Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 33: Bài Học Về Sự Yếu Đuối Của Linh Hồn
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Hoàng Phúc rít lên một tiếng phanh chói tai, cắt ngang màn sương tím nhạt đang bao phủ Thiên Phủ Thành, dừng lại trước tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Mùi hương thảo mộc khô và trầm hương từ bên trong, dù đã cố gắng, vẫn không thể xua đi hoàn toàn cái mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc len lỏi từ mọi ngóc ngách thành phố.
Hoàng Phúc tắt máy xe, tiếng động cơ im bặt để lại một khoảng trống rỗng nặng nề. Sắc mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt hằn quầng thâm như gấu trúc nhưng lại ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. Có lẽ, anh đã thức trắng đêm để vật lộn với mớ “bằng chứng điên rồ” và “báo cáo ảo giác” của mình. Lâm Hạo ngồi bên cạnh, cơ thể vẫn còn ê ẩm rã rời sau cú Hồn Trảm thất bại và việc cố gắng duy trì Hồn Thuẫn yếu ớt. Hồn Lực trong người anh lúc này giống như cục pin điện thoại sắp cạn, chỉ còn vài vạch đỏ lè, nhưng ánh mắt anh thì lại sáng quắc, quyết tâm như thể vừa “farm quái” lên vài “level” tinh thần.
Họ bước vào tiệm thuốc. Tiếng chuông gió treo trên cửa kêu leng keng yếu ớt, như một lời chào hỏi mệt mỏi. Bà Tư Mộc đang ngồi bên bàn trà cũ kỹ, đôi mắt thâm sâu như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn họ không nói một lời. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn hắt bóng, tạo nên những vệt sáng tối nhập nhoạng, khiến không gian vốn đã u ám càng thêm phần huyền bí.
Hoàng Phúc không vòng vo. Anh đặt lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng lên bàn, tiếng thủy tinh va vào mặt gỗ khô khan. Anh rít một hơi thuốc sâu, đôi mắt nheo lại vì khói, nhưng cũng vì một nỗi uất nghẹn không thể nói thành lời.
“Họ muốn tôi đi kiểm tra sức khỏe tâm thần, Bà ạ,” Hoàng Phúc nói, giọng anh ta khàn đặc, đầy sự mệt mỏi và chán chường. “Không một ai tin vào cái thứ chết tiệt này.” Anh ta siết chặt nắm đấm, những khớp xương trắng bệch. Sự bất lực và giận dữ bùng lên trong anh, như muốn đốt cháy cả cái tiệm thuốc này. “Cú đấm của tôi… một cú đấm móc toàn lực đấy, Bà! Nó không làm gì được nó. Súng Hồn Lực của tôi cũng chỉ khiến nó… nở rộ nhanh hơn. Tôi… tôi không hiểu. Rốt cuộc cái ‘game’ này chơi kiểu gì vậy?”
Lâm Hạo nhìn xuống viên Hồn Thạch màu xanh lam trong lòng bàn tay, cảm nhận vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải âm ỉ nóng rát. Anh nhớ lại hình ảnh Mai Chi, nụ hoa nhài xám trắng hé nở trên ngực cô như một lời chế giễu tàn nhẫn của số phận. Anh nhớ lại cái khoảnh khắc anh dùng Hồn Trảm lên Kẻ Không Hồn trong con hẻm, với một tia hy vọng mong manh có thể cứu vãn. Nhưng kết quả thì sao? Nó chỉ khiến chúng “nở rộ” nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, và suýt chút nữa hút cạn Hồn Lực của anh. Cái cảm giác mình đã vô tình tiếp tay cho kẻ thù, đã tự tay đẩy người mình quan tâm vào vực sâu, nó như một con dao cứa vào tâm can anh.
“Bà…” Lâm Hạo lên tiếng, giọng khàn đặc, như thể cổ họng anh bị cát vướng vào. “Hồn Trảm của con… cũng vậy. Con cứ nghĩ… con có thể cứu vãn… con có thể ‘trảm’ cái thứ ‘hương hồn ôn nhiễm’ đó. Nhưng nó chỉ khiến họ… biến đổi nhanh hơn. Tại sao lại như vậy, Bà? Chẳng lẽ… con lại là một thằng ‘game thủ gà mờ’ đến vậy sao?” Nỗi đau và sự tự trách gặm nhấm anh, biến thành những câu hỏi xoáy sâu vào tâm hồn.
