Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 43: Dấu Vết Của Hồn Vệ

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:11:33 | Lượt xem: 12

Con hẻm nhỏ tĩnh mịch, mùi hoa nhài xám trắng vẫn thoang thoảng, nhưng đã yếu đi đáng kể, không còn cái sự nồng nặc đến ghê người như ban nãy. Kẻ Không Hồn, từng là một Hồn Vệ của đội Trần Phong, giờ đây đứng đó như một bức tượng điêu khắc kỳ dị, toàn thân phủ kín những đóa hoa nhài đã héo úa đi một chút. Hắn bất động, đôi mắt trống rỗng dán vào hư vô, không còn chút hơi thở của sự sống hay ý chí nào.
Hoàng Phúc vẫn còn đứng cạnh đó, tay siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, nhưng ánh mắt anh không còn vẻ cảnh giác tột độ. Thay vào đó, là một biểu cảm phức tạp: kinh ngạc, ngưỡng mộ, và một chút rùng mình khó tả. Anh nhìn chằm chằm vào Kẻ Không Hồn, rồi quay sang Lâm Hạo, người đang thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Cậu Hạo… Cậu đã làm được gì vậy?” Giọng Hoàng Phúc khàn đặc, gần như thì thầm. “Hồn Trảm của cậu… nó không hủy diệt, mà là… ‘đóng băng’ chúng?” Anh ta vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận cái thế giới quan vừa bị Lâm Hạo lật đổ. Trong đầu Hoàng Phúc, mọi thứ đều phải có logic, có nguyên nhân – kết quả. Nhưng cái “Hồn Trảm” này của Lâm Hạo lại hoạt động như một “bug game” khó hiểu.
Lâm Hạo cố gắng hít một hơi thật sâu, lồng ngực vẫn còn nặng trịch, Hồn Lực trong cơ thể đã tiêu hao đáng kể, khiến anh cảm thấy ê ẩm rã rời. Sắc mặt anh tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia kiên định. Anh nhẹ nhàng chạm vào vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải, cảm nhận nó vẫn âm ỉ nóng rát, như một con chip máy tính vừa chạy hết công suất.
“Tôi… tôi đã ‘khóa’ Hồn Lực Ôn Nhiễm cốt lõi của nó, Đội trưởng,” Lâm Hạo giải thích, giọng anh yếu ớt nhưng rõ ràng, từng từ như được nén lại bằng ý chí. “Như một… lỗi hệ thống. Nó không chết, nhưng cũng không thể ‘nở rộ’ thêm nữa. Giống như… một chương trình bị treo vậy.” Anh nhìn Kẻ Không Hồn đứng im lìm, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi thấy nó không còn là mối đe dọa, nhưng nỗi mệt mỏi thể xác và tinh thần vẫn đè nặng. “Đây có lẽ là cách duy nhất để ‘ngừng’ chúng lại, ít nhất là tạm thời.”
Hoàng Phúc vẫn không nói gì, anh tiến lại gần Kẻ Không Hồn, cẩn trọng dùng đầu súng Hồn Lực chạm nhẹ vào thân hình phủ hoa nhài xám trắng. Kẻ Không Hồn không hề phản ứng, hoàn toàn bất động. Hoàng Phúc ngửi thấy mùi hương hoa nhài từ nó giờ đây chỉ còn thoang thoảng, gần như không gây khó chịu nữa. Anh quay sang Lâm Hạo, trong ánh mắt là sự hy vọng bùng cháy, pha lẫn một ngọn lửa quyết tâm tăm tối.
“Vậy đây… là ‘kỹ năng hack’ chúng ta cần,” Hoàng Phúc nói, giọng anh trầm hẳn xuống, đầy vẻ nghiêm túc. “Chúng ta cần quay lại Vườn Hoa Tử Vong, Cậu Hạo. Tìm những người còn lại của đội Trần Phong. Nếu có thể ‘khóa’ được họ… ít nhất là ngăn chúng trở thành ‘tác phẩm’ hoàn mỹ của Dạ Hoa Cảnh.” Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực, như thể nó là cây búa công lý duy nhất trong cái thế giới méo mó này.
Lâm Hạo gật đầu, dù trong lòng biết cơ hội cứu vãn linh hồn của họ là vô cùng mong manh. Anh vẫn còn nhớ rõ lời Bà Tư Mộc: Kẻ Không Hồn không có linh hồn để “trảm”, và linh hồn Mai Chi bị giam cầm quá sâu. Nhưng ít nhất, việc “khóa” chúng lại cũng là một cách để ngăn chặn sự lan rộng của thảm họa. “Đúng vậy, Đội trưởng. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không chiến đấu vô ích nữa. Chúng ta sẽ tìm… ‘lỗ hổng’ trong ‘game’ của Dạ Hoa Cảnh. Tìm cách ‘hack’ cả cái ‘server’ này.”
