Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 44: Tiếng Vọng Của Linh Hồn Khác
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Hoàng Phúc lao đi, xuyên qua màn sương tím đặc quánh, hướng về Thiên Phủ Thành và tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Tiếng động cơ khô khốc vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, xé tan sự im lặng rợn người của Rừng Lặng Thinh. Hoàng Phúc đặt tay lên vô lăng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng về phía trước, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Anh nhớ lại hình ảnh những Kẻ Không Hồn “vườn hoa di động”, nỗi đau của Mai Chi, và hình ảnh đội Trần Phong bị biến thành “zombie hoa”. Một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lồng ngực anh, cùng với nỗi đau âm ỉ từ vết thương sâu hoắm trên vai trái. Anh biết, đây không còn là một vụ án nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử, một cái “game” mà Dạ Hoa Cảnh đang chơi đùa với số phận nhân loại. Và anh, Hoàng Phúc, sẽ không để hắn “phá đảo” một mình.
Lâm Hạo ngồi ở ghế phụ, toàn thân ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể cạn kiệt. Mỗi nhịp xe xóc nảy đều khiến đầu anh ong ong, như có hàng ngàn con ong đang làm tổ trong sọ. Anh ôm chặt phiến đá cổ đại vào lòng, cảm nhận luồng Hồn Lực tinh khiết mát lạnh từ nó đang len lỏi xoa dịu phần nào sự khó chịu. Trong tay kia, anh siết chặt những phù hiệu Hồn Vệ đã nhuốm máu và hoa, nặng trĩu như gánh nặng của hàng ngàn linh hồn. Giọng nói lạnh lẽo, đầy tự mãn của Dạ Hoa Cảnh vẫn văng vẳng trong tâm trí, tựa như một “notification” trực tiếp từ “final boss”. *“Con trai của ‘Hương Hồn’ đã bắt đầu ‘nở rộ’ theo một cách khác. Một biến số… hấp dẫn. Ta mong chờ màn trình diễn tiếp theo của ngươi, ‘tác phẩm’ của ta.”*
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai là sự mệt mỏi, nhưng cũng là tia hy vọng và quyết tâm mới. Cuộc chiến vẫn còn dài, và cái “game” này vẫn là “hardcore” đến đáng sợ. Nhưng giờ đây, họ đã có một “kỹ năng hack” mới, một “vũ khí” mới, và quan trọng nhất, họ có nhau. Họ sẽ không bao giờ lùi bước.
***
**SCENE 1: TIỆM THUỐC CỦA BÀ TƯ MỘC – BÍ MẬT TỪ PHÙ HIỆU VÀ PHIẾN ĐÁ**
Tiếng lốp xe rít nhẹ trên nền đá ẩm ướt, rồi chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ dừng lại trước tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Cánh cửa gỗ ọp ẹp hé mở, để lộ ánh đèn dầu vàng vọt ấm cúng bên trong, cùng mùi thảo mộc và trầm hương dịu nhẹ, như một ốc đảo bình yên giữa màn sương tím đang bao trùm Thiên Phủ Thành.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo bước vào, không khí căng thẳng và mệt mỏi theo chân họ. Hoàng Phúc nghiến răng, cố gắng che đi vết thương sâu hoắm ở vai trái, nhưng máu vẫn rỉ qua lớp áo Hồn Vệ rách nát, thấm đỏ một mảng. Sắc mặt anh trắng bệch, đôi mắt hằn quầng thâm như gấu trúc sau mấy đêm cày game xuyên màn đêm. Lâm Hạo cũng không khá hơn, cơ thể rã rời, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiệt sức, nhưng vẫn ôm chặt phiến đá cổ đại và những phù hiệu Hồn Vệ đẫm máu.
Bà Tư Mộc đang ngồi bên bàn trà, chậm rãi nhấp một ngụm. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh lướt qua cả hai, ánh lên vẻ xót xa nhưng cũng đầy nghiêm trọng. Bà đặt tách trà xuống, đứng dậy, bước đến bên Hoàng Phúc.
“Con trai,” Bà Tư Mộc nhẹ giọng, tay bà khẽ chạm vào vết thương của Hoàng Phúc, “cái giá của sự dũng cảm không hề rẻ. Đau lắm phải không?” Bà quay sang Lâm Hạo, ánh mắt đầy lo lắng. “Con trai Lâm Hạo, sắc mặt tái nhợt thế này, Hồn Lực tiêu hao nhiều rồi. Con không biết tự chăm sóc bản thân sao?” Giọng bà không trách móc, chỉ chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Hoàng Phúc chỉ cười gượng, nụ cười méo xệch vì đau. “Chút vết xước thôi Bà. Quan trọng là chúng con đã tìm được thứ này.” Anh chỉ vào phiến đá và những phù hiệu trên tay Lâm Hạo.