Bà Tư Mộc khẽ thở dài, tiếng thở dài như mang theo cả gánh nặng của thời gian và những bí mật cổ xưa. Ánh mắt bà đầy xót xa, nhìn hai người đàn ông đang chìm trong sự tuyệt vọng và bối rối, một người vừa bị “hệ thống” từ chối, một người vừa nhận ra mình đã “làm sai nhiệm vụ” một cách thảm hại. Bà đưa tay chậm rãi chạm vào lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng, ngón tay gầy guộc lướt nhẹ trên mặt thủy tinh lạnh lẽo. Mùi hoa nhài xám từ lọ mẫu vật dường như nồng đậm hơn, như một tiếng vọng của sự trống rỗng đang lan tỏa.
***
Ngoài kia, Thiên Phủ Thành vẫn chìm trong màn sương tím nhạt. Tại một con phố sầm uất khác, cách tiệm thuốc của Bà Tư Mộc không xa, một người phụ nữ trẻ đang ngồi bên quầy bán hoa quả. Khuôn mặt cô ta xinh đẹp, nhưng đôi mắt lại trống rỗng đến kỳ lạ. Trên cổ tay cô, một nụ hoa nhài xám trắng nhỏ xíu vừa hé nở, tỏa ra mùi hương dịu ngọt, mê hoặc. Những người qua đường lướt qua, không ai nhận ra điều bất thường, chỉ cảm thấy một làn gió thoảng qua mang theo mùi hương dễ chịu. Họ không biết rằng, đóa hoa vô tri đó, đang âm thầm hút cạn Hồn Lực của cô gái, biến cô thành một “tác phẩm” mới của Dạ Hoa Cảnh.
Dạ Hoa Cảnh, đứng lặng lẽ trên đỉnh một tòa nhà cao tầng đổ nát ở rìa Thiên Phủ Thành, khẽ nhếch mép cười. Trong tay kẻ đó, một nụ hoa nhài xám trắng khác đang từ từ hé nở, phản chiếu ánh trăng mờ ảo. Tiếng cười khẽ, lạnh lẽo và rợn người, vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, như một lời chế giễu tàn nhẫn. *“Sự nở rộ… là nghệ thuật. Mọi sự kháng cự… chỉ làm tác phẩm thêm hoàn mỹ.”*
***
Trở lại tiệm thuốc, Bà Tư Mộc nhắm mắt lại, ngón tay gầy guộc vẫn lướt nhẹ trên lọ mẫu vật. Mùi hoa nhài xám từ lọ mẫu vật dường như nồng đậm hơn, như một tiếng vọng của sự trống rỗng đang lan tỏa. Bà Tư Mộc thở dài một hơi thật dài, như muốn trút bỏ gánh nặng của cả thế gian.
“Kẻ Không Hồn… chúng không phải là xác chết bị ma ám, con trai,” Bà Tư Mộc nói, giọng trầm lắng, đầy vẻ cổ xưa, như thể bà đang kể một câu chuyện cổ tích kinh dị. “Chúng là… những bông hoa. Những tác phẩm đã được ‘tái tạo’.” Bà mở mắt, ánh nhìn thâm sâu xoáy vào Lâm Hạo, như muốn nhìn thấu cả linh hồn anh. “Linh hồn của họ… không đơn thuần là bị tước đoạt. Nó đã bị… nghiền nát, biến chất, trở thành chính thứ Hồn Lực Ôn Nhiễm đang nuôi dưỡng cơ thể trống rỗng đó. Giống như một cái cây ăn thịt, nó không chỉ giết chết con mồi, mà còn biến con mồi thành phân bón cho chính mình.”
Hoàng Phúc rùng mình. “Biến chất… thành chính nó? Vậy là… họ không còn là con người nữa?” Anh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Cái cảm giác mình đã tung cú đấm vào một “bông hoa” thay vì một kẻ thù, nó thật sự kinh tởm.
Bà Tư Mộc gật đầu chậm rãi. “Đúng vậy. Hồn Lực Ôn Nhiễm không phải là năng lượng chết chóc đơn thuần. Nó là một dạng sống ký sinh, một cái bóng của linh hồn, khao khát được ‘nuôi dưỡng’.” Bà nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy ẩn ý. “Hồn Lực thuần khiết của con, Hồn Trảm của con, thậm chí cả ý chí mạnh mẽ của Đội trưởng Hoàng Phúc, khi tác động vào Kẻ Không Hồn… chúng không phải là đòn tấn công. Chúng là chất dinh dưỡng.”
