùi”. Nghe cứ như một truyện cẩu văn cấp thấp, nhưng lại là thực tế trần trụi mà anh đang phải đối mặt.
Anh nhìn xuống bàn làm việc, nơi những bằng chứng “điên rồ” được sắp xếp một cách tỉ mỉ. Những bức ảnh chụp cận cảnh bức tường hoa nhài xám trắng, với những đường vân như mạch máu và nhụy hoa đen tuyền như lỗ hổng không đáy. Lọ thủy tinh nhỏ chứa mẫu vật hoa nhài, tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, chết chóc mà chỉ anh và Lâm Hạo mới có thể ngửi thấy rõ ràng. Bản vẽ phác thảo “vườn hoa di động” mà Lâm Hạo đã mô tả, với những cấu trúc hoa và nấm mốc quái dị mọc ra từ cơ thể người.
Anh siết chặt nắm đấm. Cảm giác bất lực và giận dữ bùng lên. Anh biết đây không phải là một vụ án thông thường mà là một thảm họa đang được “kiến tạo”, một “tác phẩm” bệnh hoạn của một kẻ điên rồ mang tên Dạ Hoa Cảnh. Anh đặt lọ mẫu vật lên bàn, cảm nhận mùi hoa nhài chết chóc vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay, dù đã rửa sạch nhiều lần. Lý trí anh giằng xé giữa niềm tin vào khoa học và thực tại siêu nhiên anh vừa chứng kiến.
Hoàng Phúc nhìn vào mảnh giấy ghi chú những lời Lâm Hạo nói về Dạ Hoa Cảnh – “kẻ kiến tạo sự vô hồn”, và vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo. Anh biết, Lâm Hạo là “main char”, là “kẻ ngửi thấy linh hồn”, nhưng anh, Hoàng Phúc, cũng không thể làm một “NPC qua đường” vô dụng. Anh phải là “tanker”, là “support”, là người dọn đường cho Lâm Hạo “phá đảo” cái game chết tiệt này. Anh quyết định phải trình bày tất cả, dù biết sẽ khó khăn.
Anh bắt đầu soạn thảo báo cáo, từng chữ như găm vào giấy, cố gắng truyền tải sự cấp bách và kinh hoàng của tình hình. Anh không còn viết theo kiểu báo cáo thông thường, mà là một bản tường trình đầy cảm xúc, đầy những chi tiết “phi lý” mà chính anh cũng không thể tin nổi nếu không tận mắt chứng kiến. Anh biết, đây sẽ là một “cú nổ” lớn đối với Hội Đồng Hồn Sư bảo thủ.
***
Phòng họp Hội Đồng Hồn Sư, một không gian trang nghiêm, cổ kính, với những bức phù điêu Hồn Thuật chạm khắc hình linh hồn và những trận pháp cổ xưa. Ánh nến vàng vọt hắt bóng lên những gương mặt già nua, đầy nếp nhăn của ba Hồn Sư cấp cao. Hồn Sư Già, Trưởng Lão với bộ râu tóc bạc phơ như cước, đôi mắt khép hờ, ngồi ở vị trí trung tâm. Hai Hồn Sư trung niên, một nam một nữ, vẻ mặt nghiêm nghị, ngồi hai bên. Họ là những người đứng đầu Hội Đồng, những người nắm giữ tri thức Hồn Luyện Thuật hàng ngàn năm.
Hoàng Phúc đứng thẳng lưng, bộ cảnh phục chỉnh tề, nhưng bên trong anh là một ngọn lửa đang cháy rực. Giọng anh kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh đặt những bức ảnh chụp bức tường hoa nhài, mẫu vật hoa nhài xám trắng trong lọ thủy tinh, và bản vẽ phác thảo “vườn hoa di động” lên bàn.
“Kính thưa Trưởng Lão và các Đại Sư,” Hoàng Phúc bắt đầu, “Tôi xin trình bày về một hiện tượng cực kỳ nguy hiểm đang diễn ra trong Thiên Phủ Thành, vượt xa mọi định nghĩa về Kẻ Không Hồn mà chúng ta từng biết.”