Lâm Hạo gật đầu, đặt phiến đá cổ đại và các phù hiệu Hồn Vệ lên bàn gỗ cũ kỹ. Ngay lập tức, một luồng Hồn Lực tinh khiết mát lạnh tỏa ra từ phiến đá, lan khắp không gian nhỏ trong tiệm thuốc, xua đi phần nào mùi hương hoa nhài chết chóc còn vương vấn trên người họ. Cơn đau đầu của Lâm Hạo dịu đi đôi chút, như được uống một ly nước lọc mát lạnh sau khi ăn nguyên một hũ ớt.
Hoàng Phúc kể vắn tắt về cuộc đột kích vào Vườn Hoa Tử Vong ở khu chợ cũ, cách Lâm Hạo đã “đóng băng” Kẻ Không Hồn Hồn Vệ bằng “Hồn Trảm” được cải tiến, và việc họ đã tìm thấy phiến đá cổ đại trong Rừng Lặng Thinh. Anh cũng đưa ra những phù hiệu Hồn Vệ đẫm máu của đội Trần Phong. “Bà ơi, những phù hiệu này… chúng là của đội Trần Phong. Chắc chắn họ đã bị biến đổi rồi.” Giọng Hoàng Phúc nghẹn lại, nỗi đau và sự bất lực hiện rõ trong từng lời nói.
Bà Tư Mộc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên phiến đá cổ đại, nhắm mắt lại. Lâm Hạo có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, không bị ô nhiễm, đang chảy qua lòng bàn tay bà. Sau đó, bà cầm lấy những phù hiệu Hồn Vệ, lật giở từng cái, đôi mắt tinh anh lướt qua những vết máu khô và những cánh hoa nhài đã héo úa. Bà khẽ nhíu mày, như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình.
Vài phút sau, Bà Tư Mộc mở mắt, nhìn Lâm Hạo với vẻ mặt đầy kinh ngạc, xen lẫn một chút sợ hãi. “Con trai Lâm Hạo… khả năng của con đang ‘nở rộ’ từ bên trong, theo một cách mà ta chưa từng thấy.” Bà dừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. “Khứu Giác Hồn Linh của con không chỉ ‘ngửi’ mùi hương, mà nó đang tiến hóa. Con đã chạm đến cảnh giới ‘Thức Hồn’, và khả năng mới này… ta gọi nó là ‘Thiên Nhĩ Hồn Tâm’.”
Lâm Hạo cảm thấy một luồng sóng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ. Những tiếng thì thầm yếu ớt, như hàng ngàn giọng nói vọng lại từ vực sâu, bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh. Chúng không còn là những tín hiệu hỗn loạn nữa, mà là những mảnh ký ức, những cảm xúc rời rạc, những lời kêu gọi không rõ ràng. Anh cau mày, cố gắng nắm bắt, nhưng chúng quá nhiều, quá hỗn loạn, như một kênh TV bị nhiễu sóng.
Bà Tư Mộc nhận ra Lâm Hạo đang bị quá tải. Bà khẽ thở dài, lấy ra một vật phẩm nhỏ từ trong túi áo – một tấm Hồn Phù nhỏ, làm từ giấy da cổ và mực Hồn Lực màu xanh biếc, khắc những ký tự cổ xưa. Bà trao nó cho Lâm Hạo. “Đây là ‘Hồn Phù Lắng Nghe’. Nó sẽ giúp con lọc bớt sự hỗn loạn, tập trung vào những tiếng vọng rõ ràng hơn. Khả năng Thiên Nhĩ Hồn Tâm của con cần được rèn luyện. Con sẽ phải học cách điều khiển nó, nếu không, con sẽ bị nhấn chìm trong biển linh hồn.”
Bà nhìn sâu vào mắt Lâm Hạo. “Hãy đến Vườn Hoa Tử Vong ở khu chợ cũ, nơi có nhiều Dư Hồn nhất. Con cần học cách điều khiển khả năng này, để lắng nghe những gì chúng muốn nói.”