Lâm Hạo thốt lên trong kinh hoàng, “Chất dinh dưỡng? Bà đang đùa con đấy à? Con dùng Hồn Trảm để ‘trảm’ chúng, chứ không phải để ‘buff’ chúng!”

Bà Tư Mộc lắc đầu, nụ cười buồn bã. “Phải. Hồn Lực Ôn Nhiễm, đặc biệt là khi nó đã ‘nở rộ’ trong một vật chủ, sẽ hấp thụ mọi nguồn Hồn Lực mà nó tiếp xúc. Hồn Lực của con, dù tinh khiết đến mấy, khi tiếp xúc với Hồn Lực Ôn Nhiễm, sẽ bị biến đổi và trở thành nguồn cung cấp năng lượng. Nó không giết chết chúng, mà kích thích chúng… ‘nở rộ’ nhanh hơn, mạnh mẽ hơn. Giống như tưới nước cho một bông hoa độc vậy. Mọi nỗ lực của con, dù là ý tốt, đều vô tình biến thành ‘hành động tiếp tay cho giặc’.”
Bà Tư Mộc quay sang Hoàng Phúc. “Cú đấm của Đội trưởng Hoàng Phúc, khẩu súng Hồn Lực của anh… tất cả đều mang theo một phần ý chí, một phần Hồn Lực vô hình của người sử dụng. Kẻ Không Hồn không cảm thấy đau đớn, vì chúng không còn linh hồn để cảm nhận. Chúng chỉ… hấp thụ. Và phát triển. Giống như một cái máy hút bụi vô tri, nó chỉ biết hút những gì chạm vào nó để tự lớn mạnh.”
Lâm Hạo cúi gằm mặt, hai tay run rẩy. Hình ảnh Mai Chi với nụ hoa nhài xám trắng trên ngực hiện rõ trong tâm trí anh, và nỗi đau đớn tột cùng khi nghĩ rằng chính anh đã vô tình đẩy nhanh sự biến đổi của cô. Anh cảm thấy như mình vừa tự tay “tưới nước” cho “bông hoa vô tri” đang mọc trên ngực người mình quan tâm. “Vậy… vậy tất cả những gì con làm… chỉ là giúp kẻ thù? Con… con là một thằng ‘ngu’ đến vậy sao?” Giọng anh nghẹn lại, đầy sự tự trách.
Bà Tư Mộc nhìn anh, ánh mắt đầy thương cảm. “Đừng tự trách mình, con trai. Con không thể biết. Nhưng đó chính là sự tàn nhẫn của Dạ Hoa Cảnh. Kẻ đó xem nhân loại là những vật liệu thô, và quá trình ‘nở rộ’ là nghệ thuật. Mọi sự kháng cự, mọi nỗ lực tiêu diệt, đều được kẻ đó coi là một phần của quá trình ‘khai hoa’ mà nó mong muốn. Nó là một ‘tên nghệ sĩ’ điên rồ, biến cả thế giới thành ‘phòng trưng bày’ của nó.”
Hoàng Phúc chết lặng, thế giới quan của anh ta tan nát thành từng mảnh vụn một lần nữa. Anh ta đã từng tin vào công lý, vào logic, vào sức mạnh của con người. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều bị bóp méo, biến thành một trò đùa tàn nhẫn của một thực thể điên rồ. Anh ta nhận ra mình đang đối mặt với một kẻ thù không thể hiểu bằng lý trí hay sức mạnh thông thường. Đây không phải là một “vụ án” nữa, đây là một “cuộc chiến triết lý” giữa sự sống và sự trống rỗng, và họ đang thua thảm hại.
Màn sương tím bên ngoài tiệm thuốc dường như đặc quánh hơn, như thể chính thế giới cũng đang lắng nghe và kinh hoàng trước sự thật này, hoặc có lẽ, chính thế giới đang “nở rộ” theo một cách nào đó.
***
Im lặng bao trùm tiệm thuốc, nặng nề đến nghẹt thở. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy Lâm Hạo và Hoàng Phúc, như một tấm màn đen đang nuốt chửng mọi tia hy vọng.
Lâm Hạo lên tiếng, giọng yếu ớt, như thể anh đang cố gắng níu kéo một sợi tơ mỏng manh giữa vực sâu. “Nếu không thể tiêu diệt… vậy chúng ta phải làm gì? Chẳng lẽ cứ để chúng… nở rộ khắp nơi, biến cả Thiên Phủ Thành thành một ‘Vườn Hồn’ khổng lồ sao? Hay là… ‘bỏ game’ đi tìm một ‘server’ khác an toàn hơn?”