Ngay lúc đó, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một “notification” trực tiếp từ “final boss” Dạ Hoa Cảnh. *“Ngươi nghĩ mình đã tìm ra ‘lỗ hổng’ sao, con trai của ‘Hương Hồn’? Trò chơi này còn nhiều tầng lớp lắm… ‘tác phẩm’ của ta.”* Giọng nói không có âm điệu, nhưng lại mang theo một sự tự mãn vô hạn, như thể Dạ Hoa Cảnh đang mỉm cười khinh thường từ một nơi nào đó rất xa.
Lâm Hạo khẽ rùng mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ngẩng đầu, nhìn về phía đỉnh tòa nhà đổ nát quen thuộc, nơi Dạ Hoa Cảnh thường xuất hiện. Ánh mắt anh đầy cảnh giác và kiên định, như thể đang thầm đối thoại với kẻ thù vô hình. Hắn vẫn luôn ở đó, theo dõi từng bước đi của anh, như một người chơi đang quan sát “thí nghiệm” của mình.
***
Hoàng Phúc lái chiếc xe Hồn Vệ, đèn pha xuyên qua màn sương tím đặc quánh đang bao trùm khu chợ cũ. Giờ đây, nơi này đã hoàn toàn biến thành “Vườn Hoa Tử Vong” đúng nghĩa đen – một mê cung của những đóa hoa nhài xám trắng khổng lồ, thân cây ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ, dây leo gai góc vươn tới mọi ngóc ngách, và mùi hương nồng nặc đến mức Hồn Thuẫn của Hoàng Phúc cũng lung lay dữ dội. Anh cảm thấy buồn nôn, cổ họng khô khốc, đầu óc quay cuồng như đang say sóng.
“Mùi hương… nó vẫn quá nồng,” Hoàng Phúc ho khan, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong lồng ngực. Mặt anh trắng bệch, căng thẳng tột độ, tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bóc. “Hồn Thuẫn của tôi sắp không chịu nổi nữa rồi. Cậu Hạo, cậu ổn chứ?” Anh lo lắng nhìn sang Lâm Hạo, người đang ngồi cạnh.
Lâm Hạo, nhờ Hồn Thuẫn được tôi luyện vững chắc hơn, không bị ảnh hưởng nặng nề như Hoàng Phúc. Nhưng Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh vẫn bị quá tải bởi hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” và “dư âm” đau khổ, tiếng kêu gào vô hình của những linh hồn bị mắc kẹt. Một bản giao hưởng chết chóc đang xô vào tâm trí anh, khiến anh đau đầu nhức óc, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào thái dương.
“Tôi… tôi ổn, Đội trưởng,” Lâm Hạo đáp, giọng anh trầm hơn bình thường, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng lọc bỏ những tạp âm linh hồn đang tấn công. “Nhưng tôi đang cảm nhận được rất nhiều… nỗi đau. Chúng ta cần tìm dấu vết cụ thể của đội Trần Phong. Những ‘dư hồn’ của họ vẫn còn ở đây.”
Hoàng Phúc gật đầu, ánh mắt anh kiên định, cố gắng tập trung vào con đường bị che khuất bởi sương và hoa. “Cứ để tôi lo phần ‘tank’, Cậu Hạo. Cậu chỉ cần tập trung vào khả năng của mình. Tôi sẽ mở đường, cậu cứ việc ‘scan’.”
Họ xuống xe, Hoàng Phúc đi trước, khẩu súng Hồn Lực luôn sẵn sàng. Anh dùng đèn pin rọi đường, cảnh giác quét qua những Kẻ Không Hồn đứng im lìm giữa những bụi hoa, thân thể chúng bị bao phủ hoàn toàn bởi hoa nhài xám trắng, trông như những bức tượng ghê rợn. Mỗi bước chân của Hoàng Phúc đều cẩn trọng, anh không biết khi nào thì những “bức tượng” này sẽ bỗng nhiên “chạy nước rút” về phía họ như lần trước.
Lâm Hạo nhắm mắt, tập trung Thiên Nhĩ Hồn Tâm, cố gắng “nhìn” những “đường mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm đang cuộn mình dưới lớp hoa, tìm kiếm những “dư hồn” hay “dấu vết cảm xúc” còn sót lại của các Hồn Vệ. Anh dẫn Hoàng Phúc qua những con hẻm bị bít kín bởi hoa và dây leo, tránh những Kẻ Không Hồn khác đang đứng im hoặc di chuyển chậm chạp như những cái bóng vô tri. Anh cảm nhận được những “điểm mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm nhỏ hơn, những “cổng phụ” tự nhiên mà Dạ Hoa Cảnh đã tạo ra để khuếch đại mùi hương.