Hoàng Phúc lo lắng nhìn Lâm Hạo, rồi quay sang Bà Tư Mộc. “Bà ơi, Cậu Hạo vẫn còn yếu lắm… Hồn Lực của cậu ấy vừa tiêu hao nhiều. Liệu có quá nguy hiểm không? Chúng ta có thể chờ thêm chút nữa không?” Giọng anh tràn đầy sự quan tâm và cảnh giác, như một người anh lớn đang bảo vệ đứa em trai non nớt. Anh sợ Lâm Hạo sẽ bị “bug” hoặc “crash game” mất.
Bà Tư Mộc khẽ lắc đầu, ánh mắt bà đượm buồn. “Không còn cách nào khác, con trai Hoàng Phúc. Hắn, Dạ Hoa Cảnh, đang ‘gọi’ con trai Lâm Hạo. Con phải học cách ‘trả lời’. Đó là một phần trong ‘game’ của hắn, nhưng cũng là cơ hội để con tìm ra ‘lỗ hổng’ của hắn.”
Lâm Hạo siết chặt Hồn Phù trong tay, cảm nhận sức mạnh cổ xưa từ nó. Anh gật đầu kiên định, ánh mắt như thép. “Được. Đội trưởng, chúng ta đi.” Anh biết, không thể trốn tránh được nữa. Đây là định mệnh của anh, và anh sẽ đối mặt với nó. Anh sẽ không để Dạ Hoa Cảnh biến bất cứ ai thành “tác phẩm” vô tri của hắn.
**SCENE 2: VƯỜN HOA TỬ VONG – BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NỖI ĐAU**
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Hoàng Phúc lại một lần nữa đưa họ đến rìa khu chợ cũ, nơi giờ đây đã hoàn toàn biến thành một Vườn Hoa Tử Vong. Màn sương tím đặc quánh bao trùm mọi thứ, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, biến khu chợ thành một bức tranh ma mị, u ám. Những đóa hoa nhài xám trắng, to lớn bất thường, mọc lên từ mọi ngóc ngách, quầy hàng đổ nát, thậm chí từ kẽ nứt của những bức tường mục nát. Mùi hương hoa nhài nồng nặc, ngọt lịm đến ghê người, như một lớp mật độc đang bao phủ cả không gian.

Hoàng Phúc tắt máy xe, tiếng động cơ im bặt, để lại một khoảng lặng rợn người. Anh rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, ánh mắt quét một vòng cảnh giác. “Cẩn thận, Cậu Hạo. Mùi ở đây nồng hơn nhiều. Cậu cứ tập trung vào ‘nhiệm vụ linh hồn’ của mình, còn ‘nhiệm vụ vật lý’ cứ để tôi lo.” Giọng anh trầm thấp, đầy kiên định.
Lâm Hạo bước xuống xe, ngay lập tức, Khứu Giác Hồn Linh của anh bị quá tải. Những tiếng thì thầm yếu ớt trong tâm trí anh đột ngột biến thành tiếng gào thét hỗn loạn, tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng cười khẩy của sự tuyệt vọng, và cả những mảnh ký ức vụn vỡ xô vào anh như một cơn sóng thần. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh nóng rát dữ dội, như một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp từ “server”. Anh cau mày, đặt Hồn Phù Lắng Nghe lên trán.
Hồn Phù phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, dịu đi phần nào sự hỗn loạn. Như một bộ lọc âm thanh cao cấp, nó giúp Lâm Hạo điều chỉnh tần số, tách biệt những tiếng ồn trắng khỏi những tiếng vọng cụ thể hơn. Anh nhắm mắt, hít sâu, cố gắng tập trung. Dần dần, những tiếng vọng trở nên rõ ràng hơn, không còn là một bản giao hưởng chết chóc mà là những giai điệu rời rạc của nỗi đau.
Những tiếng vọng đầu tiên là những mảnh ký ức rời rạc, như những thước phim cũ kỹ bị cắt ghép lung tung: một cuộc gọi điện thoại vội vã, tiếng cười đùa của đồng đội trong giờ nghỉ, tiếng súng Hồn Lực vang lên chói tai, lời nguyền rủa của Trần Phong khi bị tấn công, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm khi linh hồn bị tước đoạt. Đó là những Dư Hồn của đội Trần Phong, những người Hồn Vệ dũng cảm đã ngã xuống trong “game” của Dạ Hoa Cảnh.