Anh mô tả chi tiết sự biến đổi của Kẻ Không Hồn, cảnh tượng nó “nở rộ” thành “vườn hoa di động” sau khi bị tấn công bằng Hồn Lực tinh khiết. Anh giải thích về bản chất của “Hồng Tâm Ôn Nhiễm” – một điểm tụ Hồn Lực Ôn Nhiễm khổng lồ, một “cổng phụ” cho “Vườn Hồn” đang hình thành. Anh nhấn mạnh lời cảnh báo của Bà Tư Mộc rằng Hồn Trảm không hiệu quả, mà còn “nuôi dưỡng” chúng. Và cuối cùng, anh tiết lộ về Dạ Hoa Cảnh – “kẻ kiến tạo sự vô hồn”, kẻ đang chủ động “tái tạo” thế giới bằng cách biến mọi sinh vật thành những “bông hoa vô hồn” vĩnh cửu.
Khi Hoàng Phúc kết thúc, một không khí im lặng nặng nề bao trùm. Hồn Sư Già vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt khép hờ, như đang ngủ. Hai Hồn Sư trung niên ban đầu có vẻ chú ý, nhưng dần dần chuyển sang cau mày, khó chịu. Một trong số họ, Hồn Sư Lâm Nguyệt, một phụ nữ với mái tóc búi cao gọn gàng và ánh mắt sắc lạnh, lên tiếng trước.
“Đội trưởng Hoàng Phúc,” Hồn Sư Lâm Nguyệt nói, giọng đều đều nhưng đầy vẻ khinh thường, “những gì anh trình bày… nghe giống như một câu chuyện cổ tích kinh dị mà mấy đứa trẻ hay kể trong đêm trăng tròn hơn là một báo cáo tình hình thực tế từ một Hồn Vệ cấp cao.”
Hồn Sư Trần Hùng, người đàn ông trung niên còn lại, với bộ râu quai nón tỉa tót cẩn thận, gật đầu đồng tình. “Chúng ta đã đối phó với Đại Kiếp Vô Hồn hàng ngàn năm. Kẻ Không Hồn là những vỏ bọc rỗng tuếch, vô tri. Việc chúng ‘nở rộ’ hay có ‘kẻ kiến tạo’ là đi ngược lại mọi giáo điều Hồn Thuật đã được ghi chép trong Hồn Kinh Cổ Đại. Anh có bằng chứng nào cho thấy ‘Khứu Giác Hồn Linh’ của cái thằng nhóc Lâm Hạo kia là đáng tin cậy không? Hay chỉ là một loại năng lực dị biệt, không được công nhận?”
Hoàng Phúc cảm thấy máu dồn lên não. “Nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến! Cậu Hạo cũng đã xác nhận! Mẫu vật này, mùi hương này… Nó là thật! Chúng ta không thể cứ mãi bám víu vào những giáo điều cũ rích khi kẻ thù đang ‘biến hình’ liên tục!” Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói đã có chút gắt gỏng.
Lúc này, Hồn Sư Già, Trưởng Lão, khẽ mở mắt. Đôi mắt ông ta, sâu thẳm như giếng cổ, nhìn thẳng vào Hoàng Phúc. “Đội trưởng Hoàng Phúc,” giọng ông trầm ổn nhưng đầy uy quyền, như một bản án đã được định sẵn, “chúng tôi hiểu áp lực công việc của anh. Mùi hương mà anh và ‘Cậu Hạo’ của anh cảm nhận có thể là do sự ô nhiễm Hồn Lực cục bộ, không phải là một ‘sinh vật’ có ý chí. Hơn nữa, ‘Khứu Giác Hồn Linh’ của cậu ta là một năng lực chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ Hồn Kinh nào. Chúng ta không thể đặt niềm tin vào một thứ mơ hồ như vậy.”
Hồn Sư Lâm Nguyệt tiếp lời, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Còn về mẫu vật, đây chỉ là một đóa hoa bị biến đổi, một loại thực vật ký sinh đột biến, không thể cho thấy một mối đe dọa mới mang tính hệ thống. Việc anh nhắc đến một ‘Dạ Hoa Cảnh’ nào đó… điều đó chỉ làm tăng thêm sự hoang đường. Hội Đồng không tin vào những ‘vị thần’ hay ‘ác quỷ’ cá nhân đứng sau Đại Kiếp Vô Hồn. Đó là một tai ương tự nhiên của thế giới này, một sự suy thoái Hồn Lực mà chúng ta đang nỗ lực khắc phục.”