Bỗng nhiên, Lâm Hạo đột ngột dừng lại, bàn tay giơ lên, ra hiệu cho Hoàng Phúc. Anh đang đứng trước một bức tường cũ kỹ, đã bị hoa nhài phủ kín hoàn toàn. Mùi hương ở đây đặc biệt nồng đậm, không chỉ là sự trống rỗng mà còn mang theo một nỗi đau rất riêng, rất sâu sắc.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Dấu Vết Của Hồn Vệ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Dừng lại, Đội trưởng…” Lâm Hạo thì thầm, giọng anh nghèn nghẹn. Anh tiến đến, đặt bàn tay tái nhợt lên một cụm hoa nhài xám trắng lớn bất thường. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh lập tức âm ỉ nóng rát, như một con chip đang được kích hoạt, phản ứng với thứ gì đó rất mạnh mẽ. “Mùi hương ở đây… rất nồng. Và có… nhiều hơn một ‘hương hồn’.”
***
Lâm Hạo cẩn thận gạt những bông hoa nhài xám trắng lớn sang một bên. Dưới lớp hoa dày đặc, không phải một mà là **ba chiếc phù hiệu Hồn Vệ** bằng kim loại đã cũ kỹ, nằm lẫn lộn với những mảnh vải quân phục rách nát, dính chặt vào thân hoa nhài như thể chúng đã trở thành một phần của “khu vườn” này. Các phù hiệu dính máu khô đã biến thành màu nâu sẫm, và những cánh hoa nhài xám trắng nhỏ li ti mọc xuyên qua các khe hở, như thể chúng đã “nở rộ” cùng với chủ nhân. Thậm chí, một chiếc phù hiệu còn có những đường vân hoa nhài khắc sâu trên bề mặt kim loại, tạo nên một vẻ đẹp ma mị và rùng rợn đến khó tin.
Hoàng Phúc đứng sững người, đôi mắt anh mở to, ánh mắt dán chặt vào những phù hiệu. Anh nhận ra số hiệu trên phù hiệu. “Đây là… của Tiểu Dũng… của Minh… và của cả Thắng nữa…” Giọng anh nghẹn lại, run rẩy, gần như không thể tin vào mắt mình. Từng cái tên, từng gương mặt của những đồng đội trẻ tuổi hiện lên trong tâm trí anh. “Cả đội… tất cả đều…” Anh không thể nói hết câu, cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Lâm Hạo đặt tay lên một trong những phù hiệu. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bùng nổ, không chỉ là những “hương hồn ôn nhiễm” mà là một làn sóng cảm xúc dữ dội, hỗn loạn, chồng chéo lên nhau xô vào tâm trí anh. Anh “ngửi” thấy nỗi sợ hãi tột cùng khi bị bao vây bởi những bông hoa, sự tuyệt vọng khi biết mình không thể trốn thoát khỏi cái “mùi hương” ngọt ngào chết chóc, những tia sáng le lói của lòng dũng cảm, sự kiên cường muốn bảo vệ đồng đội đến hơi thở cuối cùng, và cuối cùng là… sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm, khi linh hồn họ bị rút cạn.
Anh “thấy” những mảnh ký ức vụn vỡ, chồng chéo của ba Hồn Vệ: tiếng súng vô vọng vang lên trong màn sương tím, tiếng cười khúc khích ma mị của Dạ Hoa Cảnh vang vọng từ hư không, những bông hoa nhài xám trắng bắt đầu mọc ra từ cơ thể họ, nuốt chửng từng chút một sự sống, và cuối cùng là ánh mắt dần trở nên vô tri, trống rỗng, nhưng vẫn còn đó một giọt nước mắt vô hình lăn dài trên gò má.
Lâm Hạo rụt tay lại, mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt đến trắng bóc. Nỗi đau của những linh hồn đó truyền sang anh, khiến anh cảm thấy như chính mình đang trải qua cái chết từ từ và kinh hoàng ấy. “Họ… đã chiến đấu đến cùng, Đội trưởng. Nhưng… Dạ Hoa Cảnh đã ‘thu thập’ tất cả. Biến họ thành ‘tác phẩm’ của hắn.”
Hoàng Phúc quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy nắm chặt những phù hiệu Hồn Vệ đã nhuốm máu và hoa trong lòng bàn tay. Nỗi đau, sự phẫn nộ, và cảm giác bất lực tột cùng bùng lên trong anh. Anh là một Hồn Vệ, một đội trưởng, nhiệm vụ của anh là bảo vệ. Nhưng anh đã thất bại. Anh đã không thể bảo vệ đồng đội của mình khỏi cái thứ kinh khủng này.