Lâm Hạo mở mắt, lắc đầu, cố gắng định thần. Anh cảm thấy một sự buồn bã sâu sắc dâng trào, nhưng cũng là một tia hy vọng. Họ vẫn còn đó, linh hồn họ vẫn còn tồn tại, dù chỉ là những tàn dư. Anh chỉ vào một quầy hàng đổ nát, nơi một Kẻ Không Hồn Hồn Vệ đang đứng bất động, thân hình phủ đầy hoa nhài xám trắng. “Đội trưởng, lại đây. Tôi cần tập trung vào một Dư Hồn cụ thể. Có lẽ tôi có thể ‘nghe’ được điều gì đó quan trọng.”
Hoàng Phúc gật đầu, cảnh giác di chuyển đến bên cạnh Lâm Hạo, tạo thành một tấm chắn vật lý vững chắc. Anh giơ súng Hồn Lực lên, ánh mắt quét một vòng quanh Kẻ Không Hồn, lòng đầy căm phẫn. “Cứ làm đi, Cậu Hạo. Tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu. Đừng lo.”
Lâm Hạo đặt bàn tay lên Hồn Phù, tập trung Khứu Giác Hồn Linh vào Kẻ Không Hồn Hồn Vệ. Tiếng vọng trở nên rõ ràng hơn, như một giọng nói bị bóp méo qua radio cũ kỹ, nhưng anh có thể nhận ra đó là Dư Hồn của Trần Phong.
*“Mùi hương… đẹp… quá… không thể… thở… hắn… Dạ Hoa Cảnh… muốn… chúng ta… nhìn… thấy… Đóa Hoa… Nguyên Thủy… ở… U Linh Hà… cứu… tôi…”*
Tiếng vọng của Trần Phong yếu ớt dần, rồi biến mất, như một lời thì thầm cuối cùng trước khi chìm vào quên lãng.
Lâm Hạo rùng mình. Anh cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, sự phản bội, và một tia hy vọng cuối cùng từ Dư Hồn Trần Phong. “Đóa Hoa Nguyên Thủy” và “U Linh Hà” – những manh mối quan trọng, những tọa độ mới trong cái “game” chết tiệt này. Dạ Hoa Cảnh không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn họ “nhìn thấy” sự “hoàn mỹ” của hắn, muốn họ chứng kiến tận cùng sự “nở rộ”.
Ngay lúc đó, một Kẻ Không Hồn Hồn Vệ khác, có vẻ là Kẻ Không Hồn Biến Dị với những gai nhọn sắc lẹm mọc ra từ khớp vai, đột ngột lao đến từ phía sau quầy hàng đổ nát, nhanh như một mũi tên.
Hoàng Phúc phản ứng cực nhanh, như một “pro player” với phản xạ thần kinh thép. Anh tung một cú đá mạnh vào Kẻ Không Hồn, đẩy lùi nó. Mặc dù không gây sát thương vật lý đáng kể, cú đá đã làm nó mất đà. Ngay lập tức, anh nổ súng Hồn Lực cải tiến, bắn vào chân Kẻ Không Hồn, làm nó chậm lại, những đóa hoa nhài trên cơ thể nó bung nở rực rỡ hơn nhưng ít nhiều đã bị giật mình. “Cậu Hạo, mau lên! Tôi không giữ được lâu đâu! ‘Boss’ đang spam ‘minions’ rồi!” Hoàng Phúc gầm lên, mồ hôi lấm tấm trên trán, vai trái rỉ máu nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Lâm Hạo nhanh chóng rút tay về, Hồn Phù lờ mờ đi, những tiếng vọng hỗn loạn lại bắt đầu ùa về. Anh nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt đầy biết ơn và quyết tâm. “Tôi có rồi, Đội trưởng! U Linh Hà… Đóa Hoa Nguyên Thủy… hắn muốn chúng ta đến đó! Hắn đang giăng bẫy!”
Một ý niệm lạnh lẽo, đầy chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một tin nhắn push notification từ Dạ Hoa Cảnh, không thể tắt. *“Ngươi đang ‘nở rộ’ đúng như ta mong đợi, con trai của ‘Hương Hồn’. Ngươi đã tìm thấy ‘bản đồ’ của ta rồi sao? Thú vị. Rất thú vị. Hãy đến… tác phẩm của ta đang chờ.”* Giọng nói đó, vừa khinh khỉnh, vừa ẩn chứa sự mong chờ bệnh hoạn, như thể hắn đang xem một bộ phim mà hắn là đạo diễn kiêm biên kịch.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay nóng rát như lửa đốt, nhưng ý chí anh không hề lay chuyển. Anh biết mình đang bị Dạ Hoa Cảnh dẫn dụ, bị hắn biến thành một “kỳ thủ” trong “ván cờ” của hắn. Nhưng đây cũng là con đường duy nhất để tìm ra sự thật, tìm ra “lỗ hổng” trong “hệ thống” của hắn. Anh sẽ không để hắn chơi đùa với linh hồn nhân loại nữa.