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Báo Cáo Bị Phớt Lờ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Hoàng Phúc cố nén giận, bàn tay anh siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Vậy còn những người đã biến thành ‘chậu hoa sống’? Còn Mai Chi? Linh hồn của họ bị hút cạn, nhưng cơ thể vẫn còn, và chúng đang ‘nở rộ’ thành những ‘tác phẩm’ kinh dị! Chẳng lẽ đó cũng là ‘tai ương tự nhiên’ sao? Chẳng lẽ tôi cũng bị ảo giác sao?”
Hồn Sư Già khẽ nhíu mày, có vẻ khó chịu trước sự bùng nổ của Hoàng Phúc. “Đó là những trường hợp biến đổi đáng tiếc, nhưng không phải chưa từng có. Việc công bố những ‘lý thuyết’ không có căn cứ Hồn Thuật vững chắc như của anh sẽ chỉ gây hoang mang, làm suy yếu ý chí của người dân. Chúng ta cần giữ vững sự ổn định của Thiên Phủ Thành. Sự hoảng loạn sẽ chỉ khiến ‘Mùi Hương’ lan nhanh hơn.”
Hồn Sư Trần Hùng nhìn Hoàng Phúc với ánh mắt thương hại pha lẫn khinh miệt. “Đội trưởng Hoàng Phúc, tôi đề nghị anh nên nghỉ ngơi một thời gian, có lẽ cần kiểm tra sức khỏe tinh thần. Anh đang bị căng thẳng quá mức. Những gì anh thấy… có thể chỉ là do áp lực công việc và sự ám ảnh cá nhân.”
Hoàng Phúc cảm thấy toàn thân lạnh toát. Anh nhận ra không có lời lẽ nào có thể thuyết phục được họ. Sự bảo thủ, niềm tin mù quáng vào giáo điều cũ, nỗi sợ hãi sự thật và cả sự coi thường đối với một Hồn Vệ cấp thấp như anh đã che mờ lý trí của họ. Họ không muốn thấy, không muốn tin, bởi vì nếu tin, cả thế giới quan của họ sẽ sụp đổ, và họ sẽ phải đối mặt với một mối đe dọa mà họ không thể kiểm soát. Họ thà sống trong sự ngu dốt giả tạo còn hơn đối mặt với một sự thật kinh hoàng.
Anh đứng dậy, không nói thêm lời nào. Anh chỉ cúi đầu chào một cách hờ hững, quay lưng bước ra khỏi phòng họp, để lại lọ mẫu vật và những bức ảnh trên bàn. Chúng nằm đó, như những chứng nhân câm lặng của một sự thật bị chối bỏ.
***
Hoàng Phúc bước đi nặng nề trên hành lang vắng vẻ của trụ sở Hội Đồng Hồn Sư, đêm khuya. Mỗi bước chân như giẫm lên những mảnh vỡ của niềm tin, những tàn dư của một thế giới quan vừa sụp đổ. Cảm giác cô độc, bất lực, và giận dữ bùng lên trong anh. Nó không phải là sự giận dữ nóng nảy, mà là một ngọn lửa lạnh lẽo, tăm tối, thiêu đốt từ bên trong.
Anh dừng lại bên cửa sổ lớn, nhìn ra Thiên Phủ Thành chìm trong màn sương tím nhạt. Anh hình dung những bông hoa nhài xám trắng đang âm thầm “nở rộ” khắp nơi, như một căn bệnh ung thư đang gặm nhấm thành phố từ bên trong, mà không ai chịu nhìn nhận, không ai chịu thừa nhận. Những lời của Dạ Hoa Cảnh, “kẻ kiến tạo sự vô hồn”, lại vang vọng trong đầu anh: *“Sự hoàn mỹ sẽ trở lại… ngươi không thể ngăn cản vĩnh viễn.”*
Anh nhớ lại lời thề của mình với Lâm Hạo, lời hứa sẽ không để bất kỳ ai khác chịu số phận như Mai Chi. Anh nhớ lại ánh mắt kiên định của Lâm Hạo, ánh mắt của một “main char” đã chấp nhận số phận, sẵn sàng “phá đảo” cái game chết tiệt này. Anh đã hứa sẽ là “tanker”, là “support”, là người dọn đường. Và giờ đây, khi “hệ thống” đã từ chối anh, anh biết mình phải làm gì.