Bà Tư Mộc khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng mong manh, như đốm lửa nhỏ nhoi trong đêm tối. “Tiêu diệt không phải là cách duy nhất. Hồn Lực Ôn Nhiễm tuy tà ác, nhưng nó vẫn là một dạng Hồn Lực. Có những con đường khác… không phải để hủy diệt, mà để… thanh lọc, hoặc phong ấn. Giống như một loại virus, không phải lúc nào cũng cần tiêu diệt hoàn toàn, đôi khi chỉ cần ‘kiềm chế’ hoặc ‘vô hiệu hóa’ nó.”
Bà Tư Mộc nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng. “Khứu Giác Hồn Linh của con, vết bớt trên cổ tay con… chúng không chỉ cho con ngửi thấy sự trống rỗng, mà còn cho con ‘nhìn thấu’ được bản chất của nó. Đó là chìa khóa, con trai. Để hiểu kẻ thù, không phải để đấu tranh bằng sức mạnh thô bạo, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Con phải trở thành một ‘kỹ sư phần mềm’ của linh hồn, tìm ra ‘lỗ hổng’ trong ‘code’ của Dạ Hoa Cảnh.”
Bà Tư Mộc đặt tay lên lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng. “Để tìm ra cách thanh tẩy hoặc phong ấn, chúng ta cần hiểu rõ hơn về ‘hương hồn ôn nhiễm’ này. Nó không phải là một loại độc tố đơn giản. Nó là một triết lý bị bóp méo, một sự sống bệnh hoạn. Chúng ta cần tìm ra ‘điểm yếu’ trong chính sự ‘hoàn mỹ’ mà Dạ Hoa Cảnh theo đuổi. Bởi vì, không có gì là hoàn hảo tuyệt đối, ngay cả cái ‘tác phẩm’ điên rồ của kẻ đó.”
Hoàng Phúc hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định trở lại, nhưng giờ đây là một sự kiên định lạnh lùng, tăm tối hơn, như một “tanker” đã sẵn sàng cho trận chiến “boss cuối” khó nhằn nhất. “Dù có là quỷ dữ hay thứ lý tưởng điên rồ nào… tôi sẽ không để Cậu Hạo một mình. Tôi sẽ là bức tường chắn cho Cậu Hạo, dù có phải đối mặt với cái gì đi chăng nữa. Chúng ta sẽ tìm ra cái ‘điểm yếu’ đó. Chúng ta sẽ ‘hack’ cái ‘game’ này, dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì!”
Lâm Hạo ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Phúc. Trong ánh mắt kiên định của Đội trưởng, anh tìm thấy một nguồn sức mạnh mới, một lời hứa không thể lay chuyển. Anh không còn đơn độc trên con đường đầy chông gai này. Anh có một “tanker” và “support” đáng tin cậy, một “đồng đội” sẵn sàng “cùng sinh cùng tử” trong cái “game” kinh dị này.
Lâm Hạo gật đầu, sự tuyệt vọng trong anh dần được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá, lạnh lùng hơn bao giờ hết. Anh đã chấp nhận vai trò của mình, chấp nhận những luật lệ tàn nhẫn của trò chơi này. “Được. Chúng ta sẽ làm.”
Hoàng Phúc cầm lấy lọ mẫu vật, đặt vào túi áo bảo vệ. Anh quay sang Bà Tư Mộc, giọng anh trầm ổn, đầy sự tôn kính. “Chúng tôi sẽ đi, Bà. Cảm ơn Bà đã cho chúng tôi… bài học này. Dù nó có hơi ‘đắng’ một chút.”
Bà Tư Mộc khẽ gật đầu, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh. “Đi đi, con trai. Hãy nhớ, linh hồn tuy yếu đuối, nhưng ý chí kiên cường có thể tạo nên kỳ tích. Đừng bao giờ đánh mất ‘ngọn lửa’ của mình.”
Lâm Hạo và Hoàng Phúc cùng bước ra khỏi tiệm thuốc, tiến vào màn sương tím đang bao phủ Thiên Phủ Thành. Họ biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và giờ đây, nó còn tàn khốc hơn gấp bội. Nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc, và họ đã có một “bài học vỡ lòng” về bản chất của kẻ thù. Cái “game” này, dù khó đến mấy, họ cũng sẽ “phá đảo” bằng được.