**SCENE 3: TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN U LINH HÀ – MỤC TIÊU MỚI**
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Hoàng Phúc lại một lần nữa lao đi xuyên qua màn sương tím nhạt của Thiên Phủ Thành, giờ đây đã mỏng bớt một chút, như thể sự hiện diện của Lâm Hạo đã phần nào thanh lọc không khí. Tiếng động cơ gầm rú, xé tan sự tĩnh mịch, hướng về phía rìa thành, nơi được cho là dẫn đến Vùng Đất Hồn Trống và U Linh Hà huyền thoại.
Hoàng Phúc lái xe với tốc độ cao, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Hạo. Anh thấy vẻ mặt Lâm Hạo vẫn còn tái nhợt vì kiệt sức, nhưng ánh mắt đã sáng và kiên định hơn bao giờ hết, như một “main char” vừa nhận được “quest” chính và đã sẵn sàng “clear game”.
“Cậu Hạo,” Hoàng Phúc phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm thấp, đầy lo lắng. “U Linh Hà… nơi đó rất nguy hiểm. Hồn Lực bị hút cạn và đầy rẫy Kẻ Không Hồn Biến Dị, thậm chí cả những thực thể mạnh hơn. Sao hắn lại muốn chúng ta đến đó? Hắn đang giăng bẫy gì nữa?”
Lâm Hạo đưa Hồn Phù Lắng Nghe cho Hoàng Phúc xem, giải thích về lời nhắn đứt quãng của Dư Hồn Trần Phong. “Đội trưởng, Dư Hồn của Trần Phong nói rằng Dạ Hoa Cảnh muốn họ ‘nhìn thấy Đóa Hoa Nguyên Thủy’ ở đó. Có lẽ đó là nguồn gốc của tất cả, hoặc là nơi hắn đang hoàn tất kế hoạch ‘nở rộ’ của mình. Và… phiến đá cổ đại này cùng những phù hiệu kia, có lẽ Hồn Hóa Thạch cũng có liên quan đến nơi đó.” Lâm Hạo chỉ vào phiến đá và những phù hiệu trên ghế sau, giờ đã được Bà Tư Mộc gói cẩn thận. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ vết bớt xoắn ốc, như nó đang chỉ dẫn anh đến U Linh Hà.
Hoàng Phúc nghiến răng, lòng bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Anh hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ điều tra, mà là một cuộc chiến sinh tử để cứu lấy thế giới, một trận chiến mà anh chưa từng tưởng tượng sẽ phải đối mặt. “Được thôi, Cậu Hạo. Nếu hắn muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng. Hắn nghĩ hắn là ‘GM’ (Game Master) sao? Hắn lầm rồi. Lần này, chúng ta sẽ ‘hack’ lại cái game của hắn! Tôi sẽ là ‘tanker’ kiêm ‘support’ cứng nhất mà hắn từng thấy!” Anh nở một nụ cười gượng gạo, nhưng ánh mắt kiên định không chút nao núng.
Lâm Hạo gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Anh cảm thấy Hồn Lực trong mình, dù vẫn còn yếu, nhưng đã được tôi luyện thêm một bậc, trở nên kiên cường hơn. Khả năng “nghe” Dư Hồn là một gánh nặng, một bản giao hưởng của nỗi đau, nhưng cũng là một công cụ mạnh mẽ, một “kỹ năng bị động” cực kỳ hữu ích để “phá đảo” cái game này. Anh không còn đơn độc, và đó là sức mạnh lớn nhất của anh.
“Chúng ta sẽ không để hắn biến bất cứ ai thành ‘tác phẩm’ của hắn nữa,” Lâm Hạo tự nhủ, ánh mắt anh hướng về phía màn sương mờ mịt nơi U Linh Hà đang chờ đợi. Anh biết, con đường phía trước còn đầy rẫy những nguy hiểm và bí ẩn. Nhưng với Hoàng Phúc bên cạnh, anh tin rằng họ có thể vượt qua tất cả, tìm ra sự thật, và mang lại hy vọng cho những linh hồn đang bị giam cầm. Cuộc hành trình mới, đầy cam go, đã chính thức bắt đầu.