Một ngọn lửa kiên định, tăm tối bùng cháy trong mắt Hoàng Phúc. Anh nhận ra mình không thể trông cậy vào hệ thống này nữa. Nếu Hội Đồng Hồn Sư không hành động, anh sẽ tự mình hành động. Nếu họ không tin, anh sẽ tự mình chứng minh. Nếu họ không thấy, anh sẽ tự mình cho họ thấy. Anh không còn là một cảnh sát chỉ tin vào logic nữa. Anh là một chiến binh, một “người chơi” trong cuộc chiến sinh tử này, và anh sẽ chơi theo luật của riêng mình.
Anh rút điện thoại ra, ngập ngừng một lát. Bàn tay anh hơi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quyết tâm tột độ. Anh bấm số của Lâm Hạo.
***
Trong căn phòng trọ nhỏ bé của mình, Lâm Hạo ngồi xếp bằng trên sàn, tay cầm viên Hồn Thạch màu xanh lam. Hồn Lực trong người anh vẫn còn yếu ớt sau cú Hồn Trảm thất bại và việc kích hoạt Hồn Thuẫn liên tục, nhưng ý chí của anh đã kiên định như thép. Hồn Thuẫn yếu ớt vẫn bao bọc quanh anh, tạo ra một khoảng không gian thanh lọc nhỏ bé giữa biển “hương hồn ôn nhiễm” đang cuộn trào bên ngoài.
Anh cảm nhận được mùi hoa nhài đêm bên ngoài đang dần đậm đặc hơn, áp lực vô hình đè nén lên tâm trí. Anh biết rằng mối đe dọa không hề suy giảm, mà thậm chí còn đang gia tăng. Anh đã dự đoán được điều này. Hội Đồng Hồn Sư, với sự bảo thủ và giáo điều cũ kỹ, sẽ không bao giờ chấp nhận một sự thật kinh hoàng như vậy.
Điện thoại của anh rung lên. Anh nhìn tên người gọi: “Đội trưởng Hoàng Phúc”. Một nụ cười nhẹ, chua chát, thoáng hiện trên môi anh. *“Đến rồi.”*
Lâm Hạo bắt máy, giọng trầm, hơi khàn. “Đội trưởng Hoàng Phúc?”
Đầu dây bên kia, giọng Hoàng Phúc mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm, như tiếng thép va vào đá. “Cậu Hạo… báo cáo của tôi… đã bị phớt lờ.”
Lâm Hạo im lặng lắng nghe. Anh không bất ngờ. Khứu Giác Hồn Linh của anh mách bảo rằng đây là điều không thể tránh khỏi. Anh đã “ngửi” thấy sự mục rữa từ bên trong hệ thống này từ lâu.
Hoàng Phúc tiếp tục, giọng anh dần trở nên mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa bùng lên từ đống tro tàn. “Họ không tin. Họ cho rằng tôi bị ảo giác. Họ muốn tôi đi kiểm tra sức khỏe tâm thần. Nhưng tôi… tôi không thể để mọi chuyện tiếp diễn được. Tôi không thể làm một thằng hèn nhìn mọi thứ sụp đổ.”
Có một sự giằng xé trong giọng nói của Hoàng Phúc, nhưng sự kiên định của anh lại rõ ràng hơn bao giờ hết. “Cậu Hạo… chúng ta sẽ phải tự mình làm. Ngầm. Tôi sẽ che chắn cho cậu. Chúng ta sẽ tìm ra nguồn gốc của ‘thứ chết tiệt này’ và tiêu diệt nó, không cần ai phải tin. Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái game này, bằng mọi giá!”
Lâm Hạo siết chặt viên Hồn Thạch trong tay. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi màn sương tím nhạt đang bao phủ lấy Thiên Phủ Thành, và những đóa hoa nhài xám trắng vô hình đang âm thầm “nở rộ”. Anh cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Hoàng Phúc, một sự tin tưởng không cần lời nói, không cần bằng chứng khoa học, mà là sự tin tưởng của hai “người chơi” đã cùng nhau nhìn thấy sự thật tàn khốc.
“Được.” Lâm Hạo đáp lại, giọng dứt khoát, không một chút do dự. “Tôi… tôi tin anh, Đội trưởng Hoàng Phúc. Chúng ta sẽ làm.”
Hoàng Phúc cúp máy. Lâm Hạo đứng dậy, cảm thấy Hồn Lực dù còn yếu nhưng ý chí đã được tôi luyện. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, như một lời hứa thầm lặng.
Một tia hy vọng le lói trong lòng Lâm Hạo. Anh không còn đơn độc. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với nó, dưới cái bóng của sự thật bị chối bỏ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8