“Không thể nào… Không thể nào tất cả đều… biến thành thứ này!” Hoàng Phúc gầm lên, giọng anh lạc đi vì giận dữ và tuyệt vọng. “Khốn kiếp! Dạ Hoa Cảnh… Ta sẽ không tha cho ngươi! Tuyệt đối không!” Anh đấm mạnh xuống đất, những cánh hoa nhài xám trắng bay tung tóe trong không khí. Mùi hương chết chóc từ phù hiệu và những bông hoa xung quanh dường như khiến anh choáng váng hơn bao giờ hết, nhưng anh không còn quan tâm. Anh chỉ muốn xé nát cái thế giới mục rữa này, muốn tìm và tiêu diệt kẻ đã gây ra tất cả.
Lâm Hạo đặt tay lên vai Hoàng Phúc, truyền một chút Hồn Lực an ủi và sự thấu hiểu. Anh hiểu cảm giác của Hoàng Phúc hơn ai hết. Anh cũng đã từng trải qua nỗi đau tương tự khi nhìn thấy Mai Chi. “Họ không chết vô ích đâu, Đội trưởng. Chúng ta sẽ tìm ra cách… để thanh tẩy họ. Cứu lấy linh hồn của họ. Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh nhất.”
***
Hoàng Phúc ngẩng đầu, đôi mắt anh đỏ ngầu, sưng húp vì nỗi đau và sự phẫn nộ, nhưng giờ đây ánh lên một ngọn lửa kiên định, tăm tối. Anh đứng dậy, siết chặt những phù hiệu Hồn Vệ trong tay như một lời thề nguyền thiêng liêng. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm. Hắn nghĩ hắn có thể biến tất cả thành ‘tác phẩm’ của hắn sao? Hắn lầm rồi. Không thể có một thế giới ‘hoàn mỹ’ được xây dựng trên sự trống rỗng và nỗi đau này.” Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt anh như thép, không còn chút do dự. “Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái game này, Cậu Hạo. Theo cách của chúng ta.”
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt anh cũng kiên định không kém. “Chúng ta cần mang những phù hiệu này về cho Bà Tư Mộc. Có lẽ bà ấy có thể giải mã thêm về mối liên hệ với Hồn Hóa Thạch. Đây là hy vọng duy nhất để ‘recovery’ linh hồn.” Anh tin rằng những phù hiệu này, mang theo dấu vết của Hồn Lực Ôn Nhiễm và những mảnh ký ức cuối cùng, có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của Dạ Hoa Cảnh và tìm ra điểm yếu của hắn.
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo, đầy tự mãn vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, lần này rõ ràng hơn, gần như thì thầm bên tai, như đang mỉm cười khinh khỉnh. *“Ngươi đang gom góp những ‘phế phẩm’ của ta sao, con trai của ‘Hương Hồn’? Ngươi nghĩ mình có thể thay đổi số phận sao? Ngươi chỉ là một bông hoa khác… đang chờ ‘nở rộ’ trong ‘vườn’ của ta. Hãy xem, ‘tác phẩm’ của ta, bao lâu nữa ngươi sẽ hoàn toàn thuộc về ta.”*
Lâm Hạo cảm thấy một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm cực mạnh lướt qua tâm trí, như một lời đe dọa trực tiếp, một cái tát vào ý chí của anh. Nhưng cũng ẩn chứa một chút ngạc nhiên và thích thú từ Dạ Hoa Cảnh, như thể hắn đang thưởng thức một màn kịch hay. Anh siết chặt nắm tay, vết bớt trên cổ tay nóng rát dữ dội, nhưng ý chí anh không hề lay chuyển. Anh quay sang Hoàng Phúc, gương mặt căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Đội trưởng, chúng ta phải đi ngay. Càng chậm trễ, càng nhiều người sẽ trở thành ‘tác phẩm’ của hắn.” Lâm Hạo nói, giọng anh dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Hoàng Phúc nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Lâm Hạo, anh hiểu rằng “notification” từ Dạ Hoa Cảnh vừa đến. “Được. Về tiệm thuốc.” Anh gật đầu, siết chặt khẩu súng Hồn Lực.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo quay trở lại xe Hồn Vệ, rời khỏi Vườn Hoa Tử Vong, mang theo những phù hiệu đẫm máu và một quyết tâm mới, xuyên qua màn sương tím nhạt đang dần đặc quánh hơn. Họ biết, cái giá của sự dũng cảm là rất đắt, và con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai. Nhưng giờ đây, họ không đơn độc.
Trên đỉnh tòa nhà đổ nát, Dạ Hoa Cảnh mỉm cười lạnh lẽo, nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay hắn đã hé nở thêm một cánh, hoàn hảo một cách rùng rợn. Hắn nhìn theo chiếc xe Hồn Vệ khuất dần trong sương, ánh mắt đầy tính toán, như thể đang thưởng thức một “màn trình diễn” đầy kịch tính của “tác phẩm” mà hắn đã chọn. “Thú vị… rất thú vị. Ngươi sẽ không làm ta thất vọng chứ, con trai của ‘Hương Hồn’?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8